Saturday, April 6, 2013

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 21

CHAP 21: Em gái Minh!!!!!!!!!!!
Ngày hôm sau.
Tâm vừa thấy Anh đến lớp đã chạy đến, lăn xăn hỏi:
-Sao rồi?
-Cái gì sao?
-Tặng Minh chưa?
-Rồi.
-Cậu ta bảo gì không? -Tâm hớn hở.
-Hôm qua đi chơi vui không?- Anh lảng chuyện.
Tâm như bắt được người chia sẻ, lập tức tuôn một tràng:
-Thì hôm qua, lúc cùng nhau đi đó, mình có xin lỗi cậu ấy về việc chiếc áo, cậu ấy nói không sao, nhưng lại bảo là: “Lần sau mua khăn nhé, khăn không có mác đâu!” Hu hu, xấu hổ chết đi được…-Tâm ngửa mặt lên trời than thở.
-Ha ha. -Tên Minh không biết đã đến từ bao giờ, ngồi nghe thấy vô cùng thông cảm cho Tâm nhưng lại không thể nhịn được cười.
Thấy Minh cười, Tâm nghiến răng, tóm cổ áo cậu, lôi sợi dây trong áo ra:
-Đừng có tự sướng, đàn ông là sinh vật thật khó chiều.
-Khó chiều? Sinh vật?-Minh ngơ ngác.
-Đúng, họ chỉ là sinh vật biết mặc đồ thôi, hơn nữa tính cách quái đản hơn cả con gái. Hứ- Tâm tuôn thẳng vào mặt Minh.
-Tớ tưởng, con gái đẹp mới khó chiều? -Minh ngơ ngác.
-…Cũng đúng…-Sau một hồi suy nghĩ, Tâm thả tay đang túm cổ áo Minh ra. -Hồng nhan thường bạc mệnh, sống được lúc nào phải tranh thủ lúc đó…-Tâm gật gù.
-Giờ làm gì còn hồng nhan bạc mệnh nữa..-Minh cười.
-Đúng đúng -Tâm gật gù- Giờ thì hồng nhan bạc triệu, haha…
Hai người bật cười ré lên mà không nhận ra cái volume vô cùng to của mình. Anh nhíu mày nhìn sang họ, hỏi:
-Chủ đề của câu truyện là gì?
Tâm ngừng cười, quay sang nói:
-À, hôm qua lúc Khánh đưa tớ về, có tặng tớ một món quà, cho cả cậu nữa này. – Tâm đi về chỗ, lấy ra một món quà nhỏ, đưa cho Anh- Hình như là của anh Nam thì phải!
-Nam?- Minh ngừng cười, nhìn món quà, lại nhìn Anh, cô không hề biểu hiện gì ra khuôn mặt.
Đón lấy món quà trong tâm trạng không hào hứng, xong Anh hỏi Tâm:
-Cậu giữ nó giùm tôi nhé?
-Hả? Không đâu!- Tâm lấy tay xùy xùy- thế không được hay cho lắm.
-Vậy để tớ giữ giùm cho- Minh cướp món quà, ngắm lên ngắm xuống, xong khẽ kéo cái nơ ra.
-Ê, sao lại làm vậy? -Tâm vội lấy lại.
-Cậu ấy đâu có thích.-Minh càu nhàu.
-Nhưng cậu vẫn không có quyền.
-Cậu vẫn còn lưu luyến cậu ta hả?
Minh đưa món quà ra sau không cho Tâm với, lúc đó Anh với lấy món quà, nhíu mày nói:
-Ồn ào…
Hai tên mệnh ai nấy im miệng thin thít, Anh mở quà. Là một tấm bưu thiếp có in hình trường học của Nam, vài bức ảnh của Nam. Một lọ nước hoa hương táo xanh và một bức thư. Trong đó chỉ có ngắn gọn ” giáng sinh vui vẻ, tôi ở đây luôn nhớ về em! ” Tâm xuýt xoa:
-Ui, anh Nam lạnh lùng vầy mà, cậu có phước lắm đó nhé Anh, nhưng nghĩ lại, 2 người lạnh lùng thì nói cái gì với nhau nhỉ, chắc nói 3 câu thì im lặng 2 câu nhỉ. hi hi…
Vừa bật cười xong, Tâm lập tức im bặt, nuốt nước bọt, có 2 đôi mắt đang nhìn cô với ánh mắt ăn tươi nuốt sống, cô nói gì sai sao?????????
Anh nhất định làm em yêu anh - chương 21
Tết dương lịch.
Trường Anh được nghỉ một tuần, vừa là nghỉ tết vừa là nghỉ giữa học kì một. Anh nghĩ mình nên về nhà, nhưng nằm cả buổi tối đầu cô vẫ có tư tưởng không muốn về. Làm sao giờ?? Mà thôi, chả về sớm thì tết nguyên đán cũng phải về. Chả về sớm vẫn phải về muộn. Thôi thì về luôn vậy. nghĩ vậy, cô đứng dậy sắp sếp đồ để mai bắt xe đi sớm.
Sau khi đã sắp xếp xong, đang nằm nghe nhạc. Cô thích những bản nhạc buồn, nghe vừa dễ ngủ lại rất hay. Như hiện tại đang nghe bài thương hại của Khởi Mi, rất hay. Trong đầu cô đang nghĩ rằng, ai thất tình cũng vậy sao trời?
-Cộc cộc…
Thấy có người gõ cửa, Anh chạy ra mở.
-Xoạch..
-Chào cậu.
-Có chuyện gì không?
-Đến nhà mình một chút đi.-Minh dè dặt nói.
-Để làm gì?
-Cứ đi với mình một lát đi, ngày mai được nghỉ, cậu về nhà đúng không?
-Phải.
-Được, vậy đi nào.-Nói rồi Minh kéo tay Anh ra ngoài, đóng sập cửa, cầm chìa khóa, rồi kéo Anh ra xe hơi. -Lên đi nào.
Anh vừa lên xe, cậu trả chìa khóa cho cô, nói:
-Chỉ là một bữa tiệc nhỏ cuối năm thôi, mẹ mình muốn mình mời mấy người bạn đến, mình gọi cho Tâm nhưng cô ấy đang ăn tiệc tại nhà rồi, không đi được.
-Ờ…
Đi khoảng chừng nửa tiếng, xe đi vào một ngôi nhà lớn trồng rất nhiều hoa hồng đủ các loại, tiếc là chả có bông nào cả.
Xuống xe, Minh đưa Anh vào nhà. Vì đoạn từ cổng vào nhà trồng hoa nên khá dài, Minh hỏi Anh:
-Lạnh không? – Minh hỏi vậy vì lúc đi cậu kéo cô nên cô vẫn chỉ mặc một cái áo len cổ lọ, quần lửng màu xám và đi tất dài đến ngang đùi. Và buồn cười hơn là cô đang xỏ một đôi xăng đan.
-Không!
-Sức khỏe cậu tốt thật!
-…
Đi vào nhà, trong nhà có một đứa con gái đang ngồi chễm chệ xem ti vi, tay cầm điều khiển đổi hết kênh nọ đến kênh kia, miệng thì luôn kêu ca:
-Haizzz, tết nhất chán thật, chả có cái gì, ngủ chả được ngủ, đêm hôm lại đi đâu không biết…
-Nin!
Cô bé nghe tiếng gọi, giật mình quay sang, giơ tay che miệng ngáp rồi đáp lại, giọng như còn ngái ngủ:
-Anh Bun? anh đi đâu về đấy? Mà..ai kia? -Cô bé nhìn Anh, thắc mắc.
-Bạn anh. -Xong quay sang Anh- Đây là em gái mình, tên là Nhi, nhưng hay gọi là Nin.- Quay sang Nin- Đây là Hoàng Anh, bạn cùng lớp với anh.
Nin nhìn Anh mấy giây, xong lại ngáp. Nói với Minh:
-Mẹ vừa hỏi anh đó.
-Vậy hả? Cậu ngồi đây đợi mình tí nhé.- Nói rồi Minh đi vào trong bếp.
-Chị ngồi đi chứ!
Anh nhìn cô bé, nhíu mày, ngồi xuống ghế.
-Chị rất đẹp.- Nin gật gù.- Anh trai tôi mê cũng phải, mà sao chị không nói gì? Bộ khiếm khuyết hả?
-Buông thả!- Anh bật ra câu khó hiểu, rồi nhìn chằm chằm vào Nin.
Nghe câu nói đó, Nin giật mình. Vừa vì ý nghĩa câu nói, vừa vì chất giọng lành lạnh cộng với khuôn mặt có thể “Đóng băng mọi thứ” của Anh. Lúc đó, Minh lên tiếng:
-Hai người đi vào đây ăn đi.
-Vâng. -Nin lập tức chạy đến chỗ Minh, thì thầm- Anh Bun kiếm đâu ra cô gái đáng sợ này vậy?
-Bạn cùng lớp anh, lại ngồi cạnh anh!
-Anh có đồ vật nào bị đóng băng khi ở gần chị ta không?
-Làm gì có, chỉ được cái vớ vẩn.- Minh cốc đầu Nin.
Anh đi đằng sau hai người, cô có thể nghe thấy hết hai người nói những gì nhưng cô chẳng để tâm đến. Bước vào phòng ăn, cô thấy một người phụ nữ hiền dịu đang mỉm cười với mình. Cảm giác vô cùng giống..mẹ cô.
-Chào cháu, cháu là bạn Bun hả?
-Vâng, cháu là Hoàng Anh. – Anh cúi người chào (cảnh này vô cùng hiếm gặp.)
-À, cháu chính là Anh hả? Thằng Bun nó kể về cháu rất nhiều, nó bảo cháu vô cùng cá tính. Ừm, – Mẹ Minh nhìn mặt Anh một lúc rồi cười hiền- Cái vỏ bọc đó sẽ sớm bị bỏ đi thôi.
-…
-Thôi không nói nữa, mọi người ngồi đi.
Ngồi xuống quanh mâm cơm, Nin bảo Minh:
-Anh Bun lên gọi bố đi!
-Bố mới về, cứ cho bố ngủ, cả năm vất vả rồi. Được nghỉ mấy ngày này, cho bố ngủ, mấy đứa cứ ăn đi.-Mẹ Minh nhẹ nhàng nhắc nhở.
Vì đã ăn cơm tối, nên Anh không ăn được nhiều. Mẹ Minh thì lại nghĩ rằng cô ngại, ra sức mời tiếp tục ăn nhưng cô chỉ lắc đầu và nói:
-Xin lỗi, cháu no rồi.
Một lúc sau, mẹ Minh hỏi:
-Cháu ở trọ hả?
-Vâng.
-Có bất tiện gì không?
-Cháu quen rồi.
-Vậy chị có bao giờ lôi trai về nhà không?- Nin xen vào, giọng giểu cợt.
-Ngoại trừ anh cô ở nhờ một lần.-Anh nhìn Nin , ánh mắt lạnh băng.
-À, không có thì thôi, đừng nhìn tôi thế.
Mẹ Minh lên tiếng:
-À,lần đó bác biết rồi, thôi ăn đi.
Ăn xong, Anh giúp mẹ Minh rửa bát.Nin kéo tay Bun ra ngoài phòng khách, hỏi:
-Sao anh lại quen chị ta? Nói chuyện với chị ta thật đáng sợ. Sau này anh mà lấy chị ta thì…chắc em chết mất. Không, em phản đối…thà em thấy anh với chị Vân Anh còn hơn.
-Em lằng nhằng quá- Minh gắt.- Đó là việc sau này, hơn nữa là việc của anh, không liên quan đến em, em hơi nhiều lời hôm nay rồi đó.
Trong khi đó ở trong bếp, mẹ Minh lên tiếng:
-Có chuyện gì mà chúng nó nói to thế nhỉ??

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 22

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon