Friday, February 1, 2013

nhật ký mang thai tuổi 17 - chap 17


Ngày 20tháng 02. Gặp bạn thân cool boy.







Có tiếng đập cửa ầm ầm. Tức cái mình ghê. Chả biết thằng nào con nào khùng điên mới tảng sáng mà đã đi phá giấc ngủ người khác. Lết cái thân mềm ngặt xuống giường, tôi đi gật gà gật gù về phía cửa phòng mở toang. Cái mặt thằng Chan Chan chình ình xuất hiện. Bộ thằng cu này này trời sinh đẹp trai rồi mắc luôn chứng bệnh điên hay sao vì cứ làm những chuyện để bị chúng đập. Đời là phù du nhưng ngu thì phù mỏ nha con.



“Min Min, giờ này mà đằng ấy còn ngủ hả? Mau mau làm vệ sinh rồi ra đứng chờ cha mẹ!”



“Chờ cái gì? Chưa năm giờ rưỡi sáng mà bắt dậy sao?”



“Đằng ấy nghe lời đằng này đi. Không khéo cha mẹ giận thì phiền lắm.”



Dứt lời là Chan Chan nắm tay tôi lôi xềnh xệch xuống nhà dưới. Tôi chẳng nhớ bản thân làm gì nữa, hình như cậu ta giúp tôi đánh răng rửa mặt luôn thì phải. Sau đó không lâu thì tôi đã thấy mình đứng ngay ngắn trước cửa phòng khách. Quay qua quay lại, tôi ngạc nhiên với kiểu mắt O miệng A vì không chỉ có hai đứa mà còn cả chị Hoà Trâm, anh Dũng Văn với chị Hồng Anh đứng dàng hàng ngang. Tôi là người đứng cuối cùng. Chẳng hiểu cái quái gì hết. Trông mặt ai cũng nghiêm túc hình sự hệt như chuẩn bị chào đón tổng thống và phu nhân.



“Thế này là sao?” – Tôi hỏi khẽ Chan Chan.



“Khẽ tiếng thôi.” – Chan Chan đưa tay lên môi ra dấu – “Đây là lễ nghi của gia đình đằng này. Mỗi buổi sáng, con cháu trong nhà phải dậy lúc 5 giờ 30 và đứng ngay ngắn trước cửa phòng khách để chờ ông bà cha mẹ. Chiều qua, chị Hồng Anh không nói gì với đằng ấy à?”



“Không... Hay chị ấy có nói mà tớ quên mất thì phải.”



“Đầu đằng ấy chứa hột bí ư mà không nhớ? Nhà đằng này có khá nhiều lễ nghi, mấy ngày tiếp theo đằng ấy sẽ phải học thuộc lòng đấy. Làm sai thì bị phạt.”



May cho tên Chan Chan là lúc ấy không có cái chảo nào ở gần chứ nếu không nhất định tôi đã phan cho cậu ta bể sọ. Dám nói đầu tôi chứa hột bí ư? Thằng này xấc láo quá! Ừ, đầu đây chứa hột bí đấy còn đỡ hơn đầu đằng đó không có nổi hột bí để mà chứa.



Đúng lúc từ trên cầu thang, chú Trung Tài và cô Trúc Hà xuất hiện. Giờ tôi phải đổi cách xưng hô, gọi họ là cha chồng mẹ chồng. Cả hai bước thật chậm rãi khiến tôi có cảm giác mình đang đứng chào thái hậu với thái thượng hoàng. Mà nói mới đế ý, tôi trông vẻ mặt họ hơi khác hôm qua, không thân thiện cởi mở nữa mà thay vào đó là vẻ nghiêm khắc đáng sợ và khá lạnh lùng. Tóm lại, lòng tôi xuất hiện nỗi bất an khó tả. Chỉ là tôi nghĩ, gia đình Chan Chan quái gở lẫn kỳ quặc sao ấy... Khi đứng trước mặt bốn đứa con, cha mẹ chồng tôi bảo:



“Chào buổi sáng, các con.”



“Chúng con chào cha mẹ.” – Đồng loạt bốn người nọ cúi đầu. Tôi cũng lúng túng cúi theo.



Màn “chào cờ” kết thúc khi tất cả lần lượt đi vào phòng bếp chuẩn bị dùng bữa sáng. Vẫn theo quy tắc cũ: lớn trước nhỏ sau. Lúc ngồi vào bàn cũng thế, cha mẹ chồng tôi đặt mông xuống ghế trước rồi theo thứ tự đến chị Hoà Trâm, anh Dũng Văn, chị Hồng Anh và sau cùng tôi với Chan Chan. Coi bộ nhà này xem trọng trên dưới dữ. Chưa ngừng ở đấy, khi tôi hồ hởi định cầm đũa lên thì Chan Chan liền kéo nhẹ áo như có ý nhắc nhở phải chờ cha mẹ và các anh chị. Tôi bắt đầu chán nản rồi. Nhưng điều tồi tệ nhất là lúc tôi định gắp miếng thịt trong đĩa thì CỐP! Ai đó dùng đôi đũa gỗ bóng gõ một phát vào mu bàn tay tôi. Đau điếng. Định mắng cho kẻ khùng điên kia một trận thế nhưng tôi nhìn lên lại thấy mẹ chồng đang nghiêm nghị nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn. Tôi thề là trông bà ấy còn hơn sát thủ. Nụ cười hiền lành cùng giọng nói nhẹ nhàng sáng qua bay đi đâu mất rồi, mẹ chồng ơi?



“Con không biết phép tắc trong nhà à? Cha mẹ anh chị còn chưa gắp thức ăn mà con đã ăn leo sao? Như thế là sai đấy, biết chưa?”



Thật tình là khi đó tôi chả biết phải làm gì. Tôi gật đầu cười cười, hình dung rõ miệng mình méo hẳn một bên như vừa bị ai vả. Mà nói gì thì nói, từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ tôi mới nghe được từ “ăn leo”. Có lẽ đây là những từ mới sáng chế của gia đình Chan Chan.



“Min Min mới về hôm qua nên em ấy còn nhiều điều chưa hiểu, mẹ cứ từ từ.”



Tôi thích chị Hoà Trâm vì chị ấy luôn bênh vực bảo vệ tôi. Gần 30, xinh đẹp và thành đạt, chị ấy đúng là hình mẫu của tôi... Vẻ như mẹ cũng rất coi trọng chị Hoà Trâm nên đã gật khẽ dù miệng thở dài. Bà không quên nhắc chị Hồng Anh:



“Có gì con chỉ bảo thêm cho em. Rồi còn phải học thuộc lễ nghi gia đình nữa.”



Chị Hồng Anh đáp vâng. Còn tôi mặt nhăn hơn đít khỉ. Gì chớ, tôi ghét nhất trên đời này là học với thuộc. Não tôi sinh ra không có “quy chế” chứa mấy con chữ khô khan mà đặc biệt là mấy lễ nghi tập tục này nọ. Oải rồi đây! Tôi không ngờ Chan Chan lại sống trong gia đình kiểu cổ hữu này và càng không ngờ là tôi lại “may mắn” làm dâu ngay cái nhà như vậy…



Những đám mây cứ lùi dần ra sau. Gió thổi hiu hiu mát rượi làm mắt tôi muốn quíu lại. Trời hôm nay tuy trong xanh nhưng tôi nghi chiều có bão cấp 10 vì một chuyện lạ nhất trên thế giới đang diễn ra: Chan Chan đạp chiếc martin và chở tôi đến trường. Bình thường, tôi chỉ nhờ cậu ta đưa đi một đoạn mà đã làm khó làm dễ ấy vậy ban nãy tên cool boy cà chớn ấy tình nguyện chở tôi đến trường. Chắc thằng này có âm mưu hoặc vừa va đầu vô tường bị chấn thương sọ não. Hay bão sắp về thiệt ta? Miền Nam nóng quá rồi, có bão cho mát.



“Đằng ấy đang nghĩ gì dạ?” – Chan Chan hỏi vọng ra sau.



“Nghĩ coi sao hôm nay đằng đó tốt bụng chở đằng đây đi học.”



“Trời! Có thế thôi mà im ru nãy giờ. Lạ gì đâu. Từ giờ tụi mình xem như là vợ chồng nên hiểu nhiên đằng này phải tốt với đằng ấy rồi.”



“Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta đình chiến.”



“Nghĩa là sao?”



“Cậu nhiều lần kiếm chuyện với tớ lắm, tớ vẫn còn ghi sổ vài vụ và chờ cơ hội trả đũa cậu.”



“Tưởng gì. Ô-kê! Đằng ấy cứ thoải mái, đây sẽ chiều.”



Nhớ đó thằng cool boy đáng ghét! Mai mốt có xảy ra chuyện gì thì chớ la làng. Hãy đợi đấy!



Chan Chan đột nhiên thắng xe cái két khiến tôi mất thăng bằng ngã chúi về phía trước theo quán tính, mũi đập vô lưng cậu ta. Đưa tay rờ mũi, tôi mím môi giận điên. Đừng bảo rằng tên Chan Chan quyết định bắt đầu trận chiến trước nha. Đã vậy thì tôi không nhịn đâu.



“Đằng ấy muốn vào nhà thăm cha mẹ với hai em trai không?”



Câu hỏi của Chan Chan vang lên làm tôi thoáng bất động. Giờ mới để ý, hoá ra cậu ta dừng xe ngay trước cổng nhà tôi. Sân vườn nhỏ cùng cây mai đẹp nứt lòng hiển hiện trong đáy mắt đứng yên của tôi. Chiều hôm qua mới rời nhà mà tôi cảm tưởng đã xa nơi này lâu lắm rồi. Cỡ chục năm ấy chứ. Cánh cổng sắt cao chưa qua đầu người đóng im ỉm. Hẳn, cha mẹ và thằng Hoàng thằng Vinh đang dùng bữa sáng. Lòng rất muốn bước vào trong nhà gặp mọi người thế nhưng câu nói dặn dò của cha chiều qua khiến tôi không thể, chính xác là không đủ can đảm để làm điều ấy. Khẽ thở ra, tôi lắc đầu bảo: “Không cần...”



“Đừng lo, tháng sau đằng ấy về thăm nhà cũng chưa muộn.”



Tôi thầm cám ơn vì Chan Chan hiểu ý mà đạp xe đi, không nấn ná lâu trước cổng nhà mình. Rồi từ lúc đó tôi hoàn toàn im lặng, Chan Chan cũng vậy. Giữa chúng tôi chẳng tồn tại bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng quay đều của bánh xe và chiếc bàn đạp. Với tâm trạng thẩn thờ, tôi không hề hay biết Chan Chan đã đạp xe gần đến cổng trường. Đúng lúc một âm thanh bất ngờ vang lên làm tôi “tỉnh mộng” và nhận ra trường học ở ngay trước mắt kia kìa.



“Á! Trời ơi Min Min! Được Chan Chan chở đi học luôn.”



Dù chưa nhìn nhưng tôi dễ dàng đoán ra chất giọng kinh tởm kia là từ ai. Một bóng dáng tung tăng chạy đến gần tôi. Cái bản mặt còn xấu hơn Thị Nở của con Thuý Nga xuất hiện. Mới sáng sớm mà gặp con này là khủng bố rồi. Dường như Chan Chan có vẻ hãi Thuý Nga hay sao mà cậu ta liền nói với tôi: “Đằng này vào trường gửi xe trước.”



Chan Chan đánh bài chuồn một cách êm thắm. Bóng dáng bước vội vã của cool boy khiến Thuý Nga tiếc ngẩn ngơ, mắt dõi theo cậu ta mãi. Trông cảnh nhứt mắt ấy là tôi muốn tát con bạn thân thật đau để nó tỉnh ra. Tôi đứng sờ sờ đấy mà Thuý Nga chả thèm nhìn qua.



“Nè nè, sao Chan Chan chở bồ đi học hay vậy?” – Thuý Nga vẩu môi hỏi.



“Thế là sướng à?”



Thấy Thuý Nga gật đầu lia lịa thì tôi nhận ra số mình khổ ghê vì có con bạn thân mê trai.



“Chan Chan bảo từ giờ cả hai là vợ chồng rồi thì hiển nhiên cậu ta phải chở tớ đi học.”



“Cái gì???????????????????????????????????”



Tôi khẽ nghiêng đầu sang bên vì toàn bộ nước bọt “thơm tho” trong miệng Thuý Nga phụt ra văng hết vào mặt mình. Tôi phải thừa nhận một điều, con này vừa xấu vừa “dô diên”!



“Bồ và Chan Chan? Vợ chồng là sao sao sao???”



Vác cặp lên che qua đầu, tôi mặc xác Thuý Nga mà bỏ đi vào trong trường. Mặt tôi không đủ sức hứng thêm “xô” nước bọt khác của nó đâu. Thấy thái độ bỏ mặc kia, Thuý Nga liền đuổi theo tôi và không ngừng hỏi. Thiết nghĩ, hôm nay sẽ là ngày đầy mệt mỏi của tôi đây.



... Thuý Nga gần như “tự kỷ” khi nghe xong chuyện tôi kể ngày hôm qua từ việc gia đình tôi được mời đến nhà Chan Chan “ra mắt” rồi đến vụ cha gần như “đuổi” con gái ra khỏi nhà và cuối cùng là tôi phải về nhà tên cool boy sống, bắt đầu cuộc đời làm dâu ngay bây giờ.



“Nè, cậu sao vậy?” – Tôi khều vai Thuý Nga vì nó ngồi xoay lưng suốt mười phút.



“Bồ để tớ yên xem nào.” – Thuý Nga chúi mũi chọt kiến – “Bất công quá đi! Tại sao bồ lại được làm vợ Chan Chan trong khi vị trí ấy đáng lý thuộc dìa tớ.”



Thế đó, tội ác rành rành của mấy thằng “hót” boy là khiến hai người bạn thân “trở mặt” nhau. Tôi với Thuý Nga thân như vậy nhưng giờ chỉ vì bệnh mê trai của nó mà thành ra nông nỗi này đây. Mà bộ nó dầm nắng nhiều quá nên điên à? Làm vợ cái tên Chan Chan đó thì sướng cái nỗi gì? Ý Thuý Nga là muốn mang thai để được thành vợ cool boy ư??? Tôi thì lại ước giá mình được như nó, vẫn còn là “hàng chất lượng cao” chứ chẳng như tôi “hàng xài qua rồi”. Con này có phước không biết giữ. Bực mình, tôi quay lưng rời khỏi để mặc con Thuý Nga chọt kiến. Lạng quạng hồi kiến chúa phát điên phóng ra đốt cho nó một phát sưng vù mặt mày. Khi đó có mà khóc hận ngen con.



Tôi cúi xuống lấy chai nước suối từ máy bán tự động trong căntin. Hình như ai đó đi lại gần. Cùng lúc, tôi nghe giọng một thằng con trai vang lên lanh lảnh ngay bên cạnh:



“Cậu là Min Min?”



Mau chóng quay qua, tôi thấy một cậu nam sinh khối 11 lạ hoắc đang nhìn mình không chớp mắt. Ai vậy trời? Tôi tự nhủ khi quét sơ ánh mắt khắp người cậu ta. Như hiểu tôi nghĩ gì nên cậu nam sinh này tiếp tục nói: “Mình là bạn của Chan Chan, học lớp 11B1.”



À! Hoá ra là bạn tên Chan Chan. Thảo nào trông mặt mũi chả ưa nổi. Cùng một lò mà ra.



“Vậy thì sao?”



Cậu nam sinh tự dưng cười cười khi nghe tôi hỏi thế. Đưa tay lên quẹt mũi, cậu ta bảo:



“Mình tên Chí Hùng. Rất vui được gặp cậu.”



“Chí khùng chí mén gì, khi không đến nói lung tung.” – Tôi bực bội nhủ thầm rồi cất giọng – “Xin lỗi, tôi chẳng có nhã hứng kết bạn.”



Tôi cứ tưởng tên Chí Hùng sẽ tức giận trước câu nói không nể nang kia nhưng không, cậu ta chẳng có chút biểu hiện khó chịu nào mà còn giữ nguyên nụ cười:



“Đúng là đứa con gái kỳ lạ! Hèn gì Chan Chan lại chọn.”



“Nè, từ nãy đến giờ tôi không hiểu cậu nói cái gì cả.”



“Không có gì.” – Chí Hùng nhún vai – “Mình nghe Chan Chan kể về cậu cùng cái thai.”



Tôi cắn môi thầm trách tên Chan Chan bộ hết chuyện làm rồi hay sao mà lại đi báo tin việc tôi mang thai với cậu ta cho người khác nghe. Giờ thì tôi chắc chắn rằng thần kinh của thằng cool boy đó gặp vấn đề. Sao cậu ta không phóng loa nói cả trường nghe luôn đi!



“Mình là bạn thân Chan Chan từ nhỏ nên chuyện gì cậu ấy cũng tâm sự hết. Đừng lo, mình không phải người hay tọc mạch. Chủ yếu mình đến đây chỉ để xem Min Min là ai thôi.”



“Để làm gì?”



“Ừm... chỉ tò mò chút. Nhưng mà, Chan Chan có thể chọn một người con gái khác ngoài người đó để làm vợ thì quả là rất kỳ lạ! Hẹn gặp cậu lần khác.”



Vẻ như biết tôi sẽ hỏi câu gì nên Chí Hùng nhanh chóng tạm biệt rồi đi nhanh về phía dãy phòng học bên kia. Dõi theo bóng dáng cao gầy của tên nam sinh xa lạ, tôi thấy khó hiểu. Tại sao cậu ta phải đến xem Min Min là ai làm chi? Điều này liên quan gì đến cậu ta?... Ban nãy, Chí Hùng có nói là vì tò mò và cả một câu vô cùng kỳ quặc: “Chan Chan có thể chọn một người con gái khác ngoài người đó để làm vợ thì quả là rất kỳ lạ.” Người đó là ai nhỉ???



... Buổi chiều tan học, bước ra khỏi cổng trường thì tôi thấy ngay Chan Chan đứng đợi bên chiếc xe martin. Trông dáng vẻ lững thững của tôi từ từ đi lại là cậu ta hỏi ngay:



“Đằng ấy ngủ quên trong lớp hay sao mà lâu vậy?”



“Buồn đi vệ sinh không được à?”



“Rồi, không đôi co nữa. Lên xe đi, đằng này chở về nhà.”



Nhìn Chan Chan leo lên xe mà tôi phát bực. Tại cậu ta tình nguyện đưa tôi về chứ có phải tôi kề dao ngay cổ ép đâu mà cậu ta cáu bẳn thế chứ. Làm mà chẳng có chút thành ý gì hết. Lầm rầm lủa rủa, tôi hậm hực bước đến và đặt mông cái phịch lên yên xe sau.



“Đằng ấy ngồi đàng hoàng, làm nổ bánh xe là hai đứa cuốc bộ dìa nha.”



“Đạp đi đồ lắm mồm!”



Phải chờ tôi giục thì Chan Chan mới chịu khép cái mỏ lại, đạp xe rời khỏi trường. Trên đường về, hai đứa cũng im lặng như hồi sáng. Nhưng không lâu sau, cậu ta lên tiếng:



“Hôm nay đằng ấy có chuyện gì không?”



“Chuyện gì là chuyện gì?”



“Ý là chuyện buồn vui trong lớp đó. Nếu có thì kể nghe cho đỡ buồn chán.”



Mau chóng, tôi nhớ lại cuộc gặp gỡ với cái cậu Chí Hùng sáng nay. Tức thì, tôi trả lời ngay:



“À phải, hồi sáng đang mua nước uống thì tớ tình cờ gặp bạn cậu.”



“Bạn đằng này? Ai?”



“Cậu ta nói tên là Chí Hùng. Bạn cậu có ai tên như vậy không?”



Hỏi đến đó thì tự dưng tôi cảm giác Chan Chan đạp chậm dần vì tốc độ của chiếc xe giảm đi.



“Chí Hùng gặp đằng ấy làm gì?”



“Ai biết. Mà tại cậu nhiều chuyện, kể cho tên ấy nghe việc tớ mang thai với cậu còn gì.”



“Thì, Chí Hùng là bạn thân của đằng này nên tâm sự chút đỉnh. Giống đằng ấy với Thuý Nga thôi. Nhưng, Chí Hùng có nói gì với đằng ấy không?”



“Cậu ta bảo tò mò muốn biết Min Min là ai nên đến tìm xem thử...”



“Trời! Thằng này hâm nặng! Khi không làm vậy. Rồi nó còn nói gì nữa?”



Hiển nhiên, tôi làm sao quên câu nói kỳ lạ cuối cùng của Chí Hùng. Mặc dù lòng rất muốn kể cho Chan Chan nghe đồng thời hỏi “người đó” là ai thế nhưng chả hiểu sao miệng tôi lại không thể mở lời được. Hình như, trong tôi xuất hiện một cảm giác lo lắng thì phải.



“Sao đằng ấy im ru thế? Chắc thằng Hùng nói bậy bạ gì đó phải không? Đằng ấy đừng để ý, thằng Hùng hay bị man lắm. Những điều nó bảo đằng ấy đừng tin làm gì.”



“Ừm... Cậu ta chào hỏi vài câu rồi đi, không nói thêm điều gì.”





Tôi nghe rõ tiếng thở phào của Chan Chan. Kiểu như cậu ta thấy nhẹ nhõm về cái gì đó. Đưa mắt nhìn tấm lưng rộng lớn của tên cool boy, tôi vẫn còn suy nghĩ mông lung.
Chap 18

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon