Friday, March 1, 2013

Nước mắt bồ công anh – chương 55



CHAP 55: ÔNG TƠ BÀ NGUYỆT

” Để mãi bên nhau, yêu là điều kiện cần, còn những yếu tố còn lại chính là điều kiện đủ”

Đan bước vào phòng giám đốc. Chẳng có ai cả… lạ thật…Ban nãy có người trả lời khi cô gõ cửa mà.

_ Huy! – Đan khẽ gọi

Một vòng tay ôm chặt Đan từ phía sau…

Một mùi hương nước hoa quen thuộc…

Một mái đầu cọ nhẹ vào má Đan…

Cô ngạc nhiên nhưng chỉ mỉm cười…

_ Anh nhớ em! – Huy thì thầm trên bờ vai Đan, tham lam đặt lên bờ vai cô những nụ hôn thật dài.

_ Mới xa nhau 5 tiếng thôi. – Đan bẻ gãy lời Huy. Đan thích thú khi phát hiện tần suất trẻ con của Huy xuất hiện ngày một nhiều. Đôi khi thì như một ông cụ khó tính, đôi khi lại như đứa trẻ cứng đầu. Rốt cuộc anh là dạng người gì?

_ Mặc kệ! Anh không biết.

Đan bật cười trước giọng điệu trẻ con ấy…

_ Thế cần gặp em có chuyện gì?

_ Vì anh nhớ em! – Huy trả lời gọn bâng, xem như đó là một lí do “cực kì chính đáng”.

_ Đừng đùa nữa.

_ Thật mà, anh nhớ em. – Huy vùi mặt vào mái tóc thoảng mùi hương dịu nhẹ đang xõa tung củ
a Đan.

_ Được rồi, em cũng nhớ anh. Thế được chưa?

_ Không được miễn cưỡng như thế. – Huy siết chặt thêm vòng tay mình như để trừng phạt Đan.

_ Haizz, em phát chán với anh mất thôi. – Đan than thở

_ Không được chán anh. Anh là người mà em muốn chán là chán được chắc. Anh sẽ bám em cả đời đấy. – Huy cù nhẹ vào hông Đan khiến cô bật cười nắc nẻ.

_ Thưa ngài, khái niệm cả đời là rất dài đấy.

_ Anh lại cảm thấy thật ngắn ngủi. Anh muốn được bên em lâu hơn thế cơ!

_ Anh thật trẻ con. – Đan bật cười

_ Ông ngoại anh muốn gặp em. – Huy bất ngờ đi vào chủ đề chính

_ Ơ? Sao lại thế. Hình như ông cũng biết em rồi mà. – Đan bối rối. Cô chưa hề chuẩn bị tinh thần cho việc gì cả. Luc này đây, Đan chỉ muốn dành trọn vẹn thời gian của mình để bên Huy, để sống cho những tháng ngày đau khổ đã qua. Cô không nghĩ sẽ phải đối mặt với “các bậc tiền bối” sớm như thế.

_ Nói chính xác là ông muốn em danh chính ngôn thuận trở thành một thành viên của gia đình anh. – “Ông muốn và anh càng muốn như thế”. Vế sau Huy chỉ nghĩ chứ không nói.

_ Đồng nghĩa với việc chúng ta phải công khai quan hệ? – Đan nhíu mày

_ Em còn muốn giấu tới bao giờ. – Huy dở khóc dở cười nhìn Đan.

Thật ra, quan hệ của cả hai trong khoảng thời gian gần đây rất tốt đẹp. Nhưng thực sự Huy không hiểu vì cớ gì mà Đan lại muốn giấu đi mối quan hệ ấy. Vì vậy, ngoài Tony thì ở công ty, trong mắt mọi người, Đan vẫn là nhân viên còn Huy vẫn là ông chủ.

_ Sao anh chẳng bao giờ theo kịp suy nghĩ của em nhỉ?

_ Em… Khoan, đợi em chút, điện thoại…

“_Alo! Ba ạ?

_….

_ Vâng. Con khỏe. Ba vẫn khỏe chứ ạ?

_ …..

_ Dạ. Con và anh ấy đã quay lại. Con biết ba lo lắng cho con, nhưng con hiểu mình đang làm gì mà.

_ ….

_ Dạ? – Đan sững ngươi – Đính…đính hôn gì ạ?”
- Đan đưa ánh mắt hoang mang nhìn Huy nhưng anh cũng ngơ ngác không kém.

_ ….

_ Con chào ba!”

_ Như vậy là sao hả anh?

_ Ba em đã nói gì?

_ Ông ngoại anh muốn em và anh tổ chức lễ đính hôn trước và hình như ba mẹ anh cũng đồng ý rồi.

_ Không thể nào! – Huy trợn tròn mắt – Sao anh chẳng biết một tí gì hết?

_ Nhưng đó là sự thật! – Đan xịu mặt

Huy đưa tay, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt Đan lên

_ Em buồn lắm à?

_….

_ Em không muốn sẽ kết hôn với anh?

Đan nhìn Huy rồi đỏ mặt lắc đầu…

_ Vậy thì lễ đính hôn cũng chỉ là hình thức mà thôi.

_ Nhưng…

_ Không nhưng gì nữa cả! – Huy ngắt lời – Em đừng lo, mọi chuyện cứ để anh. Vậy chiều nay mình đi gặp ông nha.

*******

CHAP 55(2)

Bước vào ngôi biệt thự chính của cụm biệt thự trực thuộc Sunshine khiến Đan thực sự ngỡ ngàng và choáng ngợp…

Những con đường lát đá hoa cương xinh xắn luôn rợp mát trong những tán cây lâu năm. Ngôi biệt thự mang hoàn toàn nét đẹp cổ điển của phương Tây. Dừng xe tại gara rộng lớn, Huy nắm tay Đan bước qua cánh cửa chính khổng lồ. Những người giúp việc cung kính cuối đầu chào Huy…

Ông ngoại Huy đang đợi cả hai tại phòng khách…

_ Cháu chào ông ạ! – Đan cúi đầu lễ phép

_ Chào cháu! – Ông mỉm cười. Vẻ đường bệ, uy nghiêm của một chủ tịch tập đoàn lớn hoàn toàn biến mất. Lúc này ông trở về là một người ông đúng nghĩa, vui vẻ chào đón cháu dâu tương lai.

Tuy đây lầ lần đầu tiên ông trực tiếp gặp mặt cô bé này nhưng lại có cảm giác thân quen từ lâu. Bởi cô bé thực sự rất đáng yêu. Mấy năm trước, trong một lần tình cờ, ông thấy cháu mình ngồi lặng lẽ giữa màn đêm tăm tối, ánh mắt dán chặt vào khung ảnh của cô bé ấy rồi nấc lên những tiếng nghẹn ngào. Đó là lần đầu tiên ông biết đến Đan. Ngay sau đó ông đã cho người tìm hiểu về Đan. Và dường như đó là sự an bài của số phận, khi lúc đó Đan lại chuẩn bị tốt nghiệp khoa thiết kế. Ông đã dùng mọi cách để đưa cô bé ấy về Sunshine và cũng là ngưởi chuyển Đan về Sunshine tại Thụy Sỹ. Ông làm thế bởi ông biết với Huy, Đan là duy nhất và chẳng thể thay thế. Ông cũng hiểu được vì sao ngày ấy, Huy đột ngột nhận lời về giúp ông quản lí Sunshine mặc dù thứ cậu đam mê lại là kiến trúc. Ông cũng biết gia đình Đan cũng là một gia đình danh tiếng nhưng với ông điều ấy thực sự không quan trọng. Ông chỉ cần thằng cháu trai duy nhất của ông được hạnh phúc….

_ Các cháu làm lễ đính hôn trước nhé!

_ Dạ? – Đan lúng túng – Có sớm quá không ông?

_ Sớm à? Chẳng phải cô cậu chờ nhau quá lâu rồi sao?

Huy chỉ mỉm cười, chẳng có vẻ gì là sẽ ra tay ” cứu giúp ” cả…

_ Cháu ngượng gì chứ? – Ông Huy bật cười – Cháu thì sao, Huy?

_ Hạnh phúc, cháu rất hạnh phúc!

Ông cháu họ cười vang khi nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng của Đan…

_ Chúng ta sẽ tổ chức kép với bữa tiệc Giáng Sinh của Sunshine sắp tới luôn.

_ Thời gian không đủ đâu ông. – Huy phản đối

_ Chuyện đó cháu không cần lo, ta đã chuẩn bị tất cả rồi. Còn trang phục của Đan, ta cũng đã hoàn tất rồi.

Trong khi Đan á khẩu chẳng biết nói gì thì…

_ Ông chuẩn bị tất cả từ bao giờ thế? – Giọng Huy đầy nghi hoặc

_ Từ lần đầu tiên thấy Đan. – Ngài chủ tịch trả lời tỉnh bơ, mặc kệ cái nhìn không-thể-tin-nổi của hai đứa cháu

_ Lần đầu gặp Đan, chẳng phải hôm nay sao? – Huy không chịu dừng vấn đề vô lí này

_ Ta không trả lời nữa! – Ông cắt ngang – Không trả lời dưới bất cứ hình thức nào.

Huy thở dài, đôi khi ông thật giống trẻ con.

_ Cháu ảm ơn ông, nhưng…

_ Nhưng sao hả cô bé?

_ Ba cháu, ông ấy đang rất giận.

_ À, chuyện đó. Cháu cứ để ta!

_ Không. – Huy chợt ngắt lời – Ông cứ để cháu.

_ Vậy cũng được. Cứ thế nhé!
Đọc tiếp nước mắt bồ công anh - chương 56

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon