Saturday, March 2, 2013

Nước mắt bồ công anh – chương 22

CHAP 22:HẠNH PHÚC Ư? ĐƠN GIẢN THÔI!!!(1)
” Hạnh phúc không phải là cụm từ hoa mĩ. Đôi khi nó chỉ là những gì gần gũi nhất…”
Đan tỉnh giấc
khi trời vừa hửng sáng…
Cô bé nhìn ra cửa kính, những tia sáng đầu tiên đang bừng lên nơi cuối chân trời…
Linh vẫn còn say ngủ, Đan để lại vài dòng cho cô bé rồi ra khỏi phòng. Đan muốn thấy mặt trời mọc trên biển. Không khí buổi sớm se se lạnh, vẫn còn ẩm hơi sương. Đan nghe thấy vị mặn của đại dương trong làn gió sớm. Cô bé ngồi xuống cát, nhìn về phía chân trời xa thẳm. Thời gian lặng lẽ trôi qua…
Đan nghĩ về khoảng thời gian đã qua, nghĩ về sự xuất hiện của Huy, nghĩ tới những mảng quá khứ về Nguyên, nghĩ về sự yêu thương của ** Hà, nghĩ về sự bao dung của ba… Phải chăng cuộc đời đã ban tặng cho Đan quá nhiều mà cô bé chẳng hề hay biết? Để giờ đây khi nhận ra, thì cũng là lúc nhận thấy mình vô tâm thật nhiều…
Một vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy cô bé từ phía sau…
Đan giật mình quay lại. Huy đã bên cạnh cô bé từ lúc nào. Cậu nhóc áp má mình vào má Đan…
_ Sao lại khóc khi không có tôi?- Huy lên tiếng
_ Khóc?- Đan giật mình nhận ra mình đang khóc, thật lạ, cô bé đâu có cảm giác nước mắt rơi nhỉ?- Sao bạn lại ra đây?
_ Ra xem mặt trời mọc! Định rủ bạn đi cùng! Ai ngờ, bạn ra trước rồi!
_ Biển sớm đẹp quá!- Đan mỉm cười
_ Ừ!- Huy mơ hồ đáp lại
Ánh dương nhô lên, bao trùm lấy tất cả. Bóng hai người trên nền cát như là một….
….
_ Tí nữa gặp nhau nhé!- Huy tạm biệt khi đưa Đan về phòng
….
_ Đi đâu thế?- Linh nheo nheo mắt nhìn Đan
_ Ngắm mặt trời mọc!
_ Một mình?
_ Ừ, thì…
_ Thì cái gì! Để tao trả lời giúp cho, là hai mình chứ gì?
Đan chỉ mỉm cười mà không trả lời…
_ Chuẩn bị nhanh đi! Còn xuống ăn sáng nữa!- Linh hối thúc
_ Ừ! Mà hôm nay mình sẽ đi những đâu?
_ Hình như là đi Vinpearl Land hay sao đó! Chọn đồ nào thoải mái
một chút! Hoạt động hơi nhiều đấy!
_ Cho tao 5 phút!
Một lát sau, Đan trở ra với chiếc short khỏe khoắn đi cùng với cái áo kiếu nhạt màu và một đôi sandal đế xẹp, hoàn toàn thoải mái. Linh nhìn từ trên xuống dưới một lượt rồi mỉm cười
_ Tuyệt!
_ Mày cũng thế!- Đan nhận xét. Linh mặc gần giống như cô bé nhưng cách phối màu cùng phụ kiện khác nhau.- Xuống thôi!
_ Khoan!- Linh kéo Đan lại- Hình như còn thiếu cái gì đó!
_ Gì?
_ À!- Linh reo lên rồi tìm kiếm trong va li của mình chiếc mũ phớt sậm màu rồi đội lên đầu Đan- Thế này thì ổn rồi
_ Mày làm như diễn thời trang không bằng!
_ Mày không biết đây là dịp để bọn con gái đọ sắc với nhau à! Bọn nó ganh đua từng chút một đó! Tao dám cá mấy nó bỏ mất mấy tuần để shopping đấy!
_ Thôi…
Cốc…cốc…cốc…- Tiếng gõ cửa cắt ngang lời Đan
_ Ai thế nhỉ?- Linh chạy ra- Mày ơi! Ra đây!- Tiếng Linh đầy ngạc nhiên
Một chàng trai lạ mặt, nhưng cũng chẳng lạ chút nào, bởi trên tay cậu ta là bó hoa hồng mà mấy tuần qua ngày nào Đan cũng nhận được…
_ Anh là Ken!- Linh lên tiếng
_ Đúng thế!- Anh ta mỉm cười nhìn Đan
_ Anh là Thiên Vương trong cuộc thi học sinh thanh lịch năm vừa rồi?- Linh tiếp tục tra hỏi
Cậu ta gật đầu, ra chiều tự mãn…. Linh trố mắt…
_ Lần đầu gặp em!- Ken đưa cho Đan bó hoa trên tay
Nhưng Đan chợt khựng lại… Không phải vì ngượng ngùng, không phải vì bất ngờ, mà là,… từ phía đầu kia của lối đi, Huy đang tiến về phía cô bé. Ánh mắt cậu nhóc thoáng liếc sang người con trai bên cạnh Đan, nhưng rất nhanh rồi trở lại vẻ thản nhiên vốn dĩ…
Đan thật sự cảm thấy khó xử, không biết con người khó hiểu kia sẽ làm gì. Không biết làm gì hơn, đành cúi đầu bối rối…
Huy bước lại đứng trước Đan…
Linh cũng tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Nhẹ nhàng là thông báo ” Đan là bạn gái tôi!” còn mạnh hơn thì,… cô bé cũng chẳng biết nữa! Nhìn hai chàng trai trước mặt, Linh không khỏi ngăn mình làm một phép so sánh. Cựu Thiên Vương vs Đương Kim Thiên Vương…
Ngoại hình: Cựu Thiên Vương thắng( bởi có một chiều cao quá ” khủng” và một đôi mắt rất quyến rũ)
Phong cách ăn mặc hiện tại: Cựu Thiên Vương thắng ( trong một ngày hoạt động nhiều như hôm nay mà ăn mặc cầu kì như trang phục của Ken thì chết mất!!!)
Linh thôi không so sánh, cảm thấy hơi ngượng, có phải của mình đâu…
Và không hổ danh là người khó đoán nhất hành tinh, những gì Huy làm lúc đó đã khiến Đan phải lao đao cả ngày trời…
Sao mà không chấn động cho được, khi Huy thản nhiên lại nắm tay cô bé, cúi xuống thì thầm ” Tôi xuống trước!” rồi, rồi… đặt một cái kiss nhẹ nhàng lên má Đan… Chỉ như thế! Rồi quay lưng đi…
Thế nào là giết người không gươm giáo, giờ thì Đan đã hiểu!
Người ta làm kẻ “hủy diệt” vậy thì mình phải là cứu tinh thôi! Đành vậy!
Nghĩ thế, cô bé nhận bó hoa từ tay Ken rồi nở nụ cười đẹp nhất mà mình có thể
_ Mình xuống thôi!- Đan đề nghị

Xuống tới đại sảnh, Đan thở phào…
_ May quá!- Cô bé chợt sững người
_ Sao thế?- Linh ngạc nhiên
_ Mày nói chẳng sai chút nào!
_ Gì???
_ Đúng như là tuẫn lễ fashion vậy!
_ Giờ mới biết hả?- Linh cười ra vẻ bề trên
Quả thật, có lẽ Linh và Đan là hai cô bé ” giản dị” nhất lúc này. Mọi người ai cũng trang điểm như đi vũ hội! Những cô gái tập trung lại, đưa ra nhận xét về những bộ trang phục xung quanh, am hiểu tường tận như những chuyên gia thời trang.
_ Xuống rồi à?- Huy cùng Thiên bước tới
_ Giao Linh cho mày đó!- Huy quay sang Thiên rồi kéo Đan đi trước
_ Sao lại giao cô nhóc này cho tao?- Sao lại giao tôi cho anh ta!- Linh và Thiên không hẹn mà cùng hét lên
Huy không nói gì, chỉ giơ tay lên vẫy vẫy…
_ Anh gọi ai là cô nhóc!- Linh trợn mắt
_ Có hai người, không phải cô nhóc thì là ma à?
_ Tôi không phải nhóc!- Linh liếc Thiên
_ Ừ! Không phải nhóc là được chớ gì? Cô bé! Dữ hơn tôi tưởng nhỉ! Khác hẳn với lần đầu gặp mặt!- Thiên nheo nheo mắt
_ Đã- nói- là- không- phải- nhóc- hay- cô- bé- gì- hết! Hiểu chưa?- Linh gằn giọng
_ Ok! Thôi thì thôi!- Thiên bật cười trước điệu bộ “nhím xù” của Linh
_ Thế thì tốt!- Linh quay đi
Thiên nhìn theo thích thú, rồi tới kéo Linh đi
_ Buông tôi ra!- Linh ngạc nhiên
_ Nó bảo tôi giữ cô bé, tôi không làm được thì nó giết tôi đấy!
_ Tôi tự biết đi!
_ Yên lặng đi! Không tôi…
_ Anh làm gì?- Giọng Linh thách thức
_ Kissing you!- Thiên biết thể nào Linh cũng yên
Vậy mà….
_ Cũng được! Để xem anh dám không! Hay để tôi kiss anh trước nhá! Ngay tại đây!- Linh ra chiều suy nghĩ
Lần này thì Thiên cứng họng. Lòi đâu ra một con nhóc đáo để thế này chứ! Cậu nhóc lần đầu tiên thừa nhận thua cuộc…
*******
CHAP 22
:
HẠNH PHÚC Ư? ĐƠN GIẢN THÔI!!!(2)
” Hạnh phúc không phải là cụm từ hoa mĩ. Đôi khi nó chỉ là những gì gần gũi nhất…”
Đứng ở một góc gần đó, Huy bật cười thích thú
_ Hắn có đối thủ rồi!
_ Trời! Bạn có bị sao không mà để hai người đó đi chung với nhau!- Đan lắc đầu trước màn kịch vừa rồi
_ Yên tâm đi!
Đan bước qua hàng người đang đứng, vì mải trò chuyện cùng Huy mà cô bé không hề biết bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn về mình. Những cô gái dừng nói, cảm thấy mình thật nhạt nhòa so với vẻ đẹp tự nhiên kia. Không make up, không cầu kì mà vẫn nổi bật. Các chàng trai cảm thấy những chiếc sơ mi kiểu cách của mình bỗng trở nên chìm nghỉm trước chiếc áo pull trắng trơn cùng chiếc quần jean bạc màu.
Không hẹn mà mọi người cùng hướng về nữ hoàng kiêu kì Trịnh Nhã Phương… Ánh mắt cô ta tối sầm nhưng môi vẫn nở nụ cười tự chủ…
Đôi khi Đan vẫn tự hỏi chính mình hạnh phúc là chi? Cứ ngỡ xa xôi lắm, nhưng thực ra lại rất gần. Đối với cô bé, hạnh phúc giờ đây giản đơn thôi!
Hạnh phúc là cùng nhau ngắm mặt trời mọc vào mỗi buổi sáng! Là cùng nhau tham gia những hoạt động của trường trong chuyến đi! Là những lúc dạo trong nhà sách, mỗi người một góc, đọc những cuốn sách mình yêu thích, thi thoảng ngước lên nhìn nhau mỉm cười! Là khi cùng nhau “tự sướng” trước những cảnh đẹp! Là ngắm toàn cảnh thành phố về đêm trên chiếc đu quay khổng lồ! Là lúc cả hai cùng Thiên và Linh, dạo chợ đêm, mua không biết bao nhiêu thứ! Là nghe Linh và Thiên cãi nhau chí chóe!
Giờ thì cô bé đã hiểu, đó chính là hình ảnh, là âm thanh của hạnh phúc!
Ngày cuối cùng, cả bốn người cùng nhau đi Nha Trang center, mua một ít quà! Chỉ xa hai năm mà Nha Trang thay đổi rất nhiều! Nhưng thật không may vừa bước vào đã gặp người mà chẳng ai muốn gặp. Trịnh Nhã Phương- chính là cô ta!
_ Trùng hợp nhỉ!- Cô ta nhếch môi tạo một nụ cười khinh bỉ, mắt liếc xuống hai bàn tay đan lấy nhau- Chào!
_ Vâng! Chào chị!- Đan lịch sự
_ Thật xúi quẩy khi gặp cô!- Linh bốp chát
_ Này!- Thiên kéo Linh lại- Bình tĩnh xem!
_ Bạn thì biết gì!- Linh cãi
_ Chúng tôi đi trước!- Huy nãy giờ mới lên tiếng
_ Bạn thật tàn nhẫn với tôi!- Nhã Phương nhìn theo
Cuộc gặp gỡ vừa rồi không khiến họ bận tâm nhiều. Cả bốn người vui vẻ đi xem mọi thứ.
_ Đẹp nhỉ!- Linh ngắm nghía chiếc kính mát trên mặt Đan- Mày mua đi!
_ Tao không thiếu kính mát!- Đan suy nghĩ
_ Lấy tôi cái này! Thanh toán bằng thẻ được chứ?- Huy đưa thẻ cho cô bán hàng
_ Vâng, thưa quí khách!
_ Này! Sao lại mua nó!- Đan nhìn Huy, không hài lòng
_ Vì nó đẹp!- Huy tỉnh bơ
_ Mày sướng nhỉ?- Linh hấp háy mắt ngưỡng mộ
_ Bạn thích thế à?- Thiên nhìn Linh
_ Tất nhiên rồi!
Linh mỉm cười kéo Đan bước đi trước, để hai công tử thanh toán xong rồi theo sau. Vậy mới nói! Hộ tống con gái đi shopping là một
viếc hết sức cực khổ.
_ Mày không mua gì à?- Đan hỏi Linh
_ Không biết… nữa…À! Không có!- Đôi mắt Linh sáng rực
_ Gì thế?
Linh ào chạy đến cửa hàng bán các con thú bằng nhựa…
_ Mày định mua gì?- Đan nghi ngờ lên tiếng khi thấy Linh hướng ánh mắt “đắm say” về phía mấy con rắn giả…
_ Cái này!- Quả không sai, Linh lấy lên một con rắn giả nhìn “kinh” không thể tưởng quấn lên cổ mình
_ Ái!!- Đan hét lên khi Linh xoay con rắn đầy thích thú
_ Sao thế?- Huy vừa tới
Đan không nói, chỉ hất mặt về phía Linh đầy kinh hãi…
_ Trời!- Không phải Huy bình phẩm mà là Thiên- Bạn không sợ nó à? Con gái sợ mấy con ấy chết khiếp!
_ Không! Rất “đáng yêu”!- Linh trả lời rồi chu môi hôn vào cái mồm đang há ra của con rắn
Thiên ngơ ngác…
Huy lắc đầu, bó tay!
Đan cùng người bán hàng lạnh da gà trước sở thích kì cục ấy!
_ Tao sẽ mua mày!- Linh nói với con rắn rồi tới nơi thanh toán.
Đan mua cho ** Hà một chiếc áo ngủ, mua cho ba một cây viết máy để làm quà! Đi ngang qua cửa hàng trang sức, Đan chợt dừng lại khi thấy một chiếc hoa tai rất đặc biệt. Hạt đá trên chiếc hoa tai sáng lấp lánh thu hút sự chú ý của cô bé. Hạt pha lê ấy được chạm trổ như băng tuyết. Dù nằm trong tủ kính nhưng nó vẫn tỏa ra màu sắc óng ánh, đẹp mê hồn.
_ Lấy cho tôi cái này!- Đan lên tiếng, không hề nghĩ ngợi nhiều
_ Vâng!
_ Để chi thế?- Linh tò mò nhưng Đan chỉ cười mà không nói
_ Của quí khách đây!
_ Cảm ơn!- Đan đưa chiếc túi ấy cho Huy
_ Gì thế?
_ Của bạn đó! Chúng ta phải ” fairplay” chứ nhỉ!- Đan nháy mắt
_ Ơ!
_ Tôi đi vệ sinh một chút!- Đan quay đi, thực chất là để che dấu đôi má ửng hồng
_ Hai người thật là!- Linh lắc đầu
Không biết ở đâu một chiếc mũ đáp lên đầu cô bé!
_ Gì thế này?- Linh ngạc nhiên nhìn chiếc mũ phớt trên tay mình, nó rất hợp với trang phục của Linh lúc này!
Thiên nhìn đi nơi khác, miệng khẽ huýt sáo, còn Huy thì không giấu nụ cười vừa nở…
_ Cũng không tệ nhỉ!- Huy nhìn Thiên, ngầm đánh giá
Thiên nhún vai…
_ Thế cái này là của bạn à?- Linh nhìn Thiên
Thiên chỉ cười, mặt thoáng hồng..
_ Sao lại đưa tôi!
_ Chẳng phải cô bé thích thế à?
_ Ừ! Nhưng…- Linh im bặt khi chợt hiểu ra vấn đề
Lần đầu tiên Ngô Bảo Linh biết đỏ mặt. Hình như tim đập loạn nhịp nữa thì phải…
Đọc tiếp Nước mắt bồ công anh – chương 23

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon