Saturday, April 6, 2013

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 29

Chap 29:
(Không biết đặt là gì hết trơn! =,=)
Cuối cùng thì cũng về đến khách sạn. Công ti có thuê một phòng tiệc để tổ chức với mọi người. Phòng tiệc khá rộng, đầy đủ mọi thứ. Sau khi ăn uống, mọi người bắt đầu hát karaoke. Vì rất nóng lên Anh ra ngoài ban công chơi, ngoài này gió mát lồng lộng, tay cầm ly whisky ( giờ uống được rượu rồi) đứng đón gió. Cuối cùng thì cô cũng biết rằng Minh chưa hề chết, cậu vẫn sống khỏe mạnh, vẫn như xưa, chưa từng thay đổi gì cả. Điều đấy làm cô vui, nhưng không biết rằng sẽ vui được bao lâu nữa? Liệu cậu có bỏ đi như 4 năm trước mà không có một tin tức gì nữa không?
-Không vào hát cùng mọi người sao? – Một giọng nam vang lên, ồ anh chàng luật sư vừa bước sang tuổi 35 đây mà.
-Tôi không thích hát!
-Cũng phải, một người lạnh lùng như em làm sao có thể hát cho người khác nghe chứ!
-Anh nói đúng. Còn anh thì sao?
-Anh hả? Anh chỉ hát cho một người nghe mà thôi.
-Vợ hả?
-Chậc, giờ anh đã biết tâm trạng của bị cáo khi đứng trước mặt em rồi đó.
-Sao?
-Nhìn em là họ thấy sợ và cảm thấy không giấu được điều gì chứ sao!
-À..
-À, cái anh chàng Nam đó..
-Sao?
-Là bạn trai em hả?
-Không!
-Vậy sao..?
-Không có gì, bạn cũ thôi.
-Vậy. em có bạn trai chưa?
-Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó!
-À, vậy..mà thôi, bỏ đi..anh vào trong trước đây.
-Ừm…
Lại đứng một mình, Anh nhìn bầu trời đêm đầy sao, lòng len lỏi một cái gì đó mà chính
mình không thể định nghĩa. Trên đời này, chỉ có một người cho cô cảm giác này mà thôi.
*
(Vì ko có mạng nên ko thể tìm một số địa danh ở Mĩ đc, đoạn này viết hơi qua loa, thông cảm nhé ^_^)
Hết một tuần đi chơi tại một số nơi ở Mĩ, Anh trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi. Hôm trước Nam đưa cho cô một ít thuốc phòng say, nhưng mà hình như chỉ có tác dụng cho lúc đi, lúc về thì chẳng thấy đỡ tí nào. Nếu không phải công ti tổ chức thì không đời nào cô nghĩ đến 2 từ du lịch. Cái thời gian đi du lịch đó thà nằm ngủ cho nó khỏe, hay mua vài cuốn sách mới, một ít đồ ăn mà vừa đọc vừa nhâm nhi, thế là sướng nhất (Trường hợp của t/g)
Sau chuyến đi lại được nghỉ một ngày nghỉ ngơi, công ty thật tâm lý, nhất là giám đốc đại nhân, thật biết cách đối xử với nhân viên.
Bước vào cái thang máy để lên nhà, Anh gặp một người trong đó, là Nin. Nin nhìn thấy Anh lập tức lên tiếng:
-A, chị Anh..chị ơi..làm ơn giúp em..
-Có chuyện gì lên nhà rồi nói.
-Vâng.
Mời Nin vào nhà, mang cho Nin cốc nước, mặc dù đầu vẫn lùng bùng chỉ muốn đi ngủ nhưng Anh vẫn hỏi:
-Có chuyện gì không?
-Thật ra, chuyện này hơi…khó nói.
-Cứ nói đi.
-Vâng, hôm qua em tình cờ xem báo, biết chị đã là luật sư nên em muốn nhờ chị một chuyện…
-Cứ nói đi, nếu giúp được, tôi sẽ giúp.
-Chồng em…thật sự thì anh là một con người rất tốt…chăm chỉ, đàng hoàng, lại yêu em..nhưng,..thật sự là em không thể sống nổi với anh ấy…
-Tại sao?
-Chồng em ban ngày là vậy, nhưng khi chỉ còn hai vợ chồng, anh ấy…anh ấy có các hành động rất…rất man rợ..
-???
-Anh ấy..anh ấy có cách yêu rất dã man…nhiều lúc…anh ấy trói em lại, và..thể hiện tình yêu…bằng cách rất…rất đáng sợ…mặc dù bình thường anh ấy rất hiền lành…nhưng em..em không thể sống với anh ấy được…em không thể chịu nổi.- Rồi Nin bật khóc.
-Em muốn li dị phải không?
-Nhưng…
-Tôi biết! –Ngắt lời Nin, Anh nói tiếp.- Anh ta là một người tốt, em yêu anh ta, nhưng lại không chịu được cách yêu của anh ta. Bình thường anh ta là người tốt, mà lí do li dị của em lại hơi khó nói phải không? Anh ta mắc bệnh tâm lí rồi. Trường hợp này tôi đã từng gặp.
-Vậy, phải xử lí ra sao hả chị?
-Trường hợp này rất khó giải quyết, trước đây có một chị cũng ở trường hợp như em. –Anh nhìn Nin, thông cảm. Vì đây là một bệnh tâm lí của đàn ông, mà bệnh này thường có ở những người đàn ông hiền lành , lại tử tế nên muốn li dị cũng là quyết định rất khó khăn của người vợ.

-Vậy chị nghĩ em phải làm gì bây giờ, em không sống nổi với anh ấy, nhưng..em lại rất yêu anh ấy. – Nin vừa nói vừa ngước đôi mắt tội nghiệp lên nhìn Anh. Nhìn Nin bây giờ ai nghĩ là cô nàng đỏng đảnh ngày xưa chứ, Nin lập gia đình quá sớm, và lập gia đình sớm luôn là một quyết định không được hay.
-Trường hợp này thì chưa ai có thể giải quyết, rất tiếc Nin ạ, em chỉ có thể đưa chồng em đi gặp bác sĩ tâm lí thôi. Nhưng cũng không chắc rằng có thể chữa được không nữa.-Anh cảm thấy mình vô dụng, lần trước cũng có một chị đến gặp cô vì trường hợp này, nhưng cô cũng đành xin lỗi vì cô không hề biết sẽ phải sử lí ra sao nữa.
-Vậy…hix…em biết rồi.-Nin cụp mắt xuống, cắn môi để không lọt tiếng nấc ra ngoài, nhưng Anh vẫn có thể nghe thấy, cô ngoảnh đi hướng khác, không nhìn Nin. Cô biết rằng vào những lúc con người yếu đuối nhất, ta nên để họ một mình.
(Căn bệnh này thật sự Ori cũng chả biết nên xử lí thế nào cả! +.+)
Thấy Anh không nhìn vào mình nữa, Nin lấy tay lau nước mắt, rồi nói:
-4 Năm rồi mới gặp lại chị mà lại để chị thấy tình trạng thê thảm này, em thật sự xin lỗi.
-Không có gì, em cũng đã lập ra đình rồi, mà không phải lúc nào mọi việc cũng theo ý muốn của ta.
-Vâng, em nghe mẹ nói tháng sau anh Minh sẽ về.
-Ừ, tôi biết rồi.
-Chị biết rồi? Chị đã gặp lại anh ấy chưa?
-Tôi đã gặp cách đây một tuần.
-Ồ, em xin lỗi không nói cho chị biết nhưng từ lúc anh Minh tỉnh lại, anh ấy không cho em nói với chị.
-Không sao, tôi hiểu mà.
-Vâng, thôi em về, xin lỗi chị.
-Ừm, chào em.
-Chào chị.
Tiễn Nin về rồi, Anh vào phòng tắm một lúc, đi ra thì nghe tiếng có người gọi cửa. Rất ít người biết địa chỉ của cô mà, ai vậy nhỉ?
-Xoạch.
-Chào em.
Mời Nam vào nhà, có cả Tâm đi cùng nữa, Anh cất tiếng hỏi:
-Hôm nay đi một mình sao? Chồng đâu rồi?
-Ờ, chồng phải ôn thi, không đi được.
-Việc học thế nào rồi?
-Khánh nói là việc học khá tốt, cậu ấy đang học theo những gì cậu bảo, và cũng quyết định thi trường nào rồi.
-Vậy thì tốt, mà hai người đến có việc gì không?
-Nè, mình chỉ tình cờ gặp anh Nam ở dưới kia thôi, đâu có rủ nhau gì đâu, mà cậu đó, thỉnh thoảng tớ đến thăm cũng không được sao?
-Không phải, chỉ thấy hơi ngạc nhiên.
-Không nói chuyện này nữa, quà của tớ đâu?-Tâm cười.
-À, ừ, vẫn để ở trong vali, đợi một tí.
Nãy giờ Nam ngồi im nghe hai người nói, thấy Anh đi vào trong rồi, mới quay sang hỏi Tâm:
-Hình như em còn chuyện gì muốn nói với Anh phải không?
Tâm đỏ mặt, ngoảnh sang hỏi:
-Sao..sao anh biết?
-Không chỉ anh biết mà Anh cũng biết rồi. Người ta nói rồi đó, đừng giấu giếm gì trước mặt luật sư.
-À,vâng…
-Anh có mặt khiến em khó xử hả?
-A, Không sao đâu, lát em hỏi cũng được, hì hì..
Nam không nói gì nữa, lại nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ, Tâm khẽ liếc Nam rồi lầm bầm:
-Sao mình có cảm giác hai người này rất giống nhau nhỉ?
Anh bước ra, đưa cho Tâm một món quà, đó là một ít đồ đặc sản nơi công ty đi thăm quan, đưa luôn cho Nam một gói và cho Tâm một bộ váy của vùng bên ấy, một chiếc váy ở nhà, nhưng nhìn rất sặc sỡ, lại đưa cho Nam một bức tượng nhỏ, tượng nữ thần tự do:
-Sang đó chả biết mua gì cho đẹp, mua những thứ này hai người đừng phàn nàn nhé.
-Không sao, mình rất thích chiếc váy này..À, anh Nam cho em mượn bức tượng đó một tí- Nam đưa cho Tâm. Tâm lấy tay dí đầu bức tượng xuống, quả nhiên là một cái bật lửa.
-Lửa này chắc dùng cả đời không hết, cảm ơn em – Nam nhìn Anh, khẽ nở một nụ cười nhẹ.
-Không có gì.
-Mà này Anh này.- Tâm đặt bức tượng lên bàn, nhìn Anh rồi nói- Vừa rồi mình có gặp em gái Minh ở ngoài phố.
-Thì sao?-Mặc dù biết là Tâm định nói gì nhưng Anh vẫn hỏi lại- Hai người nói gì với nhau à?
-Ừ, Nhi nói..-Tâm liếc sang Nam – Minh còn sống!

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 30

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon