Friday, March 1, 2013

Nước mắt bồ công anh – chương 66



CHAP 66: XẾP LẠI QUÁ KHỨ

“Quá khứ, rồi sẽ có một ngày giết chết những ai cứ mãi bám chặt lấy nó…”

Máu từng giọt rơi thấm đẫm nền đất, mỗi lúc một nhiều hơn…

Cái chết nhẹ nhàng như thế ư, không đớn đau, không mệt mỏi. Ánh mắt đang nhắm nghiền của Nhã Văn dần mở ra, và những gì đang diễn ra khiến cô choáng váng. Tại sao lại là anh?

Phải, cô không hề cảm thấy đau đớn bới có một bàn tay đã ngăn con dao oan nghiệt ấy lại, đôi tay của một người, mà cô cứ ngỡ cả một đời sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại nữa. Đôi mắt ráo hoảnh phút chốc ngập đầy nước, môi mấp máy không nói nên lời.

Nguyên nắm chặt con dao trong tay, cảm giác đau đớn đến tận tế bào nhỏ nhoi. Anh đã đến đây cùng Huy từ lúc đầu nhưng Nhã Văn lại không hề biết. Nguyên hiểu, những nỗi đau như thế chẳng phải dễ dàng gì để vượt qua. Anh đồng cảm với Nhã Văn hơn là trách cứ. Năm ấy, anh cũng đã bắt gặp sự thảng thốt này trong dáng vẻ của Nhã Văn để rồi đến bên cô, che chở cho cô như một người em gái.

_ Anh… Ng..uyên…. – Nhã Văn lắp bắp, đôi mắt mở to hết cỡ, từng giọt nước mắt trong vắt lăn dài trên đôi má tái nhợt.

_ Ngoan nào! – Nguyên cố gắng đánh lạc hướng Nhã Văn, đôi tay vươn tới như muốn ôm lấy cô – Đừng làm tốn thương mình nữa, có anh ở đây rồi.

_ Không được, em không còn đường lui nữa rồi. – Nhã Văn định thần lại, khẽ lắc đầu. Tự cô, chính bản thân cô đã đẩy mình vào bước đường cùng như hôm nay.

_ Em còn, vẫn còn có người thương yêu em. – Nguyên tiếp tục thuyết phục, mục đích duy nhất của anh lúc này là có thể an toàn lấy con dao ra khỏi tay Nhã Văn, tránh để cô làm điều dại dột tiếp theo. Trên trán Nguyên, mồ hôi đã ướt đẫm vì cơn đau từ tay. Cứ như thế này không phải là cách hay.

_ Nhưng người đó, không phải là anh có đúng không? – Nhã Văn thì thầm, gần như là độc thoại với chính mình.

Nguyên nhất thời nghẹn lời… Anh thương yêu cô nhưng không bao giờ là thứ tình cảm như cô mong muốn.

_ Nhã Văn…. – Nguyên đau lòng lên tiếng, giọng nói mềm mỏng nhằm dời đi lực chú ý của cô bé. Nhìn Nhã Văn như thế, Nguyên thật sự rất đau lòng.

Nhân lúc Nhã Văn vẫn còn thẫn thờ, Nguyên đưa bàn tay không bị thương vuốt nhẹ mái tóc cô rồi nhẹ rút con dao ném về phía xa của nhà kho cũ. Như vừa mất đi một vật để bấu víu, Nhã Văn đổ sụp người xuống sàn, bật khóc nức nở, tay đấm mạnh vào ngực mình như đang bị một nỗi đau vô hình nào đó đang xâm chiếm. Nguyên nhíu mày nhìn cô rồi từ từ ngồi xuống, đưa tay ôm trọn thân hình nhỏ nhắn đang run rẩy ấy vào lòng vỗ về.

Đến lúc này, phải chăng đã có thể cho kí ức một giấc ngủ bình an?

….

Tại bệnh viện…

_ Em xin lỗi, Nguyên, em sai rồi! – Ngồi bên cạnh nhìn bác sĩ băng bó vết thương cho Nguyên, Nhã Văn cứ lặp đi lặp lại câu nói đó.

_ Nhã Văn. – Nguyên không biết phải nói gì hơn nữa, tất cả những gì đáng nói anh đều phải nói cả rồi. Vì thế, mặc cho bàn tay bị thương, Nguyên vẫn bế cô lên đặt vào chiếc giường bệnh gần đó. Người y tá lập tức tiêm cho Nhã Văn thuốc an thần sau khi nhận được yêu cầu từ ánh mắt Nguyên. Anh ngồi một lúc bên giường Nhã Văn, đợi cô ngủ say mới rời đi.

Nhẹ nhàng đóng cánh cửa phòng, Nguyên sang phòng bệnh của Đan.

_ Cô ấy sao rồi? – Nguyên nhìn Huy

_ Cô ấy cứ khóc suốt. – Huy thở dài. Anh cực kì đau lòng. Lúc này đây, Huy cảm thấy mình đã sai mất rồi. Nếu biết trước thế này, ngày trước anh đã nói cùng cô, để không phải có kết cục như ngày hôm nay. Tuy không phải do cô, nhưng với sự nhạy cảm quá mức cần thiết, Đan sẽ dồn hết mọi tội lỗi về phía mình. Phải khó khăn lắm, cô mới chịu thiếp đi. – Anh giúp em làm giấy xuất viện cho cô ấy đi.

_ Nên để Đan lại theo dõi sẽ tốt hơn. – Với tư cách là một bác sĩ, Nguyên phải nói ra câu đó.

_ Cô ấy luôn sợ bệnh viện, tuy không nói, nhưng cô ấy rất sợ, vì thế, nếu không thật cần thiết, nên để cô ấy ở nhà. Em sẽ gọi bác sĩ gia đình.

Nguyên lặng đi. Phải, họ là của nhau, và chỉ có thể thuộc về nhau. Dù cho anh có đến trước đi chăng nữa, thì cũng sẽ mãi đến sau bước chân của ai đó. Bởi định mệnh của Đan, chỉ có thể là Huy. 5 năm dài xa nhau, không những không khiến họ quên nhau mà chỉ càng khiến cho tình yêu của cả hai thêm mãnh liệt.

*******

CHAP 66(2)

_ Ta không thể để yên chuyện này. – Ông Hà tức giận lên tiếng. Ông không thể bỏ qua cho kẻ dám làm tổn thương đến hai đứa con trân quý của ông. Ông không thể tin được, người làm ra mọi chuyện hoang đường như thế lại là một cô gái trẻ, cô gái mà thi thoảng ông nghe Đan nhắc đến với vẻ yêu thương, trìu mến.

_ Em cũng nghĩ nên giải quyết mọi thứ cặn kẽ. – ** Hà sợ hãi lên tiếng. Bà thực sự không thở nổi khi nghe tin cả hai đứa bị bắt cóc. Bà làm sao sống nổi khi một trong hai đứa nếu chẳng may xảy ra chuyện gì.

_ Huy? – Ông Hà lên tiếng khi thấy Huy vẫn một mực yên lặng.

Mọi thứ sao lại trở nên rối rắm như thế chứ? Nên trả lời như thế nào đây, chưa bao giờ anh lại khó khăn khi phải lựa chọn như thế này.

_ Đ
ể con giải quyết chuyện này được không? – Cửa phòng bật mở, Đan bước vào, vẻ mặt có chút phức tạp.

Huy đứng dậy ôm lấy Đan, lo lắng cô có thể té ngã. Chẳng phải ban nãy cô đã ngủ thật sâu rồi sao? Đan dựa hẳn vào người Huy, để anh nâng đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể cô, tránh cơn choáng có thể ập đến bất cứ lúc nào.

_Ba, chuyện này có thể để con giải quyết được không?

_ Đan à! – Ông Hà bất lực, bởi ông chẳng thể nào từ chối được những đề nghị của Đan. – Con không khỏe, vì thế hãy để ba.

_ Chuyện này có liên quan tới con, con nghĩ tốt hơn hết nên để con giải quyết.

Có những chuyện nếu không tự mình giải quyết, sẽ chẳng bao giờ đi đến được kết thúc.



Chiều muộn…

Nhã Văn nhìn Đan bước vào phòng bệnh với ánh mắt thản nhiên. Dù gì cũng phải một lần đối mặt với nhau.

Đứng quay lưng về phía Nhã Văn, Đan hướng cái nhìn ra cửa sổ, trầm ngâm…

_ Tôi sẽ không nói lời xin lỗi với chị, bây giờ không, và sau này cũng vậy. – Nhã Văn đánh gãy bầu không khí yên lặng đến ngạt thở. Tâm tư của Đan thực sự rất khó đoán, nhất là lúc này. Cô có cảm giác như mình đang là một tội nhân, đợi chờ thẩm phán ra quyết định cuối cùng cho số phận mình.

_ Đó cũng không phải là điều chị cần. – Đan lặng lẽ lên tiếng, ánh mắt thâm trầm, môi nở nụ cười khó dò.

_ Vậy chị đến đây làm gì? – Nhã Văn trào phúng, nét mặt thoáng vẻ khó hiểu. Cô không tin, sau tất cả những điều cô làm, Đan có thể bỏ qua cho cô. Nếu chỉ là một lần thì còn chấp nhận được, nhưng lần này năm lần bảy lượt cô đã đẩy Đan đến bờ vực của cái chết. Làm sao, chị ta có thể tha thứ cho cô được.

_ Đúng vậy. Quyền giải quyết là của chị. Hãy rời khỏi nơi đây, trở về Thụy Sỹ hoặc đến bất cứ đâu khiến em cảm thấy thoải mái, sống cuộc sống cho chính mình, không bị vòng dây hận thù trói buộc nữa.

- Đan nói một cách nghiêm túc, đôi mắt ánh lên vẻ chân thành.

_ Đừng tỏ ra thương hại tôi. – Giọng Nhã Văn đã yếu hơn rất nhiều, có chút gì đó nghèn nghẹn.

_ Chị quyết định như thế không phải vì em thì lấy đâu ra việc chị thương hại em? – Đan lại cười – Chị chỉ vì không muốn mọi thứ tiếp tục trở nên bế tắc hơn mà thôi. Tất cả nên dừng tại đây rồi.

_ Chị nghĩ tất cả sẽ ngã ngủ ư?

_ Không phải sao? – Đan khẽ cười.

Em cũng đang tự hỏi chính mình như thế phải không? Hãy tìm câu trả lời hợp lí cho chính mình trước khi đặt câu hỏi cho chị.

” Hãy đi, và sống vì chính em”

Đan rời khỏi, nhưng câu nói cuối cùng ấy vẫn còn đọng lại trong gian phòng…
Đọc tiếp nước mắt bồ công anh - chương 67

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon