Friday, March 1, 2013

Nữa - Chương 4



PHẦN IV: DI NGUYỆN



Bệnh viện mắt Trung ương ngày cũng như đêm, mà bệnh viện thì luôn giống nhau ở một điểm: thời gian quá tải. Nam đã gắn bó với công việc ở đây được năm năm, từ một phụ tá mới vào nghề giờ đây anh đã trở thành bác sĩ chính trong một vài ca mổ mắt. Đó là kết quả tất lẽ cho một người không ngừng nỗ lực và ý chí. Ca mổ ba năm về trước của An anh có tham gia với tư cách phụ tá và sau đó cũng là bác sĩ thứ hai chăm sóc, theo dõi bệnh án của cô. Hơn hết, Nam thường thay Chi - cô bạn nhiều lúc quá kẹt giờ làm - an ủi, động viên An. Nhất là sau cuộc nói chuyện với người yêu cô, Nam càng muốn ở bên cô hơn...

***

Bên quầy bar rượu trong quán Texno, một dáng vẻ điềm tĩnh đã ngồi đợi sẵn vị bác sĩ tới. Nam hơi luống cuống khi nhận cuộc hẹn khẩn cấp này.

- Xin lỗi vì hẹn anh ra đây vội như vậy! - Tiếng nhạc nền trong quầy lúc này đã chuyển sang bàiThe power of love của Celine Dion với âm vực vừa phải.

- À, không sao, vì tôi cũng vừa kết thúc ca trực của mình! - Nam nói rồi đưa mắt nhanh qua người phục vụ, vẻ muốn gọi đồ uống giống người ngồi cạnh.

- Tôi sẽ không làm mất thời gian của anh... - Nam quay sang, nghe tiếp điều người con trai ấy nói - Tôi muốn hiến giác mạc cho cô ấy!

- Anh... - Nam định nói điều gì đó với vẻ mặt sững sờ, muốn ngăn cản nhưng đã bị chặn lại.

- Hãy để tôi nói rõ - Người con trai vẫn giữ vẻ điềm tĩnh kì lạ, như thể lời anh sắp nói đã ăn nhập vào máu - Tôi không muốn bỏ mặc cô ấy một mình, hoàn toàn không, một thằng con trai tất nhiên muốn ở bên người con gái yêu thương rồi...

Im lặng một khúc.

- Nhưng nếu tôi là một cái gậy chỉ đường cho An, cô ấy sẽ càng xa tôi hơn, sẽ tự cô lập bản thân và còn tương lai nữa... Nếu là được là đôi mắt của An, tôi sẽ mãi được ở bên, cũng có thể giúp cô ấy nhìn lại, tương lai có thể tiếp tục như vốn dĩ nó phải xảy ra.

Nam uống ngụm rượu ngay khi người phục vụ vừa chuyển cốc tới. Nam muốn bảo anh hãy đợi rồi sẽ tìm được giác mạc, nhưng người con trai ấy có vẻ đoán biết được suy nghĩ của Nam.

- An không còn nhiều thời gian! Nếu để quá lâu, cô ấy có thể bị mù vĩnh viễn! Tôi đã gặp bác sĩ chính vào sáng nay, ông ấy cho rằng tôi đang có quyết định dại dột nhưng ở đời có bao giờ ta hết dại dột đâu!

- Nếu cô ấy biết người hiến giác mạc là anh thì đau khổ sẽ càng lớn! - Nam cố thuyết phục - Anh không thể làm thế!

- Vậy đừng nói cho An chừng nào cô ấy chưa hoàn toàn bình phục. Hãy cứ coi như tôi còn sống cho đến khi An biết.

- Anh định dùng cả tính mạng để đổi lấy đôi mắt cho An? - Nam nắm chặt cốc rượu.

- Anh biết không, cả bác sĩ chính, cả Chi, cả anh đều có những lời giông giống nhau. Nghe mọi người nói mà tôi thành ra chai lì rồi - Một câu đùa gượng gạo – Càng thuyết phục chỉ làm tôi càng quyết chí hơn thôi!

Nam cứng người. Tình yêu và sự hi sinh của người con trai này quá lớn. Nam làm một hớp cạn cốc rượu.

- Điều tôi thật sự muốn nói với anh, đó là: Hãy thay tôi chăm sóc An được không?! Tôi sẽ rất cám ơn vì điều đó.

Nam nghiêng mặt về phía khác, không nói gì. Cốc rượu còn nguyên của người ngồi cạnh cho anh biết những lời vừa được nghe kia hoàn toàn tỉnh táo.

- Tôi hứa! - Nam cau mày, ghì chặt lấy sống mũi cao, tạo thành những nếp năn u tối nặng nề.

***

Cánh cửa phòng làm việc như muốn bật tung. Cô ý tá lúng túng không kịp giữ An lại.

- Là anh ấy hiến giác mạc cho tôi đúng không? - Đôi mắt sũng nước trên khuôn mặt lạnh băng đang nhìn chừng chừng vào Nam.

Thay vì trả lời câu hỏi đã được dự liệu trước, Nam quay sang bảo y tá đóng cửa phòng lại.

- Là anh ấy đúng không? - An hỏi lần nữa, kiên quyết đợi cho được câu trả lời.

Nam không thể nói được gì, anh bước tới định lau những giọt nước mắt lăn ướt trên má cô nhưng bị đôi tay của cô hất mạnh.

- Trả lời tôi đi! - An nhìn thẳng vào mắt Nam làm anh bối rối. Anh không thể tìm được lời nào phù hợp để bắt đầu... An vẫn đứng im, hướng cặp mắt đau đớn và cả sự tức giận, nhìn Nam chờ đợi. Nam ghì chặt mắt, trốn tránh ánh mắt ấy và khẽ gật đầu.

An đổ sụp xuống ngay sau cái cúi đầu kia như thể nó có một lực vô hình kéo giật cô xuống. Vẻ mặt thất thần, đôi môi câm lặng, đôi mắt trân trân hằn sâu trên khuôn mặt đau đớn, càng làm cho thân hình cô gái vốn mỏng manh càng thêm nặng nề, quằn quại. An khóc không thành tiếng, nỗi đau dường như không thể thoát hết ra trong cô. Chúng tích tụ thành một khối đá, đến cả tiếng nấc cũng chỉ thấy qua cái rung vai...

Nam bao bọc lấy An, nơi duy nhất cô có thể dựa vào lúc này.

Những tiếng ồn ào ngoài kia không thể bon chen được vào gian phòng u ám, tịch mịch này...
Đọc tiếp Nữa- chương 5

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan