Sunday, October 15, 2017

Ngôn Tình Cực Ngắn


Chàng trai: Anh có thể chụp hình em được không em?

Cô gái: Để làm gì hả anh?

Chàng trai: Anh chỉ muốn cho bọn trẻ xem mẹ chúng trông như thế nào khi còn trẻ thôi mà.
##########
Một cô gái hỏi một chàng trai xem cô có xinh không, anh ấy nói "Không". Cô ấy hỏi anh ấy xem anh ấy có muốn được ở bên cô ấy mãi mãi, anh ấy nói "Không". Sau đó cô ấy hỏi xem anh ấy có khóc khi cô ấy bỏ đi, anh ấy nói "Không". Cô ấy cho rằng mình nghe như vậy đã đủ; cô ấy cần phải rời đi.

Khi cô ấy định bỏ đi thì anh ấy nắm lấy tay cô và bảo cô ở lại. Anh ấy nói như sau: "Em không xinh vì em rất đẹp. Anh không muốn ở bên em mãi mãi, mà anh cần phải ở bên em mãi mãi. Và anh sẽ không khóc nếu em bỏ đi, bởi vì khi đó anh sẽ chết."




***

Chàng trai: Anh có thể chụp hình em được không em?

Cô gái: Để làm gì hả anh?

Chàng trai: Anh chỉ muốn cho bọn trẻ xem mẹ chúng trông như thế nào khi còn trẻ thôi mà.

***

Có một cô gái yêu một chàng trai rất nhiều vì vậy cô nói với chàng trai, "Nếu em nói với anh rằng em thích anh, anh có cho rằng em nói đùa không?"

Chàng trai nói, "Có, anh sẽ nghĩ như vậy."

Cô gái hỏi: "Tại sao thế anh?"

Chàng trai trả lời, "Vì anh biết không phải em thích anh, mà là em yêu anh."

***

Tôi và bạn trai ra ngoài ăn tối và có một đôi vợ chồng già ngồi gần chúng tôi.

Chợt tôi nghe thấy người chồng già nói "Em có còn nhớ khi chúng ta còn trẻ?" Tôi nhìn bạn trai tôi và chúng tôi cười khúc khích.

Khi tôi quay lại, bạn trai tôi cầm một chiếc nhẫn trong tay anh ấy và nói "Anh không thể chờ đến tận lúc chúng ta già đi giống như họ!"

***

Một lần có một chàng trai nói với một cô gái: "Tình yêu giống như cầu vồng, rực rỡ và khiến chúng ta mỉm cười

Tình yêu giống như đại dương, sâu thẳm và xinh đẹp

Tình yêu giống như mặt trời, chiếu sáng ấm áp

Tình yêu giống như cơn mưa, êm đềm và tươi mát

Em sẽ cho phép anh thể hiện một tình yêu như vậy chứ?"

Cô gái lắc đầu mỉm cười: "Không"

Chàng trai buồn bã nhìn xuống và sau đó chàng nghe thấy cô gái nói như sau: "Em muốn anh thể hiện cho em thấy tình yêu CỦA ANH..."

***

Chàng trai: Anh muốn em làm cho anh một việc quan trọng.

Cô gái: Việc gì vậy anh?

Chàng trai: Khi em trở về nhà ngày hôm nay, em hãy cảm ơn mẹ em giúp anh.

Cô gái: Chắc chắn rồi, nhưng vì sao hả anh?

Chàng trai: Em hãy cảm ơn mẹ vì đã sinh ra một thiên thần cho cuộc đời anh và một ngày anh hy vọng thiên thần đó sẽ trở thành vợ của anh.

***

Hôm nay, bạn trai tôi nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi. Khi tôi hỏi tại sao, anh đưa ra một danh sách. Danh sách ghi 301 lý do, và anh ấy nói anh mang theo một chiếc bút trong túi phòng khi anh ấy nhớ ra thêm một lý do mới.

***

Một chàng trai hẹn hò với một cô gái luôn làm anh ấy bị tổn thương. Một ngày, cô gái chia tay anh và nói với anh, "Em không muốn gặp lại anh nữa."

Vài tháng sau, cô gái thay đổi suy nghĩ của mình. Cô nhận ra mình yêu chàng trai, vì vậy cô quay lại và nói với anh, "Hãy cho em thêm một cơ hội. Em yêu anh và em cần anh. Em hứa sẽ không bao giờ làm anh bị tổn thương thêm nữa."

Nhưng chàng trai chỉ cười lớn và nói với cô, "Chỉ có một chàng ngốc mới quay lại với người đã làm cho chàng ta tổn thương nhiều như thế."

Cô gái thất vọng và bắt đầu khóc, nhưng chàng trai vòng tay quanh người cô, ôm cô thật chặt và nói, "... và anh là một trong những chàng ngốc đó."

***

Khi em gái tôi còn nhỏ, một ngày cô ấy đi học về và yêu cầu tôi đưa cô đến thư viện để mượn sách nói về ngôn ngữ ký hiệu.

Tôi hỏi tại sao thì cô ấy nói với tôi rằng có một cậu bé ở trường học của cô ấy bị điếc và cô ấy muốn làm bạn với cậu ấy.

Hôm nay tôi đứng bên cạnh cô ấy trong đám cưới của cô để thấy cô ra dấu bằng tay "Tôi đồng ý".

***

Có một cô bé đang chơi trong công viên thì thấy một tấm hình trong bụi cây. Cô giữ tấm hình này nhưng mau chóng quên đi cho đến khi cô lấy chồng.

Chồng cô hỏi cô cậu bé trong tấm hình cô để trong ví là ai.

Cô trả lời; "Mối tình đầu của em."

Sau đó chồng cô cười và nói, "Anh đánh mất tấm hình này khi anh 9 tuổi."

***

Cô gái: Em muốn thú nhận điều này có được không anh?

Chàng trai: Chắc chắn rồi em!

Cô gái: Anh có nụ cười đẹp nhất mà em từng thấy.

Chàng trai: Anh có thể thú nhận điều này được không em?

Cô gái: Được anh.

Chàng trai: Nụ cười này chính là để dành cho riêng em đấy!

Chấp Nhận Cô Đơn



Hè đến, trong khi người ta dành hết thời gian để đi mua sắm, đi biển, đi tập tụ bạn bè,... thì tôi lại chọn một mình đến một vùng đất thật xa lạ, nơi mà chẳng ai biết tôi là người thế nào, cũng chẳng ai muốn đo đếm nỗi buồn của tôi như ngày còn ở thành phố. Nơi tôi đang đứng là một ngọn đồi nhỏ, chẳng có người, cũng chẳng có ngôi nhà nào, chỉ có mình tôi đứng giữa chốn không người, nơi mà bọn con gái sợ phải đến một mình. Có sao đâu chứ? Vì đôi lúc bạn cũng phải buồn mà. Tôi cảm thấy thật tự do, thật thoải mái khi có thể tự biến tấu lại nỗi buồn trong lòng mình, chứ không phải bày ra một vài giọt nước mắt cho ai kia thương hại. Duy nói đúng, đơn phương giống như sương lại như khói...Vài giây yên lặng đến nao lòng, vậy mà lại gợi lên một vài sợi buồn trong con mắt của cô gái trẻ tuổi vừa 20. Thế là, ngửa mặt, đưa tay che bớt ánh vàng chói, lại bật cười, trong đầu đã lại hiện lên hình ảnh Duy từ lúc nào. Đúng là lạ thật đấy!


Hôm nay em đã lại nhớ anh đến hơn cả tỉ lần Duy ạ. Nếu như em biết đếm?!

Trời về chiều, mây lãng đãng trôi, ánh hoàng hôn rực rỡ khuất sau đám cây vươn cao sau rặng núi. Lại là cái màu hồng buồn chết tiệt này. Thế mà Duy lại từng khen nó đẹp. Nhìn đi nhìn lại vẫn thấy nó chẳng đẹp bằng ánh bình minh mà mình thích. Duy và tôi, hai con người chẳng có lấy một điểm chung.

Tôi đeo headphone, điện thoại báo sắp hết pin. Kệ! Tôi vẫn cố tình nghe thêm một vài bản nhạc lúc tranh thủ xuống núi cho kịp giờ, không phải vì sợ bóng tối, chỉ là tôi không muốn gợi cho mình vài sự đáng thương không nên có thôi.

Anh hoặc em có lẽ nên dứt khoát

Mình không nên làm tổn thương thêm nhau đâu

Không nên một lần nữa chạm vào những nỗi đau

Hãy cứ để màn đêm trôi qua nhanh như vậy

Để cho bóng tối đi ngang qua nơi này

Dù chỉ còn nghe thấy nhau qua từng nhịp thở

Dù chỉ còn hiểu nhau ngang qua từng nỗi nhớ

Chạm vào nhau tận sâu, tan vào trong hư vô

Dù chỉ để biết rằng dẫu có cố gắng

Hàn gắn lại những gì đã đổ vỡ

Và dẫu có đi lại qua những lỗi lầm đó

Thì đoạn kết vẫn sẽ chỉ dang dở

Một câu chuyện buồn với 1 kết thúc mở. . .

- Em sắp trở về với bình minh của em rồi, Duy ạ.

- Em đang ở đâu?

Tôi rất muốn trả lời, rất muốn nhắn lại cho anh, muốn nói với anh, tôi rất nhớ anh, muốn ôm lấy anh, muốn được anh cõng, muốn được anh xoa trán hỏi, Có đau lắm không, nếu sợ quá thì nắm lấy tay anh đây này. Nhưng lại không thể, bài hát đang dang dở, tiếng nhạc sập tắt trong tai. Hết pin. Đúng là hết pin thật. Thế là Duy lại không biết tôi đang ở đây. Anh cũng sẽ chẳng biết tôi đang sợ thế nào. Như vậy có phải là tôi lại đang rất đáng thương đúng không? Cứ tưởng bản thân mạnh mẽ lắm chứ. Tôi không đáng tin như vậy, bảo sao Duy lại không thích tôi. Anh lúc nào cũng bảo, tôi như đứa em gái nhỏ anh cần phải chăm sóc 24/24 vậy. Không. Duy! Bây giờ em nói thật nhé. em không muốn làm em gái anh. Em muốn được nhận tình cảm từ anh, thứ tình cảm mà chỉ khi yêu nhau người ta mới dành cho nhau thôi kìa. Đúng rồi. Là tình yêu!

Trời tối dần. Trong phim, thường thì nữ chính sẽ bị đau chân, trời tối và nàng rất sợ hãi, thế rồi nam chính sẽ lập tức xuất hiện trong những thước phim đắt ấy. Tôi cứ tưởng vậy, nhưng lại không phải. Chân tôi chẳng đau, chỉ có trời là mau tối thật. Mà tôi lại chỉ là nữ chính trong cuộc đời mình, cũng chẳng thể nhờ Duy làm nam chính trong bộ phim mình muốn dựng lên. Là như vậy đấy, cuộc sống nó sẽ chẳng bao giờ theo những gì bạn muốn cả. Cứ đi thôi, biết đâu mình sẽ lại được mời đóng vai phụ qua đường trong vở phim của anh. Cứ hy vọng thôi, vì có ai thu phí đâu? À, lại nhớ Duy từng bảo, Em phải cười chứ, vì cười nhiều cũng có ai thu phí đâu mà phải tiết kiệm. Thế mà lúc đó lại cười thật, còn bây giờ nghĩ lại, muốn cười lắm cũng chẳng ngăn nổi nước mắt cứ trực trào ra.

Duy ơi. Em sợ lắm. Anh đến đây đi.

Chẳng có thứ gì đáng tin tưởng hồi đáp, chỉ có tiếng gió hú nghe đến sởn gai ốc. Tôi rất mệt, mệt đến chẳng buồn bực tức nữa, đẩy từng tiếng thở nghẹn trong lồng ngực ra, thế đã là tốt lắm rồi. Liệu đêm nay tôi có về được chân núi không, liệu có bị thú dữ ăn thịt không, liêu có bị ốm không, liệu đây có phải là lần cuối được nghĩ về Duy không? Cứ thể, hàng ngàn câu hỏi trong đầu hiện ra. Lúc này tôi mới nhận ra, bọn con gái đúng là rắc rối thật, những lúc thế này lại cứ không thể ngăn mình yếu đuối. Cuối cùng thì giọt nước mắt cũng đã lăn xuống sau lần khẽ chớp mi. Tôi đã rất cố gắng, rất muốn mình mạnh mẽ, nhưng sự yếu lòng bản năng của con gái nó cứ trỗi dậy trong lồng ngực, sao tôi có thể không khóc đây?!

Duy ơi, Em sợ lắm. Anh đến đây đi.

Duy! Lại là Duy, lại là những suy nghĩ về anh, về con người cứ khiến tôi luẩn quẩn trong cái mê cung rộng lớn nơi trái tim anh.

Tôi ngồi dựa một gốc cây lớn giữa đoạn lưng chừng dốc xuống đồi, ven một lối cỏ mòn. cứ nghĩ đến việc tối nay phải ngủ lại đây cũng đủ khiến tôi sợ đến phát điên lên được. Tôi lục lọi ba lô một hồi, cũng chỉ tìm được một chiếc đèn pin nhỏ, một chiếc áo sơ mi và một vài thứ đồ ăn vặt. Thế là đủ rồi. Chỉ tiếc là không mang theo đồ sạc dự phòng.

Trời đêm. Sao treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Tôi ôm một bụng lỉnh kỉnh những khoai tây chiên, bò khô, kẹo sữa, và coca. Chẳng ngờ, những thứ ngày thường rất thích nay lại dở như vậy. Sau lần này, chẳng biết còn có lần nào tôi dám nổi hứng đi leo núi một mình nữa không. Giá mà có Duy ở đây thì tốt biết mấy. Thế nào anh cũng sẽ tìm được đường dù trời tối, anh rất giỏi xác định phương hướng mà, thế nào tôi cũng sẽ được anh cõng một mạch xuống tới chân núi, anh rất kiên nhẫn và đủ sức chứ. Biết ngay mà, những lúc khổ sở, khó khăn, có bao giờ tôi quên được việc nghĩ về Duy đâu. Bọn con gái, đúng là vô dụng.

Tôi chẳng còn nhớ gì về việc mình đã làm thế nào để có thể ngủ được qua một đêm ở nơi hẻo lánh như thế, chỉ nhớ lúc trời sáng, thứ đầu tiên nhìn thấy là ánh nắng vàng sói xuyên từ trên đám lá cao xuống mặt đất. Tôi thừ người, thế là tối qua Duy cũng chẳng đi tìm tôi. Tôi cứ nằm đó mãi, trên người vẫn còn đắp chiếc áo sơ mi kẻ màu hồng tím. Mới sáng sớm đã khóc thì chắc là xấu lắm nhỉ. Nhưng không khóc sao được khi người tôi ngày đêm mong nhớ lại chẳng biết tôi đang chịu khổ ở đây một mình.

Duy. Anh vô tâm lắm. Anh có biết em nhớ anh đến thế nào không? Anh có biết người em yêu nhất chính là anh không? Anh có biết anh cũng chính là người rắc thêm đau khổ vào cuộc đời của em không? Anh có biết...

Thế là tôi lại khóc, khóc một trận ra trò. Phải khóc chứ, vì có ai thu phí đâu mà phải tiết kiệm. Chẳng phải Duy cũng từng bảo thế sao. Tôi đứng thẳng người trên đôi chân tê mỏi, thu dọn một vài thứ, nhìn chiếc điện thoại đã sớm hết pin một lần, rồi thôi.

Trở về!

Sau lần trở về này, tôi sẽ nhận ra được nhiều thứ thôi,

Ví dụ, nhận ra dù người mình cần không cần mình thì mình vẫn phải cần chính bản thân mình.

Nhận ra, không phải tình yêu nào cũng đều được chấp nhận, vì biết đâu cũng sẽ có người thu phí đối một vài loại tình cảm.

Nhận ra, những lúc không có ai ở bên lại chính là lúc bản thân cần phải mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ nhất, mạnh mẽ cho nhiều những lần mình từng yếu đuối.

Nhận ra, hai đường thẳng song song sẽ không có bất kỳ một điểm chúng nào cả, dù có cố gắng, chúng cũng chỉ là những điểm ở hai đường thẳng khác nhau.

Nhận ra, cuộc sống còn nhiều thứ đáng để trải nghiệm, và cuộc đời cũng còn vô số những người biết trân trọng ta.

Nhận ra, mình có thể khóc vào những lúc mình muốn, khóc một trận thật to, như để kỷ niệm một sự tích buồn trong đời người, sau này có thứ để hoài niệm, có thứ để được gọi là quá khứ.

Và tôi cũng đã nhận ra, Duy là một mốc đánh dấu sự tích buồn nhất trong cuộc đời tôi, vào lúc mà mọi cô gái 20 đều cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp ấy. Lạ thật đấy, cuối cùng vẫn là con gái phải chịu nhiều tổn thương.

Duy này, hôm nay em đã lại nhớ anh hơn một trăm bốn triệu tỉ lần, nếu như em biết đếm, anh ạ.

Đời người trung bình gặp tầm 29,2 triêu người

xác suất để hai người yêu nhau là 0,0000049

Có lẽ Duy không phải là người có 0,000049 lần xác suất khiến chúng tôi có thể yêu, nên đến lúc này tôi đành quyết định buông bỏ thôi. Buông bỏ không có nghĩa là kết thúc, buông bỏ đối với tôi của hiện tại chỉ là cách tốt nhất để đơn giản hóa mối quan hệ phức tạp này trong lòng. Vậy thôi!

Reply

Đành phải Làm Bạn Với Cô Đơn



Cũng không biết tự bao giờ tôi ưa cái cảm giác ở một mình. Thích chạy bộ một mình trên con đường thưa vắng người, thích ngồi lặng một mình ngắm khung trời mưa bên ngoài cửa sổ không có người, ngồi một mình chỉ để nhâm nhi li nước trong một đám đông ồn ào, những lúc tự nhiên muốn một mình phóng ra ngoại thành chơi từ sáng đến tối mà không nói cho ai biết, thậm chí có những lúc tôi tắt điện để phòng tối om và ngồi một góc nghĩ lung tung về đủ chuyện trên đời,... Tôi cũng trở nên ngày càng ít giãi bày tâm tư của mình với bất kì ai, cho dù là gia đình hay bạn bè. Có lẽ tôi biết rằng có nói ra cũng chẳng thể giải quyết được điều gì và cũng chẳng ai hiểu được. Nên tôi tự tìm cách để giải quyết mọi vấn đề tâm lí của chính mình đặc biệt là qua những phút ở một mình, không có ai bên cạnh.


Bạn hỏi tôi có thấy cô đơn không ư? Dĩ nhiên là có, nhưng cô đơn thì đã sao kia? Cô đơn có gì là không tốt? Khi tôi cô đơn, nói đúng hơn là khi chỉ có một mình tôi có khả năng tự tạo cho mình một không gian bất khả xâm phạm. Khi ấy, tôi nghe được tiếng kim đồng hồ chạy, nghe được âm thanh của thời gian và như cảm giác được sự chuyển động của thời gian. Khi cô đơn, nhắm mắt lại tôi như thấy cả thế giới hiện lên quanh mình, yên tĩnh mà rõ ràng Khi cô đơn, tôi đặt tay lên ngực trái của mình và nghe con tim lên tiếng, tôi như cảm nhận được sự sống nằm sâu bên trong và tôi tự nhủ lòng phải yêu thương hơn chính bản thân mình. Có đôi lúc, tôi ngồi lặng một mình để nhìn lại một khoảng thời gian đã qua, tôi coi đó là cơ hội để nhìn lại chính mình, nhìn lại để biết mình thiếu gì, cần gì và thực sự mong điều gì.

Đó đều là những việc khi ta đang đắm chìm trong một cuộc vui nào đó với bè bạn ta không bao giờ có thể làm được. Bởi khi con người ta đang bị chi phối bởi tâm lí đầy đủ và xa hoa thì ít khi để ý đến những điều nhỏ bé giá trị xung quanh. Chỉ khi ở một mình, khoảng lặng trong cuộc sống được nới rộng, khi ấy ta mới có cơ hội bình tâm để suy xét hay nhìn nhận lại mọi thứ, khi ấy ta tự nhiên muốn thắc mắc: tôi là ai, tôi đến thế giới này có mục đích gì, tôi đã làm gì, tôi sẽ làm gì, tôi cô đơn là vì sao, tôi có những ai bên cạnh?




Sau những lúc như vậy, tôi tự thấy mình trở nên trưởng thành và trầm tĩnh hơn rất nhiều, nhìn rõ đời, nhìn rõ người và nhìn rõ mình hơn. Tôi không còn coi cô đơn là người bạn đáng sơ nữa mà dần dần tôi tìm đến cô đơn như một liều thuốc bình yên giữa cuộc sống ồn ào này. Tôi đã không còn thấy lạc lõng trong một đám đông toàn những người xa lạ như trước đây nữa. Có lẽ vì tôi không còn sợ cô đơn, không còn sợ cảm giác một mình nữa. Nhiều người nói với tôi họ sợ nhất là cảm giác cô đơn và họ nói về cô đơn nhiều vô số kể- toàn là những cảm xúc tiêu cực nhưng có ai hiểu được nội hàm hai chữ: "cô đơn". Cô đơn đúng là đơn chiếc một mình trong khoảng không, khi người ta cô đơn chỉ khi người ta chỉ có một mình và không có người để sẻ chia- cô đơn không tốt?. Nhưng cô đơn còn là vắng lặng, là trầm tĩnh, là tao nhã,... như cách ta ngồi thiền trong thinh không- một sự cô đơn đẹp đẽ, tao nhã và giá trị.

Đời người có ai mà không trải qua ít nhất một lần cảm giác cô đơn. Điều quan trọng là cách chúng ta kết bạn với cô đơn. Phải cô đơn ta mới hiểu mỗi con người là một bản thể khác biệt, không thể tránh khỏi sự cô đơn và luôn phải tự mình bước đi từng bước trên con đường đầy chông gai phía trước mặt.

Đừng lầm giữa cô đơn và cô độc. Có thể tôi là một người cô đơn nhưng trên con đường đời của mình, tôi tin mình không hề cô độc. Xung quanh tôi vẫn tràn ngập sự quan tâm của gia đình, người thân, bạn bè. Tôi phải tự bước đi trên đôi chân của mình nhưng sau mỗi lần vấp ngã hay thành công, phía trước luôn có những con người đưa đôi bàn tay chào đón tôi và không quên kèm những nụ cười khích lệ.

Hãy học cách làm bạn với cô đơn và tạo cho mình những khoảng lặng riêng trong cuộc sống vội vã và ồn ào này để trong yên lặng, ta nhìn thấy cuộc đời sáng rõ và nghe thấy từng âm thanh ý nghĩa một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Có thể cô đơn cũng là khả năng sống trọn vẹn và sâu sắc hơn với cuộc đời, sống tràn đầy hơn những giây phút bên nhau và không mất phương hướng khi chỉ có một mình. Cô đơn là để trưởng thành. Cô đơn là để bình yên. Cô đơn là để nghị lực. Cô đơn là một phần của giá trị sống có chiều sâu...

Cô đơn vẫn là nỗi buồn man mác chất đầy những giá trị bề sâu. Và cô đơn cũng là một da vị không thể thiếu cho những năm tháng thanh xuân, tựa như cơn mưa rào ghé ngang đọng lại những giọt thanh âm không lí giải trong cõi lòng xa xôi!

Saturday, April 15, 2017

Lời Nói Dối Của Mùa Xuân



Cậu ta mặc áo đồng phục cấp ba trắng tinh, đeo kính gọng vuông, gương mặt nhìn nghiêng thật đẹp. Cậu ta đang chăm chú đọc thông tin trên một lon cà phê, đột nhiên ngưng lại rồi quay thêm 45 độ, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt tôi qua khe hở của kệ hàng.



Tôi nghĩ chúng tôi sẽ nhìn nhau mãi mãi như thế nếu Thanh không khe khẽ khều vai tôi và thì thầm: "An đang nhìn gì đó? Để đống xà phòng lại cho Thanh, An ra quầy thu ngân đi."

Cửa hàng tiện lợi một buổi tối giữa tuần thật vắng vẻ, cậu ta là khách hàng duy nhất trong cửa hàng vào lúc 9h25, khi chỉ vỏn vẹn 5 phút nữa là tôi có thể về nhà. Ấy vậy mà, tôi đã bỏ qua bánh quy nướng, cốc sữa nóng và cả bộ phim hoạt hình, để đợi cậu ta lựa xong đống đồ và mang ra thanh toán. Cậu ta mua một cốc mì, một túi bánh quy rắc đường và hai lon cà phê. Ở khoảng cách gần, tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi bột giặt trên áo cậu ta, đôi mắt mệt mỏi giấu sau cặp kính.




Khi tôi đưa túi đồ cho cậu ta, chúng tôi lại nhìn lướt qua nhau, ánh mắt chạm nhau giữa không trung chừng năm giây gì đó, tôi cũng không chắc nữa, ngay giờ phút đó tôi nghĩ tôi chỉ quan tâm tới cậu ta, mặc kệ thời gian trôi.

Tất cả chỉ có vậy, xảy ra không quá 15 phút, mà thật kì lạ tôi lại nhớ cậu ta tới tận những ngày sau, quên cả Minh, phải, quên cả Minh của tôi.




***


"Minh có bạn gái rồi đó. Nghe đâu hai đứa nó được đi trao đổi sinh viên bên Hàn Quốc..."

Nhóm chat chung của tụi bạn cấp ba đột nhiên xôn xao vì tin Minh có bạn gái. Minh bí thư cũng đeo kính gọng vuông, hay cười hiền hiền. Tốt nghiệp một cái, Minh đậu vào một trường tuốt trong Sài Gòn, lẳng lặng không ai trong lớp biết cho đến tận ngày Minh bay. Ngày Minh bay, tôi trốn trong phòng, tắt nguồn điện thoại và tua đi tua lại "Let it be" hàng trăm lần.

Trong suốt bằng ấy năm tháng, tôi vẫn hay lặng lẽ vào facebook của Minh, nhìn cậu qua những bức ảnh, an tâm rằng cậu vẫn sống tốt ở một phương trời xa. Ngày Minh trở thành sinh viên, ngày Minh cùng hội bạn thân đi cắm trại qua đêm, ngày Minh vi vu bên Thái Lan cùng những người bạn cùng lớp Đại học,... Sinh nhật Minh tôi cũng chỉ để lại một dòng nhỏ xíu xiu trên facebook cậu, Minh nhấn thích và nói lời cảm ơn, rồi vài dòng hỏi thăm tình hình của nhau. Có lẽ Minh vẫn chưa biết tôi quyết định "gap year" mà không học Đại học, tôi cũng chẳng đi đâu xa mà ở lại thành phố của chúng tôi, tìm một công việc làm thêm, tận hưởng từng ngày trôi.

Thế mà Minh đã kịp có bạn gái, ngay trước mùa xuân. Khi nghe tin ấy, tôi không thấy buồn nhiều, chỉ có cảm giác mình tan thành hàng vạn mảnh nhỏ bé, lững thững trôi giữa bầu trời.

***

Tôi gặp lại cậu ta vào buổi tối thứ Sáu, khi tôi đang uể oải kiểm tra những lon cà phê. Cậu ta ở ngay phía bên kia, mặc áo và tạp dề đồng phục của cửa hàng, mải mốt xếp những chai nước khoáng.

Cậu ta đột nhiên dừng lại, hơi ngẩng lên, và lần thứ hai ánh mắt chúng tôi gặp nhau giữa khe hở của kệ hàng.

"Chào chị, An." Cậu ta nhoẻn miệng cười.

Cuối ca làm, tôi lững thững bước ra ngoài cửa hàng, ngước nhìn bầu trời và quyết định ngồi xuống băng ghế trước cửa một lát. Khi còn một mình, tôi chợt nhớ Minh da diết, và cảm thấy mình là thực thể cô đơn nhất vũ trụ này.

"Chị An đang nghĩ gì đó?" Cậu ta ngồi xuống bên cạnh tôi, chìa ra chiếc bánh mì còn ấm. Cậu ta mười tám tuổi, đang học lớp mười hai của một trường cấp ba trong thành phố.

"Chị đang ước giá như được bay giữa bầu trời kia thì thích biết bao."

"Chị An cứ như Peter Pan ấy nhỉ?" Cậu ta cười khúc khích, đuôi mắt hơi nheo nheo thật hiền lành.

"Chị lại thấy em mới là Peter Pan ý, mười tám tuổi mà nhìn trẻ con ghê, làm chị ghen tỵ kinh khủng."

Cậu ta lại cười thành tiếng nhưng không nói gì nữa, tôi cũng im lặng, chúng tôi ngồi bên cạnh nhau lặng lẽ ngắm những vì sao.

Tôi nghĩ giống như cậu ta thật thích, vẫn được là một cậu học sinh cấp ba vô tư vô lo, thầm thích cô bạn bàn trên thì giúp cô ấy trực nhật, chép bài của cô ấy, mua kem cho cô ấy.

Giống như tôi với Minh hồi xưa.

Minh ngồi trên tôi, luôn chăm chú viết bài, còn tôi thích nằm dài xuống bàn nhìn tấm lưng dài của cậu ấy, áo đồng phục trắng tinh còn vương những giọt mồ hôi. Tôi thích đứng trên hành lang tầng hai, nhìn xuống sân trường nhìn cậu ấy đá cầu, khi cậu ấy nhìn thấy tôi, tôi sẽ vẫy vẫy tay và cười thật tươi.

Chúng tôi của năm đó, chúng tôi của ba năm thanh xuân đó đã từng vui vẻ biết bao, đẹp đẽ biết bao.

***

Tối hôm đó, tôi ngồi ở băng ghế trước cửa hàng, mở điện thoại và xem đi xem lại những bức ảnh hồi chúng tôi học trung học. Minh đứng ngược nắng vẫy tay và cười thật tươi. Minh nằm dài xuống bàn, hai mắt hơi nhắm, tóc xòa xuống trán. Minh mặc áo sơ mi trắng tinh đang cắm cúi chép từ mới. Minh hơi cúi người xuống hơ tay trên đống lửa cắm trại, gương mặt nghiêng nghiêng bừng lên trong ánh lửa hồng.

Thẻ nhớ của tôi chỉ lưu đầy hình ảnh của chàng trai mười bảy tuổi đó, chàng trai mà tôi của mười bảy tuổi hay tôi mười chín tuổi đều không có dũng khí để chạm tới.

Tôi ngước mắt lên nhìn bầu trời đêm để giữ cho nước mắt không rơi. Ấy vậy mà cậu ta, không hiểu từ đầu chui ra áp một chai nước khoáng mát lạnh lên má tôi, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh, cúi đầu xem bức ảnh Minh đang cười rạng rỡ.

"Đó là người mà An thầm thích, phải không?" Cậu ta khẽ thầm thì.

Tôi không trả lời cậu ta, cúi đầu nhìn Minh, mặc cho nước mắt rơi đập xuống màn hình điện thoại, làm cho nụ cười của Minh nhòe đi đôi chút.

"Chị An đừng khóc, mắt chị lúc khóc nhè trông xấu lắm. Em xin làm ở đây chỉ vì thích đôi mắt của chị quá chừng, nên chị đừng khóc nữa nhé, coi như là vì em đi...."

Vành tai cậu ta đỏ ửng, cậu ta chìa cho tôi tờ giấy ăn, mắt nhìn vu vơ đi đâu. Tôi lau khóe mắt, mỉm cười: "Người ta nói phụ nữ và đàn ông lần đầu tiên nhìn vào mắt nhau quá bảy giây sẽ yêu nhau đấy. Chị và em ngó nhau có khi phải tới mười giây."

"Chị An mà tin mấy cái nhảm nhí kiểu vậy á?! Em mà thèm thích bà già mít ướt như chị ấy hả?"

Tôi bật cười đuổi theo cậu ta tới tận bãi đỗ xe của cửa hàng. Chúng tôi lấy xe đạp, cùng nhau đạp xe thong dong dưới bầu trời đầy sao, con đường về nhà thấy bình an và đẹp quá chừng.

***

Hôm sau cậu ta vừa xếp đồ lên kệ hàng vừa bảo với tôi: "Chị An có xem 5cm/s không? Em vừa mới xem phim đó tuần trước và nghĩ có điều này cần nói với chị."

Tôi ngước mắt nhìn cậu ta, hơi buồn cười khi nghe giọng cậu ta nghiêm túc hơn hẳn thường ngày: "Nếu em là Takaki dù ở đâu em vẫn sẽ cố gắng giữ liên lạc với Akari, để đến cuối cùng mọi thứ không chỉ là nuối tiếc như thế."

"Ừm... Chị nghĩ khoảng cách và thời gian có thể làm người ta xa nhau đến kinh ngạc đấy."

"Đó là khi người ta không đủ dũng khí để vượt qua thôi An à. Nếu người ta thực sự muốn không khoảng cách hay thời gian nào có thể ngăn cản được."

Ngưng lại một lúc, cậu ta thì thầm: "Em nghĩ chị An nên nói chuyện với anh ấy, về mọi thứ. Đã đến lúc chị phải dũng cảm hơn rồi, tin em đi, rồi chị sẽ thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết."

Tối hôm đó về đến nhà, tôi bật laptop, ngồi im nhìn chấm xanh của Minh trên facebook, cứ như thế đến hơn mười lăm phút. Rồi tôi nghĩ mãi về những lời cậu ta nói, về chuyện tôi phải cam đảm hơn. Và tôi quyết định rồi, tôi-mười-chín-tuổi phải mạnh mẽ hơn tôi-mười-bảy-tuổi dại khờ năm đó.

"Chào Minh, dạo này thế nào rồi?"

Minh trả lời vui vẻ trong vòng vài giây sau đó. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất lâu, tưởng như không có một năm trời ngắt quãng, như thể chúng tôi vẫn là hai cô cậu học sinh ngồi trên nhau trong lớp học.

"Tớ đã từng thích cậu hồi cấp ba đấy, cậu tin được không?"

Minh im lặng vài phút, rồi cậu nhắn lại dài thật dài.

"Vì chuyện đó nên An đã tránh mặt tớ suốt đúng không? Hôm tớ bay tớ đã chờ An mãi, và rồi nhận ra tớ đã khờ như thế nào khi để vuột mất cô gái mà tớ yêu quý, rất nhiều. Mười bảy tuổi đó đã để lại nhiều tiếc nuối trong tớ, thực sự đấy An..."

Minh còn nhắn dài nữa, nhưng lúc đó tôi chỉ nhớ được có vậy. Rồi Minh bảo Minh cảm thấy rất vui vì được nói chuyện với tôi sau rất nhiều ngày tháng, "chúng ta sẽ lại là bạn nhé An!" Tôi thì thầm: "Ừ, tất nhiên rồi Minh."

Tôi không còn thấy buồn nhiều nữa, cũng không còn cảm giác muốn tan ra thành hàng vạn mảnh nhỏ xíu. Lúc đó tôi hiểu rằng cậu ta đã đúng, khi tôi mạnh mẽ đối diện với chính mình, tôi biết tình cảm của mình với Minh đã dừng lại, ngay chính thời khắc chúng tôi không còn là học sinh cấp ba. Những gì sau này tôi cứ dằn vặt mãi chỉ là nỗi nuối tiếc thanh xuân, nuối tiếc vì đã không đủ dũng khí nói với Minh rằng tôi yêu quý cậu ấy nhiều thế nào...

***

Cậu ta nghỉ làm cả tuần vì một kì thi quan trọng nào đó ở trường, cho tới khi tôi được nghỉ Tết cậu ta vẫn không quay lại.

Đêm giao thừa, tôi cùng bạn thân lang thang dưới phố, xui xẻo thế nào lại lạc nhau trong khi điện thoại của tôi hết ngúm pin. Tôi đứng yên tại ngã tư đường, hoang mang nhìn người qua lại ngày một đông thì có ai đó khẽ khều vai tôi.

"Chúc chị năm mới vui vẻ nha!" Cậu ta đeo găng tay màu xanh lá, hai mắt cười tít lại sau cặp kính.

Tôi ỉu xìu nói: "Chị bị lạc bạn này, em có mang theo điện thoại không?"

"Xin lỗi chị nhé em để quên ở nhà rồi. Chị đứng đây với em luôn đi, còn có 7 phút nữa là giao thừa rồi. Và trước khi giao thừa em cần thú nhận với chị điều này." Cậu ta lại thầm thì.

Tôi nhìn cậu ta, nghiêng đầu chờ đợi. Cậu ta nghiêng hết bên này sang bên kia, vành tai lại đỏ ửng lên: "Em nói dối chị ba điều đấy. Em đã bảo rằng em không thèm thích bà già mít ướt như chị trong khi lại thích chị ngay lần gặp đầu tiên trong cửa hàng. Em cũng không can đảm như chị nghĩ đâu, em đã bảo chị nói chuyện với Minh nhưng chị biết không, cả tối hôm đó em đã mong rằng chị không gọi anh ấy, rằng chị sẽ không vì thế mà rung động thêm lần nữa..."

Cậu ta ngừng lại, cúi đầu nhìn những viên gạch lát đường. Tôi nhắc: "Em còn chưa nói điều thứ ba?"

"Em đã nói dối rằng không mang điện thoại để chị có thể đứng đây thêm chút nữa, đủ lâu để em thú tội xong..." Cậu ta giơ chiếc điện thoại di động màu đen ra trước mặt tôi, gương mặt mang vẻ tội lỗi.

Tôi chưa kịp nói điều gì thì những tiếng râm ran đầu tiên trên bầu trời báo hiệu thời khắc chuyển giao sang năm mới đã tới. Chúng tôi ngẩng đầu lên ngắm nhìn những bông pháo hoa đầu tiên nở tung trên nền trời đen thẫm.

Tôi cũng đã nói dối cậu ta suốt những tháng ngày qua, rằng tôi đã nghĩ mãi về cậu ta từ lần gặp gỡ đầu tiên, rằng cậu ta thực ra can đảm hơn tôi rất rất nhiều.

Cậu ta tháo găng tay xanh lá, bàn tay ấm áp đan lấy mười ngón tay lạnh buốt của tôi. Và tôi nghĩ, mọi lời nói lúc này đều là vô nghĩa...

Luật Nhân Quả . Có Không.?



Những con người ác độc, vong ân phụ nghĩa đó từ trước tới giờ vẫn sống tốt. Bây giờ tôi phải làm sao đây?

***

Tôi lớn lên trong một gia đình nhỏ, tôi đã từng rất tự hào vì được ba mẹ yêu thương hết mực. Rồi thấm thoắt tôi đã lên đại học, ở cái tuổi mà tôi thực sự lớn. Tôi lên thành phố học, và từ đó, tôi mới biết thu chi trong gia đình. Trước giờ tôi cũng chẳng dám đua đòi, tôi thấy nhà mình nghèo, lúc nào ba tôi cũng nói làm lụng cực khổ là vì tôi và em tôi. Tôi lớn, tôi nhận biết được cuộc đời, mẹ tôi cố gắng dành dụm từng đồng, trong khi đó người ba của tôi luôn than vãn không có tiền.

Tôi biết được chuyện lúc nhỏ ba tôi ki cóp, tằn tiện với gia đình, nhưng lúc đó bác hai gái của tôi là vợ của anh ruột của ba tôi đổ nợ do đánh đề, bài bạc, cho vay, ăn xài, ba tôi đã cho họ mấy cây vàng để trả nợ. Vậy mà chuyện đó được giấu kín như bưng. Sau khi họ đổ nợ ba tôi hùn vốn với nội tôi mua cho bác hai một chiếc tàu, bác hai tôi lúc đó chỉ đủ tiền mua tấm bằng lái tàu. Rồi tất cả con tàu cùng với tiền làm ra từ nó bác hai tôi hưởng hết, vậy là ba tôi cho không con tàu, rồi xem như chưa có chuyện gì xảy ra, trong ký ức của tôi những thứ đó là do bác hai tôi tự làm ra. Họ đã im lặng lừa dối mẹ con tôi.

Bây giờ con của bác hai tôi đã lớn và có việc làm, bác 2 tôi làm ăn càng ngày càng lên nhờ lái tàu, họ mua đất, mua vàng,.. Còn nhà t, tất cả đều rút cho họ hết rồi, tôi và em tôi đều học ở thành phố, tiền để dành ba mẹ cũng không có, chúng tôi sống chật vật với đồng tiền.




Ba tôi bán xe trồng thanh long, phải đi vay mượn, bên ngoại tôi tuy nghèo nhưng sẵn sàng cho mượn, rồi ba tôi mượn của bác hai tôi, mượn 100 triệu, thanh long chưa bán bác hai tôi đã đòi tiền. Bây giờ con số lên đến 200 tr, và mỗi lần hỏi ba tôi đều nói để dành trả nợ.

Còn bác hai gái của tôi thì đi rêu rao nói xấu mẹ con tôi. Ba tôi thì chỉ về than với mẹ tôi khi chi tiền, than thở, còn khi trúng thanh long thì giấu tiền không về nhà. Mẹ tôi về phụ làm đủ chuyện mà ba tôi không cho tiền, còn bác hai gái tôi chỉ biết nói chứ không làm được gì mà ba tôi trả gấp đôi. Ba tôi năn nỉ bác hai gái tôi về phụ, cái gì cũng nói với bà ta, đi đám tiệc cũng lấy xe hơi chở bà ta đi. Trớ trêu vô cùng. Ba tôi chửi mẹ tôi ăn xài, làm biếng,.. trong khi đó những lời đó phải để nói với bác hai gái tôi. Ba tôi giấu hết tiền, mẹ tôi phải gồng nuôi 2 đứa tụi tôi.



Những con người ác độc, vong ân phụ nghĩa đó từ trước tới giờ vẫn sống tốt. Bây giờ tôi phải làm sao đây?

Friday, April 14, 2017

Định Mệnh Không Có Lỗi



Khi cả hai chúng ta vẫn còn yêu nhau rất nhiều nhưng vẫn không thể quay lại...

***


Mình đến với nhau là định mệnh, nhưng rồi định mệnh lại chia cắt chúng ta. Thật quá trớ trêu! Anh đã trách đây là lỗi của định mệnh, lỗi của số phận. Và....em cũng vậy! Liệu có lối riêng nào đó dành cho hạnh phúc của mình không anh?



Em và anh quen nhau vào một buổi tối của cuối tháng 3, khi em nhầm anh là một người quen của em và nhắn tin hỏi thăm anh. Sau một hồi nói chuyện em mới biết là em bị lầm. Nhưng rồi những tin nhắn, những cuộc nói chuyện cứ một ngày nhiều hơn, vui vẻ và có khi sau một ngày làm việc vất vả, em chỉ muốn mong đến trời tối để được nhắn tin với anh. Rồi chuyện gì đến cũng đã đến, 30 tháng 4 anh về quê không thể online để nhắn tin với em nữa. Một chút trống trãi và một chút thoáng buồn. Chỉ vài cuộc điện thoại lưa thưa hỏi thăm. Và rồi, anh bảo anh nhớ em, ngỏ lời yêu thương em. Sau một thời gian " thử thách " anh, em đã trở thành bạn gái của anh.

Tuy khoảng cách giữa Tây Ninh và Thành Phố Hồ Chí Minh không quá xa cũng không phải là ngắn, nhưng người ở thành phố luôn nhớ đến người Tây Ninh. Em cảm nhận được tình yêu chân thành của anh khi anh chạy xe máy về Tây Ninh thăm em. Và rồi, chúng ta yêu nhau càng ngày càng sâu đậm. Tính em rất bướng, mỗi lần cãi nhau dù đúng sai anh đều nhường nhịn em.




Cứ tưởng hạnh phúc là đây, nhưng không phải ! Rồi một ngày cả hai chúng ta biết được thì ra em nên gọi anh là cậu mới đúng. Ừ, chúng ta là họ hàng, thật chua xót. Em đã khóc thật nhiều nhưng anh an ủi rằng sẽ bất chấp để yêu và cưới em. Con tim ngây dại lại chẳng thể thắng nổi lý trí, biết là sai nhưng vẫn làm. Chúng ta giấu họ hàng để được yêu thương nhau. Nhưng cây kim để trong bọc có ngày cũng lòi ra. Em gái của anh, người em gái mà anh yêu thương nhất chống đối quyết liệt. Ba mẹ của anh cũng biết nhưng cũng không nói gì ngoài gương mặt của họ thể hiện rõ một nỗi buồn không tên.

Em không thể tiếp tục con đường hạnh phúc cùng anh dù anh đã cố gắn níu kéo. Em chia tay anh trong sự đau khổ và dằn văt. Em biết anh đã đau khổ rất nhiều, nhưng em không thể làm điều gì khác hơn. Rào này, em và anh đều không thể vượt được. em xin lỗi anh!

Chia tay chưa được 2 tuần, nước mắt lăn dài trên má vẫn còn chưa khô. Anh lại có bạn gái mới! Lúc đó chả còn gì có thể diễn tả em ngoài một con điên, em còn nhớ lần cuối gặp nhau ta ôm nhau khóc trong sự tuyệt vọng mà giờ lòng người sao lại mau đổi thay đến thế.

Máu ghen trong lòng em trỗi dậy em trách mắng anh, và rồi vì em anh đã 3 lần chia tay người ấy nhưng em đều không chấp nhận quay lại. Em quá bướng bỉnh với anh rồi phải không!? Khi đến lúc em thật sự không chịu được nỗi đau này, em đã muốn quay lại với anh nhưng điều em nhận được chỉ là câu nói quá muộn rồi.

Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ kết thúc ở đấy, nhưng không, anh đã nhiều lần ghen tuông trách mắng em, nói những lời khinh rẻ em khi em nhắn tin với thằng bạn thân anh. Em tự hỏi anh đã có bạn gái rồi cớ sao lại có thái độ đấy với em, trong khi em và người bạn đó chỉ đơn giản là bạn. Thật khó hiểu!

Chuyện tình của anh và người ấy cũng chỉ kéo dài chưa đầy 2 tháng thì chia tay. Cô ấy chỉ là thay thế cho em.

Ngày hôm nay, anh lại muốn quay lại với em. Nhưng em đã cự tuyệt, không phải vì em đã hết yêu anh mà là vì chúng ta đã đủ lớn để biết được điều gì nên điều gì không! Chả lẽ lại quen nhau sau này gia đình ngăn cản, em và anh lại phải nước mắt chan cơm nữa sao.

Anh bắt đầu sa đọa, chơi bời, rượu chè. Anh đã không còn là anh của lúc trước. Anh trách than số phận, anh ganh tỵ với anh trai của anh vì sao anh ấy lại có tình yêu đẹp còn anh thì lại thế này. Nghe mà đau lòng đến não nề, anh hờ hững với em và cáu gắt với em chỉ vì mình không thể quay lại.

Nhưng anh không biết sự thật là em đã khóc hằng đêm, cuộc sống của em đã thay đổi tiêu cực từ cái ngày chia tay anh. Nhiều lúc em muốn bất chấp hết mọi khó khăn để đến với anh nhưng làm sao có thể được đây cậu à. Anh là cậu em! Em là cháu anh!

Em bắt đầu chán ghét bản thân em! Nhưng kể từ ngày hôm nay hãy trở về với thân phận thật sự của nó. Em đã hứa với bản thân của em, em chỉ được khóc hết ngày hôm nay nữa thôi. Cũng gần 4 tháng em sống trong tiêu cực rồi. Nhưng cuộc sống này muốn tồn tại không thể chỉ dựa vào tình yêu mà sống được. Em phải trở lại con người của em như lúc trước Đây là số phận, mình không thể bất chấp được, đành chấp nhận mà thôi. Chỉ trách em lại yêu anh quá vội vàng!



Tạm biệt anh, người yêu cũ của em!