Friday, February 1, 2013

Nhật ký mang thai tuổi 17 - chap 2

Ngà17 tháng 02. Chạm trán với cool boy và… “Hãy đợi đấy!” 


Trường học, tất nhiên bao giờ cũng có cả tá thứ để nói. Đó là điều hàng vạn hàng triệu học sinh trên khắp thế giới đã công nhận rồi. Cái trường trung học phổ thông Q của tôi cũng thế thôi. Mà một trong những vấn đề được quan tâm chú ý nhiều nhất, thậm chí trên phim Hàn hay truyện tranh Nhật cũng mang vào làm chủ đề chính, đó là các hot boy – hot girl! Oh yes! Đấy luôn là thứ hiện diện trong hầu hết tất cả trường từ cấp I, II, III kể cả mẫu giáo. Vì sao? Đơn giản, có trai đẹp gái xinh là... cứ mê! 

Hot boy – hot girl ai chẳng biết đó là những kẻ mang nhan sắc rất “hót”. Với tôi, những kẻ chuyên mang sắc đẹp của mình đi “phe” trước bàn dân thiên hạ là một tội ác không thể tha thứ. Chúng nó làm vậy chả khác nào khơi dậy lòng ganh tị nơi những người xấu hơn. Đã thế còn khiến cho một nhóm người khác mê điên cuồng, suốt ngày theo đuôi. Tóm lại, tôi ghét mấy cái hot hot ấy. Nhan sắc tôi “nguội” đây mà tôi cũng có chết đâu, vẫn sống nhăn răng còn gì. Khoẻ nữa là đằng khác!

Trường Q của tôi có kha khá những hot boy – hot girl (tại sao trên đời lại có nhiều kẻ thích gây tội ác bằng sắc đẹp thế nhỉ). Tất nhiên là tất cả những người đó chỉ được biết đến trong một phạm vi nào đấy chứ không đình đám như trên phim Hàn, truyện tranh Nhật là kiểu đẹp nứt lòng đến nỗi Hằng Nga phải thấy uất ức hoặc giàu đến nứt vách đổ tường (nhan sắc của chúng làm đổ tường thì tôi chả hiểu cái gia đình ấy sống thế nào được). Ngoài đời vẫn thực tế hơn phim truyện nhiều. So với toàn trường mà bạn chỉ cần nổi tiếng khắp cả khối là đã ghê gớm lắm rồi! Khối 11 tôi tổng cộng là bảy thằng hot boy còn hot girl thì tôi không đếm bởi tôi không mê con gái. Và trong số đó tôi để ý một thằng... Học lớp 11B1, gương mặt khá cool có thêm hai lúm đồng tiền, học giỏi và tham gia CLB võ thuật – cậu ta tên Chan Chan. 

Tôi để ý Chan Chan không hẳn là vì mê hot boy (mặc dù phải thừa nhận nhiều lúc tôi suýt mất hết hồn vía khi thấy cậu ta cười bởi hai lúm đồng tiền duyên tệ) mà do cậu ta được bạn bè gọi bằng biệt danh, giống tôi. Chưa hết, Chan Chan thường đạp xe đi học ngang nhà tôi mỗi buổi sáng. Tôi vốn không quen để ý mặt mũi những người qua lại nhà mình nhưng bởi một cuộc chạm trán không mong đợi mà cả hai... thành kẻ thù. Sáng hôm đó, khi tôi đang lau chùi ban công ở phía ngoài thì vô tình quơ tay hất đổ cả xô nước rớt xuống dưới. Không may là đầu của Chan Chan lại trở thành nơi “đáp” của cái vật bằng nhựa kia. Thật tình không thể trách tôi được. Nếu có trách thì nên trách cậu ta tại sao đạp xe đến đúng ngay lúc ấy... Đứng thất kinh trong vài phút, tôi liền lật đật chạy xuống dưới nhà để xin lỗi kẻ bị nạn.

“Ơ cậu gì ơi, cho tớ xin lỗi. Tớ không cố ý.” – Tôi mon men đi ra ngoài cổng, nói thỏ thẻ.

Lúc đó tôi chưa biết đấy là Chan Chan, cool boy trường mình vì nguyên cái sô nhựa ụp cả lên đầu cậu ta. Nước lau nhà hoà nguyện với mùi Sunlight tạo nên một thứ mùi vô cùng “thơm tho” trên người Chan Chan. Tôi nhăn mặt khi tưởng tượng cái cảm giác mới sáng sớm đã được “tắm mát” bằng thứ chất lỏng kinh dị mà tạm gọi là sự pha trộn hoàn hảo giữa nước rửa nách của thằng Hoàng với nước rửa chân của thằng Vinh cộng thêm sông Sài Gòn. 

“Cậu ơi!” – Tôi cất tiếng gọi lần nữa vì không nghe đối phương đáp. Sự im lặng đáng sợ. 

Mấy giây sau, Chan Chan chậm rãi kéo cái sô nhựa lên để phô bày gương-mặt-cool-boy- vừa-mới-bị-một-con-bé-tô-điểm-bằng-nước-lau-nhà. Khi ấy tôi giật mình nhận ra thằng “hót” boy trường mình đây mà. Đã thế còn đúng ngay cái cậu má lúm đồng tiền.

“Hơ hơ... Chào cậu, Chan Chan.” – Tôi cười ruồi, chào hỏi cho lịch sự. 

Dường như Chan Chan cố kiềm chế cơn giận dữ nhiều lắm hay sao mà tôi thấy trán cậu ta nổi mấy đường gân xanh lè giật giật như bị động kinh.

“Đằng ấy làm cái trò gì vậy hả???” – Giọng Chan Chan không quá lớn nhưng nghe đay nghiến dã man. Đúng là giận lắm rồi!

“Ờ thì, tớ vô tình quơ tay trúng sô nước lau nhà mà đúng lúc cậu đạp xe ngang qua nên... Ừm chỉ là sự cố thôi, cậu bỏ qua.”

“Bỏ qua?” – Giờ Chan Chan chuyển qua bị rút mắt – “Làm tôi ướt nhem như chuột lột mà bảo tôi bỏ qua sao? Đằng ấy nói dễ nghe ghê!”

“Đã bảo tớ không cố ý. Có lẽ số phận an bài hôm nay cậu phải bị úp sô nhựa lên đầu. Cứ xem như hạn xui năm nay đến sớm.” – Tôi cười trừ.

“Nói thế mà nghe lọt tai được hả? Tôi bắt đền đó! Làm sao tôi đến trường bây giờ?”

Trông dáng vẻ tức giận sôi gan của Chan Chan, tôi giấu tiếng thở dài rồi khoanh tay bảo:

“Mà nói gì thì nói, cậu còn định đội cái sô ấy đến bao giờ nữa?”

Như chợt nhớ ra điều đó nên ngay lập tức Chan Chan ném mạnh sô nhựa xuống đất đồng thời gắt lên để chữa cái ngượng:

“Tóm lại, đằng ấy phải xin lỗi và cho tôi vô nhà tắm rửa thay quần áo!”

“Xin lỗi thì tớ làm rồi còn cái kia thì để tớ vào lấy tạm áo sơmi của thằng em cho cậu.”

“Xin lỗi với thái độ kênh kiệu đó hả??? Chí ít cũng nên tỏ ra hối hận ăn năn hay hạ mình van nài tôi tha thứ chứ!” – Chan Chan gào.

Bắt đầu bực bội trước cái kiểu vênh váo mất nết của tên cool boy, tôi hất cằm đáp trả:

“Hạ mình van nài thì còn khuya! Tớ đã chân thành xin lỗi, không nhận thì mặc xác cậu!”

“Cái con nhỏ bố láo này!” – Chan Chan lấn tới và đưa ngón tay lên chỉ thẳng mặt tôi.

Tức cái mình, tôi không nói không rằng ngay tức khắc há miệng đớp một phát vào ngón tay dám chỉ trỏ “bậy bạ” của Chan Chan. Đối diện, cậu ta há hốc mồm cùng cái nhìn thất kinh trước thế võ lợi hại từ đối phương. Rất nhanh, tên cool boy la làng: “A a a a a a a a!”

Mau chóng, tôi nhả ngón tay Chan Chan ra rồi chùi mỏ. Gớm ghiếc! Tiếp, tôi đá một cú đau vãi trời xanh vào chân cậu ta. Chan Chan lại hét lên và cúi xuống ôm chân. Chưa dừng ở đó, tôi vớ lấy cái sô quất vào bên hông cho cậu ta chới với ngã nhào vô chiếc xe đạp martin đang dựng chóng kế bên. Thế là cả hai nằm sóng soài ra đất. Xong, tôi ngoảnh mặt bỏ đi vào trong nhà, đóng cổng cái rầm. Nhưng lát sau từ trong phòng vệ sinh, tôi nghe bên ngoài Chan Chan mắng rất khí thế:

“Đồ phù thuỷ! Đồ bà chằn lửa! Đồ thứ con gái dữ như quỷ! Đồ mặt mốc!”

Nghiến răng, tôi quay qua cầm lấy cây lau nhà rồi phi như bay ra ngoài cổng. Vừa thấy tôi, Chan Chan ngừng mắng mà lập tức lùi người ra phía sau chuẩn bị tư thế.

“Đằng này không nhịn đằng ấy nữa đâu nha! Đây là đai đen tứ đẳng karate đó!”

Tôi cười khỉnh. Võ với chả khỉ! Bà đây một chiêu “lau nhà chảo” thôi là mày vô viện chỉnh hình! Nghĩ xong, tôi liền ném về phía Chan Chan chiếc áo sơmi của thằng Vinh vì áo thằng Hoàng toàn mùi hôi nách. Nhận lấy áo, mặt cậu ta bỗng chốc nghệch ra do bất ngờ.

“Giờ đếm tới ba, cậu mà không biến khỏi đây thì tôi cho nếm mùi ka-ra-tê-la-nhàu!”

Nhớ lại mấy thế công phu lạ lẫm ban nãy của tôi nên Chan Chan hơi biến sắc. Tức thì, cậu ta cầm lấy áo và phóng lên xe đạp chạy đi mất. Được một đoạn, tên cool boy còn ngoảnh đầu lại phán tôi ba từ: “Hãy đợi đấy!”
Chap 3

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon