Friday, March 1, 2013

Nước mắt bồ công anh – chương 68



CHAP 68: NGƯỜI LẠ MẶT

” Lạ mà quen, quen mà lạ. Suy cho cùng, sợi dây liên hệ giữa con người với con người là sợi dây bí ẩn và rắc rối nhất…”

Bước ra khỏi phòng tập yoga, cả người Đan ướt đẫm mồ hôi. Cô tiến về phía tủ đồ cá nhân thì cảm giác như có một đôi mắt như đang dõi theo từng bước chân mình. Đan quay lại, và bắt gặp đôi mắt đẹp của một người phụ nữ lạ mặt…

Gật đầu chào theo phép lịch sự tối thiểu, Đan ngẩn người khi thấy đôi mắt bà ta chợt ngấn nước, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để rời đi. Đan nhíu mày nghi hoặc nhưng cũng không thể nào nhớ được mình đã gặp người phụ nữ ấy hay chưa?

Mang theo sự khó hiểu về đến nhà, Đan thở dài khi nhớ rằng còn vài hôm nữa Huy mới trở về. Anh đã đi công tác gần một tuần nay. Nhìn ngôi nhà tuy có người nhưng thiếu đi hơi ấm của anh, Đan thoáng buồn. Ý nghĩ bỏ bữa tối dần hình thành…

_ Bữa tối đã chuẩn bị xong, cô ăn luôn hay chờ lát nữa! – Ông quản gia bước tới

Đan chưa kịp trả lời thì điện thoại đã reo, cô mỉm cười khi nhìn thấy tên người gọi đang hiển thị…

” Em đây.”

” Em đã về nhà rồi đúng không?”

” Vâng”

” Vậy thì ăn tối rồi nghỉ ngơi đi nhé. Nhớ phải ăn tối đấy, không được bỏ bữa, không được ăn cay, sẽ ảnh hưởng đến dạ dày, tối thì đi nghỉ sớm, không được làm việc đến khuya, anh sẽ gọi về để kiểm tra đấy!”

” Thưa quý ngài, em không phải đứa trẻ” – Đan dở khóc dở cười khi bao nhiêu ngày anh không ở đây, là bấy nhiêu ngày cô nhận được những cuộc điện thoại như thế này

” Cũng không hẳn. Thừa nhận đi, em đang có ý định bỏ bữa phải không?” – Huy không nhanh không chậm nói.

“Sao anh biết nhỉ?” – Đan vô tình thốt lên rồi nhanh chóng đỏ mặt khi phát hiện rằng mình đang bị lừa.

“Vậy là đúng rồi” – Huy chỉ vô tình nói nhưng không ngờ cô ngốc này đã ngoan ngoãn thừa nhận. Như vậy mà kêu không phải đứa trẻ. Anh không ngăn mình nổi mình phì cười.

Kết thúc cuộc trò chuyện với Huy, Đan trở về phòng ngâm mình trong làn nước ấm. Người phụ nữ ấy là ai nhỉ? Đan không hiểu sao mà hình ảnh người phụ nữ ấy cứ lởn vởn trong đầu mình.

Nhưng thực sự, cô chưa bao giờ gặp bà ấy. Vậy thì, tại sao bà ta lại có vẻ như suýt khóc khi nhìn thấy cô…

_ Aiiii, không nghĩ nữa. – Đan lắc đầu, trượt người xuống để cả khuôn mặt chìm trong nước.

Sáng hôm sau, khi đang lái xe ra khỏi cổng để đến công ty, Đan lại thoáng thấy bóng dáng ai đó đang đứng trước cửa…

Kétttttt….

Đan vội thắng xe lại, hình như, lại là người phụ nữ ấy…

Cô bước ra khỏi xe, chạy lại chỗ khi nãy nhưng chẳng thấy bóng dáng ai nữa cả. Đan thở dài, rốt cục đó là ai…



Những ngày sau đó, thi thoảng Đan vẫn thoáng thấy bóng dáng ấy, khi thì đâu đó xung quanh khu vực nhà mình, rồi thì ở công ty, lắm lúc, lại ở phòng tập yoga. Có lúc, Đan định nói với Huy nhưng nghĩ sao lại thôi. Nếu nghe tin này, có thể anh sẽ bỏ công việc lại để quay về mất. Với cái tính lo lắng thái quá của Huy, thì đây sẽ là một vấn đề cực kì nghiêm trọng. Đan phải tìm cách để gặp người phụ nữ ấy, nếu không, có thể đầu cô sẽ loạn lên mất.

*******

CHAP 68(2)

:

Đúng 8h sáng hôm sau, như thường lệ xe Đan lại ra khỏi cổng. Người phụ nữa ấy lại bước ra khỏi góc khuất, nhìn theo cho đến khi chiếc xe mất hút nơi cuối đường như mọi ngày vẫn thế. Một giọt nước mắt không kìm được trào khỏi khóe mi…

Thất thểu xoay người lại, người phụ nữ ấy sững sờ khi thấy Đan, người cứ ngỡ đã ngồi lên chiếc xe kia…

_ Bà là ai? Tại sao lại theo dõi tôi? – Đan nhíu mày đi thẳng vào vấn đề

_ Ta…ta…không theo dõi cô. – Nét mặt bà ta thoáng vẻ run rẩy, ánh mắt không thể che giấu được sự bối rối.

_ Vậy thì lí do gì, ngày nào bà cũng đứng từ phía xa nhìn tôi, bà…quen tôi sao?

_ Ph…ải, à, kh..ông, ta không quen cô. – Cách trả lời ấy càng khiến Đan thêm nghi ngờ. Không quen cô mà có thể nhìn cô bằng cái nhìn tha thiết như thế sao? Không quen cô thì tội gì cứ phải theo cô thế này. Làm ơn đi, với những trò cút bắt thế này cô mệt mỏi lắm rồi.

_ Vậy, bà là ai?

_ Ta không là ai cả, và ta cũng không quen cô. – Dứt lời, người phụ nữ ấy vội mở của chiếc xe đợi sẵn và đi mất. Đan định ngăn bà ta lại nhưng không kịp. Rốt cục, cô cũng chẳng biết được gì…

Sau lần đó, thì người phụ nữ ấy không xuất hiện nữa, mọi việc lại trở về quỹ đạo bình thường, nhưng tận trong sâu thẳm, nỗi hồ nghi trong Đan vẫn chưa hề mất đi. Thi thoảng cô vẫn nhớ về ánh mắt phức tạp của người phụ nữ ấy mỗi khi nhìn mình. Cô và bà ấy có quen nhau sao?

_ Em lại nghĩ gì nữa thế? – Huy choàng tay ôm Đan từ phía sau. Anh phát hiện, từ sau khi anh trở về, những lúc trầm lắng như thế này của Đan càng nhiều hơn. Có khi cô để hồn tận đâu đâu, đến nỗi anh gọi những mấy lần mà cũng chẳng nghe. Không hiểu sao nhưng sự thất thần ấy khiến anh cực kì bất an.

_ Không. – Đan thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn – Anh ăn tối chưa? Hay là anh tắm đi, để em chuẩn bị bữa tối giúp anh. – Đan không muốn Huy nhìn thấy vẻ băn khoăn trong cô lúc này. Anh đã có nhiều chuyện phải lo lắm rồi. Dù gì, đó cũng chỉ là sự hoài nghi của chính cô mà thôi. Trước khi mọi việc sáng tỏ, cô không muốn anh kéo thêm vào mình nhiều nỗi lo hơn nữa.

_ Đan… – Huy kéo cô lại khi nhận ra cô đang tìm cách trốn tránh mình – Có chuyện gì sao em?

_ Không, chỉ là em hơi mệt thôi, anh đi tắm đi. – Đan đẩy Huy vào phòng tắm rồi đóng cửa lại trước khi anh túm được cô lần nữa.

Cho hết người giúp việc ra ngoài, Đan tự tay chuẩn bị bữa tối cho Huy, tìm một việc để không phải suy nghĩ nữa. Cô phải làm mọi cách để hình ảnh người phụ nữ ấy ra khỏi đầu mình.

Quả thật là không có chuyện gì sao? Nhìn vẻ thẫn thờ của Đan, có đánh chết Huy cũng không tin. Suy nghĩ của Đan luôn chín chắn trước tuổi. Một tuổi thơ với nhiều nỗi đau khiến Đan nhạy cảm hơn rất nhiều so với mọi người. Nhưng khả năng kiềm chế của cô vốn luôn rất tốt. Chỉ có những chuyện thực sự rắc rối Đan mới để lộ sự bối rối ra bên ngoài. Huy thừa nhận, mỗi lúc nhìn thấy Đan như thế, lòng anh bất giác lại dâng trào nỗi sợ hãi mơ hồ.

*******

CHAP 68(3)

Con dao nhỏ trong tay Đan vẫn đều đặn lên xuống trong khi người cầm nó thì tâm trí đã bay đến tận đâu.

_ Á! – Đan kêu lên. Thật là, đã nói là không nghĩ nữa, vậy mà cứ ngơ ngẩn thế nào đến nỗi tự cắt vào tay mình. Đan buồn bực buông con dao xuống, ngón tay chẳng buồn ấn chặt vào chỗ bị thương. Cô cứ đừng thẫn thờ nhìn dòng máu đỏ tươi đang trào ra.

Trước khi Đan kịp làm gì, thì Huy đã cầm ngón tay cô đưa vào miệng mình để cầm máu. Ánh mắt anh không hề che dấu sự lo lắng.

_ Anh… – Đan muốn rút tay mình ra nhưng không được. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc xử lái vết thương của Huy, Đan bất giác muốn nói ra hết tất cả những việc khiến cô bận tâm suốt mấy ngày qua.

_ Yên nào. – Huy lấy urgo dán vào vết thương cho Đan – Sao không để người giúp việc làm? – Huy khẽ trách, anh không thể nào giải mã được những gì đang diễn ra trong đầu Đan lúc này.

_ Em muốn tự mình làm. Gần xong rồi, anh ra phòng khách đi.

_ Để anh. – Huy đoạt lấy con dao khỏi tay Đan. Nếu để cô làm nữa thì không biết sẽ có bao nhiêu vết cắt sẽ được hình thành nữa. Nhưng trước khi tiếp tục nấu bữa tối, anh phải làm rõ một vấn đề…

_ Chuyện gì vậy em? Nói với anh được không? – Huy nhìn sâu vào mắt Đan

Đan bướng bỉnh lắc đầu, cô không trả lời, chỉ nhón chân lên ôm lấy cổ Huy, nũng nịu như một con mèo nhỏ. Huy nhẹ xốc cô ngồi lên bàn ăn, môi anh ngay lập tức dán lên môi Đan. Mấy ngày xa nhau, anh nhớ cô rất nhiều.

Tâm tình hỗn loạn tạm thời lui đi, Đan khép mắt tận hưởng sự dịu dàng mà nụ hôn của Huy mang lại. Trong vô thức, cô đưa tay ôm chặt lấy anh, khát khao kéo dài thêm nụ hôn.

Huy khẽ cười dừng lại khi Đan khẩn thiết cần oxi. Anh vuốt ve lên bờ má đỏ hồng của cô, tay lưu luyến dừng lại cánh môi mê người.

_ Sao vậy em? – Thì ra anh vẫn không quên nhiệm vụ truy hỏi cô.

_ Không…, chỉ là em nhớ anh thôi. – Đan cố tìm một lí do thật hoàn hảo, nhưng rốt cục vẫn chẳng tìm được, đành đưa ra lí do củ chuối nhất.

_ Nhớ anh? – Huy bật cười, chỉ mới xa một ngày mà nhớ anh sao? Nhưng anh cũng không muốn ép Đan điều gì mà cô không muốn. – Ừ, anh cũng nhớ em.

Tách Đan ra khỏi mình, Huy ôm lấy khuôn mặt cô…

_ Anh sẽ luôn tôn trọng những quyết định của em, vì thế, nếu có khó khăn gì cũng đừng một mình gánh lấy mọi thứ, em nhé! – Huy kiên định nói với Đan rồi dang tay ôm chặt cô vào lòng, không quên hôn nhẹ lên mái tóc mềm thoảng hương lavender.

Đan gật gật đầu chấp nhận. Mà suy cho cùng thời gian còn lại của đêm, Đan cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nữa. Lần đầu tiên Đan hiểu trọn vẹn ý nghĩa của cụm từ vẫn thường xuất hiện trong tiểu thuyết…

“Tiểu biệt thắng tân hôn”…
Đọc tiếp nước mắt bồ công anh - chương 69

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon