Friday, March 1, 2013

Tình yêu Online - Chương 8

Chap 2: Quyết định theo đuổi. 




Phần 1:

- Không phải theo đuổi. Chỉ muốn làm bạn thôi. – Tôi gõ cây thước xuống bàn. Mặt méo lại. Toàn là đồn đại với vẩn.

- Chứ không phải cậu đang quen anh nào đó bê đê à? – Con Linh mặt sưng xỉa nhìn tôi đầy trách móc.

Trời đất. Tin đồn nào hay thế.

- Im mồm đi con kia. Nó mà cặp với bê đê thì bọn tao đá nó ngay. – Cái Du chen mỏ vào. – Còn mày.. tao hết nói nổi với mày.

Cái Lệ bốc snack, nhìn tôi cười cười.

Sao hôm nay ai cũng lạ hết trơn vậy nè. Ngồi trong lớp học mà tôi nhột kinh khủng. Cả 64 tia laze của 32 học sinh lớp 12A, trừ tôi và cộng thêm cô chủ nhiệm. Bọn họ nhìn tôi như nhìn thấy sinh vật lạ của hành tinh nào đấy vừa mới hạ cánh xuống đất. Cái quỷ gì thế này?

- Bộ tao làm gì sai hả? – Tôi thì thào với con Du.

- Ờ, cái chuyện mày được được hotboy cầm tay lôi đi như phim Hàn Quốc ấy. Đồn ầm cả trường rồi. – Giọng con Du lạnh tanh.

Shock!

Đầu tôi quay mòng mòng. Chuyện gì đây? Sao càng ngày cái truyện này càng giống phim Hàn Quốc vậy? Hix, tên Vĩnh Khang lại hại tôi nữa rồi.

- Du à, Du đẹp gái. – Tôi xích lại gần con bạn thân. – Giúp tao với. Mày nổi tiếng cả trường mà. Cứ bảo Vĩnh Khang cầm nhầm tay tao với tay mày. Bọn nó không ý kiến gì đâu.

- Giờ nói kiểu nào? Chẳng lẽ chào cờ giật micro cô tổng phụ trách xuống để nói à? – Cái Du gãi đầu.

Sao ngu đột xuất thế hả con kia? Lúc không cần thông minh thì thông minh lắm. Lúc cần thì ngu đột xuất.

- Mày cứ nói cho cả lớp, thể nào nó chẳng lan ra toàn trường. – Tôi nài nỉ. – Đi… rồi tao bao mày chầu kem.

Cái Du gật gù đồng ý. Mưu kế của tôi hiệu nghiệm tức thì. Cả trường tin ngay vì nhỏ bạn tôi vừa giàu vừa xinh gái, như vậy là quá xứng đáng để đi bên anh chàng hotboy rồi. Chứ tôi thì có cho vàng thì tụi nó cũng không tin. Dù loan tin đồn như vậy nhưng nhiều đứa vẫn xì xầm. Kinh thật!


Lại thêm một tên nữa đứng trước cửa cổng trường tôi như một thằng điên với bộ đồ màu xanh lá cây. Tên đó đứng tựa lưng vào cât cột cổng trường, đưa tay vẫy vẫy. Từ đằng xa tôi nhìn thấy quen lắm, giống Minh Hoàng thì phải, nhưng chưa dám nhận, hay nói đúng hơn là không muốn nhận. Vì nhận sẽ có một mớ tin đồn rác thải trôi nổi trong trường và tôi cũng không muốn như thế tý nào. Tốt nhất là tên đó không phải Minh Hoàng là ổn nhất.

- Thảo An. – Tôi chỉ cách gã hai bước. Chậc, đúng là Minh Hoàng rồi.

Số đen rồi.

- Chào anh. Đến đây làm gì vậy? – Tôi cười. Lần này thì không động đến người, chỉ dám ra kí hiệu để Minh Hoàng đi ra ngoài quán nước nói chuyện.

Cứ hễ động chạm thân thể là lại có đứa thêm mắm thêm muối vào rồi đi rao cho cả trường.

- Không cần đâu, anh tới đón em. – Minh Hoàng nhe răng, để lộ chiếc răng khuyển đáng yêu cực.Thứ mà tôi hằng mong ước từ bé.

- Em không có nhớ là em thuê dịch vụ xe ôm đưa đón tận nhà. – Ngại thật. Mấy con bé khối mười nhìn chúng tôi muốn lồi cả hai con mắt.

- Anh tự nguyện mà. Đâu cần lấy tiền.

Tôi chỉ muốn biến khỏi chỗ này nhanh chóng.

- Còn xe đạp em thì sao? – Tôi hếch mặt, chỉ xuống chiếc xe. Rõ khổ mà.

- Thì để đó, mai lấy! – Minh Hoàng vẫn nằng nặc đòi chở tôi về.

Sao anh bướng quá vậy hả Minh Hoàng? Nếu thường ngày là tôi đã đồng ý theo anh đi về rồi. Chả có đứa ngu nào không thích đi xe máy cả. Đạp xe đạp mệt chết đi được. Nhưng hôm nay tôi mới dẹp được đám tin rác trong trường xong, lại thêm vụ này nữa chắc ngày mai tôi phải trùm vải che mặt đến trường học quá.

- Mai đi. Anh rồi anh chở em nha. Giờ em đi về. Chào cảm ơn thân ái và quyết thắng.

Tôi leo lên xe và đạp thật nhanh ra khỏi trường, khỏi mấy tầm mắt của các em hotgirl trong trường. Chúng nhìn tôi cay cú như tôi vừa mới giết ai trong gia phả nhà chúng vậy.

- Này, sao hôm nay em kỳ thế. – Minh Hoàng ngồi trên xe máy nói to.

- Không có gì. – Tôi đạp xe từ từ. Giờ tôi cũng chẳng có hứng thú về nhà sớm – Đi ăn kem không anh?

Kem ơi, tao luôn chung thủy với mày. Lời mời này coi như để xin lỗi cho cái việc tôi nói anh ấy là bê đê trước mặt bọn bạn mặc dù anh ấy không ở đó. Nhưng thôi kệ, nó cũng trấn an cái bụng đang kêu rắt réo và lương tâm lương thiện của tôi mà.

- Okie.

Đáng lẽ ra tôi là người mời anh ấy đi ăn thì tôi phải là người chọn quán để ăn chứ nhỉ? Thế mà bây giờ tôi lại được anh ấy dẫn vào một cái nhà hàng sang trọn bậc nhất ở đây. Tôi nhớ có lần cái Du nó mời bọn tôi vào nhà hàng này. Một đĩa kem Swensen’s mà tới gần 500k. Đúng như cái bảng hiệu : Ăn một một lần là nhớ suốt đời. Chuẩn rồi đó, ăn một lần là không dám tới lần nữa luôn.

- Nói a đi ! – Anh Minh Hoàng cười, chìa cái muỗng đầy kem về phía tôi.

Mặt tôi méo xẹo, cười không nổi. Anh ấy làm như chúng tôi là một cặp vậy.

- Thôi, em tự ăn được ạ.

- Không, nói a đi. – Minh Hoàng nghiêm lại. Trông rất chi là nguy hiểm.

Đằng sau Minh Hoàng, tôi nhìn thấy một cô gái với thân hình nuột nà, trắng trắng và rất xinh. Cô ấy mặc cái váy hồng nhạt, bó sát sạt và ngắn cũn cỡn. Nhìn mặt cô ta rất quen, hình như tôi có gặp ở đâu rồi thì phải? Cô ấy đến gần chỗ tụi tôi và nói, nhưng hình như không có nói với tôi:

- Chào!

Minh Hoàng ngước lên, vẻ mặt rất ngạc nhiên và vui mừng. Chắc cô ấy là bạn cũ của anh.

- Ơ, Thục Uyên à? Sao em lại ở đây?

WTH? Đây là Thục Uyên à? Tôi nheo mắt nhìn lại cho rõ lần nữa. Đẹp, quả thật rất đẹp. Tôi mà so sánh với cô ấy thì giống như so sánh viên kim cương với hòn đá thô vậy. Tôi chẳng bằng một góc của cô ta, thảo nào Vĩnh Khang yêu cô ấy nhiều như thế. Tôi hơi chạnh lòng khi nghĩ vậy.

Thể nào cũng có mấy kiểu hỏi thăm sức khỏe hoặc nói mấy chuyện gì đấy xung quanh cuộc sống giàu sang, nhung lụa của cậu ấm cô chiêu mà tôi không muốn nghe. Đáng lẽ tôi nên đi về hay làm đứng ra xa để tránh phải nghe cuộc nói chuyện riêng của hai người nhưng trong lòng tôi lại dấy lên sự tò mò về cô nàng Thục Uyên này.

- Hai người không phiền khi em ngồi đây chứ. – Tôi cất giọng. Giác quan thứ sáu của tôi cho tôi biết rằng cô gái này thật không đáng tin chút nào.

Hy vọng là tôi sai.

Minh Hoàng gật đầu cái rụp, còn Thục Uyên thì khó chịu ra mặt.

- Ai đây? – Thục Uyên nhìn tôi như nhìn một con bọ từ trong đống rác mới chui lên.

- Người yêu anh… - Anh Joker Guy đáp trả. Lúc ấy tôi chỉ muốn bụp cho anh ta một cái ngay vào mặt cho bõ cái tật nói bừa. Đặt cái tên nick quả là đúng đắn.

- Bạn thôi. – Tôi chen vào. Hy vọng cô ta không hiểu lầm. Mà cô ta hiểu lầm thì có sao đâu nhỉ?

Thục Uyên hoàn toàn phớt lờ tôi, nàng ta chỉ chăm chú đến Minh Hoàng, thái độ khinh khỉnh như tôi không hề tồn tại vậy.

- Anh còn liên lạc với anh Vĩnh Khang không? – Giọng cô ta đột nhiên chùn xuống.

- Còn. Nhưng chẳng phải em cắt đứt với nó rồi sao. – Minh Hoàng gõ đều đều cái thìa xuống mặt dĩa. Cảm xúc lúc yêu thầm cô ấy lại dâng trào trong anh chăng?

- Em…không biết. Em vẫn chưa xác định dược tình cảm dành cho anh ấy.

Không xác định được thì nhận lời yêu người ta làm gì? Thích chơi trò làm tan vỡ trái tim người khác à. Hoặc cũng có lẽ cô ta có một lý do nào đó thầm kín chẳng hạn như : Em bị hôi nách, mình chia tay đi anh à. Em bị lông chân mọc nhiều, anh đợi em trị cho bớt rồi chúng ta tiếp tục yêu nhá. Hay em bị suy tim nhưng chưa xác định được tình cảm của em nó thế nào, chia tay anh nhé.

Grum… Bực mình quá. Tôi chẳng hiểu tại sao tôi lại có ác cảm nhiều với một người mới gặp mặt chưa đầy 5 phút 30 giây nữa...

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon