Friday, March 1, 2013

nhật ký mang thai khi 17 - 31

Ngày 16 tháng 03. Chỉ là trách nhiệm?

  



Hôm nay có môn Sinh học. Bình thường thì nó chẳng to tát gì cả. Nhưng vì có hai điều khiến tiết học này trở nên “khủng bố” với tôi. Thất nhất, tôi đang mang thai. Nghe thì vẻ như chả liên quan gì với nhau nhưng chính vì điều thứ hai mà khiến cái việc bầu bì phải gặp “khổ sở” với môn Sinh. Lớp tôi thực hành mổ ếch. Tôi không ghét ếch, thậm chí còn mua gần năm chiếc quần quần đùi bông và ba chai xịt gián để ủng hộ cho chương trình bảo vệ ếch đồng. Tuy thế nhưng thật tình là tôi không muốn-chạm-vào-con-ếch chút nào. Đã vậy còn là mổ-xẻ nó ra. Í ẹ! Dã man hơn con ngan. Vừa nhìn thấy xác ếch trên khay rồi ngửi trúng cái mùi tanh tanh thì tôi đã suýt nôn mửa. Người ta bảo phụ nữ mang thai rất nhạy cảm với mùi. Đúng quá đi mất. Giờ thì tôi muốn chết rồi bởi càng lúc cành chịu không nổi. Tôi đoán giờ mặt mình xanh giống hệt đít con ếch đang nằm đằng đấy. Tôi sẽ nôn. Tệ rồi đây!



“Dạ thưa thầy...” – Tôi đang cố ngăn cơn dợn lâng lâng ở cổ họng nói với thầy Tuấn – “Em thấy bụng không được khoẻ nên thầy cho phép em xuống phòng y tế nằm nghỉ ạ.”



Thầy Tuấn nhìn tôi chằm chằm. Cha mẹ ơi, mặt ổng còn hơn đao phủ. Tự nhiên ổng nhìn tôi kỳ cục vậy trời. Tôi chỉ bảo bụng không được khoẻ chớ có báo tin mình đang mang thai đâu. Ông thầy này hay doạ học sinh bằng gương mặt lạnh như tiền. Thiết nghĩ, ổng đừng chọn làm nghề giáo mà nên vô làm ở nhà xác. Giờ nhiều người thường đi sai đường.



“Được rồi, thầy sẽ ghi vào sổ đầu bài em vắng mặt tiết này.”



Chúa ơi! Chỉ chờ mỗi hai từ được rồi của thầy Tuấn mà tôi đứng chờ rụng cả chân. Mặt càng lúc càng xanh vì mùi tanh gần như lan toả khắp phòng thí nghiệm nhỏ xíu xiu này. Cúi đầu chào thầy cho phải phép xong tôi mau chóng chạy vèo ra ngoài. Tôi không đến phòng y tế mà là nhà vệ sinh. Còn làm gì nữa? Nôn... Oẹ! Oẹ! Ọc! Ọc! Âm thanh ói mửa và tiếng xả nước vang lên gần mười lăm phút. Tôi ói toàn nước bọt. Bụng đau khó chịu ghê gớm. Lần sau, nhất định tôi không ủng hộ chương trình bảo vệ ếch nữa. Giờ thì bắt đầu ghét ếch rồi. Lê tấm thân tàn tạ ra khỏi nhà vệ sinh, tôi ngồi xuống băng ghế nghỉ tạm. Hơi thở gấp gáp từ từ đều trở lại. Hổng ngờ khi mang thai sinh lý cơ thể lại thay đổi nhiều như vậy. Hồi trước tôi khoẻ hơn trâu mà giờ trông giống một con bé mười bảy yếu ớt mắc cả tá bệnh. Oải oải oải lắm.



“Em không vào phòng y tế sao?”



Tôi hết hồn đứng dậy. Quay ra sau thấy thầy Tuấn chình ình. Ổng ra đây chi vậy trời? Đã thế còn suýt doạ người ta đứng tim. Đúng là “giết người” không cần súng đạn mà.  



“Dạ, em ói nên vào phòng vệ sinh.”



“Em ổn không? Thầy thấy mặt em nhợt nhạt lắm.”



Tôi gật đầu. Ổng hỏi tiếp: “Em... có phải đang mang thai?”



Tôi muốn đứng tim khi nghe thầy Tuấn hỏi câu đó. Sao ổng lại biết chứ? Bộ tôi đã vô tình để lộ gì ư? Hay vì ổng dạy môn Sinh nên ít nhiều cũng hiểu về cơ thể con người và những biểu hiện “lâm sàng” của vài “căn bệnh”? Lần đầu tiên tôi nghe rõ tiếng đập thình thịch của tim mình.



“Không ạ. Chắc hồi sáng em ăn đồ không tiêu nên bụng khó chịu mới ói.”



“Vậy à? Tại trông em khá giống con gái thầy. Em cũng biết tin về nó chứ?”



Tôi khẽ gật đầu. Thế ra, kiểu tôi nôn mửa giống với Tường Vi. Nhưng bằng mọi cách không thể để thầy Tuấn biết tôi đang mang thai. Nếu không kết cục của tôi cũng sẽ...



“Không phải mang thai thì tốt rồi. Học sinh bây giờ dễ có chửa hoang do yêu đương quan hệ nhăng nhít. Thật kinh tởm! Chúng chỉ làm xấu mặt gia đình.”



Gương mặt ông thầy Tuấn đanh lại đáng sợ. Giọng tuy trầm nhưng đầy giận dữ. Tôi hiểu ông ấy nghĩ đến ai. Chắc chắn là Tường Vi. Với tính cách khó khăn nghiêm nghị đó thì tôi phần nào đoán được ổng đã chỉ trích mắng nhiếc con gái ra sao. Tội cô bé “búp bê”.



“Nhiều nữ sinh mang thai có thể do sự cố.”



“Sự cố hay không thì cũng như nhau. Còn đang ngồi trên ghế nhà trường đã mang thai, danh dự mặt mũi để đi đâu? Lớn chưa bao nhiêu mà bày đặt bắt chước người lớn!”



“Thầy không nghĩ các bạn ấy thích nhau thật lòng? Và một phút nông nỗi nên gây sai lầm.”



“Thật lòng? Vậy có bao nhiêu thằng đã trốn chạy trách nhiệm rồi? Tuổi nhỏ không đủ sức để hiểu sự nghiêm trọng của vấn đề. Mang thai sinh con đâu có dễ. Đừng dùng đứa bé trong bụng trói buộc lẫn nhau. Dù những học sinh đó có kết hôn cũng chỉ do trách nhiệm!”



Trước thái độ khinh ghét của thầy Tuấn thì tôi nghĩ tốt nhất bản thân nên im lặng. Vả lại, nếu nói nhiều quá thì ổng nghi ngờ và bí mật của tôi có nguy cơ bị lộ. Chả dại gì đâu.



“Thầy trở lại lớp, còn em mau đến phòng y tế nghỉ ngơi.”



Dõi theo bóng thầy Tuấn đi về phía dãy lớp học, tôi liền nhớ lại lời nói ban nãy: Đừng dùng đứa bé trong bụng trói buộc lẫn nhau. Dù những học sinh đó có kết hôn cũng chỉ do trách nhiệm! Tự dưng tôi nghĩ đến hoàn cảnh của mình và Chan Chan. Liệu, cả hai có đang bị ràng buộc bởi đứa trẻ trong bụng tôi? Có lẽ nào Chan Chan đối với tôi chỉ là trách nhiệm?



... Chiều tan học, tôi ngồi ở băng ghế phía sau trường chờ Chan Chan. Lúc ra chơi, cậu ta bảo có thêm tiết ngoại khoá nên sẽ tan lớp hơi muộn. Đâu còn cách nào khác tôi đành phải đợi. Tôi vẫn còn nghĩ về những lời nói của thầy Tuấn sáng nay. Lòng rối bời kỳ lạ.



“Em chờ Chan Chan hả?”



Tôi nhận ra chất giọng quen thuộc này. Chưa kể, hình như đó còn là người tôi không ưa. Xoay qua, tôi nhìn chằm chằm cô gái đứng trước mặt. Chị Trân Châu. Chị ta vẫn mỉm cười và vẫn cứ mặc váy. Chả hiểu sao giờ tôi thấy ghét kẻ đã tạo ra trang phục váy dã man. Mà xui thiệt, sao tôi lại gặp ngay cô chị Trân Châu ở đây chứ. Tôi không thích một chút nào.



“Chị ngồi cạnh em được chứ?”



Không! Tôi không muốn đâu! Đi đi! “Quần” và “váy” không hợp nhau được. Tôi nhủ thầm trong bụng như vậy. Và tôi cũng không đáp lời cho câu hỏi đó bởi dù chấp nhận hay từ chối thì cô chị này cũng “hồn nhiên như con điên” ngồi xuống cạnh tôi thôi. Hiện tại, chị ta đang đặt mông lên cái ghế mà tôi đang ngồi đấy đấy. Ghét mấy người hay tỏ vẻ khách sáo.



“Chiều nay Chan Chan tan học muộn nhỉ?”



Đã biết thì hỏi chi? Đây không rảnh trả lời. Tôi tự nhủ và tiếp tục cái màn lặng thinh vốn có.



“Chị có chuyện đi ngang qua trường các em nên tiện vào đây luôn. Lát chị với Chan Chan cùng đến lớp tập karate. Em biết chứ?”



Biết rồi, biết rồi! Khổ lắm nói mãi! Bộ định khoe là chị thân với Chan Chan đến mức nào à? Ngồi đây nói linh tinh muốn trêu gan tôi sao??? Lòng bắt đầu bực bội, tôi không đáp lời nào.



“Chị rất bất ngờ khi biết Chan Chan có vợ sắp cưới. Đã thế, cô bé ấy còn đang mang thai con cậu ấy. Giờ thai gần hai tháng luôn.”



Cái bà chị này toàn nói những chuyện “đã biết rõ rồi”. Có thể nói cái gì khác mới mẻ hơn không ạ? Đúng là óc bùn, khó ưa. Tôi thiệt chán nản, tự nói thầm với bản thân.



“Nhưng... liệu như thế có nên hay không?”



Đúng rồi! Cái câu kỳ quặc này chủ nhật lần trước đến nhà chơi, cô chị Trân Châu ấy cũng nói hệt như vậy. Suýt tôi đã quên mất điều đó. Giờ thì không thể giả vờ làm lơ được nữa.  



“Đã một lần chị nói vậy.” – Tôi quay qua đối diện chị ta – “Nó nghĩa là gì?”



Cô chị Trân Châu đưa tay bịt miệng cười cười. Tôi cực kỳ ghét cách cười mang phần châm chọc ấy dễ sợ. Cảm giác như trong mắt chị ta tôi là một đứa dễ mất bình tĩnh, hay làm quá.



“Ở đây chỉ có hai chị em nên chị sẽ nói rõ một điều. Như em biết đấy, Chan Chan luôn được các bạn nữ sinh yêu mến. Lý do là gì chắc em cũng biết rõ. Từ hồi cấp II, cậu ấy đã nổi tiếng. Vì vậy, ai được trở thành bạn gái hay thậm chí chỉ làm bạn bình thường với Chan Chan thôi cũng khiến vài nữ sinh trong khối ghen tỵ rồi. Huống chi đây lại là vợ chưa cưới.”



“Ý chị là những nữ sinh kia ghen tỵ với em?”



“Không hoàn toàn là thế. Tức là, đôi khi để đạt được mục đích người ta sẽ dùng thủ đoạn.”



Tôi bắt đầu nóng máu khi hiểu cô chị thích-mặc-váy này muốn ám chỉ điều gì rồi. Tức ghê.



“Chan Chan không nói chị biết chuyện của hai đứa chỉ là sự cố ư? Là vì...”



“Chị biết. Chan Chan có kể rất rõ ràng mà.”



Thật, muốn tát chị ta quá đi mất! Điên dã man ghê chứ! Nếu đã nghe Chan Chan nói rõ như vậy thì vì sao còn bày đặt xiên xỏ có ý muốn bảo tôi dùng thủ đoạn với tên Chan Chan nữa?



“Đúng là sự cố thì chẳng ai muốn nhưng vội vã trở thành vợ chồng sắp cưới thì không nên.”



“Chứ theo chị, chuyện đã ra nông nỗi này thì hai đứa phải làm gì?”



“Tuy vẫn chưa tìm ra cách ổn thoả nhưng chị nghĩ nhất định sẽ có cách giải quyết tốt hơn chuyện để cả hai lấy nhau. Các em vẫn còn nhỏ.”



“Tất cả là vì đứa bé. Lý nào lại để nó mồ côi cha hay mẹ à?”



“Đó chính là lý do chị nói câu: Liệu như thế có nên hay không?”



Giờ thì tôi hoàn toàn mù mờ trước mấy câu nói úp mở của cô chị Trân Châu rồi. Có gì thì cứ huỵch toẹt ra cho xong. Nhanh gọn lẹ, cứ vòng vo mãi khiến người ta phát bực cả lên.  



“Dùng đứa bé để ràng buộc nhau. Không hay chút nào. Em hiểu ý chị?”



Tôi mở to mắt nhìn cô chị Trân Châu không chớp. Sao chị ta nói giống hệt thầy Tuấn sáng nay quá vậy?



“Chị muốn nói em đang ràng buộc Chan Chan?”



“Không phải như thế ư? Em cứ ngỡ mình đang làm tất cả vì đứa con trong bụng nhưng thật chất thì chẳng hề đúng vậy đâu. Em muốn níu kéo Chan Chan? Và cái thai là cách tốt nhất.”



“Cái gì?...”



“Em làm thế chỉ bản thân em khổ thôi. Bởi, dù sang năm Chan Chan có đồng ý kết hôn với em thì đó cũng là do trách nhiệm! Hôn nhân có thể duy trì không khi chỉ một bên có tình cảm?”



“Không đúng! Em không bao giờ có ý nghĩ trói buộc Chan Chan bằng đứa bé! Và... Chan Chan cũng sẽ tuyệt đối không kết hôn với em chỉ vì trách nhiệm thôi!”



“Đó là em nghĩ! Đã bao giờ em hỏi Chan Chan có thích đứa bé này chưa?”



Tôi bất động như hoá đá. Tôi nhận ra bản thân hoàn toàn đuối lý trước cô chị hai mươi tuổi này.  



“Nếu đúng như những gì chị nói nãy giờ thì đứa bé thật tội nghiệp. Người mẹ thì dùng nó để ràng buộc người cha. Còn người cha lại chưa hẳn mong muốn nó chào đời!”



Câu nói của cô chị Trân Châu khiến tôi thất thần kinh khủng. Dù chiều vẫn còn nắng ấy vậy tôi lại nghe sét đánh bên tai. Tôi cảm nhận rõ sự trống rỗng trong mình. Nghĩa là... bộ não không hề tồn tại bất kỳ suy nghĩ nào nữa. Đúng lúc, tôi nghe tiếng Chan Chan vang lên: “Min Min! Chị Trân Châu!” Chậm rãi, tôi quay qua thấy cậu ta đang chạy hối hả về phía này. Đến nơi, Chan Chan chào cô chị Trân Châu xong thì nhìn qua tôi hỏi:



“Đằng ấy chờ lâu không? Hổng ngờ đằng ấy lại đang nói chuyện vui vẻ với chị Trân Châu.”



Vui cái nỗi gì! Lòng nặng nề và buồn kinh khủng đây này! Tên Chan Chan vô tâm kia, nói tớ biết rốt cuộc thì cậu có dành tình cảm nào cho tớ không? Cậu có mong đứa bé này chào đời? Hay đúng như cái chị Trân Châu nói là cậu đồng ý kết hôn chỉ vì hai từ trách nhiệm? Tôi nhận ra mình đang xúc động. Không muốn phải khóc trước mặt hai người đó nên tôi lập tức quay lưng chạy ra khỏi trường mặc phía sau Chan Chan gọi theo...

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan