Friday, March 1, 2013

Nước mắt bồ công anh – chương 29

CHAP 29:TRỐN TÌM
” Em chẳng biết trốn ở đâu để sự thật không thể tìm đến anh ạ! Chi bằng hãy trốn ở nơi sự thật bắt đầu! Phải không anh?”
_ Cô định đi đâu?
_ Tôi không biết nữa! Anh cứ lái xe thẳng về phía trước đã!
_ Cô có cần tới bệnh viện không?- Người lái xe ái ngại nhìn cô gái trẻ. Khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt, đôi bờ vai run lên vì lạnh hoặc vì quá kích động. Máu vẫn chưa ngừng chảy trên cánh tay nắm chặt
_ Tôi không sao!- Đan gượng cười
….
Một vài xe máy đi cùng chiều tấp vội vào lề, hoảng hốt nhìn theo cỗ xe hơi không mui màu đen có tốc độ điên cuồng. Những vệt đen hai bên đường vun vút trôi về phía sau
_ Chúng ta mất dấu rồi!- Nguyên thở dốc
_ Cô ấy đang ở đâu chứ?
_ Xin lỗi!
_ Giờ không phải là lúc để nói những điều vớ vẩn đó! Phải tìm ra Đan trước!
_ Anh không chắc nhưng chúng ta cùng thử vận may đi! Mong rằng Chúa sẽ đứng về phía chúng ta…
….
Tiếng chuông nhà thờ vang lên giữa màn đêm vắng lặng. Hơn 2 năm rồi, Đan ngạc nhiên khi mình vẫn có thể đọc vanh vách địa chỉ của nhà thờ này
Bước giữ hai hàng ghế, cô bé vẫn ngỡ tất cả chỉ như mới hôm qua…
Thánh đường vắng lặng…
Con người đơn côi và lẻ loi.
Lặng lẽ co chân lên ghế, Đan vòng tay ôm trọn thân mình.
Thổn thức…
Mái tóc dài che khuất khuôn mặt đang úp vào gối…
_ Chúa ơi! Người có thể nói với con đây chỉ là một giấc mơ không?
Bờ vai Đan run lên vì lạnh. Gió rít lên….
Lâu….
Rất lâu sau
Một chiếc áo phủ lên đôi vai Đan rất đỗi dịu dàng. Cô bé vội ngước lên, ánh mắt thoáng chút hoang dại khi nhìn người trước mặt…
_ Anh xin lỗi!
Đan mỉm cười, nhè nhẹ lắc đầu.
Tim Nguyên chợt đau nhói. Thà rằng Đan bật khóc, mắng **** thì có lẽ Nguyên sẽ dễ chịu hơn lúc này. Dễ chịu hơn khi nhìn thấy vẻ run rấy, yếu ớt, dễ chịu hơn khi phải thấy nụ cười hối lỗi vô cảm, dễ chịu hơn gấp trăm ngàn lần khi phải đối diện với đôi mắt thẫn thờ…
_ Anh..
_ Đừng nói gì cả anh ạ!- Lời nói cô bé nhẹ như gió thoảng- Em chưa thể hiểu được hết được! Có thể cho em ít thời gian không?
_ Được rồi! Nhưng anh phải chăm sóc vết thương của em trước đã! Nghe anh này!- Nguyên quì một bên gối xuống để có thể ngang tầm với Đan- Đưa tay em cho anh! Cẩn thận nào! Đừng để bị thương nữa!
Nguyên đỡ lấy cánh tay Đan, nhè nhẹ gỡ từng ngón tay, tái mặt khi thấy bên trong vẫn còn miếng thủy tinh sắc nhọn. Một vết cắt sâu, quá ngọt
_ Đợi anh đi lấy nước.
_ Nước đây!- Huy đột ngột xuất hiện
Đan ngước lên, bắt gặp ánh mắt đau thương của Huy.
Huy bước tới, ngồi xuống bên cạnh Đan. Không cần màu mè, cô bé tựa đầu vào vai Huy. Hơn bao giờ, lúc này cô bé cần lắm một bờ vai. Huy siết chặt Đan vào lòng…
_ Xin lỗi! Bạn có đau lắm không?- Đan đưa tay lên má Huy
_ Không sao! Xin lỗi!
_ Đừng nói thế! Bạn chẳng sai gì cả. – Đan ngắt lời
_ Không ổn rồi. – Nguyên lên tiếng, giọng nói như nghẹn lại
_ Sao thế?- Huy lo lắng
_ Vết thương quá sâu! Phải khâu lại thôi!
_ Thì sao?
_ Không có thuốc giảm đau ở đây!
_ Vậy phải làm sao?- Huy điên lên
_ Về bệnh viện thành phố thì ổn thôi, nhưng xa quá.
_ Vậy mình đi thôi.
_ Như vậy sẽ nguy hiểm hơn.
_ Em sẽ lái xe, bằng mọi cách phải về. – Huy đứng bật dậy
Bất chợt Đan nắm tay Huy kéo lại…

Đọc tiếp Nước mắt bồ công anh – chương 30

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon