Friday, February 1, 2013

nhật ký mang thai tuổi 17 - chap 18


Ngày 21 tháng 02. Đêm ngủ ở đền thần.





Tôi không hiểu, ngày xưa bộ các cụ ông cụ bà rảnh rang buồn chán quá hay sao mà khoái đặt ra mấy vụ lễ với nghi, nguyên với tắc dễ sợ! Các cụ thích hành hạ con cháu thì phải. Ngoài việc để lại nhà cửa đất đai rộng thênh thì thiết nghĩ họ cũng nên giảm bớt mấy cái dòng lễ nghi đi cho đỡ con cháu chứ. Đặc biệt là làm phước cho những đứa con dâu chân ướt chân ráo mới về nhà chồng như tôi đây. Mọi chuyện bắt đầu vào buổi chiều ngày hôm sau...



Đi học về vừa bước vô nhà thì tôi và Chan Chan giật mình khi thình lình một chiếc đĩa sứ bay đến với tốc độ cực nhanh. Tôi chẳng hề né vì hướng nhắm của nó không phải tôi mà là Chan Chan. Tôi chỉ hơi tiếc bởi tên này dây thần kinh vận động tốt ghê, kịp thời né đầu tránh “đĩa bay” kia. Cái đĩa văng vào tường, bể tan tành. Sau khi hoàn hồn trở lại, Chan Chan mới đảo mắt nhìn xem thử ai định “ám sát” mình. Tôi cũng thế. Và bất ngờ lẫn kinh dị khi “thủ phạm” là cha chồng tôi, trông vẻ mặt khá tức giận. Tôi nghĩ ông giận vì con trai né được chiếc đĩa. Bộ ổng định huỷ hoại dung nhan con à?



“Cha, chuyện gì thế?”



“Thằng mất dạy!” – Cha chồng tôi nói ngay ba từ thường niên – “Mày có biết mình đã làm sai gì không? Có nhiêu đó cũng chẳng nhớ nổi!”



“Dạ?!” – Lần đầu tiên tôi thấy bộ mặt bảnh bao của Chan Chan ngố như thế.



“Mày tin chiếc dép lào này vô mặt mày nữa không thằng kia?”



Thấy cha sốt sắng tháo đôi dép mang trong nhà ra thì lập tức Chan Chan liền lùi về sau vài bước đồng thời đưa hai tay lên che ngay trước mặt như phòng hờ cái trò “dép bay”.



“Nhưng, con đâu biết mình làm gì sai.”



Cha chồng tôi cố kiềm cơn giận đang vần vũ trên đỉnh đầu, ném mạnh chiếc dép xuống, nói:



“Min Min về nhà được ba ngày rồi mà mày vẫn chưa cho con bé biết tục lệ quan trọng của gia đình. Mày mà bảo không nhớ là tao thề cho hai chiếc dép cùng lúc vô mặt mày.”



Nghe lời đe doạ táo tợn đó từ cha thì Chan Chan xanh lè mặt mũi. Cậu ta đảo mắt cắn môi như cố nhớ xem cái tục lệ quỷ quái kia là gì. Tôi thì đứng đó chứng kiến “cuộc chiến tốc độ” nghẹt thở giữa một bên là bộ não đang chạy không ngừng của Chan Chan và bên còn lại là hai chiếc dép lào trên tay cha chồng.



“A” – Chan Chan đập hai bàn tay vào nhau – “Con nhớ rồi! Là ngủ ở đền thần.”



Bấy giờ cha chồng tôi mới chịu thả rơi hai chiếc dép, hắng giọng bảo đầy bực mình:



“Bây giờ não mày mới thông hả con?”



“Tại con tưởng chị dâu nói với Min Min rồi.”



“Chị dâu mày quản đủ thứ chuyện. Mày là chồng Min Min thì phải có nhiệm vụ lo cái này chứ. Mày liệu mà làm! Không xong thì chết!” – Cha chồng tôi đứng dậy xỏ đôi dép vào rồi nhìn qua tôi – “Lát thằng Chan Chan bảo gì, con cứ nghe theo. Chịu khó một đêm thôi.”



Trước khi đi, ông còn “khuyến mãi” cho tôi một nụ cười khó đỡ. Thật chẳng tin nổi, ổng vừa suýt phan Chan Chan bể đầu ấy vậy lại cười tươi rói với con dâu hệt như không có chuyện gì xảy ra. Bái sát đất ổng rồi! Khi “thái thượng hoàng” đã khuất thì tôi nhìn Chan Chan hỏi:



“Thế rốt cuộc, cái tục lệ khỉ gì đấy là gì?”



“Ừm thì gia đình có một nguyên tắc: dâu hay rể khi về nhà này sống thì một trong ba đêm đầu tiên phải ra ngoài đền thần ngủ. Cái đền to to ở phía sau vườn đó, đằng ấy nhớ không?”



“Khoan đã! Ngủ trưa hả?”



“Không.” – Chan Chan tặc lưỡi – “Ngủ vào buổi tối.”



Ôi mẹ cha ơi! Cái nguyên tắc gì mà rùng rợn kinh dị vậy trời? Bộ hết chuyện làm hay sao mà lại bắt dâu hay rể ra ngoài vườn nằm ngủ vào buổi tối? Không bị muỗi đốt sưng mỏ thì cũng trúng gió. Ban ngày thì trời nóng thế đấy nhưng nửa đêm là gió thổi hù hụ rồi. Bên cạnh đó còn điều dã man khác: vườn nhà Chan Chan rộng như nhà bác tôi ở dưới quê, chưa kể xung quanh lại khá vắng vẻ, ngủ một mình như vậy thì 100% gặp ma cái chắc.



“Không! Không! Ne-vơ! Tớ tuyệt đối không bao giờ ngủ ngoài vườn nhà cậu!”



“Có gì đâu mà đằng ấy sợ, đằng này ngủ ngoài đó hoài. Đền thần mà lo gì.”



Nhìn nụ cười dở hơi của tên Chan Chan thì tôi càng nhủ lòng không ngủ ngoài vườn. Tôi chẳng hề muốn mình trở thành kẻ bất bình thường như tên này. Giờ thì hiểu sao cậu ta cứ điên khùng. Hẳn ngủ ngoài vườn nhiều quá, ma nhập nên hoá dại. Vả lại, dù là đền thần thì cũng thế thôi. Ma quỷ thế kỷ 21 cao tay lắm rồi, chả thánh thần nào trị cho nổi đâu.



“Tớ sẽ đi xin cha mẹ cho khất cái vụ ba trợn này.”



“Vô ích thôi! Đằng ấy không xin được đâu.”



“Hãy đợi đấy!” – Tuyên bố xong câu kinh điển, tôi hùng hồn đi lên lầu gặp cha mẹ chồng.



… Lần này thì thằng Chan Chan đáng ghét lại đúng. Tôi gần như không thể nói thêm lời nào khi trông ánh mắt hình đại bác của mẹ chồng. Bà ấy không phải sát thủ mà là khủng bố! Còn cha chồng tôi tuy rất nhẹ nhàng khuyên nhủ nhưng nghe kỹ thì từng câu từng chữ lại đều sặc mùi đe doạ. Vào lúc đó, tôi mau chóng nhận ra đời mình trong buổi tối hôm nay đã được định đoạt, chẳng thể khác đi. Cũng như kiểu, bạn khó mà chống lại “ý trời”. Giờ tôi thật sự thấy không ưa mấy cụ của nhà Chan Chan rồi.



“Em đừng sợ. Đây là vườn nhà mình, kính cổng cao tường thế trộm không lọt vô đâu. Mà thỉnh thoảng, bác sáu vẫn hay đi lòng vòng quanh đây kiểm tra, em yên tâm.”



Dù chị Hồng Anh nói nghe rất bùi tai nhưng mấy từ đó vẫn không thể nào xoa dịu được sự hồi hộp sờ sợ đang bủa vây lấy tôi. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi khi tôi tự dưng nhớ đến mấy cảnh rùng rợn trong phim ma thằng Hoàng hay down trên mạng về coi. Nào là cương thi, ma cà tưng, ma Thái bla bla... Lúc này tôi hận cái thằng em hôi nách đó dã man! Còn đang chết chìm với hàng tá hình ảnh ma quỷ thì tôi giật mình nghe chị Hồng Anh hỏi:



“Nghe nói khi mang thai, người mẹ hay mệt mỏi buồn ngủ hả em?”



“Dạ, cũng gần như vậy. Từ lúc có thai, em ngủ nhiều lắm đến nỗi thầy cô quen mặt. Cơ thể mệt mỏi, hay đi tiểu và tâm trạng dễ cáu bẳn. Thèm chua nữa chứ.”



“Chị rất muốn biết cảm giác khi mang thai như thế nào.”



“Sau này thì em không rõ chớ hiện tại thì thấy mệt ạ. Bụng chưa to mà cứ thấy nặng nề.”



“Chắc em còn nhỏ, vả lại đột ngột mang thai nên chưa quen. Cho chị sờ bụng em tí nhé.”



Tôi gật đầu đồng thời cầm tay chị Hồng Anh đặt lên cái bụng xẹp lép của mình. Chị ấy thích lắm vì tôi nghe tiếng cười cười từ chị. Nhẹ nhàng, chị ấy cứ xoa xoa bụng tôi liên tục.



“Mới một tháng nên bụng chưa to gì hết.” – Tôi bảo.



“Thích thật đó! Chị cảm nhận được sự sống đang hình thành trong bụng em.”



“Chị với anh Dũng Văn mau mau có con đi thì sẽ giống như em thôi.”



“Ở đời, không phải cứ muốn là được em ạ...”



Tôi hơi ngạc nhiên khi nghe chất giọng chị Hồng Anh thấp dần. Khẽ quay qua tôi thấy gương mặt theo góc nghiêng của chị dưới ánh sáng từ chùm đèn cổ trông thật buồn. Có cảm tưởng, người chị dâu hay cười ấy đã chất chứa trong lòng rất nhiều nỗi niềm mấy năm qua.



“Đến rồi đấy.”



Chị Hồng Anh chợt ngừng lại rồi đưa tay chỉ về phía trước. Tôi đưa mắt nhìn theo. Khóc thét! Cái đền gì mà tối thui, chả thấy tượng ông thần bà thánh nào cả. Chính xác, nó giống mái đình hơn. Lợp ngói, có bốn cây cột và cái bệ cao thiệt cao. Chẳng có được bốn bức tường, không gian trống hoác không khác gì vườn không nhà trống. Ôi thiên địa ơi! Tôi vái cả trăm ngàn tay là ai đó hãy cứu vớt lấy cuộc đời khổ hạnh của con bé Min Min này. Trong khi tôi đứng nhìn trân trối thì chị Hồng Anh đến gần cái đền, mau chóng trải chiếu trên nền ximăng bục cao rồi đặt tấm chăn và cái gối lên đó. Xong, chị quay lại làm mỗi hành động duy nhất là mỉm cười rạng ngời đồng thời đưa cho tôi cây đèn pin.



“Em muốn đi vệ sinh thì cầm đèn pin soi đường cho rõ. Ở đây gió mát, ngủ sướng. Có miếu thổ địa ở phía kia, đèn thờ sáng trưng. Em nằm xuống, nhắm mắt lại, ngủ là qua hết đêm.”



Tôi cười chả nổi. Chân đứng run run, cả người siêu vẹo theo làn gió đêm, da gà nổi khắp người khi tôi dõi mắt nhìn theo bóng dáng khuất dần của chị Hồng Anh. Giờ tôi hiểu cảm giác bản thân bị “tạc tượng” rồi bởi ngay lúc này tôi đứng đơ ra không khác nào tượng đá hiên ngang. Bên tai tôi chẳng còn tiếng bước chân ai nữa ngoài gió thổi hú hú cùng mấy cành lá bay xào xạc. Thấy trong phim Hàn hay Việt, đôi nam nữ chính hẹn nhau vào ban đêm với gió thổi lá bay sao lãng mạn thế? Còn tôi thì... Đời không như phim, đúng dã man!



Thở dài thườn thượt, tôi chậm rãi lia ánh đèn pin soi xung quanh. Nuốt nước bọt. Toàn cây với cối, lá với cỏ, bóng với đêm. Tối thui. Cái miếu thổ địa ở tít xa kia, đèn thờ nhỏ tí không đủ làm soi tỏ vùng này. Ánh sáng leo loét mờ ảo càng làm không gian thêm liêu xiêu rờn rợn. Sầu não lết tấm thân tàn tạ đến chỗ đền thần, tôi leo lên bục ximăng cao chới với, bò đến vị trí chiếc chiếu rồi nằm vực xuống. Tay vẫn giữ đèn pin cháy sáng, tôi kéo chăn gối lại sát vào mình. Có cái gì để tựa ngủ cũng yên tâm hơn. Tôi không ngừng tự nhủ bản thân đừng nghĩ ngợi gì lung tung hay nhớ mấy cái gì man rợ. Bình tĩnh và để đầu óc trống rỗng đi. Chong mắt lên mái đình tối đen hơn mực, tôi cố tìm cách ngủ thật nhanh.



“À, hay đếm cừu? Ý hay. Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, bốn con cừu...”



Tôi bắt đầu hành trình đếm cừu để ru mình vào giấc ngủ. Nhưng chưa đến năm phút thì tôi loạn cào cào cả lên do đếm lộn, phải làm lại. Cứ như thế mãi mười lăm phút trôi qua.



“Bốn trăm lẻ sáu con cừu. Không... bốn trăm lẻ năm chứ. Haizzz! Lại lộn nữa rồi! Tiên sư cha chúng nó! Cừu ở đâu mà lắm thế???”



Đang bứt tóc bứt tai la lối thì đột nhiên tôi cứng người, sống lưng đóng băng vì thình lình một bàn tay nắm lấy chân mình. Thề là, vào giây phút oan nghiệt đó tôi muốn lăn đùng ra chết cho xong. Nhưng mà ngộ! Càng sợ thì tôi càng tỉnh như sáo. Chính vì vậy, nỗi sợ hãi lẫn hoang mang trong tôi cao gấp bội, mồ hôi tuôn trào như suối. Tôi không rõ đó là ai? Người trong gia đình? Bác sáu? Hay ăn trộm? Hoặc là... ma?! Sao linh vậy nè! Thằng Chan Chan ngủ ngoài đây mấy chục lần mà chẳng gặp ma trong khi tôi mới lần đầu thì đã “thấy” rồi. Thêm lần nữa, cơ thể rã rời khi tôi nhận ra ngón tay đó đang rờ từ từ lên cao. Sợ hãi vượt quá giới hạn, tôi chả cần biết con ma thằng quỷ nào hết, tự cứu lấy mình thôi. Lập tức ngồi dậy, tôi liều giơ thẳng chân đạp mạnh đồng thời dùng cả hai tay đấm thùm thụp vào “nó”.



“Buông ta ra! Đồ ăn trộm! Đồ ma quỷ! Đồ mất dạy! Háo sắc! Láo lếu!”



Tôi gào. Và tiếp theo thì...



“Dừng lại! Dừng lại! Đằng ấy đừng đánh nữa! Là đằng này! Chan Chan đây!”



Ngừng đánh. Tôi đảo mắt ngờ ngợ. Quay qua bên cạnh vớ lấy cái đèn pin lăn mất tăm ở xó xỉnh nào, tôi liền lia ánh đèn vào cái kẻ đối diện. Gương mặt nhăn nhó của Chan Chan hiện ra. Khỏi nói, tôi phát điên phát khùng ra sao. Âm thanh la lớn vang lên.



“Định doạ chết người ta à??? Sao lại đi chơi cái trò ác nhơn thất đức vậy thằng kia???”



Tôi quát sùi bọt mép, nước bọt bay ồ ạt vô bản mặt cool-boy-trầy-xước-tùm-lum của Chan Chan. Còn cậu ta thì vừa đưa tay lên trước mặt “chắn mưa” vừa ngoáy lỗ tai.



“Đằng ấy bình tĩnh! Hét to quá tai đằng này thủng rồi.”



Dừng la. Tôi thở hổn hển, mắt đỏ kè vì giận dữ. Trông tôi chắc chẳng khác nào con cún dại.



“Đằng ấy làm gì mà um sùm dữ thế?”



Tôi muốn bạt tai tên Chan Chan cho gãy hai hàm răng vì câu hỏi mất nết bố láo đó dễ sợ. Cậu ta làm tôi sắp đứng tim mà chết với cái trò ác ôn ấy còn gì.



“Cậu điên hả? Tự nhiên nắm chân tớ rồi sờ sờ lên phía trên là sao? Biến thái vừa thôi!”



“Nè nè, nói đàng hoàng. Tại trời tối quá, đằng này đâu có biết sờ trúng cái gì của đằng ấy.” 



Cắn môi, tôi định quát thêm một chập thì Chan Chan ngước mắt lên trần đền và tặc lưỡi:



“Sao đằng ấy không mở đèn cho sáng?”



“Đèn đóm gì? Nếu có thì đây đã mở từ lâu rồi! Chị Hồng Anh nói đền không có đèn!”



“Mà quên, đâu ai biết có cái đèn mới lắp.”



Chan Chan đi ra phía sau đền. Lát sau, ánh đèn điện mở sáng bừng. Tôi vô cùng ngạc nhiên:



“Ủa? Đền có đèn ư? Sao chị Hồng Anh nói không có?”



“He he, hồi chiều đằng này có lén ra đây lắp đỡ một cái đèn huỳnh quang compact vì biết tối nay đằng ấy thế nào cũng sợ vãi cả quần.” – Chan Chan vênh mặt, cười nham nhở.



Điên với cái thằng cool boy ba trợn này thật! Dám nói tôi sợ vãi cả quần à? Không tát lệch mặt tên này, thề không làm người! Tức thì, tôi phóng xuống đồng thời xắn tay áo lên. Hình như gương mặt tôi rùng rợn giống ma hay sao mà tên Chan Chan lập tức bỏ chạy. Một cuộc rượt đuổi quanh đền bắt đầu. Thằng Chan Chan tập võ nên sức bền khá gớm, tôi thì cũng thuộc hạng nhất nhì môn thể dục nhưng vì nghĩ đến cái thai mà chẳng dám chạy hết sức. Cả hai chạy loanh quanh rượt đuổi gần mười phút. Tôi bắt đầu đuối, chân nhấc hết nổi. Lúc quay người ở góc phải đền thì tôi bước hụt. Vì đền ở trên mô đất hơi cao so với mặt đất nên có độ dốc. Tôi cứ ngỡ sẽ trượt cái oạch xuống dưới thế nhưng khi ấy Chan Chan kịp giữ tôi lại. Tay cậu ta vòng ngang bụng tôi. Hết hồn lẫn kinh ngạc, đó là tâm trạng của tôi.



“Cẩn thận, khéo ngã.”



Giọng Chan Chan thì thầm bên tai tôi nhẹ như tiếng chuông gió ngân vang. Hơi thở từ môi cậu ta phả vào cổ khiến trái tim tôi lần thứ ba nhảy nhịp. Lần này còn nhói hơn trước.



“Đằng ấy là con gái lại mang thai mà chạy ghê hồn. May là baby không sao rồi.”



Vừa nói đùa Chan Chan vừa dùng bàn tay đang đỡ lấy tôi vỗ nhè nhẹ vào cái bụng xẹp lép của tôi. Bất động – tôi nhớ mình đã như vậy. Gió đêm lạnh lắm nhưng hơi ấm từ người cậu ta truyền sang khiến cơ thể tôi ấm áp một cách lạ lùng. Rồi không hiểu sao, tôi mau chóng xoay mặt qua... Và chuyện bất ngờ đã xảy ra. Do quá gần nên môi tôi vô tình chạm vào môi Chan Chan. Tất nhiên, chúng tôi vô cùng sững sờ. Mắt cả hai mở to thao láo hệt óc bươu. Chết tiệt! Tim tôi lại nhói. Khó chịu nên tôi liền đẩy mạnh tên gàn dở đó ra. Tiếp theo, tôi đứng lặng im cùng tâm trạng ngổn ngang rồi bời. Tôi nghĩ Chan Chan cũng giống thế.



“Đúng là... vớ vẩn.” – Chả rõ tôi nói bản thân hay tên Chan Chan khùng điên nữa.



“Chỉ là sự cố thôi mà.”



Nghe câu nói vẻ ư bình thản đó thì tôi liền liếc mắt về phía Chan Chan. Việc xảy ra như vậy mà cậu ta có thể xem như không có gì phán ngay câu sự cố à? Cướp mất nụ hôn đầu tiên của một cô gái là tội ác đó thằng cool boy mắc dịch! Mà quên... Chan Chan đã cướp cái ngàn vàng của tôi trước đó còn gì. Haizzz... Số tôi bộ là sao chổi à? Dính ai không dính lại nhằm thằng có chứng bệnh điên từ thuở lên ba. Chợt, tôi thấy có ánh đèn pin từ xa. Có ai đó đang sắp đi lại đây. Tức thì, Chan Chan liền bảo ngay:



“Có thể là cha mẹ ra xem đằng ấy ngủ thế nào đó. Nếu để họ bắt gặp đằng này cũng ở đây thì dép lào bay vô mặt chứ chẳng chơi.”



“Giờ làm sao?”



“Còn sao trăng gì nữa, đằng này đi trước nhé. Ráng ngủ ngon.”



Trước khi đi mà tên Chan Chan còn buông câu đầy chế giễu. Tôi điên quá. Ban nãy quên tát cậu ta một cái cho hả dạ. Bóng Chan Chan biến mất nhanh chóng trong màn đêm. Còn lại một mình, tôi nhanh chóng tắt đèn huỳnh quang “cơm-bắc” cơm nếp cái khỉ gì đó kẻo mắc công bị lộ. Xong xuôi, tôi lập tức nằm xuống chiếu lấy chăn đắp ngang ngực, nhắm mắt vờ ngủ. Vài phút sau, nghe có tiếng bước chân đi lại gần thế là tôi khe khẽ mở hí con mắt xem thử. Người đó cứ soi ánh đèn pin vào ngay tôi nên tôi khó nhìn rõ là ai. Nhưng trông cái bóng dáng cao cao gầy gầy kia tôi đoán là cha chồng. May cho tên Chan Chan kịp chuồn lẹ, chứ để ổng phát hiện là có màn “báy dep” ngay.



Thấy tôi đã ngủ ngon, người đó mau chóng lia ánh đèn pin sang hướng khác rồi rời đi. Chờ khoảng vài giây sau, khi bên tai chỉ còn nghe tiếng gió cùng lá cây xào xạt thì tôi mới thở ra nhè nhẹ. Ban nãy hồi hộp đến mức tôi không dám thở. Giờ chỉ còn một mình, tôi khẽ trở người nằm nghiêng sang bên trái. Trong đầu lại nghĩ về nụ hôn ban nãy với tên Chan Chan. Không biết thế nào nhưng rõ ràng lòng tôi không giận như bề ngoài đã tỏ ra khi nãy. Tóm lại thì tâm trạng cứ là lạ và cũng nhờ vậy mà tôi đã quên đi nỗi sợ, dần dần chìm vào giấc ngủ.  
Tiếp theo

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan