Friday, February 1, 2013

để em cưa anh nhé - chap 15

Chuyên Mục



Chap 15: Chào! Người lạ nơi cuối con đường.





Sáng chủ nhật, Mai bé sang nhà tôi để cùng làm bài tập chuyên ngành. Vì cả hai chúng tôi đều quyết định chọn phương pháp vẽ áo để thể hiện sản phẩm thiết kế của mình mà Mai lại chưa dùng sơn acrylic bao giờ nên em phải sang để tôi còn hướng dẫn. Cũng bởi vậy mà tôi đã chứng kiện được một số chuyện khá hay ho. Chẳng hạn như là…





-A lô! Cường à? Mai đang làm bài tập.





-Ừm thế à! Bật facetime lên đi.





-Ok!





Nói rồi, con bé liền chỉnh chang lại đầu tóc rồi hớn hở bật facetime lên chat với Cường. Nhìn hai đứa nó ngồi ngắm nhau qua điện thoại, tôi ôm miệng cười khinh khích.





-Ha ha! Hóa ra ở nhà toàn ngồi ngắm nhau 24/24 như thế này à! Tình cảm quá nhỉ!





-Giới thiệu với Cường, đây là chị Mai Lê!





Vừa dứt lời, Mai liền đột ngột chĩa camera về hướng đứa con gái đầu tóc bù xù, áo quần lếch thếch là tôi khiến tôi giật bắn cả mình, vội vàng nép vội về một góc.





-Nào nào! Đừng có quay chị! Chị đang xấu!





Tôi ghét bị quay lén khi mình đang xấu xí. Hu hu.





Sau một lần dọa dẫm thì tôi tuyệt nhiên không dám trêu Mai nữa, để cho hai đứa nó cứ mặc nhiên tán tỉnh nhau qua facetime còn mình thì như cô sinh viên mới đến ở trọ, cứ phải ngồi nép gọn vào một góc, thỉnh thoảng muốn nói gì cũng phải dùng khẩu miệng để nói, tránh cho Cường nghe thấy kẻo em ấy lại nghĩ rằng tôi mê trai. Bởi vì tất cả những gì mà “thỉnh thoảng” tôi định nói đều xoay quanh vấn đề này.





“Uồi! Cường đây à! Đẹp trai thế!”





“Uồi! Trông như tây ý nhỉ! Hé hé!”





Thật buồn là trước khi Mai nhắc tôi về điều này thì tôi đã lỡ miệng khen em ấy đến mấy lần mất rồi!





……….





Ngồi làm bài được gần ba tiếng, bụng hai đứa bắt đầu sôi lên sùng sục. Cũng phải thôi, sáng tôi dậy muộn nên chưa kịp ăn sáng, mà bây giờ thì đã gần 11 giờ trưa rồi. Khổ thân cái dạ dày đang biểu tình mà lại còn phải còng lưng vẽ vời.





-Chị ơi! Có mì không? Em đi nấu mì nhé! Đói quá!





-Ừ! Em đi đi.





Tôi vừa dứt lời, Mai bé liền đứng dậy rồi lọ mọ chạy xuống bếp lục mấy gói mì ra nấu, chỉ trong phút chốc mà mùi mì chín đã sực lên tận mũi, thơm không chịu được. Đúng lúc tôi định chạy xuống bếp thì điện thoại con bé lại rung lên bần bật, không nghĩ nhiều tôi liền tiện tay vơ lấy cái điện thoại rồi mang xuống đem cho con bé.





-Điện thoại của em này. Có tin nhắn mới!





Vội vàng cầm lấy chiếc điện thoại, Mai bé liền mở ra xem, rồi lại mím môi cười khúc khích. Đọc xong, con bé liền ngước mắt lên hớn hở khoe với tôi.





-Cường hỏi em ăn trưa chưa chị ạ!





-Bảo chưa ăn đi!





Vừa cắm mặt vào bát mì, tôi vừa nhồm nhoàm nói.





-Nhưng mình đang ăn mà.





-Ăn mì làm sao no được!





Nói rồi, tôi liền húp cái sụp một phát. Bát đầu tiên đã hết veo. Vẫn chả thấm tháp vào đâu cả!





-Được rồi, thế để em nói là mình đang ăn mì.





-Cái con bé này…





Vậy là mong ước được nhìn thấy “bé” Cường đem đồ ăn đến đây cho Hoa Mai của tôi đã tan thành mây khói. Tôi ngậm ngùi “đá” tiếp bát thứ hai. Nhưng không sao, dù sao thì mì mẹ tôi mua ăn vẫn ngon, cũng chẳng cần quan tâm đến việc diện kiến người yêu của em ấy nữa, cứ lo mà lấp đầy cái bụng đi đã!





Hai chị em ngồi ăn mì, hơi nóng bốc lên cay xè cả mũi. Sau năm phút môi của hai đứa đã sưng phồng lên, dày cộp đầy quyến rũ như Angelina Jolie rồi. Thu dọn chiến trường xong xuôi, chúng tôi lại chạy lên phòng làm bài tiếp, nhưng vừa mới tới nơi thì Mai bé đã lại nhận được tin nhắn mới.





Thật là… chẳng biết nhận được tin gì mà nó mừng vui ra mặt đến như thế… làm tôi ghen tị chết đi được.





-Chị ơi! Cường hỏi em địa chỉ nhà chị này! Hình như mua gì đến hay sao ấy!





-A aaa!!! Đồ ăn! Chắc chắn là đồ ăn rồi! Số a ngõ b đường c! Nhanh nhanh nhanh!





Nghĩ đến đồ ăn, tôi liền bắn tiếng còn nhanh hơn cả đọc rap.Y như rằng…mười lăm phút sau, có một thằng bé cực kỳ đẹp trai và cao ráo phóng xe máy đến trước cửa nhà tôi thật các bạn ạ. Lúc nhận được tin nó đến, tôi mừng rú lên rồi vội vàng theo chân cái Mai chạy xuống tầng một. Chốc chốc lại nheo mắt ngó ra ngoài nhìn lại thằng bé qua khung cửa sắt, tuyệt đối không để cho nó thấy vẻ lôi thôi của mình hiện giờ.





“Hi hi! Đồ ăn đến rồi! Đồ ăn đến rồi! Tuyệt vời quá! Tuyệt vời quá!”. Tôi vừa đi, vừa lanh lảnh hát ré lên như thế.





Nhận được hai hộp xôi gà nóng hổi, tôi ôm như nâng niu đứa con gái của mình vào lòng, rồi từ từ “ăn thịt” nó.





-Ngon đấy! Hơi bị ngon đấy! Thằng này biết mua đấy! Lần sau chịu khó sang nhà chị làm bài tiếp Mai nhé!





Tôi vừa nói, vừa lấp đầy miệng mình bằng những miếng xôi thơm dẻo đượm mùi thịt gà ngon tuyệt!





-Chị đúng là cái đồ tham ăn. Bảo sao không giảm cân được. Sợ thật!





Con bé nhìn tôi, vừa từ tốn ăn vừa nhẹ nhàng nói.





……………….








Vẫn như thường lệ, 11 rưỡi, sau khi thu dọn hết đống màu mè, tôi vội vàng phóng đến nhà hàng cho kịp giờ làm. Ngày hôm nay khá tệ. Mọi việc không còn suôn sẻ mà bắt đầu có chút biến chuyển. Điển hình như là thái độ của anh tổ trưởng tổ bồi bàn. Hình như trong suốt một tuần qua anh ta đã bắt đầu quen với việc tôi lăng xăng chạy đi chạy lại giúp mấy anh chị bồi bàn nên vô tình quên bẵng đi mất rằng tôi không phải nhân viên của nhà hàng mà là PG thì phải? Ở đây chẳng có ai trả lương cho tôi, cũng chẳng có ai là cấp trên trong công việc của tôi cả, vậy thì cớ chi mà anh ta cứ liên tục xách mé, hắt hơi, sổ mũi, to tiếng với tôi vậy?





Một lần, tôi nhịn. Hai lần, tôi cũng vẫn nhịn. Nhưng đến lần thứ ba, thì tôi đã bắt đầu có ý nghĩ phải chỉnh đốn lại cái thái độ bất hợp tác này. Ừm thì, dù sao anh ta cũng là tổ trưởng, anh ta có quyền mắng nhiếc nhân viên dưới chướng với cái giọng vô văn hóa mà anh ta sở hữu. Bản thân tôi cũng biết rằng khi tôi làm việc ở đây, dù chẳng được ai trả lương thì tôi cũng nên tự cho mình là một nhân viên của nhà hàng để mà làm việc cho nhiệt tình. Dĩ hòa vi quý là điều không thể thiếu, cãi nhau với nhân viên của nhà hàng là điều cực kỳ cấm kỵ. Vậy nên, lúc này mặc dù rất khó chịu, nhưng tôi vẫn quyết định sẽ không tỏ thái độ ra mặt với anh ta. Điều tôi làm đơn giản chỉ là… bye bye cái giẻ lau và công việc bồi bàn mà tôi đã cố tình làm thêm để giúp họ nhưng cuối cùng thì lại bị quy chụp trở thành nhân viên dưới chướng của một tên vô văn hóa một cách bất đắc dĩ.





Tất nhiên là ở đây có rất nhiều tổ, một nhà hàng được chia ra làm nhiều dãy bàn và một số phòng đặc biệt, không lăng xăng ở chỗ này thì tôi vẫn có thể lăng xăng ở chỗ khác. Dù sao thì khi không có tôi ở đó, họ vẫn phải phục vụ khi khách gọi bia của hãng tôi bán, chẳng sao cả!





…….





Tối hôm ấy trở về nhà, quăng cái thân xác rã rời ám đầy mùi bia hôi rình lên chiếc giường yêu quý, tôi ôm lấy nó như chẳng muốn rời xa, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ… cho đến khi, chuông điện thoại đột ngột vang lên réo rắt báo hiệu có tin nhắn mới đến. Số lạ. Chẳng hiểu sao tự dưng tôi có cảm giác đó là… Lâm.





Tôi biết, ý nghĩ này quả thực rất điên rồ! Tôi và Lâm đã không còn liên lạc với nhau hơn ba năm nay rồi, chẳng có lý do gì để anh ta tự dưng liên lạc lại với tôi cả, lại còn bằng số lạ nữa. Chắc có lẽ vì những suy nghĩ từ ngày hôm qua đã ám ảnh khiến tôi bị hoang tưởng cho đến tận ngày hôm nay. Thôi, không nghĩ nhiều nữa, để mở máy ra xem nào.





-Mai phải không? Anh Lâm đây!





Ôi mẹ ơi!!!





Vội vàng ném cái điện thoại ra xa, tôi sợ hãi như thể vừa gặp ma.





Cái gì thế? Phải chăng vì là Song Ngư nên mọi linh cảm của tôi đều hoàn toàn đúng?





Sao có thể… tại sao có thể…





Đã hơn ba năm rồi, cái quái gì khiến cho anh ta vẫn còn nhớ số của tôi mà liên lạc vậy?





Ổn thôi, sẽ ổn thôi. Không sao cả. Đã không dưới mười lần tôi tự dựng cho mình một tình huống: “Nếu như Lâm xuất hiện, Mai sẽ cư xử như thế nào?”.





A.Mai sẽ chạy nhào tới, hôn lên đôi môi đầy mị lực ấy, rồi không ngừng thì thầm nói vào tai: “Em yêu anh! Em nhớ anh! Mình quay lại với nhau nhé!”





È è è! Gạch ngang. Tình cũ đã qua rồi là phải phũ. Không có chuyện lằng nhằng quay lại ở đây đâu, rách việc lắm. Tôi đã từng thử một lần quay lại với người yêu cũ rồi… và tôi thấy là… rất chi là… đằng nào trước sau cũng vậy! Quay lại rồi lại chia tay. Tốt nhất là cùng một nỗi đau ấy thì chỉ nên đến một lần trên một người. Nếu như có một người dám cả gan cố tình làm tôi tổn thương đến lần thứ hai thì nhất định anh ta sẽ chết chắc dưới tay tôi!





B.Mai sẽ bình tĩnh kéo tay Lâm ngồi xuống, rồi ôn lại chuyện xưa, kể cho Lâm nghe ngày xưa chia tay Mai đã đau khổ, dằn vặt trong tội lỗi như thế nào, đã trải qua những miền ký ức đầy ngọt ngào xen lẫn những đau thương ra sao. Rồi còn không thể yêu ai trong suốt hai năm rưỡi cho đến khi nghĩ rằng mình đã quên hẳn anh, nhưng thật ra lại không phải. “Chia tay anh, em đau khổ lắm. Anh biết không? Hu hu hu.”. Nói rồi, cô liền nước mũi ngắn dài sụt sịt.





È è è! Bỏ qua nốt. Đó đúng là những gì tôi đã từng nghĩ. Nếu như có một ngày chúng tôi vô tình gặp lại nhau, tôi nhất định sẽ đem tất cả những nỗi đau mà tôi đã phải chịu đựng trong suốt ba năm qua kể hết cho anh ta nghe, để anh ta biết rằng một điều- ngày ấy tình cảm của tôi là hoàn toàn thật lòng, không hề đùa cợt, không hề giả dối. Có chăng thì cũng chỉ là vì ngày ấy tôi còn quá trẻ con nên không biết trân trọng tình cảm của anh mà thôi.





Nghĩ đến lại buồn. Hầy!





C.Tiến đến, chào, và mỉm cười một cách thật tự nhiên. Cho anh ta thấy rằng, không có anh, em vẫn thật hạnh phúc! Thời gian đã chưa lành vết thương rồi. “Chào người lạ nơi cuối con đường? Anh có khỏe không?”.





Bingo! Đây chính xác là những gì mà tôi sẽ làm. Phương án này mới được tôi thiết lập dạo gần đây. Bởi vì vừa mới gần đây, khi nhận ra mình thật lòng thích Long, tôi mới chắc rằng mình có thể bình thản đến thế khi đối mặt với người đàn ông mà tôi từng yêu nhất- Lâm đại ca.





À! “Người lạ nơi cuối con đường”, đây là bài hát mà tôi đã nghe hằng đêm trong suốt những ngày dài không chợp mắt được. Bài này, và bài “K”, “3,14” là những bài rap việt đã ngốn không biết bao nhiêu nước mắt của tôi trong những ngày vừa mới chia tay. Bởi vì tâm trạng quá đồng cảm! Đúng là chỉ khi rời vào tình trạng thất tình, ta mới thật sự thấm thía được những ca từ truyền đạt trong bài hát.





………








Thôi suy nghĩ mông lung đi, đã đến lúc tôi phải quay trở lại với hiện tại rồi. Nhấc máy điện thoại lên, nhắn tin trả lời anh ta đi. “Tôi vẫn khỏe! Sao nào? Zâu zâu! What’s up?!”.





-Vâng em đây ạ. Có chuyện gì vậy anh?





Đó là tất cả những gì mà tôi đã nhắn…


Xin lỗi vì đã làm mọi người thất vọng. Tôi không có đủ dũng khí. Hức!





-Em có số của Hoa không? Nghe nói nó mới lấy chồng, nó mời anh mà hôm ấy anh đi công tác không đến được. Ngại quá!





Hoa à? Tôi nghỉ chơi với con bé mất nết ấy lâu rồi. Con gái gì mà ăn nói lấc cấc, không biết trên dưới, lúc nào cũng nghĩ mình là bố đời! Sao tôi phải lưu số nó? Hả hả hả!





Bực mình, tôi liền nhắn tin trả lời lại.





-Em từ nó rồi. Em không có số nó đâu.





-Sặc! Sao lại thế? Chị em hồi trước thân nhau lắm cơ mà?





-Cái gì cũng có nguyên nhân của nó…





Vậy là tôi bắt đầu kể cho Lâm nghe về câu chuyện xích mích giữa tôi và Hoa xảy ra như thế nào. Thật ra Lâm bất ngờ như thế cũng không có gì là lạ, bởi Hoa chính là người đã “mai mối” cho tôi và Lâm. Nhưng sau khi chia tay, chẳng ai biết trước được điều gì đúng không? Con nhỏ đó biến chất. Ở trong chăn mới biết được chăn có rận, mà anh thì toàn nằm trần, làm sao biết được có rận trong chăn. Chỉ có con ngu này là bị rận chí cho chi chít rồi mới biết đường mà mua thuốc về xịt thôi đây này!





Thôi nói chuyện về con nhỏ mà tôi ghét đi, trở lại chuyện giữa tôi và Lâm, tôi đã trò chuyện với anh ấy suốt cả đêm hôm đó, nhưng vẫn không quên nhắn tin chúc ngủ ngon cho Long. Dù sao thì Long vẫn là người đàn ông quan trọng nhất trong mắt tôi lúc này.





Huhm… Biết nói thế nào nhỉ? Cảm giác với Lâm, dường như chưa bao giờ phai nhạt. Chắc có lẽ vì ngày ấy chúng tôi chia tay nhau đột ngột quá nên tôi bị hụt hẫng. Bởi vì trước khi chia tay nhau, chúng tôi chưa từng xảy ra xích mích, thế nên những kí ức còn đọng lại chỉ toàn là kí ức đẹp. Những điều tốt đẹp mà anh mang lại cho con nhóc ích kỉ mười tám tuổi ngày ấy tôi sẽ không bao giờ quên, sẽ cất nó lại ở một góc lặng im sâu thẳm trong trái tim, chứ không phải đem ra để giày vò mình như lúc trước.





Nhắn tin với Lâm mà tôi vẫn không ngừng tự nhủ mình- chỉ đơn giản là hai người bạn đã lâu không gặp nhau, nay có cơ hội thì tranh thủ tâm sự thôi mà. Bởi vì từng yêu, nên cũng rất hợp nhau, hễ cứ nói chuyện là có thể tám liền tù tì hàng giờ đồng hồ liền. Bởi vì hợp nhau nên dù không yêu thì cũng có thể trở lại làm bạn, hoặc là làm anh trai được nhỉ?


Trong quá khứ, Lâm từng đối xử rất tốt với tôi. Anh đàn ông, chững chạc như một cây tùng sải bóng che mát cho tôi vậy, luôn bao bọc lấy tôi như một cô vợ nhỏ, khiến tôi có cảm giác thật ấm áp và an toàn. Đó chính là cảm giác mà chưa có một người đàn ông nào khác có thể mang lại, cũng vì vậy mà tôi cứ nhớ mãi…





Lâm à! Nếu không yêu thì chúng ta vẫn có thể làm bạn của nhau, phải không anh?





…………





Đêm hôm ấy tôi trùm kín chăn lại, hí hoáy nhắn tin cho đến gần hai giờ sáng thì bị anh nhắc buộc phải đi ngủ. Thật ra thì anh đã phải nhắc tôi đến lần thứ năm thì tôi mới chịu nghe lời, lần đầu là vào lúc 11 giờ rưỡi. Lâm luôn thế! Không bao giờ để cho tôi thức khuya và luôn phát bực khi tôi tự khiến mình bị ốm. Anh sẽ là đột ngột người bay từ nam ra bắc chỉ vì nghe thấy tiếng tôi có chút sụt sịt trong điện thoại, anh sẽ là người chạy đi mua đồ ăn cho tôi cho dù lúc đó đã quá nửa đêm, anh sẽ là người chịu đứng chờ hẹn thật lâu chứ nhất định không cho tôi đi ra ngoài lúc trời mưa, vì anh biết tôi rất ghét mưa… Còn rất nhiều, rất nhiều cái “sẽ” nữa… mà thật ra tất cả những cái “sẽ” ấy… chính anh là người “đã từng” làm tất cả cho tôi rồi đấy!





Những kỉ niệm đẹp như thế… sao tôi có thể dễ dàng quên được?





Khó chịu thật! Thứ cảm xúc dập dềnh trôi nổi này khiến tôi tự dưng cảm thấy có lỗi với Long quá đi mất! Tim ơi! Hãy thôi loạn nhịp đi nào!





……………………….








Sáng hôm sau, tại chỗ làm, tên tổ trưởng kia lại tiếp tục kiếm chuyện để gây khó dễ cho tôi. Sau một tuần làm việc, tôi đã bắt đầu nhận ra lý do khiến những cô PG trước kia tự động chuyển đi là gì. Không phải là do tính chất công việc phức tạp, mà là do áp lực nặng nề bởi chính những nhân viên tại nhà hàng mang lại. Họ hùa với nhau, cố tình dựng lên một màn kịch với những cảnh diễn rất hợp tình hợp lý mang tính quần chúng khiến tôi không sao thoát ra được. Ví dụ như là lần này.





Hơn 12 giờ, sau khi thấy một nhóm khách công sở toàn những ông U40 chọn bàn ở tổ của lão Tiến- tên của tên tổ trưởng mà tôi ghét cay ghét đắng- tôi liền vội vàng tiến đến và niềm nở mời họ dùng đồ uống, nhưng đến khi đem bia ra mở, mấy lão khách già lại bắt tôi phải ngồi xuống uống cùng họ. Không được. Chị quản lý ở công ty của tôi đã nhắc rằng chúng tôi không được phép ngồi nán lại uống với khách. Đó là điều cấm kỵ. Làm như thế sẽ khiến mọi người nhìn vào mình bằng ánh mắt khác, và chính những nhân viên cư xử không khéo như thế đã khiến mọi người hiểu sai về tính chất của công việc này.





Tôi từ chối một cách khéo léo, nhưng không ăn thua. Tôi đã từng từ chối rất nhiều người, tất nhiên, tôi phải giữ cái nhìn thiện cảm trong mắt mọi người về công việc của tôi. Nhưng hôm nay thì khác, dường như lão Tiến đã cố tình “phím” trước với mọi người để hùa vào đả kích tôi. Mỗi người một câu, rồi lại đá xéo thêm vào tai khách khiến họ càng trở nên hung hăng. Những lời đả kích ngày một lấn át khiến tôi cảm thấy đau đầu, khó xử vô cùng. Đứng trân trân ngay giữa căn phòng ngập trong những lời cười đùa cợt nhả, những tiếng thúc ép bắt buộc mình phải thế này thế kia từ chính đồng nghiệp, cảm giác cô độc, thật tệ. Nếu tôi tiếp tục từ chối nữa thì những vị khách kia sẽ rời khỏi nhà hàng, nếu như chuyện này mà đến tai quản lý… việc tôi khiến khách bực mình mà bỏ đi sẽ khiến tôi bị quở trách hoặc nặng hơn là trừ lương.





Tôi lo lắng… Rồi trong lúc quá bối rối, tôi đã quyết định nâng cốc lên làm liền một mạch với ý nghĩ nếu mình có thể “một hit ăn luôn” thì sẽ được họ buông tha. Nhưng tệ thật, nồng độ của loại bia này nặng quá! Tôi không uống hết được. Dạ dày của tôi vốn đã có vấn đề nên tôi không thể uống được quá nhiều bia rượu. Việc này cũng ảnh hưởng rất nhiều đến công việc mà tôi đang làm.





Uống được lưng chừng nửa cốc thì tôi đột ngột bị trớ ra một ít, thứ cảm giác nôn nao trong dạ dày khiến tôi không sao tiếp tục được. Vội vàng lau bàn cho khách, xong xuôi tôi liền chạy biến vào phòng vệ sinh. Ngồi thụp xuống bên bồn cầu, tôi muốn ói ra nhưng không được. Bụng dạ của tôi kỳ quặc là thế! Nếu tống bia rượu vào thì sẽ cảm thấy nôn nao đến độ buồn ói, nhưng nếu cố nôn thì lại không thể nào nôn ra được. Vậy là tự nhiên nó sẽ hình thành cảm giác nôn nao, khó chịu, bứt rứt, chóng mặt, quay cuồng không sao kiểm soát nổi.





Cũng có nhiều khi, tôi đã từng cảm thấy rất chán nản ở bản thân mình. Tôi từng là đứa có tửu lượng rất tốt, uống bao nhiêu cũng không thấy say. Vậy mà dạo gần đây cơ thể của tôi xuống cấp một cách trầm trọng. Dễ ốm, dễ mắc bệnh, bệnh tật đấy mình. Toàn những thứ bệnh vụn vặt nhưng lại ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống thường nhật của tôi.





……..





Tát một ít nước lạnh vào mặt cho tỉnh người, tôi lờ đờ đi ra khỏi phòng vệ sinh, mặt tái dại đi. Một số người bắt đầu tỏ ra lo lắng. Cái Lan tiến lại gần hỏi tôi có làm sao không, nhưng tôi chỉ khẽ lắc đầu rồi nói không sao. Xong xuôi lại tiếp tục đi làm công việc của mình. Nhưng dường như thứ cảm giác lành lạnh ngày càng xâm chiếm lấy cơ thể, đầu tôi váng như búa bổ, trán nóng, nhưng người lại lạnh toát, mắt hoa lên như bị tụt huyết áp, thỉnh thoảng mọi thứ lại tối sầm đi trước mắt. Cố gắng vỗ tay vào đầu rồi chớp mắt vài cái, tôi loạng choạng bước đi cho đến khi ngã khuỵu xuống ở một góc nhà. Lúc đó lão Tiến mới vội vàng chạy đến rồi đưa tôi vào phòng nghỉ của nhân viên, nhìn thấy tôi như vậy mà hắn vẫn còn giở giọng xách mé.





-Sướng chưa? Ai bảo nốc cho lắm vào?





-Là ai bắt ép uống?





Nghe tôi nói xong, hắn im re. Chỉ bảo tôi xin về sớm đi, nhưng dù sao vẫn còn hơn ba mươi phút nữa mới hết giờ, tôi đành nằm nán lại đây một lát.





Nằm trong căn phòng tối om trên chiếc giường cũ kỹ, tôi ôm chặt lấy mình, co chân thu gọn người lại thành một con cuốn chiếu, tự bảo vệ lấy mình trước những cám dỗ của cuộc sống. Cảm giác lạnh lẽo, cô đơn chợt chiếm trọn lấy tâm trí. Cảm giác bị chà đạp thật tệ, nhưng tôi không sao khóc nổi. Khóc vì mấy chuyện này không đáng! Nước mắt cũng đã khô cạn từ lâu lắm rồi. Nếu có chuyện gì đáng phải khóc thì chắc chắn chỉ có thể là vì gia đình thôi. Nghĩ đến gia đình, tôi lại chợt bật cười. Nụ cười đắng ngắt…





Đúng là… Cái cuộc đời này… chẳng có điều gì đẹp đẽ cả!


Làm gì có bức tranh nào toàn gam ấm? Tương lai tôi sẽ là một họa sĩ mà tại sao lại không thể tự vẽ được cho mình một bức tranh mang tên hạnh phúc? Cứ cô đơn, cứ một mình mãi thế này đến bao giờ?





Tự dưng lúc này tôi lại nghĩ đến Lâm. Nếu lúc này Lâm ở đây, Lâm sẽ ôm gọn lấy tôi rồi mang tôi về nhà, sẽ đi mua thuốc cho tôi uống, sẽ nấu cháo cho tôi ăn… như anh đã từng làm. Chậc! Nghĩ về những thứ “xa xỉ” như vậy làm gì cơ chứ. Sẽ không bao giờ có chuyện quá khứ trở lại hiện tại đâu…








……………………





Ngày hôm ấy tôi trở về nhà trong trạng thái dặt dẹo, người lả đi trên chiếc giường ấm áp, tận hưởng hơi ấm của gia đình. Nhìn tôi nằm trên giường, thở thoi thóp, mẹ ngồi bên cạnh mà chỉ trực mắng nhiếc, mẹ mắng tôi cứng đầu cứ cố đâm vào chỗ làm không ra gì, mắng tôi hằng ngày đanh đá lắm sao lại để cho người đời bắt nạt như thế. Mẹ giận tôi phát khóc! Tôi biết, mẹ giận cũng chỉ vì mẹ thương tôi thôi. Mẹ giận tôi để cho người ngoài chà đạp, nhưng mẹ lại giận mẹ nhiều hơn vì mẹ không thể làm gì giúp được cho tôi. Bởi vì ngoài mẹ ra, mẹ vốn chẳng cho phép ai mắng nhiếc tôi cả. Chính vì vậy mà mẹ mới khóc. Tôi biết chứ… Nhìn mẹ khóc mà tôi không cầm được lòng, chỉ muốn khóc theo nhưng không thể. Tôi mạnh mẽ mà! Cố lên tôi ơi!








Tối hôm đó tôi đã không ngần ngại mà kể lại chuyện này với Lâm. Chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác rất yên bình khi tâm sự mọi chuyện với anh ấy, kể cả chuyện về Long. Tất nhiên là tôi không giấu giếm rồi. Hiện tại tôi chỉ coi Lâm như người anh, người bạn tốt. Vậy nên tôi sẽ không nói dối rằng mình đang độc thân đâu.





Nghe tôi kể, Lâm khá ngạc nhiên. Anh nói: “Cô gái hay khóc nhè khi xa anh năm xưa giờ đã lớn thật rồi, đã mạnh mẽ cứng cỏi hơn rất nhiều rồi! Em làm anh bất ngờ đấy! Tự dưng anh lại muốn gặp em quá! Liệu chúng ta có thể gặp nhau không? Như những người bạn.”.





Như những người bạn…





Bạn mà! Bạn đơn thuần thôi. Phải không?





Những người đã từng yêu, đã từng gắn bó rồi lại từng chia tay, rồi cuối cùng vẫn có thể quay lại làm bạn với nhau được phải không?





Tại sao lại không nhỉ? Tôi đã từng như thế, với một số những người yêu trước kia. Thật ra chỉ cần hết sạch tình cảm với người cũ và hết lòng với người mới thì thứ tình cảm “bạn bè” ấy vẫn có thể thuần túy được mà. Đôi khi còn là bạn thân nữa ấy! Bởi vì hiểu nhau chúng tôi hiểu nhau hơn bất kỳ ai khác.





Tôi vẫn cứ mong như vậy.





Nhưng lúc đó, tôi đã phải lấy cớ bận để trả lời. Mà kể ra thì cũng bởi vì tôi bận thật. Tuần này, tuần sau, lịch làm việc của tôi dày đặc. Thời gian qua cửa hàng với Long còn chẳng có huồng hồ là đi gặp Lâm. Nghĩ vậy, tôi liền nhẹ nhàng từ chối, và cũng không hứa trước về một cái hẹn lần sau.








Tôi không biết nữa, những thứ tôi không chắc chắn thì tôi sẽ không hứa. Dạo này tôi lại hay nghĩ đến Lâm quá! Mới nhắn tin mà đã thế này… biết đâu gặp nhau rồi bài ca “tình cũ không rủ cũng tới” lại vang lên thì sao? Tôi sợ lắm.





Đúng lúc tôi đang hoang mang thì Long lại bất ngờ nhắn tin tới, nội dung như sau.





“Ngày mai em có bận gì không? Qua cửa hàng làm model giúp anh nhé!”.








Tôi nhận lời.





Thôi được rồi! Có thể vì dạo này không gặp Long nên tôi đang bị bối rối. Nhưng không sao, ngày mai tôi sẽ gặp anh ấy để xác định lại tình cảm của mình. Chỉ cần gặp thì sẽ có câu trả lời ngay thôi.





Ngày mai ơi, hãy mau tới đi nào!





…………………….

Chia sẻ
·
Report
·
tháng 5 30, 2013 7:19 pm


Anh Thu thích điều này.




CheeryChip
Bài viết: 50



Chap 16: Em đừng đi!





Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ, Long lại nhắn tin cho tôi.





“Ngày mai 8 giờ em nhé!”





“Sớm thế ạ? Em sợ em không dậy được đâu anh ơi. Ngày nghỉ mà!”





“Không dậy được thì anh gọi.”





“Ok!”





.





Vậy là tôi an tâm. Chắc chắn anh sẽ gọi, anh là người lớn mà! Người lớn thì phải biết giữ lời.





……





8 giờ 25 phút, tôi bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài mê mệt, đầu óc vẫn còn ngơ ngẩn bởi giấc mơ đầy mộng mị diễn ra suốt đêm qua, tay khua khua tìm lấy chiếc điện thoại một cách uể oải…Và… đột ngột bật dậy như tên bắn.





“Ối zời ơi!!! Tám rưỡi rồi! Dậy ngay! Dậy ra cửa hàng ngay!”





Tôi nói như hét vào trong điện thoại, chắc hẳn cái tên điên kia cũng phải thấy bực mình lắm đây. Nhưng mà mặc kệ! Nếu không phải bởi vì tôi gặp ác mộng mà buộc phải tỉnh dậy thì buổi chụp hình ngày hôm nay coi như đi tong rồi.





Chỉ nghĩ đến việc sẽ được người mình thích chụp hình cho tôi đã cảm thấy vô cùng phấn khởi rồi!





…………..





Hẹn hò từ lúc tám rưỡi mà phải mãi đến 9 giờ mới thấy anh ta thò mặt ra. Mặc một chiếc quần thụng mà đũng phải dài đến tận đầu gối, người thì gầy như cái xác ve còn bày đặt mặc áo body cộc tay? Ôi đúng là đồ dở hơi!





Đứng từ xa nhìn anh ta tiến lại gần, tôi thầm than thở, cho đến khi anh ta chỉ còn cách mình có một bước chân, tôi mới vội mỉm cười.





-Hôm nay anh sành điệu thế? Mười lăm độ đấy! Thời trang phang thời tiết à! Hi hi!





“Póc!”





-Láo này! Dám đá xoáy anh à!





Thằng cha khốn kiếp! Dám búng vào mũi tôi. Đồ tay bẩn! Tay đầy vi khuẩn thế búng vào mũi người ta rồi lên mụn thì sao! Long chết giẫm!





Thấy tôi hậm hực đi đằng sau, mặt thì sưng lên như cái bánh bao chiên, anh liền quay đầu lại, rồi tưng tửng nói.





-Em cũng chưa ăn sáng đúng không?





……








9 giờ 15, chúng tôi có mặt tại một nhà hàng Lotteria gần đấy. Chẳng hiểu sao lúc bước vào cửa hàng, vừa nhìn thấy tôi… đi bên cạnh anh, cô nhân viên bỗng nhiên bật cười.





Cười? Cười cái gì? Chưa thấy ai bị kẹp nách xách đi bao giờ à? Nhưng mà kể ra cũng xấu hổ thật! Nghĩ thế, tôi liền vội vàng né đầu ra khỏi tay anh, đứng cách xa ra vài bước để tránh khỏi sự khập khiễng trong cái nhìn của những người xung quanh.





Ok! Tôi lùn, và tôi luôn thấy bất tiện về điều đó. Nhất là khi đi cạnh những cái sào chọc “ấy” như anh, chiều cao khiêm tốn của tôi lại càng lộ rõ. Đáng ra mấy cái người kia biết ý thì đừng có cười. Thật khó chịu!





Tôi đã lùn mà hắn còn thích ngồi ăn ở bàn cao cơ? Nhất định là phải bắt tôi trèo lên ghế cột cơ! Rồi lại còn bật cười thích thú khi thấy tôi hì hục mãi mới rướn được mông lên ghế… Tên khốn nạn!





-Có trèo được không? Không trèo được thì để anh bế lên cho!





-Anh cố tình chơi em đấy à? Sao phải ngồi ở bàn này.





-Em thấy đấy! Chân anh dài lắm. Ngồi bàn thấp thì không đủ chỗ để chân.





Nghe điêu trẹo cả mỏ, lúc nào cũng khoe chân dài. Xùy xùy!





Quen một người cao quá khổ như anh… mặc dù đôi lúc cũng thấy bất tiện lắm… Nhưng ít nhất là lúc này, lúc này tôi chẳng thấy bất tiện gì cả- là lúc anh đút cho tôi ăn.*ngượng*.





Hi hi! Chúng tôi bắt đầu đút cho nhau ăn cũng được hơn một tuần rồi. Đối với tôi đây là bước đột phá lớn trong quá trình đốn củi. Mọi việc vẫn đang dần dần đi vào quỹ đạo, chuẩn không thể chỉnh. Ngồi ăn mà chân tôi chỉ biết quẫy loạn lên, nhưng bởi vì quá ngắn nên nó không thể chạm tới chân của anh được, miệng thì vẫn ngập tràn trong hạnh phúc.





Hạnh phúc của tôi là thức ăn. Bạn còn nhớ chứ?





………………





Quay lại chuyện được người mình thích chụp ảnh cho. Thật sự là cực thích! Tôi hớn hở lôi hết bộ này đến bộ kia ra phối hợp. May cho anh là tôi có gout thẩm mỹ cũng tốt nên mặc dù hàng mà anh nhập về trông vô cùng đại trà thì tôi vẫn có thể “mix” thành những bộ cánh “ngon lành” được.





Sở thích của tôi là làm mẫu ảnh. Dù lùn nhưng nhờ biết tạo dáng nên trông tôi vẫn khá cao. Những tấm ảnh của tôi nhìn thường khá phiêu, đấy là do tôi biết diễn. Một trong những niềm tự hào nhỏ bé của tôi là biết diễn kịch. Và tôi nhanh chóng áp dụng nó vào trong bộ môn chụp ảnh. Bởi vậy mà bây giờ đây, trước mặt anh tôi tạo dáng khá tự tin.





-Nào nào! Đừng có cởi cái áo ra một cách nửa vời như thế. Nhìn khiêu gợi lắm!





Cái gì? Phải nói cho rõ ràng là cởi cái áo khoác len to sụ ra khỏi cái áo phông in hình “con chim điên” kín cổng cao tường ở bên trong nhé! Hở hang ở đâu mà bảo khiêu với chả gợi? Chỉ được cái gắp lửa bỏ tay người. Hừm! Nói thế coi chừng người ngoài nghe không hiểu lại tưởng tôi đang đóng phim “porn” thì chết…





-Không được làm mặt lạnh. Cười đi! Sờ-mai-ồ…











Chán chả buồn cười.








……





Kết thúc buổi chụp hình cũng đã gần 11 rưỡi, anh đèo tôi phóng vội qua chỗ làm rồi hẹn chiều nay đi chơi bóng rổ. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại vội vàng gật đầu cái rụp, để đến bây giờ ngồi ngắm chân mình rồi lại phải băn khoăn…”lùn thế này thì ném bóng kiểu gì?”.





Thật ra việc tôi nhận lời đi chơi bóng rổ với anh thực chất là bởi suốt buổi chụp hình sáng nay, tôi không sao đề cập đến chuyện chủ nhật tuần sau sẽ đi gặp Lâm được.





Gặp Lâm, gặp lại một người đã rời khỏi cuộc sống của tôi và gần như biến mất hoàn toàn từ bốn năm về trước, tôi thật sự rất mong. Chẳng hiểu sao phần nào trong tôi lại mong gặp Lâm đến thế… Như là… như là… nếu không gặp lại thì sẽ cảm thấy rất hối hận vậy!





Lúc trước tôi đã từng làm chuyện có lỗi với anh ấy, nhưng lần này gặp lại cũng không phải là để bù đắp. Sao tôi có thể chuộc lỗi được khi mà lòng mình đang mang nặng một bóng hình của người đàn ông khác. Chỉ là… chỉ là… cảm thấy rất luyến tiếc, vẫn chưa sẵn sàng để xóa hẳn hình bóng của anh ấy trong ký ức. Đâu đó trong tôi vẫn muốn giấu những kỉ niệm đẹp ấy vào một nơi sâu trong trái tim mà không ai đào xới lên được. Kể cả Long. Nhưng dù sao thì tôi vẫn muốn nói với Long, muốn biết Long sẽ cảm thấy ra sao về chuyện này. Nó như một phép đo tình cảm vậy. Nếu tôi không dám liều mình thử thì làm sao có thể chắc chắn được rằng anh có thật lòng với tôi hay không?





………..





Kết thúc giờ làm, đúng hai giờ chiều, anh qua đón tôi đi chơi bóng rổ tại một trường đại học anh ngữ ở phố xyz nào đó mà tôi chẳng nhớ tên. Xin lỗi, tôi chỉ là con mù đường!





Lúc phân chia đội, chẳng ai trong số bạn bè anh muốn nhận tôi. Tôi hiểu và cũng không trách họ.





Giật giật gấu áo, tôi ngước mặt lên nhìn anh, làm vẻ tội nghiệp.





-Anh nhận em vào đội nhé!





-Để thua à?





-Thế thôi, em về đây! Hu hu!





-Về làm gì! Ngồi đây xem anh chơi. Nhìn anh đẹp nhất là khi chơi bóng rổ đấy!





Thằng cha tự tin khoác lác.





-Em cũng thế mà!





Tôi mếu máo.





-Em đẹp nhất khi em ngồi yên.





Anh vừa nói, vừa xoa đầu tôi như thể dỗ dành một đứa con nít.





-Nàooooo!!! Cho em chơi mới!!!





-Đấy đấy! Lại ăn vạ! Ai nhận cái con bé này vào đội giùm tôi với! Tôi không muốn đặt cược bàn thua đâu!





Tên khốn… đồ đốn mạt! Sao tôi lại có thể thích kẻ tồi tệ, ích kỉ như thế này? Càng ngày bản chất xấu xa, bỉ ổi của hắn càng lộ rõ. Thế nhưng mà tôi vẫn không thể ngăn mình ngừng thích hắn. Điều đó cũng giống y như việc biết chắc rằng sẽ thua mà vẫn cố đâm đầu vào chơi vậy. Ngu thật!





-Hãy về với đội của anh!





Tuấn- một chàng trai cao to thơm tho không lo chết đói bất ngờ lên tiếng.


Ôi trời ơi! Anh ấy cứ như đang tỏa sáng trước mặt tôi vậy. Thật là bao dung và thánh thiện. Mặc dù biết trước nhận tôi vào đội chẳng khác gì đặt cược thêm bàn thua, thế mà anh ấy vẫn cứ cương quyết nhận. Tốt thật! Bạn bè chơi với nhau mà tính chẳng giống nhau gì cả. Nghĩ thế, tôi lại quay sang lườm nguýt cái tên lật lọng kia.





Anh cứ chờ đấy! Rồi tôi sẽ cho anh xem!





Ném ánh mắt nham hiểm quăng về phía anh, tôi cảm nhận thấy rõ sống lưng của Long đang lạnh toát. Vẻ thản nhiên ấy đang che lấp đi nỗi sợ hãi. Đúng là như thế đấy! Tôi khẽ gật gù rồi nhoẻn cười tự đắc.








Hoặc cũng có thể là tôi đang tự tưởng tượng.





………





Vào trận!





Anh Tuấn lao lên, đập bóng liên tục xuống mặt đất, quả bóng liên tục di chuyển theo đường chim bay cho đến khi bị Long bất ngờ đoạt mất. Long cướp được bóng rồi! Không! Hắn đang tiến đến phía chiếc rổ. Tôi vội vàng chạy đến, cố gắng hết sức để đoạt lấy quả bóng đang di chuyển liên tục trong tay anh ta nhưng không lại.





-Ngực to kìa!





Tiếng tôi kêu lên khiến anh hụt mất một giây để nhìn theo hướng tay tôi chỉ, nhưng cũng chỉ cần một giây thôi, bằng kỹ năng chơi bẩn bẩm sinh của mình, tôi đã bất ngờ đoạt được bóng.





-Yê yê!!! Em có bóng rồi anh Tuấn ơi!





Trong lúc tôi đang hân hoan giữ bóng trong tay mình, hai tay giơ lên cao chuẩn bị ném bóng vào rổ thì Long lại đột ngột cướp mất. Hắn đánh lén. Dám cướp bóng trắng trợn trên tay tôi, tôi hằn học quay lại nhìn, rồi không ngừng hùng hục đuổi theo đòi lại. Trông tôi lúc đấy đáng sợ như một con bò tót vậy. Tên khốn nạn di chuyển bóng rất nhanh, tôi không sao cướp lại được.





-Này! Sao anh chơi bẩn thế!





Tức quá! Tôi đột nhiên dừng lại, rồi quyết định giở trò ăn vạ.





Vẫn giữ chặt bóng trong tay, anh cố định nó bằng một ngón trỏ rồi xoay tròn trên không trung, tuyệt đối không để mất tập trung khi cúi xuống hỏi tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh.





-Cái gì cơ? Ai chơi bẩn?





-Anh. Anh cao như thế, em lại chưa chơi bao giờ. Anh phải nhường em chứ!





Tôi chống hai tay vào hông, rồi vênh mặt lên nói. Vừa nói dứt lời thì cả đám bạn anh cũng lăn ra cười. Có vẻ như tôi lý sự hơi bị Chí Phèo một tẹo.





-Ha ha ha! Thế bây giờ anh phải làm như thế nào mới hết bẩn? Thôi được rồi. Bây giờ nhé… Anh sẽ đứng yên một chỗ giữ bóng như thế này. Em có thể làm bất kì trò gì để cướp bóng. Tùy em. Miễn là cướp được thì anh sẽ không tranh bóng của em nữa. Cho em ném thoải mái luôn!





-Được! Chấp nhận!





Nói rồi, tôi vội vàng nhảy cẫng lên, hai tay không ngừng chọc vào nách anh ấy… Nhưng không lại. Nhanh như cắt, cả bàn tay to bản của hắn úp chặt vào mặt tôi, đẩy tôi ra xa khỏi tầm với, mặc cho tôi giãy dụa thế nào cũng không lại. Nhìn tôi vùng vẫy trong khi anh chỉ giữ đầu tôi bằng có một tay, đám con trai xung quanh lại lăn ra cười. Nhưng bất ngờ, anh ta đột ngột buông tay ra rồi lùi lại. Bóng rơi. Ngay lập tức, tôi bắt lấy quả bóng rồi chạy về hướng chiếc rổ cao ba mét hai được đóng ngay ngắn trên cao, lùi lại mấy bước để lấy đà rồi hùng hổ ném. Tâm trạng căng như dây đàn, dáng vẻ oai nghiêm đầy khí thế. Tất cả mọi người đều nín thở. Giữ chắc quả bóng trong tay, đầu gối hơi nhún xuống một chút… Và… ném!!!





.





.





.





Trượt.








-Ha ha ha! Cho chết đi cái tội chơi bẩn!





Anh vừa lấy chiếc chăn lau đi chỗ nước bọt bị rây vào lòng bàn tay do tôi nhổ lúc nãy, vừa cười ha hả nói.





Ok! Công nhận là tôi chơi bẩn.





………..








Kết thúc trận đấu ngày hôm ấy, tỉ số cuối cùng là 13-11 nghiêng về phía Long. Mặc dù vậy nhưng anh Tuấn vẫn không hề trách, thậm chí anh ấy còn khuyến khích tôi lần sau tham gia tiếp nữa cho vui. Nhưng Long ngăn cản. Anh bảo sau hôm nay anh nhận thấy đem tôi đi là một sai lầm. Tôi lùn và chạy loanh quanh như hòn bi ve khổng lồ chắn hết cả lối tấn công của đội anh, kể cả khi tôi có về đội anh thì cũng không khác gì một chướng ngại vật.





Thế đấy! Người đàn ông mà tôi thích nỡ nói tôi thế đấy! Cứ chờ xem. Tôi mà cưa được anh á… Anh mà đổ tôi rồi á… Lúc đấy thì anh biết tay tôi!





Chỉ cần nghĩ vậy thôi là tôi cũng thấy thỏa mãn rồi. Đó cũng là một dạng tự sướng tinh thần. Hí hửng ủ mưu ở trong đầu, tôi vừa đi vừa cười tủm tỉm khiến anh phải quay đầu lại hỏi.





-Hôm nay em chưa uống thuốc đúng không?











Nhịn.


Cố lên!


Phải nhịn Mai ơi!


Một điều nhịn là chín điều lành!





…………………








Trước khi tạm biệt anh để chạy vào nhà, tôi bỗng dừng lại. Không vội vàng nói lời tạm biệt như mọi ngày, tôi chỉ đứng trân trân một lúc khá lâu, rồi bặm môi bối rối, không biết có nên nói ra hay không. Tâm lý lúc đó đấu tranh vô cùng dữ dội. Nhưng cuối cùng thì cũng phải đi đến quyết định…





-Cho em mượn tay anh một lát được không?





-Để làm gì?...





Nghe tôi nói thế, anh vội vàng rụt tay lại rồi nhăn mặt kinh hãi.





-Eo ơi! Lại định chơi bẩn nữa đúng không? Khiếp! Tởm! Tởm!





-Khôngggg!!! Ai thèm. Thề! Không chơi bẩn. Đưa tay đây! Em muốn nắm!





Tôi ngước mặt lên, dõng dạc nói trong sự xấu hổ đến nỗi khí nóng bốc lên ngùn ngụt phun ra như núi lửa ở hai lỗ tai. Thấy tôi có vẻ nghiêm túc thật, anh đành cẩn trọng đưa tay ra để cho tôi nắm. Ngay lập tức, tôi vồ lấy như bắt được vàng. Lòng thầm phấn khởi: “Hè hè hè! Nắm được tay rồi! Lần đầu tiên! Nắm tay! Em không tin nắm tayyyy!!!”.





Giây phút phấn khởi trôi qua, quãng thời gian khó khăn lại bắt đầu ập đến. Nắm chặt lấy đôi bàn tay to bản ấy, tôi vẫn mím môi, lông mày không ngừng chau lại. Thật sự tôi không nghĩ để nói ra điều này lại phải đắn đo nhiều đến thế. Tôi sợ, nếu nói ra thì sẽ mất tất cả. Dù sao thì tôi cũng đã nhắn tin qua lại với Lâm suốt mấy ngày nay rồi. Nếu không còn tình cảm thì tự tôi đã chấm dứt hẳn. Vậy điều đó có nghĩa là gì? Nhưng nếu không nói ra mà cứ lẳng lặng đi gặp… Nhỡ đâu ai đó nhìn thấy rồi nói lại… anh sẽ nghĩ rằng tôi chẳng ra gì. Vậy chi bằng cứ để tôi trực tiếp nói thẳng ra cho xong.





-Chủ nhật tuần sau, em sẽ đi gặp Lâm.





-Lâm là ai?





-Người yêu cũ của em.





Lúc tôi vừa dứt lời, tôi cảm nhận thấy rõ bàn tay của anh bỗng hơi giật giật, nhịp đập từ tim truyền xuống cổ tay không còn được ổn định như trước. Một thoáng bối rối xen lẫn sự thất vọng bỗng hiện lên trên khuôn mặt ấy trong tích tắc, rồi ngay lập tức, anh lấy lại vẻ đạo mạo.





-Sao em lại nói với anh chuyện này. Em làm gì, đi đâu, với ai, đâu cần phải xin phép anh? Chúng ta đã là gì của nhau đâu?





-Ừm. Em biết chứ! Chúng ta chưa là gì cả. Nhưng vì em đã nói rằng thích anh, nên em tuyệt đối không tự ý đi gặp người đàn ông khác sau lưng mà không cho anh biết. Em cảm thấy điều đó giống như một sự dối trá, phản bội lại những lời em từng nói ý! Nhưng em nói với anh, không phải là để xin phép anh đâu. Em đã tự có quyết định dành cho riêng mình rồi. Chỉ là em không muốn lén lút làm điều gì đó mà không cho anh biết thôi.





Tôi nói một lèo, nhiều hơn cả những gì mà tôi đã diễn tập trước gương hàng mấy chục lần ở trong phòng tắm. Ok! Tôi đúng là đứa lắm mồm, nhưng nói ra được hết như thể này quả thật thấy nhẹ nhõm hẳn. Cả ngày hôm nay… À mà không! Kể từ tối hôm qua chứ! Tôi cứ thấy bứt rứt mãi. Dù sao thì tôi cũng đã quyết định rồi, tôi sẽ đi gặp thử xem sao. Lâm là người xứng đáng được tôi tôn trọng, tôi không thể cư xử phũ phàng với anh ấy như người dưng nước lã được.





Long nghe tôi nói xong, chỉ đứng đực ra, không nói được gì, cũng không thể hiện thái độ gì. Tôi nghĩ chắc anh ấy cũng không cảm thấy gì. Đến lúc này rồi mà anh ấy vẫn còn hỏi tôi kiểu dửng dưng như hai người xa lạ như thế thì đúng là chẳng có tí tình cảm nào thật lòng với tôi cả. Có thể trong mắt anh ta tôi chỉ là một con búp bê. Mà con trai thì có mấy ai lại thích chơi búp bê? Chỉ đơn giản là thấy đẹp thì nhìn lướt qua, tò mò thì cầm lên, nghịch ngợm, xong xuôi chán rồi lại đặt trở về chỗ cũ. Chẳng cần biết con búp bê ấy đã trở nên “xộc xệch” như thế nào.





Tôi khẽ mỉm cười, cười rất nhạt. Rồi thay anh cất lời chào tạm biệt. Tôi nói hai chữ “tạm biệt” cũng rất nhỏ. Cảm giác như lời từ biệt thì đúng hơn. Lúc tôi quay mặt bước đi, cảm giác lòng mình nặng nề đến khó tả, chỉ muốn gắn thêm mô-tơ vào chân để chạy cho nhanh hơn. Cảm giác thất bại thật là xấu hổ và tệ hại.





.





.





.





-Em đừng đi!











Bất ngờ, anh ấy đột ngột chạy theo, với lấy cổ tay tôi kéo ngược lại. Tôi ngớ người, sững lại trong giây lát, hai mắt căng tròn lên nhìn anh trong ngỡ ngàng lẫn bối rối.





-Anh… anh nói cái gì cơ?





Lúc ấy, tôi cảm thấy việc mở miệng ra hỏi lại cũng thật khó khăn. Hình như âm thanh mà tôi vừa phát ra líu nhíu đến nỗi anh cũng chẳng thể nghe thấy. Vậy nên, chẳng thèm bận tâm xem xung quanh đang có biết bao nhiêu là người qua lại, anh ấy vẫn nắm chặt lấy cổ tay tôi, rồi đột ngột kéo tôi vào lòng, ôm lấy lưng tôi bằng cánh tay còn lại.





-Nếu anh nói là “đừng đi”. Em sẽ không đi nữa chứ!





Tôi không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Thật kì quặc khi anh úp chặt đầu tôi vào ngực anh như thế rồi lại bắt tôi phải trả lời… Không biết phải mở miệng bằng cách nào luôn!





Bởi vì mặt đang bị úp chặt vào ngực anh, nên thay vì có thể nhìn mặt để đoán cảm xúc thì tôi lại có thể nghe rõ nhịp tim anh đang rung lên thình thịch. Điều đó khiến tôi phải khẽ mỉm cười mặc dù đã cố nhịn rất nhiều.





-Tốt rồi! Vậy em đừng đi!








Không gian xung quanh như đang đông cứng lại trong tích tắc…





Lúc này, không phải là nhịp tim của anh, mà là tôi, chính tôi mới là kẻ đang bị loạn nhịp một cách khó hiểu. Tôi lặng im nghe anh ấy nói, cảm xúc chỉ muốn vỡ òa ra!








Em cưa anh nhé?





Để em cưa anh nhé!





.








Này anh! Hình như anh đã đổ rồi đấy…
Chap 16

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon