Friday, February 1, 2013

để anh cưa em nhé - chap 14

Chuyên Mục

Chap 14: Rắc rối





Thứ năm, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ phải lao vào cái guồng quay của sự bận rộn lên đến đỉnh điểm. Uể oải tỉnh dậy sau một đêm dài khó ngủ vì bị Jerry đè lên bụng không sao thở được, tôi đau nhức oằn mình nhoài dậy, lếch thếch bước vào phòng vệ sinh. Jerry đang ở trong đó. Nó đang ngồi trên cái bồn cầu của tôi. Nhìn thấy tôi, con bé khẽ hất hàm một cái rồi tỉnh bơ nhảy tót xuống. Tôi đứng chết trân, không thể hiểu nổi con mèo này thuộc giống gì? Sao nó có thể hồn nhiên như con điên như thế?



Vội vàng lấy tờ giấy vệ sinh lau qua bệ bồn cầu, tôi nhắm mắt ngồi xuống, tay phải cấu tay trái, chỉ chờ giải quyết xong là sẽ tự động véo mạnh mình một cái để cho tỉnh ngủ. Chỉ có cách đó mới giúp tôi thoát khỏi tình trạng đi học muộn. Mà thật ra thì hôm nay chúng tôi học Tiếng Anh, cô Chi dạy môn Anh rất dễ tính. Mặc dù tôi chỉ ngồi nghe giảng có hơn một tiếng, bài vở thì trống trơn, thế mà cô vẫn cho tôi về, điểm danh thì đầy đủ. Ước gì cô giáo nào cũng được như cô Chi thì chắc tôi sẽ yêu ngành sư phạm lắm!



Đúng 9 giờ kém 10, tôi có mặt tại Cyzone gặp anh Tuyên. Anh ấy đưa tôi đi ăn sáng rồi ném cho tôi một bộ đồng phục rất sexy- váy thun bó màu đen, khoét nách hở một nửa bên vai và ngắn trên đầu gối hai mươi phân. Mặc kệ cho tôi nhăn nhó đòi mặc thêm cái áo khoác nhưng anh quản lý vẫn nhất định không cho. Anh ấy cong đôi lông mày sâu róm lên nhìn tôi rồi trừng mắt nói/



-Em có hiểu thế nào gọi là đồng phục không?



-Dạ, hiểu ạ.



Nói vậy là đủ rồi, tôi không dám nài nỉ thêm nữa. Cũng may mà mùa đông ở trong này không khí rất ngột ngạt, mùi mồ hôi người, mùi thuốc lá bốc lên ngập ngụa… vậy nên tôi có thể tự an ủi mình rằng ở trong này rất “ấm áp”.



Đứng như chào cờ suốt ba tiếng đồng hồ cho đến tận hơn 11 giờ trưa, sau khi chờ các game thủ thi đấu xong, tôi còn phải ở lại chụp ảnh với họ một lúc rồi mới được về. Đáng ra tôi sẽ đi ăn trưa cùng mấy anh cộng tác viên rồi làm thông đến chiều luôn, nhưng nghĩ đến việc đi làm muộn sẽ bị trừ lương, tôi lại cố bấm bụng rồi vội vàng leo lên xe phóng vụt đến nhà hàng.



11 giờ 15 phút. May quá! Vẫn kịp. Quản lý của tôi chưa đến kiểm tra, coi như ngày đầu tiên ăn gian trót lọt.



Bước vào trong nhà hàng, tôi lễ phép chào từ bác bảo vệ cho đến mấy chị bồi bàn rồi tới cô quản lý. Tất nhiên là gặp ai chào người nấy chứ không đến nỗi coi thường đặt cô ấy xuống cuối cùng. Hôm nay thì cô ấy lại thân thiện gật đầu chào tôi. Thật ra ngoài việc tự dưng khuyên tôi nghỉ việc ngay từ ngày đầu tiên ra thì cô ấy cũng chẳng tạo cho tôi chút ác cảm nào khác. Ngược lại, cô còn rất dễ tính và thân thiện. Nhưng nhìn mặt thì chẳng bao giờ bắt được hình dong, tôi vẫn luôn tâm niệm chắc như đính đóng cột như thế. Điều ấy chẳng bao giờ sai.



Hôm trước tôi mời được ít bia lắm, một phần vì còn ngượng, một phần vì chưa quen với cách làm việc của các anh chị nhân viên ở đây. Đặc biệt là thái độ của một bà cô chuyên xếp cốc và lấy đá. Chẳng hiểu sao bà ấy khó chịu với tôi vô cùng. Bản thân tôi cũng thấy rất khó chịu với bà ấy, nhưng bởi vì bà ấy là người lớn nên tôi vẫn phải cư xử chừng mực. Thế mà mặc cho tôi cố gắng mỉm cười hết sức thân thiện, bà ấy vẫn cố bắt lỗi tôi đến từng hành động nhỏ nhất. Nào là phải di chuyển nhiều thì đi guốc cao làm gì? Lấy cái cốc thì lấy từng cái một thôi kẻo vỡ, lấy đá thì lấy ít một thôi kẻo đá tan? 



Đùa chứ! Tôi là PG. Ngoại hình là điều vô cùng quan trọng. Điểm trừ rất lớn của tôi là chiều cao khiêm tốn. Nhiều bạn không tin một mét năm mươi ba như tôi mà lại có thể chen vào hết việc PG này đến việc PG khác đúng không? Nhưng quan trọng là không có chiều cao mà tôi vẫn chen chân được vào những công việc ấy, sau khi làm việc với tôi lần một thì người ta sẽ rất hào hứng mà gọi tôi đi lần hai. Thế là tôi có mối. Đó là nhờ vào cách làm việc hiệu quả và nhiệt tình cả đấy! Tôi hoàn toàn có thể vừa chạy, vừa bê một đống đồ trên đôi guốc cao chín phân mà không sợ bị ngã. Đơn giản là nhờ những khóa học võ giúp tôi luôn giữ được thăng bằng từ nhỏ. Thế nhưng, nếu như bắt tôi cởi bỏ người bạn trợ giúp đắc lực ấy ra… chắc trông tôi lọt thỏm như một đứa tí hon giữa đám người bầy nhầy vai u thịt bắp vậy. 



Còn nữa, công việc của tôi thật sự cần sự năng động và nhanh nhẹn, khách thì yêu cầu dồn dập, ấy là còn chưa kể việc tôi ôm đồm nhận lấy đồ giúp mấy anh chị bồi bàn nữa, làm sao mà có thể bê từng cái cốc, ôm từng viên đá đến từng bàn một, rồi lại hẹn họ chờ lượt sau lấy tiếp được. Làm ăn như thế chắc người ta chửi bổ vào mặt tôi mất. 



Thật chẳng biết thông cảm cho nhau gì cả. Ma cũ bắt nạt ma mới vẫn luôn luôn là truyền thống như thế đấy!



Nhưng tất nhiên là không phải ai cũng khó khăn như vậy, một số anh chị khác vẫn đối xử rất tốt với tôi. Kinh nghiệm của tôi là không bao giờ tà lưa mấy anh đàn ông trong nơi làm việc, thay vào đó tôi sẽ lấy lòng các chị gái. Các chị gái thường bị cuốn vào những câu chuyện hài hước của tôi một cách nhanh chóng và sớm bị tôi lấy lòng. Thế là nghiễm nhiên tôi có thể tạm an tâm vì đã có một lượng lớn các chị già yêu quý.



Ngày thứ hai làm việc ổn hơn ngày thứ nhất. Đúng là nhập gia thì tùy tục, mỗi nơi lại có cách làm việc khác nhau. Nhà hàng này bình dân hơn nhà hàng kia nên mặc dù đang đi đôi guốc gần 10 phân thì tôi vẫn phải chạy đi chạy lại, hết bê đồ ăn lại đến lấy bia và đá như thể một cô bồi bàn thực thụ vậy. Tạm quên đi công việc chính của mình, nhưng cũng chính vì thế mà họ quý tôi và tự động mời khách thay cho tôi. Nói chung là cũng có qua có lại cả. Mệt hơn một chút nhưng mà bán được nhiều, tính tôi lại chẳng quen ăn không ngồi rồi. Tôi coi vậy cũng được. 



Cuối giờ, lúc mang bảng báo cáo đến cho cô quản lý ký. Mắt cô ấy tròn ra khi nhìn thấy số lượng bia mà tôi bán được ngày hôm nay, nhiều gấp ba ngày hôm qua. Cảm giác như khóe mặt của cô khẽ giật giật, tôi chỉ biết mỉm cười. Đó là cả một sự nỗ lực!



-Cháu có khai khống không đấy?



-Khai khống? Là sao hả cô?



-Là khai quá lên ý! Sao hôm qua có tý mà hôm nay lại được thế này?



-À! Tại hôm nay tổ anh Tân mời hộ cháu nữa cô ạ! Có một bàn dài họ gọi nhiều lắm.



-À ừm… Thế có ai kêu gì cháu không?



-Dạ không ạ!



-Ờ thế lần sau cố gắng nhé! Nếu cảm thấy hôm nào bán được ít quá thì cháu cứ khai khống lên. Còn lại cô lo cho.



-Thật ý ạ…



Mắt tôi rung lên long lanh những tia cảm kích!



-Dạ vâng! Cháu cảm ơn cô. Cháu về ạ!



Thay quần áo, tôi tung tăng trở về. Hôm nay bắt đầu làm quen được với mọi người, tuy mệt nhưng cũng thật vui. Dù sao có cái để cho tôi làm thì vẫn đỡ hơn là ngồi không hưởng lộc. Thật sự tôi không thích như thế. 



Hai giờ chiều, tôi phải quay lại Cyzone, tiếp tục đứng như bức tượng biết cười cho đến 5 giờ chiều rồi lại di chuyển như một con thiêu thân tới nhà hàng. Kết thúc một ngày làm việc mệt rã rời, tôi trở về nhà trong tình trạng hai gót chân sưng vù, đau nhức. Lúc rút được đôi guốc ra khỏi chân, tôi xót phát khóc vì chỗ gót đằng sau đã xước ra tứa lưa rồi. 



Bải hoải cố gắng gượng mình vậy, lê vào phòng tắm, trút một ít nước nóng hòa vào chậu nước lạnh, cảm giác lúc bàn chân tê liệt của mình được bao bọc trong làn nước ấm, các cơ căng thẳng trên mặt đều dãn dần ra. Lim dim nhắm mắt lại, tôi thở đều. Thật đúng là chẳng đâu thoải mái bằng ở nhà mình.



-Mai! Xuống ăn cơm!



-Dạ!



-Mang cái “dạ” của mày xuống đây!



Hôm nay tôi ăn được ba bát. Đó đúng là kỉ lục trong kế hoạch giảm cân của tôi. Vâng, thật ra thì việc cố ép mình làm việc thật nhiều cũng chính là một phần trong kế hoạch ngu ngốc: “Làm việc nhiều- ăn uống thất thường- đói+mệt-> Tối sẽ ăn nhiều hơn cả bữa trưa lẫn bữa sáng cộng lại!”. Thôi cái ước mơ giảm cân của tôi đem đặt lên bàn thờ được rồi. Hu hu! 



………..



“Ngaoooooooooooo… ngaooooooooooo!!!”



Jerry không ăn, nó cứ luôn chân chạy loanh quanh ra trước mắt tôi, khuôn mặt buồn rầu đến khó hiểu. 



-Mẹ ơi! Mẹ chưa mua bánh cá cho Jerry à?



-Mẹ mua rồi mà!



-Thế sao nó không ăn nhỉ?



Tôi nhăn nhó quay lại nhìn con bé, rồi tóm hai chân lôi nó vào lòng, xốc lên tròn mắt hỏi.



-Thế em làm sao mà không ăn? Em khó chịu ở đâu à?



“Ngaoooo…”



Bao giờ thì nó mới nói được tiếng người?

Hoặc làm thế nào thì tôi mới hiểu được tiếng mèo?

Nuôi mèo mà không hiểu tiếng mèo thì thật là khốn khổ trong những lúc oái oăm như thế này quá!



-Từ sáng tới giờ chưa thấy nó đi nặng đâu!



Thằng Quân đang im lặng ăn, bực mình quá đành phải quay sang cất lời. 

Nghe Quân nói xong, mẹ như được khai sáng, liền vội vàng lôi cái chậu sắt ra rồi hì hục đi kiếm mấy viên than khô, gọi tôi lại đập cho nó dập ra thành nhiều vụn nhỏ để làm cái chạc đi vệ sinh cho Jerry. Vừa đập, mẹ vừa cười xuề xòa.



-Hôm nay trời mưa nên mẹ phải dọn cái chậu đem lên trần phơi khô, quên béng mất không mang xuống cho nó.



-Uồi! Thế hóa ra em kêu là vì em không có chỗ đi nặng à?



Tôi vừa nói, vừa quay sang nhìn Jerry, nheo mắt cười thích thú. Rồi lại quay sang khoe với mẹ.



-Jerry thông minh nhỉ mẹ nhỉ! Không có chạc là nó nhất định không đi bậy luôn! Nhưng nhịn nhiều cẩn thận có ngày sỏi thật chết!



-Ờ! Tao công nhận. Bảo sao từ sáng tới giờ nó cứ kêu ngao ngao suốt. Hỏi thì chẳng nói gì.



“Hỏi thì chẳng nói gì?”…



Nó chẳng nói “ngao ngao” đấy còn gì?

Ngoài “ngao ngao” ra nó còn nói được cái gì khác nữa đâu.   

Tôi chẹp miệng chìm chịp rồi đủng đỉnh quay lại bữa ăn.



Lúc mẹ và tôi vừa đứng dậy rời khỏi cái chậu để đi rửa tay một lúc, Jerry liền lập lức chạy ngay tới, nhảy phắt vào trong chậu, ngồi ệt mông xuống đống than vụn, cơ mặt căng thẳng dần dần giãn ra một cách khoan khoái… Tôi biết nó đang cảm thấy nhẹ nhõm lắm!



…….



Dường như Jerry cũng tự ý thức được người đã gợi ý giải đáp bức xúc tâm lý của mình cho bà và chị Mai hay sao mà tự nhiên nó bám thằng Quân kinh khủng. Lúc Quân ngồi ăn nó cũng vo ve ngồi cạnh, lúc quân đi vệ sinh nó cũng vội vàng chạy vào theo. Lúc Quân ngồi bệt xuống bồn cầu, chuẩn bị làm đại sự, Jerry tròn mắt lên nhìn, mặc kệ bị Quân quát tháo đến đâu đi chăng nữa, nó vẫn đứng trơ trơ nhất định không chịu ra ngoài. 



-Không ra chứ gì? Lúc còn cơ hội thì không ra, bây giờ đừng trách. 



Quân vừa nói, vừa nhoài người với tay ra kéo cánh cửa phòng vệ sinh lại. Lúc cánh cửa đóng lại cái sầm, tôi còn thấy rõ Jerry đột nhiên giật nảy mình, rồi vội vàng chạy nhào ra nhưng không kịp. Ngồi ở ngoài nghe kiếng móng con bé cứ cào cào vào cánh cửa inox, tôi nghe mà sốt hết cả ruột.



-Quân! Tao mở cửa cho nó ra nhé!



-Không! Để yên đấy! Xem nó có tự ra được không!



-Mày bị điên à! Nó có phải con Mun đâu mà tự ra được?



Tôi nhắc đến con Mun là bởi vì Mun là con mèo thông minh, cá tính nhất mà nhà tôi từng nuôi. Tính từ năm lớp 11 đến nay, nhà tôi đã nuôi cả thảy bốn đời mèo rồi. Tất cả đều là mèo hoang, đám mèo bị bỏ rơi xung quanh nhà khi chủ là mấy cô cậu sinh viên chuyển đi rồi “quên” không mang theo tụi nó. Mỗi lần nghe thấy tiếng mèo hoang kêu eo éo suốt đêm, mẹ tôi toàn tự nhủ không được tha lôi về nữa. Bỏ thì thương, vương thì tội. Căn bản nuôi thêm được con mèo kể cũng vui cửa vui nhà, như mẹ tôi nói là giống có thêm đứa cháu để chăm sóc, chơi đùa lúc hai đứa chúng tôi đi học cả. Nhưng mẹ tôi là người làm nghề may vá, chỉ giả lúc nào cũng giăng đầy nhà, mà bọn mèo thì lại thích chạy nhảy nô đùa. Phàm cái gì lằng nhằng rối rắm là chúng nó chỉ muốn bới tung ra để nghịch. Đã không ít lần tôi chứng kiến cảnh con Mun chân cuốn lằng nhằng đầy chỉ ở máy khâu, chạy từ tầng một lên tầng năm khiến mẹ tôi điên hết cả tiết lên rồi. Đó chính là lý do mà mẹ quyết tâm không nuôi mèo nữa kể như ngày cho con Kin đi. Nay lại đến lượt Jerry, không biết Jerry có hư như thế?...



Mải ngồi trầm ngâm suy nghĩ, thế mà nhoằng một cái, vài phút sau tôi đã thấy bàn tay nhỏ xinh bốn ngón bụ bẫm đầy lông của nó thò ra le lói ở khe cửa sắt. Nhoài nhoài thêm vài cái nữa… thế quái nào mà nó đã dùng móng quặp vào thành cửa rồi kéo xịch ra được rồi???



Tôi tròn mắt nhìn, mẹ tôi cũng tròn mắt nhìn, còn thằng Quân thì hét toáng lên kinh hãi!



-Trời ơi! Đóng cửa lại! Tao đang “đi” mà!!!



Nhìn Jerry lon ton đủng đỉnh chạy ra ngoài còn thằng Quân thì tái mặt vì bất ngờ bị mở cửa trong lúc quần còn đang tụt xuống tận đầu gối, tôi và mẹ chỉ còn nước ôm bụng cười ngặt nghẽo. Công nhận Jerry thông minh quá luôn đi!



………



Sau khi rửa bát xong xuôi, tôi mới tung tăng chạy lên phòng, đóng sầm cửa lại, hì hục lôi giấy bút ra chuẩn bị vẽ bài. Tuần kia thi rồi, nhưng thật ra đối với chúng tôi thì tuần nào cũng là thi hết. Thứ tư mỗi tuần là địa ngục, thứ bảy là thiên đường. 



-Em đang làm gì đấy?



Đang chăm chú vẽ vời, bỗng, màn hình điện thoại của tôi rung lên bần bật. Vội vàng với ngay lấy, tôi hí hửng mở ra xem. Là tin nhắn thoại của anh. Đã lâu lắm rồi anh ấy không chủ động nhắn tin cho tôi. Hành động này chứng tỏ quá trình cưa cẩm của tôi cuối cùng cũng đã có chút kết quả. 



-Em đang làm bài tập. Tuần kia thi rồi. 



-Vậy là không qua đây điểm danh được à? *Sụt sịt*



 Hà hà! Điểm danh! Vậy là đã bắt đầu quen với việc nhìn cái mặt phị như bánh bao trương của tôi lượn tới lượn tui tại cửa hàng rồi đấy. Vui quá! Tôi vừa nghĩ, vừa tủm tỉm cười hoan hỉ. 



Ơ… mà hình như tôi vừa mới nghe thấy tiếng sụt sịt, tiếng này không giống tiếng giả vờ khóc, hình như anh ấy đang bị ngạt mũi thì phải. Nghĩ vậy, tôi hiền vội vàng hỏi lại ngay.



-Anh làm sao mà sụt sịt thế? Ngạt mũi à?



-Ừm. Tại hôm trước đi mưa đấy! Hôm nay cảm cúm luôn rồi! *Sụt sịt*



Nghe anh ấy cứ nói một câu lại sụt sịt một câu mà tôi sốt hết cả ruột. Thế đấy! Cái con người dặt dẹo này! Đã yếu còn bày đặt thích ra gió. Thế mà hôm trước còn bày đặt anh thích mưa, anh yêu mưa cơ. Làm trò quá đi mất. 



Chẳng hiểu sao tự dưng tôi lại thấy bực mình khi tên dở hơi ấy không tự biết lo cho sức khỏe của mình như thế. Bởi vì thấy anh ta ốm mà mình lại chẳng làm gì được, thế nên bực anh ta thì ít, bực mình thì nhiều.



-Thế anh đã uống thuốc chưa?



-Anh chẳng biết phải uống thuốc gì cả…



Trời ơi! Đàn ông đàn ang gì mà hai mươi mấy cái tuổi đầu rồi còn không biết mua thuốc gì để chữa bệnh hả! Sống độc thân gì mà dốt thế! Bực mình quá! Tôi liền tắt máy cái rụp rồi vội vàng thay quần áo, lập tức ra khỏi nhà. 



Việc đầu tiên là ghé qua hiệu thuốc, mua một vỉ paracetamol với một hộp kẹo ngậm rồi phi luôn qua chỗ anh. Tôi vừa đi, vừa cảm thấy bồn chồn lo lắng vô cùng, chỉ nghĩ làm sao để đến thật nhanh mà quên mất không quan sát đường xá, để đến nỗi lúc chiếc xe phía trước đã dừng xịch lại ở đèn đỏ, tôi mới vội vàng bóp phanh. Thế là xòe. 



Hu hu. Cả cái xe máy nặng chịch đè lên người tôi, đầu gối bị ma sát với mặt đường, rách toạc ra, đau buốt không thể tả. Đấy là còn chưa tính đến việc thời tiết đang chỉ có mười sáu độ C đấy! Trời càng lạnh thì vết thương càng xót. Mọi người nhìn tôi ái ngại rồi mau chóng giúp tôi đỡ xe dậy, xúm lại hỏi han xem tôi có làm sao không. Tôi ậm ừ cảm ơn rồi lại vội vàng leo lên xe phóng tiếp. Lúc đó trong đầu chẳng nghĩ gì được ngoài việc có mặt ngay ở cửa hàng cả, cho đến tận khi tới nơi, cơn đau mới bắt đầu thật sự trở nên nhức nhối.



…..



Bước vào cửa hàng, điều đầu tiên anh thốt lên không phải là vì vỉ thuốc trên tay tôi, mà là vì hai cái đầu gối trầy xước toe toét máu của tôi. Mặt anh tái dại đi, rồi lập tức bắt tôi ngồi ngay xuống, sau đó mới vội vàng chạy ra ngoài hiệu thuốc ở gần cửa hàng, mua về một túi đầy những bông gạc và ô-xi già. Lúc anh giữ chân chặt chân tôi trong tay để bôi ô-xi già sát khuẩn, mặt tôi tái mét, răng trên cứ cắn chặt vào môi dưới, mắt nhắm nghiền tuyệt đối không dám nhìn. 



-Hu hu! Anh làm nhẹ nhàng thôi! Em sợ lắm! Hay là thôi! Không cần khử trùng đâu anh ơi! Em sợ xót lắm!!!



Tôi vừa nói, vừa nhăn nhó khóc, cố gắng quài chân vùng dậy để thoát ra khỏi tay anh. Tôi vẫn còn nhớ lần gần đây nhất là hai năm về trước, lúc tôi bị ngã xe máy mẹ cũng đã nhỏ ô-xi già vào tay tôi như thế này. Cuối cùng thì thay vì sát khuẩn, nó đã để lại trên tay tôi một vết sẹo thật dài lại còn sần sùi trông như con đỉa nữa chứ! Nghĩ lại mà vẫn còn hãi. 



-Hừm! Biết sợ thì đã không tớn mắt lên rồi! Để yên xem nào!



Anh vừa nói, vừa giữ chặt chân tôi lại, rồi lớn giọng mắng. Tự dưng tôi thấy mình cứ như đứa con nít đi chơi về muộn bị mẹ phạt úp mặt vào tường ý. Mà tôi thì sợ mẹ vô cùng. Lúc anh nhỏ ô-xi già vào chân, tôi giãy lên như phải bỏng, mắt nhắm tịt lại, cảm giác hình như còn rơm rớm nước. 



-Hu hu hu! Đau quá! Cha mẹ ơi! Dừng lại đi! Em khỏi rồi mà!!! 



-Khỏi cái gì mà khỏi! Đã băng bó đâu mà khỏi!



Anh vừa nói, vừa tét vào chân tôi vài cái, rồi ngước mắt lên lườm.

Chả hiểu sao tôi lại sợ cái lườm của anh đến thế. Đây là lần thứ hai anh lườm tôi rồi, lần thứ nhất là do tôi suýt làm đổ thức ăn vào người anh. Người đàn ông này thật “đanh đá” và đáng sợ!



Biết mình cũng có lỗi, mang tiếng là đến đây để đưa thuốc cho anh uống, nhưng cuối cùng lại là kẻ bị tai nạn rồi để người ốm đau bận rộn phải hì hục băng bó cho như thế này đây. Tôi mím môi, rưng rưng mắt nhìn anh đang ngồi khoanh chân cắm cúi quấn băng vào chân tôi mà… lòng đau như cắt!



Đau. Đau theo nghĩa đen. 



Đau cả thể xác lẫn tinh thần.



Cái thằng cha này! Tay chân gì mà vụng về thế không biết! Nếu có thể thì tôi sẽ chụp lại vài hình sản phẩm băng bó của hắn post lên facebook cho các bạn xem. Trông như hổ lốn. Băng bó kiểu này á? Một điểm về chỗ!



Nhìn thấy tôi hai mắt long lanh, mặt thì đần thối ra trông ngớ ngẩn vô cùng. Anh khẽ phì cười, rồi phủi tay đứng dậy chống nạnh nói.



-Sao? Cảm động lắm đúng không?






Khổ thân…

Bệnh hoang tưởng này nặng lắm rồi. Nhưng tôi không nỡ xúc phạm tinh thần của bệnh nhân đang bị ảo giác nên đành phải giả vờ gật đầu công nhận.



-Vâng! Anh khéo tay thật đấy! Cái gì cũng biết làm nhỉ!



………………..



Hì hục thu dọn đống tàn tích do tôi gây ra, xong xuôi, anh lại quay về với công việc thợ mộc của mình. Thấy thế, tôi liền lẽo đẽo chạy theo như con lật đật.



Tại sao lại nói tôi chạy như con lật đật? Đấy là tại vì mùa đông cơ thể tôi rất yếu. Tôi không chịu được lạnh, tôi sợ gió,sợ mưa. Mùa duy nhất mà tôi yêu thích là mùa thu. Mà mùa thu đúng nghĩa theo kiểu của tôi thích- tức là không mưa, không nắng, chỉ có những đợt gió nhè nhẹ xen lẫn màu vàng của lá nhẹ bay. Mùa thu tôi thích như thế, râm mát và dễ chịu như thế chính xác mà nói thì chỉ có hai tuần trong suốt quãng thời gian nóng nực đến phát bực của mùa hè, hay lạnh lẽo đến tong teo của mùa đông. 



Bị đánh động bởi những bước chân nặng tựa ngàn tấn của tôi, rung lên bình bịch dưới nền gỗ, anh liền đăm chiêu quay lại nhìn rồi nhíu mày phán.



-Trông em chạy như con gấu bắc cực ý!





Đúng rồi! Chính xác! Em là gấu! Em chính là con teddy bé bỏng của anh đây!!!



Tôi vừa nghĩ, vừa cười rộng ngoác cả miệng rồi tưng tưng chạy đến chỗ anh. 



-Chạy vừa vừa thôi kẻo sập sàn nhà của anh. Gỗ giả cả đấy!





Anh nói xong thì tôi đã kịp chạy đến nơi rồi. Xì. 



Ngước ánh mắt long lanh hình giọt nước lên nhìn anh, cố tỏ ra vẻ như mình là một cô bé ngoan ham học hỏi, tôi ngồi thụp xuống thắc mắc.



- Anh ơi, anh đang đóng cái gì đấy? *Chớp chớp*



- Anh định đóng cái khung cửa sổ để treo ngoài mặt tiền cho bắt mắt. Em thấy ổn ko?



- Quá ổn luôn ạ! Uôi... anh siêu thế!!! Cho em đóng mới!!! *Chớp chớp*



- Không được đâu. Em hậu đậu lắm! Để em đụng vào thì hỏng mất!



Sao anh ta có thể thản nhiên chê bai tôi một cách phũ phàng như thế được nhỉ? Này nhé! Tôi mới chỉ suýt làm đổ thức ăn vào người anh có hai lần, đồng ý là tôi có chút hơi bất cẩn, nhưng như thế cũng chưa đủ để anh có thể khẳng định là tôi hậu đậu. Anh hiểu chưa? Hiểu chưa?? Hiểu chưaaaaaaaaaaaa???



Tôi thầm hét lên trong đầu như thế. Nhưng ngoài mặt lại chỉ dám ngồi thụp xuống, bĩu môi, nài nỉ.



- Không đâu mà! Em sẽ không làm hỏng đâu mà! Anh không tin e à?



- Ừ!



Đếch thèm nói nữa! Con người này đã đanh đá lại còn bảo thủ không chịu được!



Quá bất lực, tôi  đành hậm hực đứng dậy rồi lấy cớ đã muộn để về luôn. Thấy tôi khoác áo đứng dậy chào, anh liền ngước mặt lên hỏi.



- Chân cẳng như thế sao về được? Chờ một lát nữa xong việc anh đèo về cho.



- Dạ thôi. Em tự đi được mà. Anh tập trung làm nốt đi. Em về đây! Hẹn tuần kia gặp lại.



- Ơ... sao lại tuần kia?



Mặc kệ cho anh ta đần mặt thắc mắc.Tôi vốn không có ý định trả lời thêm. Hí hửng trèo lên xe, từng hạt mưa cũng đã bắt đầu nhẹ bay. Mưa lâm thâm thôi, tạo thành một lớp sương mờ trắng xóa. Nhưng mà tôi thấy ổn, cảm giác mưa bất chợt hắt vào mặt sao hôm nay tôi thấy mát dịu đến thế. Không rát buốt, không lạnh cắt như cái cảm giác tôi hằng căm ghét mọi khi.



Mím môi khẽ cười khúc khích. Dạo này tôi hay tự cười một mình lắm. Nếu có người quen trên khu phố này bắt gắp tôi tự kỉ ở đèn đỏ đến lần thứ hai, chắc chắn họ sẽ nghĩ tôi bị thần kinh rung rinh hoa lá. 



Nhưng mà kệ thôi, tự dưng hôm nay tôi thấy yêu mưa lắm lắm! Chỉ muốn trầm cả mình lẫn trong màn mưa đang dần nặng hạt.



Có lẽ người ta nói đúng, khi ta yêu, mọi thứ xung quanh đều biến thành màu hồng. Mặc dù tôi đã từng rất ghét màu hồng. Bởi tình yêu luôn bắt đầu từ màu hồng, và kết thúc bằng màu đen. Mà tôi thì sợ cái màu đen ấy lắm! Thế nên, tôi đã tập ghét luôn cả màu hồng. 



Thực chất thì tôi luôn cho rằng cuộc sống của mình là màu ghi. Thứ màu hỗn độn được pha trộn từ nhiều cảm xúc mang lại. Là một chút vui của xanh lá, một chút lãng mạn của tím mộng mơ, một chút yêu thương hồng ấm áp, một chút sóng gió cuộc đời đen đủi. Màu ghi tôi chọn là thứ màu được pha trộn bởi buồn vui lẫn lộn. Bởi cuộc sống là phải như thế! Có lúc thăng, lúc trầm, cuộc đời trôi nổi không bằng phẳng. Đó là cuộc sống tôi chọn. Như thế ấy tôi mới thấy đời mình không nhàm chán! 



Nhưng có một điều mà tôi biết chắc- tôi vẫn chưa yêu anh, tôi mới chỉ thích thôi. 

Bởi vì mới chỉ thích nên tôi chưa thật sự là con người mình khi ở trước mặt anh, chưa thể san sẻ mọi buồn vui cuộc sống khi ở bên cạnh anh. Bởi tôi chưa thấy tin, cũng chưa thấy có cảm giác an toàn. 



Cũng có thể do tôi quá bảo thủ. Tôi cho rằng tình yêu thực sự phải là tình yêu như khi tôi ở bên Lâm- mối tình thứ tư nhưng lại là người tôi yêu nhất. Người duy nhất khiến tôi cảm thấy an toàn và tin tưởng, anh như một cuốn nhật ký sống mà tôi có thể chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn. Anh hiểu tôi cũng như tôi cảm thông đối với công việc của anh vậy. Người đàn ông đó là người mà tôi đã từng yêu nhất, kể cả cho đến bây giờ thì cũng vẫn vậy, chưa có bất cứ thứ tình cảm đối với chàng trai nào khác có thể vượt qua. 



Là tôi khăng khăng giữ lại thứ tình cảm thiêng liêng ấy ở mãi trong trái tim mình. Hay là do chưa có người con trai nào khác thật sự làm cho tôi cảm động theo một cách riêng biệt thêm một lần nữa?
Chap 15

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon