Friday, March 1, 2013

nhật ký mang thai khi 17 - 26

Ngày 03 tháng 03. “Tình địch” đến thăm nhà.





Chủ nhật này gần như là chủ nhật tồi tệ nhất với tôi. Khi người mà tôi không hề muốn gặp lại thình lình xuất hiện ngay trong sân vườn nhà gia đình chồng mình... Như mọi khi, tôi và Chan Chan đang quét lá khô thì bất chợt một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên:



“Ngày nghỉ mà dậy sớm thế Chan Chan?”



Đối diện, tôi bất động. Còn Chan Chan thì quay qua và tròn xoe mắt: “Chị Trân Châu?”



Đúng vậy! Người con gái đứng trước mặt chúng tôi ngay lúc này, cô chị Trân Châu. Vẫn gương mặt xinh xắn. Đôi mắt sáng ngời. Vẻ như thời trang ưa thích của chị gái này là váy.



“Ừ, bất ngờ chưa nè? Hôm nay chủ nhật nên chị định đến nhà em chơi.”



“Sao chị không báo trước để em chuẩn bị?”



“Muốn dành sự ngạc nhiên cho em. Nhưng... cô bé Min Min cũng ở đây à?”



Chị Trân Châu vừa hỏi vừa chuyển ánh mắt về phía tôi kiểu như không hiểu lý do vì sao tôi lại đang ở ngay trong vườn nhà Chan Chan. Điều đó có nghĩa, chị ta chưa hề biết gì về mối quan hệ giữa hai chúng tôi? Chan Chan vẫn chưa nói với chị ta sao? Chẳng lẽ...



“Ừm, em định lúc nào thuận tiện sẽ nói cho chị nghe về chuyện của em với Min Min. Nào ngờ hôm nay chị lại đột ngột đến nhà như vậy. Lát nữa em sẽ kể rõ với chị.”



“Cũng được. Giờ chị muốn vào trong chào hỏi mọi người.”



“Đằng ấy cứ để lá ở đấy.” – Chan Chan xoay sang tôi – “Ba đứa mình cùng vào nhà đi.”



Tôi nhìn Chan Chan rồi khẽ hướng mắt sang bên cạnh cậu ta thấy chị Trân Châu mỉm cười. Dù cố gắng tỏ ra bình thường thế nhưng nụ cười trên môi tôi vẫn rất gượng gạo…Vừa bước vào trong thì ba chúng tôi gặp ngay chị Hồng Anh đang làm lau chùi bàn ghế.



“Chị dâu, xem ai đến thăm nhà này.”



Chị Hồng Anh mau chóng quay qua khi nghe giọng Chan Chan cất lên đầy hứng khởi. Chị ấy khá ngạc nhiên khi nhìn thấy chị Trân Châu. Tức thì, chị Hồng Anh bước lại gần cười.



“Trân Châu? Là em sao? Lâu quá rồi mới gặp đó.”



“Vâng, một thời gian rồi em mới gặp chị Hồng Anh. Chị vẫn khoẻ chứ ạ?”



“Khoẻ. Em về nước từ khi nào vậy? Bất ngờ ghê.” – Chị Hồng Anh liền gọi to – “Cả nhà ơi, có khách quý đến thăm nè. Một em vô cùng xinh.”



Chan Chan và chị Trân Châu nhìn nhau cười cười. Tôi đứng bên cạnh không nói gì ngoài việc lặng thinh. Không chỉ với Chan Chan mà chị Trân Châu còn có mối quan hệ vô cùng tốt với gia đình chồng tôi. Chẳng những thế, xem ra họ còn rất quý mến chị ta. Sau tiếng gọi lớn của chị Hồng Anh thì mấy phút sau, tất cả mọi người đã có mặt đông đủ ở phòng khách. Đúng như tôi nghĩ, cha mẹ, chị Hoà Trâm và cả anh Dũng Văn đều ngạc nhiên lẫn vui mừng trước sự có mặt của chị Trân Châu. Trông họ cứ như là được gặp lại một người quan trọng.



Đầu tiên là cha chồng tôi.



“Trân Châu, cháu đấy à? Về nước khi nào thế? Sao cháu không gọi điện nói sẽ đến nhà?”



Tiếp theo đến mẹ chồng tôi.



“Lâu quá rồi cô mới gặp cháu. Lớn ghê chứ! Lại xinh đẹp nữa, nhìn không muốn ra.”



Rồi cả chị Hoà Trâm cũng...



“Qua bên ấy học chắc vui lắm hay sao mà trông có da có thịt đầy đặn hơn trước nhiều.”



Cuối cùng là anh Dũng Văn, vốn là người khó tính vậy mà lúc này cũng cười tươi.



“Hoan nghênh người đẹp đến nhà. Đi du học hai năm vậy có nhớ anh trai này không?”



Trông cảnh mọi người xúm quanh chị Trân Châu hỏi han ân cần thì tôi chùng mí mắt. Lòng tự dưng thấy khó chịu sao ấy. Có lẽ vì tôi bắt đầu ganh tỵ trước việc cô chị đó được gia đình Chan Chan yêu mến đến thế. Tuy không ghét bỏ gì nhưng rõ ràng mối quan hệ giữa tôi với mọi người trong nhà chưa bao giờ tốt được như vậy, ngoài chị Hồng Anh với chị Hoà Trâm.

Tôi hơi giật mình khi nghe chị Hồng Anh gọi khẽ. Đưa mắt nhìn thì tôi thấy chị vẫy vẫy tay gọi mình xuống bếp. Lầm lũi đi vào, chị Hồng Anh bảo tôi:



“Chị em mình làm rau câu với bánh flan để mọi người dùng. Lâu rồi nhà mới có khách.”



Tôi gật đầu. Trong lúc quan sát chị Hồng Anh lấy mấy khuôn nhôm ra thì tôi chậm rãi hỏi:



“Bộ cả nhà biết chị Trân Châu ạ?”



“Không chỉ biết mà còn thân nữa là khác. Hồi trước, con bé hay qua nhà chơi lắm. Dễ thương, khéo tay, lễ phép nên ai cũng quý. Ngay cả ông Dũng Văn nhà chị cũng thích.”



“Thảo nào thấy mọi người mừng rỡ khi thấy chị Trân Châu về.”



“Một thời gian rồi mới gặp còn gì. Mà, em thấy không thoải mái hả? Trông em có vẻ buồn.”



“Đâu có.”



Tôi cười cười để chị Hồng Anh thấy. Rồi khi chị quay lưng đi là tôi buồn ngay. Khẽ thở dài. Ừ, rõ ràng là tôi không hề thoải mái... Lát sau, tôi mang đĩa rau câu và bánh flan lên phòng khách. Vừa bước vào thì tôi đã nghe mẹ chồng cất tiếng hỏi chị Trân Châu:



“Năm nay cháu là sinh viên rồi phải không? Theo ngành gì thế? Khi nào thì trở lại Anh?” 



“Dạ, cháu học ngàng marketing. Lần này về Việt Nam, cháu ở luôn không qua Anh nữa.”



Tôi không nhớ khi ấy mình đã đứng bất động trong bao lâu mãi đến khi nghe tiếng anh Dũng Văn gọi thì mới chợt tỉnh. Tôi lúng túng mang hai cái đĩa đi lại chỗ mọi người đang ngồi.



“Em sao vậy Min Min? Không khoẻ ở đâu à?” – Chị Hoà Trâm hỏi.



“Dạ không. Để em đi lấy nước chanh cho mọi người uống.”



Tôi mau chóng quay lưng. Lúc sắp rời khỏi phòng khách, tôi chợt nghe giọng chị Trân Châu.



“Em Min Min tại sao lại ở trong nhà thế ạ? Lúc vào đây cháu đã thấy làm lạ.”



“Chuyện nói ra thì dài dòng. Chỉ vì sự cố đáng tiếc nên thành ra thế này.”



Sau tiếng thởi dài của mẹ chồng tôi là đến âm thanh tặc lưỡi rõ to của anh Dũng Văn.



“Con bé Min Min hậu đậu lắm, đụng đâu hỏng đó.”



Giận và buồn dã man! Giận vì cả nhà hùa nhau nói xấu tôi. Còn buồn là bởi tôi thấy mình chả giỏi giang khéo léo như ai kia. Nghĩ là thấy ấm ức bức bối kinh khủng. Mang cái gương mặt khó coi xuống bếp, tôi liền bị chị Hồng Anh “chặn đường” hỏi:



“Em sao vậy? Hay trên đó vừa xảy ra chuyện gì?”



Phải! Chuyện lớn là đằng khác! Nhủ thầm xong tôi lắc đầu không đáp mà bỏ đi đến bên bồn rửa bát. Lần đầu tiên tôi đã bỏ mặc và không trả lời chị Hồng Anh. Nhưng biết làm sao được. Giờ lòng tôi ngổn ngang hệt trăm mối tơ vò. Hiển nhiên là cái vụ chị Trân Châu bảo lần này về Việt Nam ở luôn chứ không đi nữa. Với tôi, tin này thật kinh khủng! Cảm giác lo lắng lại bắt đầu trỗi dậy... Loay hoay rửa rau trong tâm trạng khó chịu được nửa tiếng thì tôi tiếp tục “đứng hình” vì nghe giọng chị Trân Châu vang vang ngay cửa phòng bếp:



“Chị Hồng Anh, để em phụ chị chuẩn bị bữa trưa nhé.”



Gì nữa vậy trời? Sao hổng ngồi trong phòng khách đi mà còn vác mặt vào tận đây? Tôi đảo mắt cắn môi vì bực mình. Nếu cô chị này mà ở đây thì tôi đi đâu? Hiện tại, tôi không muốn chạm mặt với người đó. Tôi cầu mong chị Hồng Anh sẽ từ chối vì dù sao cũng là khách. Thế nhưng mọi chuyện đã không theo đúng ý tôi khi chị Hồng Anh mỉm cười đồng ý. Mau chóng, chị Trân Châu lấy dao để làm cá. Chị ta vừa làm vừa nói cười vui vẻ với chị Hồng Anh giống như không hề thấy sự hiện diện của tôi. Tức thật! Trông cảnh chị ta làm cá thành thạo là tôi chịu không nổi. Bộ định xuống đây phô trương tài bếp núc à? Chẳng có Chan Chan hay ai nhìn đâu, uổng công thôi cô chị mặc váy.



“Rửa rau mà Min Min cũng không biết sao?”



Tôi giật mình vì chị Trân Châu thình lình đứng ngay bên cạnh. Nói thật là tôi không thích nụ cười của chị ta. Trông thì có vẻ thân thiện nhưng cảm giác không thật.



“Rau giờ người ta xịt thuốc nhiều lắm, em phải rửa cẩn thận để cả nhà ăn.”



Dứt lời, chị Trân Châu liền cầm lấy bó rau trên tay tôi đồng thời vặn vòi nước. Tôi nhìn trân trối chị ta. Cái chị này sao tự nhiên lại giành công việc của người khác một cách tỉnh bơ vậy? Hết nói nổi! Tôi phải tự nhủ bản thân cần bình tĩnh. Dẫu vậy khi nhìn cái kiểu bình thản không một chút quan tâm đến đối phương của chị ta là máu nóng tôi dồn lên. Nhưng vì không muốn gây thêm chuyện nên tôi đành để yên như thế. Rồi bữa trưa mau chóng được dọn lên, mọi người lần lượt ngồi vào bàn. Bình thường tôi vẫn ngồi cạnh Chan Chan nhưng hôm nay chị Trân Châu lại vô giữa hai đứa. Tôi nhìn chằm chằm. Còn chị ta tiếp tục hành động vờ như không để ý sự khó chịu từ tôi.



“Chú và cô dùng thử món cá điêu hồng chiên của cháu đi ạ.”



Chị Trân Châu mời mọc cha mẹ chồng tôi dùng món chị ta vừa làm ban nãy. Chướng mắt! Thề, từ giờ không ăn cá điêu hồng nữa. Điều đáng tức hơn là cha mẹ chồng lại ăn thử. Mặt họ thích thú lắm. Chắc là ngon dữ dội đây. Mốt, chắc chắn tôi còn làm tuyệt hơn cho xem.



“Ồ, ngon quá! Khéo y như mẹ nó vậy. Giá con Min Min cũng đảm đang thế thì hay rồi.”



Cha chồng tôi bộ hết câu khen rồi hay sao mà lại lôi tôi vô so sánh vậy chứ? Điên người thật! Ai không so lại trúng ngay người tôi chả ưa. Chính vì vậy mà thấy nhục nhục.



“Cha à, Min Min cũng có cái hay của em ấy, đâu thể so sánh thế được.”



Tôi yêu chị Hoà Trâm dã man. Chị đúng là thượng đế của tôi. Nói câu nào mát ruột câu đó.



“Cháu cũng nghĩ mỗi người mỗi vẻ. Dở hay giỏi gì cũng vậy.”



Tôi nhận ra rõ chị Trân Châu ấy cố tình nhấn mạnh từ dở như muốn chọc quê tôi. Ước gì chị ta là con cá điêu hồng để tôi xử đẹp. Đang hậm hực gắp thức ăn thì ai đó nắm tay áo tôi giật giật. Quay qua, tôi thấy tên Chan Chan nhe răng cười với mình. Bộ cậu ta bị đười ươi nhập hay sao mà làm cái kiểu đó? Đã bực mình rồi mà còn gặp thằng phát bệnh điên. Lườm Chan Chan một cái dài thật dài, tôi quay phắt đi. Bữa trưa nay tệ kinh dị. Nuốt chẳng trôi nổi.

Lúc mang bát đĩa xuống phòng bếp, Chan Chan nhìn tới nhìn lui xong hỏi nhỏ tôi:



“Đằng ấy có chuyện gì hả? Nãy giờ thấy mặt khó chịu quá.”



Không nổi điên là may rồi chứ đừng nói đến khó chịu! Lầm rầm trong miệng rồi tôi đáp:



“Chả có chuyện gì hết.”



“Hay đằng ấy tự ái vì bị cha mang ra so sánh với chị Trân Châu?”



“Rõ vớ vẩn, thèm quan tâm à.”



“Gắt to thế là để ý rồi. Thôi, đừng buồn. Đằng ấy luôn là số một trong lòng đằng này.”



“Đồ hâm. Nói điên khùng.”



“Sao cũng được. Giờ đằng này phải đưa chị Trân Châu lên phòng chơi vì mẹ kêu. Đằng ấy rửa bát xong có gì qua phòng đằng này luôn nhé.”



Chan Chan bỏ đi. Còn lại một mình, tôi tức đến mức muốn ném cái đĩa đang cầm trên tay vô đầu ai đó dễ sợ. Nếu mẹ chồng tôi yêu quý cái chị Trân Châu đó như thế thì mời dìa làm dâu luôn cho rồi. Ai lại đi bảo con trai dẫn cô gái khác vào phòng chơi khi có vợ nó chứ? Bức bối, tôi rửa chén như bay. Lau sơ sơ rồi cất bát đĩa một cách thô bạo. Nhanh chóng đi lên lầu, tôi bước khẽ khàng lại gần phòng Chan Chan. Không gõ cửa vội, tôi áp tai nghe thử cả hai đang nói chuyện gì bên trong. Nhưng xui là chẳng nghe được gì ngoài âm thanh xì xầm rất nhỏ và cả tiếng cười vui vẻ. Giận như chí rận! Hai người vui vẻ gớm! Tên Chan Chan bảo tôi vào phòng cậu ta là để chọc tức tôi chứ gì. Biết tỏng rồi cần quách gì vào. Tức tối, tôi quay về phòng mình, đóng cửa cái rầm. Ngủ một giấc cho nó khoẻ. Toàn chuyện bực bội…

Xế chiều, còn đang chìm trong giấc ngủ thì tôi tỉnh dậy vì có tiếng gọi cửa vừa đủ nghe. Chất giọng giống chị Hồng Anh. Lừ đừ xuống giường, tôi đến mở cửa phòng. Đúng chị.



“Min Min, mẹ nói chị làm bánh cho Trân Châu ăn. Lần trước, em bảo muốn chị chỉ cách làm bánh, giờ tiện sẵn việc chị em mình tranh thủ.”



Học làm bánh thì thích đấy nhưng mấy cái bánh đó làm xong thì phải cho người tôi không ưa ăn ngon à? Còn khuya. Bắt Min Min này bỏ thời gian ra phục vụ kẻ thù thì đừng mơ.



“Dạ, em buồn ngủ quá nên chắc để khi khác chị nhé.”



Đóng cửa phòng lại, tôi chun mũi. Cái chị Trân Châu đó khách quý lắm sao? Đến có một ngày chủ nhật mà bắt người khác làm này làm kia để hầu. Đúng là càng lúc càng không thích. Ngã vật xuống giường, tôi chong mắt nhìn lên trần. Nghe rõ dòng chảy chán chường của cuộc sống. Nằm hồi tôi ngồi dậy, nghĩ nên làm bài tập cho qua thời gian. Tụng tới tụng lui cũng gần hai tiếng, tôi gấp tập sách lại. Tự nhủ chẳng biết giờ mọi người đang làm gì ở dưới nhà. Đảo mắt khoảng mấy giây rồi tôi tò mò rời phòng, đi chầm chậm xuống dưới. Từ cầu thang, tôi rướn người đưa mắt nhìn ra phòng khách. Thấy cha chồng đọc báo, mẹ chồng thì xem tạp chí thời trang, chị Hoà Trâm và anh Dũng Văn coi phim Hàn Quốc mới ghê. Chẳng thấy cô chị Trân Châu và cả tên Chan Chan đâu hết. Lại dắt nhau lên phòng à.



“Ủa Min Min, em dậy rồi hả?” – Chị Hồng Anh từ phòng bếp bước ra.



“Dạ. Mà Chan Chan đâu chị?”



“Chan Chan đang đi dạo ngoài vườn với Trân Châu. Em ra đó chơi luôn đi. Ăn bánh chứ?”



Tôi cười lắc đầu rồi phóng như bay ra ngoài vườn. Hết lên phòng giờ chuyển qua dạo vườn hoa. Định bắt chước phim Hàn hả? Nói trước, đời không như phim đâu. Vừa lủa rủa, tôi vừa đảo quanh một vòng để tìm hai người kia. May, lát cũng thấy. Hoá ra tên cool boy “hẹn hò” với cô chị Trân Châu ở dưới đền thần. Dám làm trò bậy bạ coi chừng thần cho sét đánh giờ. Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần và thấy chị Trân Châu đó đưa cho Chan Chan một con gấu bông.



“Tặng em đây. Quà mua từ Anh.”



“Cám ơn chị. Nhưng hôm nay đâu phải sinh nhật em.”



“Cần sinh nhật mới tặng à? Món quà kỷ niệm thôi mà...”



Vừa cười cô chị Trân Châu vừa xoa đầu Chan Chan kiểu ân cần. Đúng là nhức mắt thật chứ.



“Min Min!”



Chan Chan thấy tôi và cất giọng gọi to. Dù không muốn nhưng tôi cũng phải đến chỗ họ.



“Đằng ấy có mặt đúng lúc ghê, chị Trân Châu sắp về.”



Ồ, về lẹ đi! Tôi mừng thầm nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình thường và nói: “Thế à?”



“Đằng ấy nói chuyện với chị Trân Châu, để đằng này lấy martin chở chị ấy ra bến xe buýt.”



“Chị với Min Min cũng không có gì nói với nhau nhiều. Để chị đi cùng em vào nhà chào mọi người trước khi về.”



Ừ, vậy là đúng đó! Tôi đây cũng chả thích nói chuyện với người chuyên mặc váy như chị. Lúc Chan Chan xoay lưng đi lên trước thì chị Trân Châu tự nhiên nhìn qua tôi, mỉm cười:



“Chị đã nghe Chan Chan kể về chuyện giữa em với cậu ấy. Đúng là một sự cố không hay.”



Tôi im lặng không đáp. Chị ta muốn gì khi nói về điều đó với chất giọng mỉa mai như vậy?



“Nhưng mà, liệu thế này có nên không?”



“Ý chị là gì?” – Tôi cau mày.



Chị Trân Châu cười một cách kỳ lạ rồi rời đi, bỏ mặc câu hỏi của tôi. Thái độ thản nhiên không quan tâm đến biểu hiện của người khác từ chị ta lần nữa khiến tôi nóng máu. Mấy đứa “hót” girl hay xem thường những ai xung quanh chúng à? Xinh đẹp mà óc bùn… Sau đó thì cô chị Trân Châu được Chan Chan chở ra tận bến xe buýt. Còn tôi, kết thúc ngày nghỉ tồi tệ.  
Tiếp theo

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan