Friday, February 1, 2013

nhật ký mang thai tuổi 17 - chap 16


Ngày 19 tháng 02. Lựa chọn khó khăn.







Sáng, tôi bước xuống nhà với tâm trạng vừa lo vừa sợ. Tất nhiên, người khiến tôi mang hai thứ cảm xúc đó không ai khác ngoài cha tôi! Chiều qua thấy ông kích động quá đến nỗi định bóp cổ Chan Chan chết là tôi vẫn còn hãi. Cả đêm tôi thức trắng. Có khóc chút ít. Ngủ dậy mắt đỏ kè sưng húp, mở không muốn lên.



Len lén thò đầu ra đưa mắt nhìn về phía nhà bếp, tôi thấy mẹ và hai thằng em đang ngồi dùng bữa sáng. Ai cũng mặt ủ mày dột. Bình thường hễ ngồi vào bàn ăn thì rất ồn ào ấy vậy hôm nay không khí buồn tẻ vô cùng. Cha chưa xuống thì phải. Lòng tôi nhẹ hẳn. Chậm rãi, tôi bước đến chỗ mọi người rồi kéo ghế ra, ngồi xuống.



“Chào buổi sáng.” – Tôi nói đồng thời kín đáo quan sát biểu hiện của mẹ với hai em trai.



“Chào chị.” – Thằng Hoàng, thằng Vinh đáp khẽ.



Còn mẹ thì không nhìn tôi lấy một cái, miệng trả lời qua loa: “Ừ...”



Nhìn mẹ xới cơm vào tô cho, tôi giấu tiếng thở dài buồn bã. Chỉ vì tôi mà ai cũng rầu rĩ. Giờ tự dưng tôi thèm nghe tiếng tranh cãi của cha mẹ, tiếng la lối của hai thằng em ghê! Thế mới hiểu, nhộn nhịp tiếng nói cười mới là không khí của một gia đình hạnh phúc.



“Con ăn đi. Cá chiên với canh khoai mỡ.” – Mẹ đặt tô cơm trước mặt tôi.



Gật đầu một cách ủ rũ, tôi cầm đũa lên rồi nhìn con cá chiên to tướng nằm trong đĩa. Vốn, đây là món ưa thích trước giờ thế nhưng chả hiểu sao vừa ngửi thấy mùi chiên là tôi buồn nôn kinh khủng. Đưa tay lên miệng ngăn âm thanh nôn oẹ, tôi khẽ quay mặt đi... Chợt, một bàn tay mềm mại đặt lên lưng tôi vuốt thật nhẹ. Cùng lúc, tôi nghe tiếng mẹ.



“Khổ chưa? Mang thai nên ăn uống khó khăn. Để cha mày mà thấy cảnh này là ổng điên lên cho xem. Không khéo, ổng dùng dây nịt thắt cổ mày đó con.”



Lời mẹ linh nghiệm quá chừng vì cả ba đột ngột nghe thằng Hoàng gọi: “Cha!”



Lập tức, tám con mắt đồng loạt hướng về phía cầu thang. Dáng cha hiện ra lù lù. Gương mặt vô cảm mà đằng đằng sát khí. Đôi mắt thâm quầng hẳn đêm qua mất ngủ. Điều đáng chú ý ở đây: trên tay ông cầm sợi dây nịt da màu đen. Cái vật ấy khiến bốn mẹ con không hẹn mà cùng xanh lét mặt mày. Chuyện gì sắp xảy ra đây trời?



“Vinh!” – Cha chợt gọi, giọng nghe khàn đục như bị vướng mấy cục đàm.



“Dạ?! Con... con... Có phải con mang bầu đâu cha.” – Thằng Vinh nhảy dựng lên vẻ thất kinh. Chắc nó sợ cha hoá rồ giết nhầm nó thay vì phải thắt cổ tôi mới đúng.



“Cha trả dây nịt. Quần rớt lên rớt xuống thế sao mày đi học.”



Phù! Bốn người cùng thở phào. Hoá ra là vậy. Bấy giờ thằng Vinh mới nhẹ nhõm. Nó bước về phía cầu thang, vừa đi vừa kéo quần liên tục do sợ rớt giữa chừng. Trao dây nịt vào tay con xong, cha xoay lưng toan trở lên lầu thì mẹ gọi giật:



“Cha nó không dùng bữa sáng để còn đi làm à?”



“Tôi mệt nên xin phép công ty nghỉ một ngày. Còn bữa sáng, lát tôi ăn.”



Tôi biết cha đợi tôi rời khỏi nhà đi học rồi mới ngồi vào bàn ăn sáng được. Buồn kinh khủng! Cha chẳng nhìn tôi lấy một cái. Ông bỏ mặt tôi rồi.



Cạch! Đúng lúc có tiếng mở cửa. Tôi đưa mắt nhìn xem mới sáng sớm mà ai đã đến nhà.



“Chan Chan?!” – Tôi ngạc nhiên khi đó là tên cool boy. Nhưng con mắt bên phải của cậu ta sưng vù, bầm tím. Đau lắm đây.



“Chào buổi sáng cả nhà.” – Chan Chan cố cười tươi vì nhìn mặt có vẻ đang đau.



Bốn người chúng tôi chưa kịp lên tiếng thì đã nghe âm thanh rầm rầm vang lớn. Cùng lúc, từ trên cầu thang bóng cha đã phóng xuống đứng ngay trước mặt Chan Chan.



“Khốn nạn! Mất dạy! Mày còn dám vác xác đến à? Gan mày to nhỉ???”



Tức thì nhanh như cắt, tôi cùng mẹ với hai thằng em lao đến giữ cha lại trước khi ông nhảy vổ vào Chan Chan như một con hổ đói. Còn Chan Chan, cậu ta nhảy lùi ra sau đồng thời chuẩn bị tư thế đỡ đòn nếu đối phương tung chiêu.



“Chú bình tĩnh! Cháu đến là vì có việc. Cha mẹ cháu mời mọi người về nhà nói chuyện. À Min Min, nhớ mang theo giấy báo kết quả mang thai.”



“Sao?” – Năm người chúng tôi kêu lên kinh ngạc.



... Tôi biết Chan Chan là hot boy trong trường. Khá bảnh. Đào hoa. Có má lúm đồng tiền. Thích bẻ trộm cành mai nhà người khác. Mê chè. Dễ dụ. Học karate đai đen tứ đẳng. Đi học bằng martin. Khoái chơi nổi. Vờ ra vẻ tử tế. Thường làm trò anh hùng. Ngu mà hay tỏ ra nguy hiểm. Vân vân bla bla mọi thứ về Chan Chan mà tôi thuộc nằm lòng. Thế nhưng, riêng cái khoảng cậu ta là con nhà gia thế và sở hữu chiếc xe Toyota bảy chỗ thì tôi hoàn toàn chả hề hay biết trăng sao gì hết ráo. Và hiện tại gia đình tôi đang được ngồi trên đó.



Sờ mó khắp ngõ ngách của chiếc xe hơi xong, tôi quay qua nhìn Chan Chan chằm chằm:



“Giờ mới biết nhà cậu giàu.”



“Cũng không giàu có gì.” – Chan Chan rờ mắt, tặc lưỡi – “Nhà đằng này khá giả tí thôi. Giờ mua xe hơi dễ òm. Đi đâu cũng thấy xe hơi riêng đậu hết chỗ. Xe này loại thường.”



Tôi chẳng rõ Chan Chan khiêm tốn hay vì do cái bản tính “thẳng hơn ruột ngựa” mà cậu ta nói huỵch toẹt như vậy. Dẫu thế, so với gia đình tôi thì nhà Chan Chan cao rồi.



“Mà mắt cậu bị gì à? Va vào đâu hay sao thế? Sưng to gớm.”



Mở đầu cho câu trả lời là một tiếng thở dài não nề nghe đứt ruột, Chan Chan chán nản:



“Tối qua về nhà, đằng này mang chuyện chúng ta kể cho cha mẹ nghe. Nghe xong, việc làm đầu tiên của cha là giơ tay tát thẳng vào cái mặt đẹp nứt lòng của đứa con trai út. Mắt mũi miệng đằng này gần như vẹo hẳn sang bên. Chưa ngừng ở đấy, cha đấm thêm cú nữa và kết quả là sáng sớm ngủ dậy đằng này khóc thét khi thấy mắt phải sưng vù như trái chanh.”



“Sao... sao tàn bạo vậy?”



“Cha mẹ đằng này không hề tàn bạo mà chỉ hơi ác tí thôi. Lâu lâu buồn buồn hai người hay đánh đằng này vài phát. Phận làm con lại vì sự êm ấm gia đình nên đằng này đành cam chịu.”



Nghe Chan Chan kể về số phận cậu ta ở nhà mà tôi phát kinh. Con ruột mình còn đánh dã man thiên địa thế thì thử hỏi con dâu họ sẽ hành hạ đến nông nỗi gì. Tự nhiên tôi thấy sợ. Lỡ như vì cái thai mà tôi bị bắt lấy Chan Chan, về làm dâu nhà đó không khéo tuổi thọ Min Min này chỉ dừng ở cột mốc 17. Nghĩ về điều rùng rợn ấy là tôi liền đưa mắt lên kính chiếu hậu quan sát bốn người thân của mình. Cha im lặng nãy giờ, mắt cứ nhìn ra bên ngoài. Mẹ thì hết lắc đầu lại thở ra. Chỗ ghế ngồi sau cùng, thằng Hoàng gãi nách liên tục rồi đưa tay lên ngửi. Kế bên, thằng Vinh móc cứt mũi rột rột xong trét tùm lum lên xe. Trông cái cảnh như thế tôi chỉ biết nhắm mắt chán chường.



... Tôi không tin nổi nhà Chan Chan lại to như vậy. Biệt thự sân vườn nhưng mang kiến trúc khá cổ điển chứ không hiện đại như mấy kiểu nhà tôi hay thấy. Lợp ngói luôn chứ. Thế mà cậu ta lại bảo gia đình mình chỉ khá giả tí thôi. Theo cậu ta thì sao mới gọi là giàu nhỉ? Chả nhẽ phải ba bốn biệt thự kiểu này gom lại à?



Theo cùng Chan Chan bước vào bên trong, tôi với cha mẹ và hai thằng me trai đều há hốc khi trước mặt là cả một khu vườn rộng thênh. Cây cối um tùm che mát cho ngôi nhà to lớn. Lối đi toàn sỏi. Không khí ở đây trong lành thật, chẳng hề nóng bức như ban nãy đi ở ngoài đường. So ra thì vườn nhà tôi chả bằng tẹo nào với nguyên khu này. Tôi từng ước mình có thể sống ở ngôi nhà sân rộng như vậy. Tôi ganh tỵ với tên Chan Chan quá!



“Chào cháu, Chan Chan.”



Giờ tôi mới để ý có vài người lom khom gần mấy gốc cây. Chắc đây là người chăm vườn. Họ thân thiện đứng vẫy tay gọi Chan Chan. Cậu ta cũng cười tươi đáp lại.



Đi được một đoạn, Chan Chan tự dưng ngừng lại trước ngôi đền nhỏ. Có ba bức tượng ở trong đó nhưng tôi không rõ đấy là những ông thần bà thần nào vì trông gương mặt lạ lắm. Tôi thấy Chan Chan tỏ vẻ cung kính cúi đầu chào rồi quay ra sau bảo:



“Mọi người cũng chào đi ạ.”



“Tại sao?” – Tôi ngớ mặt hỏi.



“Đây là lễ nghi trong gia đình đằng này. Mọi người trong gia đình kể cả khách ra vào nhà nhất định phải cúi chào đền thiêng. Chỉ một cái gật đầu thôi mà.”



Tôi bắt đầu nhận ra biệt thự sân vườn của tên Chan Chan này kỳ quặc rồi. Không còn cách nào khác, năm người chúng tôi đành chắp tay cúi đầu chào một cái. Theo như người ta nói, kính cẩn với thần linh là điều tốt nên làm. Tôi cũng không muốn mới lần đầu đến đây đã bị ba vị thần ấy “để mắt đến”. Mọi việc chưa dừng ở đấy khi Chan Chan chậm rãi đón lấy năm ly nước được xếp nằm ngang dưới chân ba vị thần. Tôi ngạc nhiên vì cậu ta đưa cho chúng tôi với yêu cầu:



“Từng người uống cạn một ly.”



“Nước gì vậy?”



“Nước mưa. Sạch lắm. Đằng ấy cứ uống đi.”



“Lại là lễ nghi trong gia đình hả?”



Chan Chan gật đầu. Tôi nhìn sang cha mẹ và hai đứa em trai bằng ánh mắt e dè. Họ cũng nhìn tôi kiểu như thế. Nhưng rồi lần lượt mỗi người mau chóng cầm lấy một ly nước... Sau cái màn “chào thần uống nước mưa” cuối cùng Chan Chan dẫn chúng tôi đến trước cửa ngôi biệt thự cổ kính. Năm người toan bước vào thì cậu ta liền ngăn lại.



“Theo lễ nghi gia đình cháu, người lớn nhất đi trước, người nhỏ nhất đi cuối cùng. Chú đứng đầu tiên, đến cô, đến Min Min rồi hai em.”



Chan Chan vừa nói vừa đẩy từng người vào đúng vị trí theo ý cậu ta. Tôi thật sự hoang mang vụ này rồi. Đây là kiểu gia đình gì thế?... Rất nhanh, chúng tôi bước vào bên trong theo đúng thứ tự được sắp xếp. Hiển nhiên, nơi đến đầu tiên là phòng khách gia đình.



Tôi cảm giác hơi lạnh sống lưng bởi hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là: trong căn phòng rộng lớn có năm người đang ngồi quay quanh chiếc bàn dài. Người đàn ông và người phụ nữ vẻ mặt nghiêm nghị ở giữa tôi đoán hẳn là cha mẹ Chan Chan, cô gái mặt lạnh tanh bên phải chắc là chị cậu ta, còn bên trái là chàng thanh niên vẻ mặt tự đắc có lẽ anh trai cậu ta và cuối cùng lại thêm một cô chị nữa nhưng trông có vẻ hiền hiền. Đây là những thành viên trong nhà Chan Chan. Sao tôi cảm giác họ có gì không ổn lắm.



“Cha mẹ, chị hai, anh ba, chị dâu con đã về.” – Chan Chan kéo tôi ra khỏi hàng – “Đây là Min Min cùng gia đình cậu ấy.”



Lời giới thiệu của Chan Chan vừa dứt thì tôi cố mỉm cười đồng thời cúi đầu chào. Bên cạnh, cha mẹ với thằng Hoàng, thằng Vinh cũng chào theo phép lịch sự. Đối diện, năm người nọ chậm rãi gật đầu lại như đáp lễ.



“Được rồi Chan Chan, mời khách ngồi đi.” – Cha Chan Chan cất giọng ồm ồm.



Đáp vâng xong Chan Chan mau chóng kéo năm chiếc ghế ra cốt mời chúng tôi ngồi xuống. Không rõ sao, tất cả vẫn đứng đó. Chẳng ai nhúc nhích gì dù là một bước rất khẽ. Tôi hiểu. Đơn giản là vì mọi người thấy e ngại trước điều này.



“Anh chị và các cháu đừng ngại. Cứ ngồi tự nhiên rồi chúng ta trò chuyện.” – Cha Chan Chan lại tiếp tục là người chủ đạo lên tiếng – “Nhà tuy rộng lớn nhưng gia đình không phải thuộc dạng bề thế lắm tiền, nhiều phép tắc rườm rà. Tôi, bác sĩ phẫu thuật của một bệnh viện trung ương, vợ tôi là giáo viên, con gái lớn làm quản trị kinh doanh cho công ty tư nhân nước ngoài, thằng con thứ ba làm kiến trúc sư, còn cô con dâu ở nhà quán xuyến mọi việc trong ngoài. Cái thằng lông bông Chan Chan hẳn anh chị biết nó rồi. Nhà cửa ruộng vườn đất đai đều do ông bà già để lại cả.”



Nghe xong tự dưng tôi thấy đỡ hồi hộp hẳn. Xem ra, người nhà Chan Chan cũng bình thường chứ không phải ông này bà nọ. Hẳn tôi bị nhiễm phim Hàn nhiều quá, cứ hay tưởng tượng ra chủ tịch tập đoàn, tổng giám đốc công ty nhất nhì nước bla bla đủ thứ. Dẫu sao tôi cũng thầm cám ơn về việc gia đình Chan Chan chẳng phải bề thế gì. Bởi, tôi chỉ là người bình thường, nếu nhà cậu ta giàu nứt vách đổ tường thì hai giai cấp, hai tầng lớp cách nhau quá xa sẽ khó mà hoà hợp.



“Mọi người ngồi đi, đứng mãi mỏi chân.” – Chan Chan giục.



Lòng nhẹ bớt phần nào nên năm người chúng tôi lần lượt ngồi vào ghế. Tuy vậy, rõ ràng không khí gia đình này vẫn khá nặng nề. Kiểu như một sự lạnh lẽo đang bao trùm... Đúng lúc mẹ Chan Chan cất giọng, là phụ nữ mà tiếng nói rõ to hơn đàn ông:



“Để cho dễ xưng hô, anh chị cứ gọi tôi là Trúc Hà, chồng tôi là Trung Tài, con gái lớn tôi tên Hoà Trâm, thằng thứ ba tên Dũng Văn, đứa con dâu tên Hồng Anh.”



Theo phép lịch sự, cha tôi cũng lần lượt giới thiệu tên từng người trong gia đình ra:



“Vâng anh Tài chị Hà, tôi tên Hữu Sang, vợ tôi tên Hoài Diễm, kế bên là Min Min con gái lớn của chúng tôi, hai cháu sinh đôi là Huy Hoàng và Quang Vinh.”



Tôi cùng hai thằng em đồng loạt cúi đầu chào hai bậc tiền bối. Lúc ngước mặt lên, tôi hơi giật mình khi thấy chú Trung Tài nhìn mình cùng nụ cười hiền hoà:



“Cháu là Min Min? Cháu có thể cho chú xem giấy báo kết quả mang thai?”



Gật đầu với vẻ lúng túng, tôi lấy nhanh tờ giấy kết quả ra đưa cho chú Trung Tài bằng cả hai tay. Ông mau chóng đón lấy rồi đeo kính vào xem qua mấy dòng chữ đánh máy trong đó. Vài giây sau, tôi và mọi người nhíu mày khi ông ấy lấy kính hiển vi ra đặt lên con dấu đỏ của bệnh viện xem xét kỹ càng. Đừng bảo là ổng nghĩ tôi giả mạo giấy báo kết quả nha trời! Tôi mà đủ sức làm chuyện ấy ư?



Thở dài. Cất kính hiển vi và cả cặp kính cận, chú Trung Tài lập tức tặc lưỡi một cái rõ to:



“Là dấu thật. Vậy giấy báo kết quả này đúng. Chan Chan!”



Chan Chan tiến lại chỗ chú Trung Tài rồi bỗng nhiên thình lình ông đứng bật dậy đánh phát mạnh vào đầu con khiến tôi với gia đình hết hồn. Gì nữa vậy?



“Mất dạy! Mày làm con gái nhà người ta mang thai rồi thì đẹp mặt chưa? Hư đốn!”



“Cha à, đang có khách đừng nên như vậy.” – Cô chị hai Hoà Trâm nói nhanh – “Chuyện đánh mắng để lát sau đi ạ, giờ ta cần nói vào vấn đề chính.”



Chú Trung Tài sửa cổ áo, nhìn con trai cay cú xong rồi ngồi trở lại vị trí, mỉm cười:



“Ừm, đây là lỗi của thằng Chan Chan nhà tôi. Đáng lý, tôi nên quản giáo nó tốt hơn. Nhưng anh chị yên tâm, đêm qua sau khi nghe xong chuyện là tôi đã đánh thằng hư đốn này một trận. Anh chị cứ nhìn con mắt sưng vù của nó là biết.”



Chú Trung Tài đưa tay chỉ vào mắt bên phải của Chan Chan trong khi cậu ta xoa đầu vì cú đánh mạnh bạo ban nãy. Tôi trông thế mà hãi! Đời thuở nhà ai lại đi “phe” thành tích đánh con nhừ tử cho người ta thấy chứ. Coi bộ ông cha này rất thản nhiên trước việc thượng cẳng tay hạ cẳng chân với con cháu lắm. Tôi bắt đầu nuốt nước bọt.



Cha tôi định lên tiếng nói gì đó nhưng mẹ đã nhanh miệng ứng đáp trước, chắc bà sợ ông mất bình tĩnh phát ngôn những câu đụng chạm gia chủ:



“Dạ anh quá lời, thật ra lỗi cũng không hẳn ở cháu Chan Chan. Nghe bạn con Min Min bảo, do hai đứa uống nhầm rượu nho nên mới xảy ra chuyện đáng tiếc này.”



“Nhưng Chan Chan là con trai, nói gì thì nói, lỗi phần lớn cũng từ cháu. Thế anh chị dự định giải quyết việc hai đứa ra sao?” – Cô Trúc Hà nhìn qua một lượt cha mẹ tôi.



Tôi nghe được âm thanh thở dài buồn rầu từ cha. Còn mẹ, nghĩ ngợi chốc lát rồi bảo:



“Thật sự, gia đình tôi cũng chưa biết phải làm thế nào. Min Min mới 17 tuổi, đang đi học mà giờ phải mang bầu thì khó khăn đến dường nào.”



Chú Trung Tài và cô Trúc Hà lần lượt đưa mắt nhìn nhau. Không gian căn phòng bất chợt lặng im đến ngột ngạt. Nhưng nó nhanh chóng bị phá vỡ bằng tiếng thở hắt từ anh ba của Chan Chan, Dũng Văn, cùng câu nói ra điều chán chường:



“Chuyện đã ra nông nỗi này thì đành để hai đứa nó lấy nhau thôi.”



Gì cơ? Tôi phải làm vợ cái tên Chan Chan hả? Điều kinh khủng là tôi sẽ về làm dâu gia đình kỳ quặc này ư? Không bao giờ! May thay, chị Hoà Trâm đã lên tiếng phản đối:



“Em chớ ăn nói linh tinh. Chan Chan và cô bé Min Min còn chưa 18 tuổi mà kết hôn gì.”



Tôi thở phào! Chị ấy nói đúng ghê. Theo luật nhà nước Việt Nam: chưa đủ 18 thì chưa thể lấy nhau. Thế nhưng tôi đã vui mừng quá sớm vì chị Hoà Trâm nhìn cha mẹ tôi bảo:



“Thưa cô chú, bây giờ em Min Min đã mang thai với Chan Chan, em trai cháu sẽ phải chịu trách nhiệm. Tuy hiện tại hai đứa chưa thể kết hôn nhưng chỉ cần sang năm lúc chúng đủ 18 tuổi thì sẽ cho tổ chức hôn lễ.”



“Dạ?!” – Tôi và Chan Chan kêu to.



“Cháu tính thế này: Tạm thời để Min Min về nhà cháu ở, bắt đầu cuộc sống làm dâu.”



“Sao? Bắt con gái tôi về làm dâu khi mới 17 tuổi?” – Cha tôi cau mày ngạc nhiên.



“Thưa chú.” – Chị Hoà Trâm tiếp – “Đứa trẻ trong bụng em Min Min đã trở thành sợi dây ràng buộc em ấy với Chan Chan. Dù tất cả chúng ta đều không muốn nhưng cũng phải cho hai đứa kết hôn với nhau. Lý nào, bác muốn đứa bé sinh ra mồ côi cha hay mẹ sao? Cháu nhất định bắt Chan Chan chịu trách nhiệm... Như vậy thì đối với Min Min, chí ít em ấy sẽ không mang tiếng chữa hoang vì có sẵn một gia đình chồng chờ đợi.”



“Tôi không thể để con gái làm dâu ở tuổi đang đi học.” – Cha tôi đứng dậy – “Còn đứa trẻ trong bụng nó thì... phá đi là xong!”



Tôi tròn xoe mắt nhìn cha. Ông muốn tôi phá bỏ đứa con này à? Từ bỏ máu mủ của chính mình... Liệu, tôi làm được chăng? Rốt cuộc, thế nào mới nên làm còn thế nào thì không nên làm? Tôi bắt đầu rối bời ngổn ngang. Tức thì, Chan Chan cất tiếng phản đối:



“Chú, nếu phá thai sẽ không tốt cho Min Min.”



“Cậu im đi! Ngoài cách đó ra thì còn cách nào tốt hơn chứ?” – Cha tôi gần như gắt lên.



“Chan Chan nói đúng! Chú có hiểu hậu quả của việc phá thai không? Sẽ để lại rất nhiều hệ luỵ cho Min Min. Em ấy còn nhỏ, vấn đề tâm lý ảnh hưởng rất lớn cho cuộc sống sau này. Chú có thể chấp nhận đẩy con gái vào chỗ nguy hiểm thế ư?”



“Những hệ luỵ của việc phá thai không phải ai cũng gặp. Còn chuyện tâm lý, Min Min là đứa mạnh mẽ nên nhất định vượt qua.”



“Không!” – Chị Hoà Trâm lớn giọng – “Chú tuyệt đối không bao giờ hiểu được chấn thương tâm lý của những đứa trẻ đã phá thai!”



“Thế cháu thì hiểu à?” – Cha tôi mở trừng mắt, hỏi.



“Phải! Cháu hiểu! Rất hiểu là đằng khác!” – Dường như chị Hoà Trâm hơi xúc động.



Cuộc tranh cãi kết thúc khi cha tôi bắt gặp đôi mắt ươn ướt nhưng đầy kiên quyết của chị Hoà Trâm. Có lẽ ông cũng như tôi, lờ mờ đoán ra được một điều gì đó từ cô gái 30 ấy.



Không khí yên lặng bị phá vỡ thêm lần nữa bởi chất giọng to và rõ của cô Trúc Hà:



“Hoà Trâm, con đừng vô lễ với người lớn. Thưa anh chị, tôi hiểu cảm giác của cha mẹ khi để con gái còn nhỏ tuổi về làm dâu nhà người khác. Nhưng Hoà Trâm nói đúng, dù muốn hay không thì Chan Chan và Min Min cũng phải kết hôn vì đứa bé trong bụng. Phá thai là một việc rất nguy hiểm, chồng tôi là bác sĩ nên hiểu rất rõ điều này. Không phải hù doạ nhưng có nhiều ca cả mẹ lẫn con đều tử vong. Chúng ta không thể đảm bảo sự an toàn cho cháu Min Min vậy tại sao lại chọn giải pháp mạo hiểm đến vậy.”



“Min Min sống với gia đình quen rồi, giờ bắt nó về làm dâu thì...”



“Tôi hiểu. Vấn đề đó anh chị đừng quá lo. Tôi và chồng không hề là những người nghiêm khắc hay thích bắt bẻ con dâu. Vì Min Min đang mang thai nên cháu chẳng cần phải làm những công việc nặng nhọc. Mọi thứ đã có Hồng Anh lo rồi. Con bé rất đảm đang và chu đáo, nhất định chăm sóc được cháu Min Min.”



“Nhưng...”



“Ông để tôi.” – Mẹ ngăn cha lại, ôn tồn nói – “Thưa, điều tôi lo không phải con Min Min cực khổ khi về làm dâu nhà anh chị. Vấn đề đáng lo ngại ở đây, hôn nhân là chuyện quan trọng cả đời, Min Min với Chan Chan đều chưa hiểu thế nào là tình yêu. Nếu có thì chúng chỉ dừng lại ở mức độ quý mến thông thường. Chỉ vì đứa bé mà bắt hai đứa lấy nhau thì liệu có ổn không? Chúng còn quá nhỏ!”



Tôi với Chan Chan đều đưa mắt nhìn nhau. Điều mẹ tôi nói vô cùng chí lý. Dẫu chưa biết gì nhiều nhưng tôi hiểu, hôn nhân phải có tình yêu và hai con người đó cần có sự chính chắn. Tôi và cả Chan Chan đều chưa trải qua tình cảm ấy. Thế chúng tôi sống chung với nhau dựa trên cơ sở gì đây? Đứa con sao?...



“Nếu hai cô chú nghĩ vậy thì để em Min Min sinh con ra rồi đưa gia đình cháu nuôi.” – Anh Dũng Văn nói dứt khoát.



“Anh.” – Chị Hồng Anh nãy giờ chưa nói lời nào giờ mới lên tiếng – “Theo cháu, người lớn chúng ta có tranh cãi ra sao thì cũng chỉ là kẻ ngoài cuộc. Hãy để Chan Chan và Min Min tự quyết định. Vì đó là cuộc đời và tương lai của cả hai!”



Chị Hồng Anh dứt lời thì lập tức mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi với Chan Chan. Hiển nhiên, hai chúng tôi không biết nói gì vào lúc này. Cả hai đều mang chung một tâm trạng: trống rỗng. Tôi cảm giác như thế và thiết nghĩ, Chan Chan cũng vậy.



Có tiếng kéo ghế. Hoá ra cha tôi đã rời chỗ ngồi, hẳn ông muốn ngừng cuộc trò chuyện.



“Tôi đã hiểu rõ mong muốn cũng như giải pháp của gia đình anh chị. Xin lỗi là vợ chồng tôi vẫn chưa thể đưa ra quyết định... Chúng tôi sẽ về nhà suy nghĩ kỹ hơn.”



“Vâng.” – Chú Trung Tài đứng dậy – “Anh chị cứ suy nghĩ. Với lạ cũng để thằng Chan Chan và cháu Min Min có thêm thời gian. Gia đình về thong thả.”



Chỉ chờ có xong câu nói đó của gia chủ là cha tôi đã giục mọi người rời bàn, mau chóng ra khỏi căn phòng rộng lớn sang trọng. Trước khi đi, tôi có cúi chào cả nhà Chan Chan đồng thời nhìn cậu ta. Chan Chan cũng nhìn tôi với vẻ chán chường. Tiếp, tôi lầm lũi xoay gót, giờ không phải lúc để nói với nhau điều gì chưa chắc chắn.



Về đến nhà, cha không nói tiếng nào lẳng lặng đi lên lầu. Nghe từng bước chân nặng trĩu của ông trên những bậc cầu thang thì lòng tôi càng ngổn ngang hơn. Còn mẹ thì chậm rãi bảo chúng tôi về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị ăn trưa rồi thằng Hoàng và thằng Vinh đi học phụ đạo. Lúc bà quay lưng vào bếp thì thằng Hoàng khều vai tôi hỏi:



“Chị quyết định thế nào? Giữ hay phá bỏ đứa bé?”



“Tao không biết nữa. Đầu óc bây giờ cứ rối tung.”



“Theo em chị nên giữ. Phá thai thất đức lắm. Nó là máu mủ của chị mà. Ông Trời cho chị mang thai tức là muốn đứa trẻ sống. Chị cứ để nó ra đời.”



Nghe thằng em nói thế tôi thoáng bất động. Chính xác, bản thân bắt đầu suy nghĩ...



Chuyện gì cũng có cái duyên cái nợ của nó. Cuộc đời mỗi người đã được định đoạt sẵn, muốn làm trái cũng không được. Đó gọi là số phận. Kể cả Min Min tôi. Tất cả hoàn toàn thay đổi vào buổi chiều hôm ấy. Định mệnh của tôi chuyển sang lối rẽ mới.



Hơn năm giờ chiều, đang nằm trong phòng nghĩ miên man thì tôi nghe bên ngoài thằng Vinh đập cửa rầm rầm đồng thời gọi lớn. Muốn đạp thằng mất nết này một đạp ghê! Uể oải ngồi dậy, tôi đi đến mở cửa phòng. Vừa thấy mặt tôi là thằng Vinh báo ngay:



“Chị, anh Chan Chan với chị của ảnh đến nhà gặp cha mẹ đòi đưa chị đi kìa!”



Tôi cùng thằng Vinh mau chóng chạy xuống dưới nhà. Đúng như em trai tôi nói, Chan Chan và chị Hoà Trâm đang có mặt trong phòng khách. Trông cảnh tôi đứng nhìn với vẻ ngạc nhiên thì chị Hoà Trâm liền mỉm cười chào rồi bảo với cha tôi rằng:



“Chúng ta vào phòng nói chuyện riêng một lát chú nhé.”



Tôi không nghe tiếng trả lời vì cha ngồi quay lưng về phía tôi. Tiếp, tiếng thở dài phát ra và rất nhanh, ông đứng dậy xoay gót tiến đến chỗ cầu thang. Chị Hoà Trâm cũng đi phía sau. Nhìn theo bóng dáng hai người đó khuất dần sau cánh cửa trên lầu, tôi tự hỏi không biết cha và chị ấy sẽ nói gì với nhau. Tôi muốn nghe cuộc trò chuyện sắp diễn ra giữa họ biết dường nào. Nhưng đúng lúc từ phía sau, Chan Chan gọi tôi.



“Đằng ấy theo đằng này ra ngoài nói chuyện chút đi.”



Cả hai nhanh chóng bước ra sân vườn. Không thể chờ lâu nên tôi lập tức hỏi ngay :



“Cậu và chị Hoà Trâm đến nhà tớ làm gì vậy?”



“Thì thuyết phục cô chú cho đằng ấy về nhà đằng này sống.”



“Sao? Nghĩa là tớ phải lấy cậu rồi làm dâu cho gia đình cậu hả? Mơ à?”



“Nè.” – Chan Chan cắt ngang lời tôi – “Hỏi một câu: đằng ấy muốn sinh đứa bé hay phá?”



“Vẫn chưa quyết định gì cả. Vấn đề này rắc rối khó khăn quá.”



“Vậy đằng ấy cứ sinh con đi. Nghe lời đằng này, đừng bỏ đứa bé tội nó.”



“17 tuổi mà sinh con đâu có dễ. Người ta đàm tếu chết!”



“Cả tá người kết hôn sớm ngoài kia kìa. Đàm tếu là vì họ chữa hoang. Đằng ấy có chồng hẳn hoi mà lo gì. Đằng này lấy đằng ấy là xong.”



“Dễ nghe nhỉ? Cậu lấy tớ vì trách nhiệm? Kết hôn thì phải có tình yêu chứ.”



“Tất nhiên đằng này cần có trách nhiệm với đứa bé trong bụng đằng ấy. Lý nào lại bỏ? Dù thật sự chẳng muốn làm cha lúc này nhưng là con trai chân chính thì nên hành động như vậy. Còn tình yêu thì chúng ta sẽ cố gắng cho đối phương tình cảm.”



Tôi khá bất ngờ khi nghe tên Chan Chan dứt khoát nói thế. Lúc đầu tôi nghĩ cậu ta sẽ sợ đến mức không bao giờ gặp tôi nữa, thậm chí chuyển trường để phủi bỏ trách nhiệm. Lời lẽ hùng hồn vừa rồi khiến tôi bắt đầu có cái nhìn khác về tên cool boy đáng ghét này.



“Mà hỏi câu thật lòng.” – Chan Chan cất tiếng – “Đằng ấy có thích đằng này không?”



Tôi giật thót người khi nghe xong câu hỏi đột ngột từ Chan Chan. Trái tim lại nhảy một nhịp thật khẽ giống hệt cái lần cậu ta lau nước milo trên mặt tôi. Đến giờ tôi vẫn chưa rõ cảm giác ấy là thế nào. Kỳ lạ thật! Tự dưng Chan Chan lại hỏi thẳng thừng như vậy chứ? Tôi biết đáp sao đây trời? Ban đầu đúng là tôi chả ưa cậu ta nhưng mà... rõ ràng, tồn tại song song với sự thù ghét là một xúc cảm lạ lùng khác. Nhẹ nhàng và một chút sâu lắng. Chậm rãi, tôi khẽ quay mặt qua thì thấy Chan Chan đang nghiêng đầu nhìn mình như chờ đợi câu trả lời. Lần đầu tiên, tôi đã bối rối khi bắt gặp hai lúm đồng tiền hoen sâu ấy.



“Cũng... chẳng biết nữa.”



“Không lẽ đằng ấy không có một tí cảm giác nào? Riêng đằng này thì hơi có chút chút.”



Tức thì, tôi cảm nhận mặt mình nóng bừng. Tên Chan Chan nói linh tinh gì vậy? Cậu ta không ngượng chút nào khi bày tỏ thẳng thừng thế ư?



“Chỉ cần chúng ta cố gắng thì mọi thứ sẽ ổn. Con người mà, sống gần bên nhau rất dễ nảy sinh tình cảm, đặc biệt là con trai con gái tuổi mới lớn.”



“Tình cảm dễ vậy sao?”



Khi ấy Chan Chan liền nói một điều khiến tôi nhớ mãi đến tận bây giờ. Về việc, nếu không cố gắng thì tôi đã chẳng thể có được những thay đổi kể cả hạnh phúc ngày hôm nay.



“Xem như vì đứa bé, chúng ta hãy thử một lần. Chưa thử thì làm sao biết được hay không?”



Tôi nhìn Chan Chan không chớp mắt. Thời gian vào buổi chiều đó tưởng như ngừng trôi...



Hai chúng tôi đi vào trong nhà thì thấy cha mẹ, chị Hoà Trâm, thằng Hoàng thằng Vinh đợi ở phòng khách tự bao giờ. Tất cả đều đồng loạt nhìn về phía tôi và Chan Chan.



“Hai đứa nói gì mà lâu vậy?” – Mẹ hỏi.



“Dạ, bọn con phải trao đổi kỹ lưỡng để đưa ra quyết định cuối cùng.”



Cha tôi đột nhiên đứng dậy rồi chậm rãi tiến lại chỗ hai đứa trẻ đang đứng lặng im, lên tiếng:



“Cha mẹ cũng đã có quyết định sau cùng khi nghe xong lời trình bày rõ ràng từ chị của Chan Chan. Nhưng trước khi nói ra, cha cần hỏi cả hai một câu: Hai đứa thật sự muốn đứa bé này chào đời? Hãy cho cha câu trả lời thật sự.”



Tôi khẽ nhìn qua Chan Chan. Cậu ta mỉm cười gật đầu như kiểu động viên khích lệ.



“Cha à... đứa trẻ là máu mủ của con nên con không thể bỏ nó.”



Tôi trả lời một câu mà biết rõ cha sẽ buồn vì ông đã nhắm mắt, hít thật sâu để lấy bình tĩnh. Lát sau, ông mở mắt đồng thời gật đầu bảo:



“Cha biết con sẽ chọn điều này. Đây là quyết định của con, cha không ngăn cản. Quan trọng là con hãy chịu trách nhiệm với mọi lựa chọn mình đưa ra. Được rồi, nếu con đã muốn thế thì bây giờ con sẽ phải về nhà Chan Chan, bắt dầu cuộc sống làm dâu.”



“Vâng.” – Tôi đáp thật nhẹ ấy vậy lòng lại thật nặng.



“Cha hy vọng, hai đứa cùng cố gắng sống tốt với nhau vì đứa con của cả hai.”



Cha nhìn tôi. Tôi khẽ gật đầu. Rồi ông đưa mắt sang Chan Chan. Cậu ta cũng đáp vâng.



“Con lên phòng thu xếp hành lý để theo chị Hoà Trâm về nhà.”



Lúc cha xoay lưng toan bước lên lầu thì tôi nói nhanh: “Cho con được ở lại nhà đêm nay.”



“Thôi, con đi đi. Những ngày sắp tới, con đừng về thăm cha mẹ và hai em...”



Nhìn đôi vai rộng lớn của cha nhấp nhô trên mỗi bước chân, nước mắt tôi chảy dài xuống.



Thu xếp đồ đạc xong, tôi rời phòng. Xách chiếc valy đi ngang qua phòng cha mẹ, tôi dừng chân. Đứng im lặng trước cửa khá lâu. Tôi biết cha đang ở trong đó ngồi một mình.



“Cha, con đi.”



Khi xoay lưng bước được vài bước, tôi nghe rõ tiếng cha thở dài thay cho lời đáp: “Ừm.”



Ngoài mẹ, cha là người thứ hai chăm sóc nuôi dưỡng tôi.

Ông dõi theo tôi lớn lên từng ngày.

Ông bà hay nói, con gái lấy chồng giống như bát nước đổ đi.

Thành con người khác rồi.



Xuống dưới nhà, tôi thấy mẹ đứng chờ với đôi mắt đỏ hoe. Không muốn tôi buồn nên bà lấy áo lau nước mắt liên tục. Mau chóng đi đến bên bà, tôi cố dặn lòng đừng khóc.



“Qua nhà người ta phải sống cho đàng hoàng, bớt nghịch phá ngen con. Nghe lời cha mẹ chồng và anh chị. Mỗi tháng, mẹ sẽ đưa tiền cho con. Đợi một hai tháng sau rồi về thăm gia đình. Khi đó chắc cha con cũng nguôi ngoai phần nào.”



Tôi gật đầu xong liền ôm lấy mẹ. Thật chặt. Tôi nghe bên tai, tiếng bà nấc lên từng hồi. Đôi vai gầy nhom run run. Là lần đầu tiên, tôi chợt nhận ra mẹ già đi nhiều. Tôi thương bà lắm.



“Chị đi nhớ về thăm bọn em.” – Thằng Vinh tự dưng sụt sùi.



“Em chờ ngày mình lên chức cậu.” – Thằng Hoàng tính hay vô tư, nhìn tôi nói đùa.



“Hai đứa ở nhà nghe lời và chăm sóc cha mẹ. Chị mà biết cả hai nghịch phá thì biết tay.”



Hai thằng em tôi gật đầu liên tục. Tôi mỉm cười, đưa tay vò đầu chúng rồi xách valy lên... Vẫy tay chào mẹ và hai em trai, tôi đưa mắt nhìn lại ngôi nhà với sân vườn nhỏ có cây mai. Rời xa ngôi nhà mình gắn bó suốt 17 năm, tôi không nỡ nhưng có lẽ tôi đành phải chấp nhận. Như cha đã nói, tôi cần chịu trách nhiệm với những lựa chọn của bản thân.



... Chiếc xe hơi Toyota chở tôi, Chan Chan, chị Hoà Trâm, đổ ịch lại trước cổng ngôi biệt thự cổ kính sáng nay. Chan Chan cầm giúp tôi cái valy nặng trịch lúc cả ba bước vào trong sân. Hiển nhiên, lại tiếp tục màn cúi chào đền thần nhưng lần này không uống nước mưa. Cũng phải. Sài Gòn nắng như đổ lửa thì đào đâu ra nước mưa hoài để uống. Lúc chuẩn bị đi vào trong nhà thì vẫn kiểu cũ: người lớn nhất đi trước, người nhỏ đi sau. Đầu tiên là chị Hoà Trâm, tiếp theo tôi với Chan Chan.



Ba người chúng tôi đi vô phòng bếp. Phải công nhận, nhà Chan Chan rộng kinh. Đúng là nhà ngày xưa có khác, thường chia thành nhiều gian. Không khéo có ngày lạc đường như chơi.



Đang nấu nướng thì chị Hồng Anh ngừng lại, mừng rỡ khi trông thấy tôi cùng valy to đùng.



“Min Min, em quyết định về nhà chị sống sao? Tốt quá rồi.” – Chị Hồng Anh gọi to – “Anh Văn ơi, xem ai về này.”



Từ trên cầu thang, bóng dáng anh Dũng Văn xuất hiện. Anh này mặt lúc nào cũng kênh kiệu.

Tôi gật đầu chào xong, anh Dũng Văn cất giọng vẻ hơi châm chọc:



“Phải đích thân chị Hoà Trâm đi mời mới chịu về hả? Làm giá ghê ta! Mà nè, sống thì sống nhưng chớ có tuỳ tiện đụng vào đồ vật người ta nghe chưa? Anh đây ghét kẻ táy máy!”



“Được rồi, Dũng Văn! Em nó mới về, đừng làm khó dễ chứ.”



Anh Dũng Văn nhún nhún vai trước lời nói của chị Hoà Trâm. Coi bộ chị ấy rất có “trọng lượng” trong nhà này. Sau khi anh Dũng Văn đi lên lầu thì chị Hoà Trâm nói với tôi:



“Anh Văn tính sạch sẽ nên không thích người khác đụng vào đồ vật của mình, em nhớ để ý. Giờ em theo chị Hồng Anh vào phòng cất valy rồi xuống nhà ăn tối. Cha mẹ đều bận việc ra ngoài cả. Lát nữa chị cũng phải đi, còn Chan Chan thì đến lớp tập võ. Chỉ em và chị Hồng Anh dùng bữa, có gì chị ấy sẽ nói vài thứ cần thiết khác trong gia đình.”



Tôi đáp dạ lễ phép. Chả tin nổi lại có lúc tôi ngoan như thế. Mỉm cười vỗ vai tôi, chị Hoà Trâm rời khỏi phòng bếp đồng thời không quên nhắc Chan Chan chuẩn bị đến lớp tập võ. Nhìn tôi hồi lâu, tên Chan Chan dặn dò hệt như là chồng tôi thật ấy:



“Đằng ấy ăn cơm xong nhớ ngủ sớm. Sáng mai, đằng này gọi đằng ấy dậy đi học.”



Khuyến mãi cho tôi hai cái lúm đồng tiền cực duyên xong, Chan Chan cũng rời phòng bếp.



“Em ngồi đi, để chị dọn cơm tối cho ăn” – Chị Hồng Anh thân thiện.





Tôi gật đầu và đến bên bàn ngồi xuống. Đảo mắt nhìn khắp căn phòng, tôi giấu tiếng thở dài. Vậy là từ giờ, tôi bắt đầu cuộc sống mới với những con người hoàn toàn xa lạ. Tôi hy vọng, mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp. Khi ấy tôi đã không biết rằng, tất cả chỉ mới bắt đầu...
Chap 17

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon