Friday, February 1, 2013

để em cưa anh nhé - chap 8

Chuyên Mục

Chap 8: Tỏ tình

Quả thật đêm mùa đông mà chui vào chăn bông thì chẳng còn gì sướng bằng! Cảm giác rúc ráy trong tấm mềm được ấp đầy hơi người ấm áp, tôi quằn quại hết bên này sang bên nọ, mắt cứ thao láo mở to mà nhoắng một cái hết đêm đã đến giờ gà gáy.

6 giờ 30 phút, màn hình điện thoại rung lên tiếng chuông báo thức nhạc bài “Ma Boy” của Sistar kéo dài điên đảo. Thề là chưa bao giờ tôi cảm thấy căm ghét bài hát mà hình yêu thích đến vậy. Mắt nhắm mắt mở nhìn vào dòng chữ “Em yêu ơi! Dậy đi!” mà tôi đã tự cài đặt trên nền chuông báo thức, tôi tức tối lia tay một cái, Hyorin lập tức im re. Quyết định đặt lại chuông báo thức thêm mười lăm phút nữa, tôi hậm hực kéo chăn trùm kín lên tận đầu rồi nhắm chặt mắt lèm bèm tự nhủ: “Ngủ thêm một lát nữa cho nó tỉnh, hôm nay học hình họa của thầy Hà Tễu, không đến muộn được đâu!”.

Ấy vậy mà chỉ sau mười lăm phút, tôi chỉ muốn đập tan cái máy khi giọng hát của Hyorin lại một lần nữa vang lên dai dẳng. Cố gằng nhắc mình oằn oại thêm một chút rồi nhất định phải bật dậy.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy giấc ngủ 15 phút lại trôi qua nhanh và quý báu đến thế. Lăn lộn trên giường thêm vài cái nữa một cách vô cùng khổ sở, gần 7 giờ, cuối cùng tôi cũng nhấc được cái xác nhũn như bún thiu vào phòng vệ sinh, ngồi trên bồn cầu để xử lý hết nỗi buồn đã hành hạ tôi suốt tối hôm qua mà chỉ vì lạnh tôi đã cố nhịn cho bằng được chứ quyết tâm không chịu rời khỏi anh Chăn Bông yêu quý.

……………. 

“Róc rách…rì rào…”

Tiếng nước thánh vang lên như một bản hòa ca du dương và êm ái, lại một lần nữa đôi mắt đỏ hoe cay xè của đứa con gái thiếu ngủ dần dần nhắm chặt lại. Hai bờ mi ôm lấy nhau quyến luyến, đưa tôi vào một giấc ngủ thật sâu từ bao giờ không biết. Trước khi ngủ tôi nhớ mình vẫn còn tự nhủ.

“Thề! Khi nào tè xong thì sẽ dậy! Thề! Không ngủ quên! Tranh thủ một tí thôi. Thêm năm phút nữa…”

Thề…cá trê chui ống…

...

7 giờ 30.

“Don’t tell me… you’re sorry… cause you’re not…”

Tiếng hát của Rihanna lại một lần nữa làm tôi giật bắn cả mình, vội vàng bật dậy khỏi cái bồn cầu. Tôi phũ phàng nhận ra một sự thật vô cùng nghiệt ngã là mình vừa “đang ẻ lăn ra ngủ”.

Vội vàng rửa ráy cho sạch sẽ thơm tho, tôi chạy ngược lại về phía giường, phi lên như bay rồi vồ vào cái điện thoại. Màn hình hiện lên hai chữ “Mai Bé” to tướng đang gọi đến.

-         Ơi em!- Ép cái điện thoại vào tai, tôi vừa trả lời, vừa khua tay tìm quần áo.

-         Chị chưa đến à? Thầy sắp điểm danh rồi đấy! (Thầy giáo điểm danh bằng cách kí tên vào giấy vẽ của từng sinh viên nên không thể trá hình được).

-         Hả! Cái gì! Thôi chết rồi! Chị vừa mới đang “ẻ” thì lăn ra ngủ em ạ! Hu hu hu…- Tôi vừa khóc, vừa vội vã luồn cái cóc-sê vào người.

-         Đến nhanh nhé! Bọn em chờ chị đi ăn sáng.

-         Ừ được rồi!

Cúp máy, Mai bé quay sang nhìn Hiền rồi hai đứa rung người cười nham hiểm. Cứ phải chém thế thì bà này mới dậy đi học được.

 …….

Mếu máo phi như bay đến trường, thậm chí còn liều mình vượt cả đèn đỏ, lúc dừng lại ở nhà gửi xe trong sân trường, tôi mới chợt ngớ người nhận ra… thì ra hôm nay đi vội quá mà quên mang mũ. Còn đang lúi húi nhìn vào gương chiếu hậu của chiếc xe bên cạnh để chỉnh lại đầu tóc thì giọng của hai đứa con gái cùng lớp chợt vang lên sau lưng tôi.

- Chị ơi xinh rồi! Thầy đang kí đấy, mau vào đi nhanh lên!

Gặp cạ đi học muộn, tôi liền vội vàng xách bảng chạy theo hai đứa nó, nhoắng cái đã vượt lên dẫn đầu. Chạy như một con trâu đến đầu cầu thang tầng ba, mấy đứa con gái chạy chậm dần rồi thở dốc…

-         Ơ Giang ơi, sao ngực bà hôm nay xóc kinh thế!- Tiếng cái Vân cất lên từ đằng sau khiến tôi phải dừng khựng lại để bắt sóng.

-         Tại hôm nay đi vội quá nên tôi không kịp mặc áo lót.

-         Ui! Thôi không sao. Dù gì chắc cũng chả ai để ý được đâu mà!

-         Chị để ý rồi đấy nhé!-  Như bắt được thóp, tôi đứng chống nạnh ở phía đầu cầu thang tầng ba, hất hàm nhìn xuống, cười dọa nạt tụi nó.

-         AAAA!!! Chị Maiiii! Chị đừng nói với ai nhé!!!

-         Không nói là thế nào? Mình đứng lù lù ở đây mà nó lại bảo yên tâm không ai nhìn thấy! Quá bằng bảo mình là người vô hình à! Được lắm! Tốt thôi!- Vừa nói, tôi vừa kéo dài cái giọng đanh đá của mình ra đe dọa.

-         Ui bọn em không để ý mà chị…- Cái Vân nhăn nhó.

-         Thôi chị đùa đấy! Bạn bè cả nhau ai lại làm thế.

Nghe tôi nói xong, Giang và Vân liền thở phào nhẹ nhõm. 7 giờ 50, ba đứa vẫn ung dung vào lớp.

-         Ôi bọn mày ơi! Con Giang hôm nay không mặc áo lótttttttt!!

………

Vừa thấy tôi, Hiền và Mai bé liền thu dọn đồ nghề rồi rủ nhau đi ăn sáng. Nhưng việc đầu tiên mà tôi cần phải làm bây giờ là kiểm tra chữ ký, ngó sang bài mấy đứa, tôi đều thấy giấy trắng trơn. Ngớ người, cảm giác đau điếng khi biết mình vừa ăn phải một quả lừa, tôi gào lên ầm ĩ.

-         Mai Bé!!! Thế này là thế nào? Thầy đã kí đâu! Sao không để yên cho chị ngủ nốt. Có biết hôm qua mấy giờ chị mới ngủ không hả!!!

-         Đã thức khuya lại còn lý do lý chấu!

-         Đứa nào nói đấy!

 Tôi hằn học quay lại phía sau trừng mắt lườm.

-         Tôi nói đấy!

-         Dạ… em chào thầy ạ! Hôm nay thầy đẹp trai thế ạ…

…….

-         Chừa cái tội phát ngôn bừa bãi đi nhé!- Hiền nguýt dài.

-         Híc! Chị với thầy như phải vía ý. Mấy lần lỡ mồm rồi toàn bị thầy bắt thóp. Trụy tim mất… Hu hu…

-         May mà vẫn được điểm danh đấy. Không phí công đi học.

Cái Hiền đang an ủi tôi, bỗng, nhạc chuông điện thoại của nó lại vang lên réo rắt, con bé liền rút điện thoại ra nghe. Nhìn khuôn mặt có vẻ hớn hở lên hẳn.

Cúp máy, nó quay sang nhìn chúng tôi, ánh mắt rung rinh vui sướng nhưng giọng lại đầy lo lắng.

-         Chị ơi! Hoàng mua đồ ăn sáng đến cho em chị ạ!

-         Uôi! Sướng thế! Gato chết mất!!!- Bọn tôi rít lên hớn hở.

-         Ui… em không biết đâu! Trông em thế nào hả chị?!- Cái Hiền vuốt tóc, chần chừ mãi không dám đi ra cổng trường.

-         Vẫn xấu như mọi ngày. Tại sao hôm nay em lại mặc bộ đồ màu ghi trông như siêu nhân Gao thế này?- Tôi thở dài phũ phàng nhận xét.

-         Thì hôm nay em định chụp bộ ảnh năm anh em siêu nhân đi học mà! Ôi zời ơi! Không biết đâu! Em run quá! Hay thôi em không ra nữa nhé!

-         Mày điên rồi! Mau ra đi! Đừng để nó phải chờ. Trời đã đang lạnh thì chớ.

Nói rồi, tôi và Mai bé liền xốc ngược tay cái Hiền lên, kéo thẳng ra cổng trường.

 …

-         Đâu? Thằng ấy đâu?

-         Kia kìa… Ôi thôi chết! Nó thấy em rồi!

Vừa nhìn thấy Hiền, cậu bé cao tầm mét 65 liền vui vẻ nhảy xuống xe, cầm hộp bánh hiệu Paris Gateaux hồ hởi tiến đến đưa cho Hiền. Thấy cái Hiền cứ rối rít, miệng thì liến thoắng:” Sao Hoàng lại mang bánh đến đây! Tớ đi ăn sáng bây giờ mà!” nhưng tay thì đã giật lấy từ lúc nào.

-         Ừ! Thì Hoàng tưởng Hiền chưa ăn. À! Mà bộ truyện hôm trước Hiền bảo còn thiếu ba quyển Hoàng mua được rồi này.

Nói rồi, cậu ta liền thoăn thoắt mở cốp xe rồi đưa cho Hiền cả bộ gồm hai mươi cuốn lại còn mới toanh. Quá sức bất ngờ, Hiền không kiềm chế nổi cảm xúc, vẻ phấn khích hiện rõ trên khuôn mặt nó khiến cho Hoàng phải bật cười còn hai cô gái kia thì không khỏi ghen tị.

Vậy đấy… Tại sao cặp tình nhân trẻ này lại làm ba cái trò yêu đương “nhăng nhít” để xát muối vào trái tim đang chằng chịt những tổn thương của tôi như thế này? Cô gái bị bỏ rơi là tôi đang đứng ngay đây mà chúng nó cũng nỡ làm như thế… Thiệt tình! Chị với chả em!

Tôi vừa nghĩ, vừa lắc đầu nguầy nguậy. Nhưng mà thật ra thì tôi cũng chẳng có ý xấu gì đâu… Chỉ là một chút ghen tị, còn phần lớn thì vẫn thầm mừng cho tụi nó.

Một câu hỏi thắc mắc chợt hiện lên trong đầu :”Chuyện tình cảm của tụi nó có thể trở nên tốt đẹp như vậy… Còn mình, tại sao lại không?”. Sau cuộc nói chuyện với Linh ngày hôm qua thì tôi lại càng thêm bối rối. Có lẽ việc mà tôi tuyên bố rằng bắt đầu cưa anh ta chỉ là nói miệng, còn thực hành thì vẫn chẳng ra đâu vào đâu hết. Những ngày qua tôi đã quá ngớ ngẩn, nhắn tin hời hợt như một con ngốc, tình cảm thật sự của mình thì vẫn chưa được giãi bày.

Tôi nghĩ, chắc đã đến lúc mình nên làm một điều gì đó bứt phá… Giả dụ như tỏ tình chẳng hạn!

Có thể kết quả sẽ không được như tôi mong muốn, hoặc là ngoài sức tưởng tượng. Nhưng dù sao thì tôi cũng không nên giấu trong lòng mãi như thế này. Cảm giác ngột ngạt và khó chịu đang ngày ngày thiêu đốt tâm tư của tôi. Chỉ cần một lần thôi, tôi sẽ cố gắng nói ra cho bằng hết… những tâm tư thật sự trong lòng mình…

Anh hãy chờ nhé!

…….

Chiều hôm ấy trở về nhà, sau khi wechat tâm sự về chuyện tình cảm một lần cuối cùng với cô bé có nickname Mẹ Mìn quen trên facebook, tôi quyết định lôi máy điện thoại ra, thu âm nói hết tình cảm thật sự của mình, rồi muốn đến đâu thì đến. Thà bị phũ một lần cho xong, chứ không thể để thứ tình cảm này cứ khiến tôi nhức nhối mãi được.

Đi ra phía ngoài ban công, tôi hồi hộp đến mức khó thở để ấn vào nút record và cố gắng nói liền một mạch tất cả những suy nghĩ đan xen cảm xúc mà mình đã giấu kín trong suốt thời gian qua. Khi đoạn thu âm kéo dài 4 phút 56 giây kết thúc cũng là lúc tôi thở phào nhẹ nhõm. Được rồi! Gửi đi thôi!

Sau khi load file thu âm lên soudcloud, tôi hồi hộp ngồi chờ nick anh online rồi rụt rè inbox, send cho anh dòng link, xong đâu đó lại vội vàng out ngay lập tức cho đỡ xấu hổ.

Quãng thời gian chờ đợi sự hồi âm của anh thật đúng là tra tấn. Tôi cứ đi vòng quanh trong phòng, hết tới lại lui, tay chân bủn rủn lo lắng vô cùng. Lần đầu tiên tỏ tỉnh, nếu bị từ chối thì thật mất mặt. Nhưng dù sao tôi vẫn sẽ đặt phương án đó lên hàng đầu để chẳng may sự thật có phũ phàng thì tôi vẫn bình tâm chấp nhận được.

Đoạn thoại được send từ lúc 6 giờ tối mà mãi đến 8 giờ vẫn không thấy anh trả lời lại. Tôi buồn rầu, ủ rũ ngồi vào máy tính,  bần thần truy cập facebook anh ấy xem thế nào thì gần như chết cứng khi dòng status anh mới đăng từ lúc 6 giờ 30 phút đập ngay vào mắt tôi.

“Quyết định rồi! Sửa xong cửa hàng mới mình sẽ tỏ tình với một người”.

Rất nhiều người like, cũng rất nhiều người hỏi thăm. Một cảm giác sung sướng ngập tràn trong tâm hồn, tôi bủn rủn cả người, không biết nên vui hay nên buồn, cảm giác vừa mừng, vừa lo lắng. Rồi vội vã inbox ngay cho Hiền sau khi thấy nó cũng like status đó.

-         Hiền! Chị tỏ tình rồi!

-         Như thế nào???

-         Chị send qua file thu âm. Chưa thấy rep! Chị run quá! Hu hu hu!

-         Sặc! Không nói trực tiếp à? Thế mà em cứ tưởng cái status trên facebook là viết cho chị.

-         Chị không biết. Status đăng sau khi chị send 30 phút. Nhưng chị không dám hy vọng đâu, chị sợ thất vọng lắm. Hu hu hu!

-         Đâu? Bản thu âm đâu? Send em nghe với nào.

-         Đây! Nghe xong cấm cười nhé!

Nói rồi, tôi liền nhanh chóng copy dòng link ném sang cho Hiền, một chút xấu hổ chợt rấy lên trong lòng.

Tầm năm phút sau, Hiền hớn hở inbox lại.

-         Ha ha ha ha haaaaa!!!! Dễ thương quá!!!

-         Có được không? Chị sợ là dở hơi quá ý! Tại lúc nói chị không tập trước nên cứ như con điên ý.

-         Điên gì! Đáng yêu mà! Thế này thì chắc là kết luôn rồi. Đến em còn thấy thích cơ mà. He he!

-         Ai mà biết được! Em khác, ông ý khác chứ!

Tôi cong môi lên cãi mặc dù lòng vô cùng hy vọng. Nếu những điều Hiền nói trở thành sự thật và cái status ấy đúng là dành cho tôi thì tốt biết mấy.

Đang huyên thuyên tám đủ thứ chuyện với cái Hiền thì đột nhiên, mặt bàn máy tính rung lên kịch liệt. Tôi vồ vào cái máy như một con điên, thục mạng click vào wechat. Tôi căng mắt ra đọc những dòng chat, rồi run rẩy đến mức ngồi thụp xuống một góc phòng, hoang mang cực độ.

“Anh xin lỗi vì đã làm em buồn. Thật sự chính bản thân anh cũng không hiểu nổi mình nữa. Đợt này anh đang bận xây cửa hàng mới. Mà mỗi khi anh làm gì thì anh thường có thói quen xấu là quên hết tất cả mọi chuyện xung quanh. Có lẽ anh sẽ chờ đến khi mọi việc xong xuôi thì anh sẽ nghĩ đến chuyện tình cảm.”

Đây ko phải là 1 câu trả lời rõ ràng, đây là một đáp án đi nước đôi. Ko phải chấp nhận, cũng không phải từ chối. Vậy nên, tôi chẳng biết mình nên vui hay nên buồn. Bặm môi một cái, tôi đánh đành liều mạnh dạn hỏi.

-         Anh đã bao giờ có tình cảm với em chưa? Tại sao tự dưng anh lại biến mất như thế?

-         Tất nhiên là anh cũng phải thích em thì anh mới gặp gỡ em. Anh cũng giống em thôi, anh ko dành thời gian của mình vào những việc dư thừa. Nhưng anh muốn mọi chuyện bắt đầu tự nhiên như những người bạn đã.

Đây là một đáp án khiến tôi cảm thấy tạm thời an tâm, nhưng vẫn không thể chắc chắn rằng cái status kia là dành cho mình, sự nghi hoặc tăng lên gấp bội.

-         Ừm! Ban đầu thì em cũng nghĩ thế đấy! Nhưng cách anh nói chuyện lại chẳng giống như thế chút nào!- Ý tôi là anh ta đã từng chúc tôi mơ về anh trong ngày đầu tiên nhắn tin, rồi lại còn hát cho tôi nghe nữa. Những sự quan tâm chẳng giống một người chỉ-muốn-làm-bạn chút nào.

-         Thật sự thì em cũng không phải là một người giỏi quan tâm, càng không phải một người kiên trì. Vì khi sự quan tâm của em mà không được đáp lại thì em sẽ thấy vô vọng lắm >”<!

-         Haiz… hành động và lời nói của anh trước sau chẳng ăn nhập với nhau gì cả! Anh khiến em bị quay như chong chóng ý. Chóng mặt lắm! Tính em hay nghĩ nhiều mà càng nghĩ thì lại càng rối. Em đã nghĩ đơn giản chỉ là em nghĩ gì, em cảm thấy ra sao thì em phải nói. Nếu không sau này em sẽ thấy hối hận vì sự nhút nhát của mình. Còn anh có đáp lại hay không thì điều đó tuy thuộc ở anh. Em cũng không muốn làm phiền khi anh bận rộn. Unhappy

-         Em chỉ muốn có thể lặng lẽ ở bên cạnh anh thôi!

-         Nói chung là em cũng chẳng biết phải làm gì đâu T.T. Tự nhiên anh xuất hiện, quan tâm em đột ngột khiến em cảm động rồi lại lặng lẽ biến mất khiến em hụt hẫng như thế. Em chỉ muốn biết anh thật sự nghĩ gì, cảm thấy như thế nào về em thôi. Nói thật là em chưa bao giờ cư xử “manh động” như thế này đâu. Em thấy sợ vì những gì mình đang làm lắm. Nhưng mà em không thể ngăn mình lại được. Nếu anh không thích em thì em sẽ thích anh đơn phương cho đến khi nào cảm giác này tự biến mất. Vậy thôi Unhappy.

Tôi nói một lèo, nói hết, nhắn tin với tốc độ nhanh khủng khiếp khiến anh chàng đó chỉ còn biết đần mặt ra đọc, rồi ngồi cười ngẩn ngơ.

-         Này… em đang làm anh xao xuyến rồi đấy .___.!

Tôi nói một tràng, mà chỉ được đáp lại đúng một câu. Nhưng chỉ một câu này thôi cũng khiến tôi như muốn hét ré lên, đỏ mặt tía tai xấu hổ vô cùng.

-         Yaaaaa!!! Đừng có nói một đằng rồi lại làm một nẻo như thế! Em điên mất!

-         Ha ha! Anh xin lỗi. Nhưng mà hiện giờ anh đang có nhiều việc phải lo nghĩ quá, nên không muốn mình bị phân tâm. Anh sẽ suy nghĩ thật kỹ và trả lời em một cách nghiêm túc.

Haiz… Tại sao đi tỏ tình mà lại như đàm phán công việc thế này. Gì mà suy nghĩ với trả lời nghiêm túc cơ chứ! Trong phim Hàn Quốc tôi xem có cảnh nào căng thẳng như thế này đâu. Đau khổ quá! Nghẹt thở muốn chết mất! Hu hu hu!

Tôi mếu máo, không biết mình phải nói gì nữa.

-         Công việc của anh bận rộn lắm à? Em có thể giúp gì anh không >”<!

-         Toàn việc nặng chịch! Em không làm được đâu Smile)!

-         Đừng coi thường em! Em khỏe lắm, em có võ đấy! Mà cửa hàng dự tính sửa trong bao lâu?

-         Tầm một tháng là ổn em ạ!

-         Chắc thời gian biểu của anh kín mít luôn ý nhỉ. Thật sự em muốn ra giúp khi em rảnh rỗi nếu có việc gì em làm được.

-         Thì anh ở cửa hàng suốt mà. Thời gian này anh mới bắt tay vào làm việc. Nên thường ở từ sáng tới tối.

-         Anh tự làm hết à .__. ?

-         Ừm! Hì hì!

     -         Wow… Anh cứ như thợ mộc ý nhỉ!

-         Kiêm cả thợ điện nữa ^^! 

-         Em đã nghĩ rằng em rất muốn gặp anh, nhưng vì lâu không gặp thì em sẽ thấy ngại. Kiểu như lâu không nhắn tin thì cũng chẳng  biết lấy lí do gì để mà nhắn tiếp, tự dưng sẽ tạo nên một cảm giác gượng gạo ý.

-         Em có một nhược điểm rất lớn là không bao giờ dám chủ động đến gặp người mà em thích, kể cả người yêu. Nhắn tin trước đã là một cái gì đó quá sức rồi! Nhưng bây giờ em lại muốn thử làm tất cả những gì trước kia em chưa dám. Em cũng không thích nghĩ vồ vập về chuyện này đâu. Chỉ là em muốn biết rằng anh đã bao giờ có tình cảm với em chưa thôi. Cách anh hành động khiến em không thể hiểu nổi. Anh làm em bị mất tự tin vô cùng. 

-         Em thật sự không phải một người giỏi quan tâm người khác đâu. Nhưng kể từ bây giờ hãy để em được tập cách quan tâm anh và anh cũng đừng từ chối nó. Em sẽ chỉ lặng lẽ đứng một bên khi anh bận rộn thôi. Và hãy dành cho em một chút thời gian rảnh rỗi nếu anh có thể. Chỉ như vậy là đủ rồi! Đừng làm em thấy hụt hẫng khi anh đã trót reo hy vọng vào em Unhappy. Vì em là một Song Ngư, mà Song Ngư thì hay suy nghĩ linh tinh lắm.

-         Híc! Em suy nghĩ nhiều như bà cụ non vậy! Già là xấu lắm không ai yêu đâu Smile)!

-         Thế em xem cung Cự Giải như thế nào đi!

-         Anh thuộc cung Cự Giải à! Cự Giải sống nội tâm và hay suy nghĩ cho người khác :”>…

-         Cũng khá đúng đấy! Nói chung là em đừng suy nghĩ phức tạp nữa. Anh có thể chắc chắn một điều là ngoài em ra anh đang không gặp gỡ với bất kỳ một cô gái nào khác đâu. Hiểu chưa?!

-         Haiz… Em nghĩ là từ bây giờ em sẽ quan tâm anh như một cô em gái với ông anh trai đã…

     -         Làm em gái là mất cơ hội đấy /Smile?

     -         Thế thôi!!! Không làm em gái nữa! Anh mà đi với người khác chắc em khóc mất! Chỉ là tự trọng của em quá cao nên em không dám nói ra thôi Unhappy

 -         Em yên tâm. Nếu anh không thích em thì anh đã từ chối em ngay từ đầu rồi. Anh cũng thẳng thắn lắm.

 “Vâng, thẳng thắn nhưng anh toàn trả lời không rõ ràng và đi nước đôi khiến tôi còn phải suy nghĩ nhiều hơn. Anh thật là cáo già chứ hiền lành gì ở đây!”- Tôi thầm nghĩ.

 Nhìn vào đồng hồ, đã gần 1 giờ sáng, tôi giật mình nhớ ra ngày mai mình phải dậy sớm để đi thi thể dục, mà chính anh cũng cần ngủ sớm để còn ra cửa hàng làm “thợ mộc”. Thế là tôi liền giục anh đi ngủ trước. Sau khi tạm biệt, tôi vẫn còn nằm bần thần suy nghĩ một lúc rồi mới quyết định lôi điện thoại ra thêm một lần nữa, liều mình nhắn cho anh một cái tin nhắn thoại.

 “Bắt đầu kể từ ngày mai… Để em cưa anh nhé?”

 Sau 1 phút, một tin nhắn thoại khác lập tức được gửi tới hồi âm.

 “Anh nhắc trước là thân anh “cứng” lắm đấy! Nhưng em cứ thử xem ^^!”

….

 Bạn biết không! Sau cuộc nói chuyện lần ấy, tôi đã từng giữ khư khư cái suy nghĩ: ”Chắc rằng anh ta phải là một kẻ lạnh lùng, kiêu chảnh” lắm! Nhưng thật ra không phải, anh ấy đúng là tuýp đàn ông trưởng thành. Có một người bạn trai đã nói với tôi rằng: “Người đàn ông biết bận rộn vì công việc là người đàn ông có giá trị. Bởi vì anh ta biết lo lắng cho tương lai.”

 Tất nhiên, không phải chỉ mình anh bận rộn, tôi cũng rất bận. Bận với chuyện học hành, những công việc lúc này lúc khác, bận lo nghĩ cho tương lai và cuộc sống chứ không chỉ suốt ngày quay cuồng với mấy chuyện tình yêu. Thế nhưng, tôi vẫn muốn dành chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi ít ỏi của mình để quan tâm đến anh ấy. Bởi vì tôi thật sự là một người sống tình cảm. Những người thiếu thốn tình cảm gia đình như tôi luôn dễ bị rung động bởi những cử chỉ ân cần mà người khác mang lại. Chính vì thế nên tôi mới dễ dàng say nắng anh một cách điên cuồng như vậy.

 Anh không có thời gian để quan tâm tôi? Không sao! Vậy thì tôi sẽ quan tâm anh- bằng mọi cách mà tôi có thể làm được trong khả năng của mình. Thật ra thì mặt tôi vẫn còn rất mỏng… thế nên chắc dù có theo đuổi thì cũng chỉ có thể nằm ở giới hạn nào đó thôi. Và lần này cũng chính là một cơ hội để tôi có thể thử thách mình xem giới hạn của bản thân sẽ dừng lại ở mức nào!
Chap 9

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon