Saturday, April 6, 2013

Anh nhất định làm em yêu anh – chương 37.2

CHAP 37.2: TRÊN SÂN THƯỢNG.
Sau bữa tiệc, mọi người ngồi quay quần bên bàn uống nước ở phòng khách. Vì lâu chưa gặp lại nên mấy người lớn có rất nhiều chuyện để nói, bốn con người đang chập chững ở tuổi 18, một người 16 ngồi nghe những chuyện của mấy ông bà đã bước sang tuổi 41, 42 thì đương nhiên là không ai thích cả. Ngọc là người không chịu nổi đầu tiên, cô nàng nói:
-Chúng con có thể lên sân thượng..ngắm sao không ạ?
-Ngắm sao?-Minh hỏi.
-Vâng, hôm nay trời có gió khá mát, lên đó được không ạ?
Anh nhìn Ngọc, rồi nói:
-Đi lên đi..
-Vâng..-Chỉ nghe vậy là 4 người cùng đứng dậy đi về phía cầu thang, chỉ còn mình Nguyên vẫn ngồi đó. Nhìn tất cả đi hết rồi, Tâm hỏi:
-Sao cho bọn nó đi?
-Chúng cũng đâu có thích nghe những chuyện này đâu? Mà Nguyên, con không lên cùng hả?-Anh hỏi khi thấy Nguyên vẫn đang ngồi một chỗ, đang xem phim.
-Con không có hứng, thà ở đây xem phim còn hơn!
-Càng lớn càng giống mẹ!- Nhi nhận xét..
-Hai đứa đều giống mẹ, không ai giống anh sao?-Minh hỏi.
-Cái Thủy Tiên tính cách nó giống anh!-Nhi nói, xong lại bổ xung- Nhưng mà nó không có khái niệm về nữ tính hay sao ý!
-Ừ, cái đó anh công nhận..-Minh gật gù..- Ở nhà nó toàn ngồi kiểu gác chân lên bàn, mà nó cũng chẳng bao giờ để ý đến việc ăn mặc sao cho giống con gái chút..anh cũng chịu..
-Mỗi người một tính mà bố..-Nguyên đang xem phim nghe vậy cũng phải xen vào..
-Cái thằng này…tính nết càng ngày càng giống mẹ..đến cách nói cũng như vậy!
-Con mẹ chả giống mẹ thì giống ai? Giống cô nào hàng xóm à?-Anh nói, ngắt lời Minh rồi cũng đổi luôn chủ đề câu truyện- Tâm dạo này làm ăn thế nào rồi?
Trên sân thượng.
Gió thổi mát rượi, thật là tỉnh táo…Tiên hít một hơi dài, ngắm nhìn phố xá với những ánh đèn sáng rực. Còn gần hai tháng nữa là đến kì thi đại học rồi, cô vẫn chưa học được gì nhiều..đến mấy con dễ như hôm nọ vẫn chưa làm thạo nữa =,=
Trên này có một bộ bàn ghế gỗ, Ngọc kéo Phong ra đấy ngồi xuống, Thanh cũng ngồi luôn xuống ghế, Tiên thì đi ra chỗ lan can, hai tay đặt lên thành lan can nhìn mọi thứ..còn có thể thư thả thế này đến bao giờ nữa, sắp tới có mà tha hồ vắt chân lên cổ mà chạy..ban đầu cô còn định đi học tại mấy lò gần trường nhưng mẹ không cho đi..mẹ nói thời gian chen chúc trong cái lò vừa đông nghịt vừa oi bức đó nên ngồi trước bàn học bật quạt mát dễ học hơn nhiều, không hiểu đâu thì có thể hỏi bố hoặc mẹ..không cần lò gì cho mất công vừa mệt mà kết quả chưa chắc đã tốt..
Tiên nhắm mắt, cảm nhận mọi thứ xung quanh, một không gian yên tĩnh, mát mẻ thế này rất dễ khiến người ta có cảm giác buồn ngủ nhưng cô lại không buồn ngủ mà lại thấy tỉnh táo, miệng hát thầm một bài hát mà cô cũng chẳng nhớ tên nó là gì..
-Itsuka no hiwa shizumu, asu wa mou, mezame na kya.
Shizuka ni nemurenai kotoba ga afure dashita..
DOKO WA KOKO NANO…
Fuman ge na sama de daruku iki wo suikomu
Shikatanai furi de nirami hakh dasu
Sore ga muda dato kizuki kami wo kitta asani
Jiyuu wo ushinattte boku wa umareta
Doko made mo michibiite
Suna no shiro no kamisama
Tada muchi nabokura niame wo kudasai
Haki dasu hodo ni..
Aoi aoi sora mioro sanai de yo
Boku wotobenai yo
Shroi shroi hane nante iranai yo kitto mabushi sugite
Nibiiro ni some ageta kubiwa ga boku ni niou
…..
(Đang học vài câu tiếng nhật thì nghe bài này, thấy hay hay, mọi người nghe thử coi..thật ra nếu nghe 1 lần thì sẽ thấy bình thường nhưng do Ori viết đoạn này lúc ko có mạng, máy tính thì mới down bài này lần trước giờ mới có cơ hội nghe thử..vẫn đang nghe nè..hi hi..để tìm cách đăng lên fic lun, nếu ko đăng đc mọi người nghe thử coi… đây là bài Ame ka yume (Kẹo hay giấc mơ) của Hatsune Miku nhé!)
Đang hát, đột nhiên Tiên ngừng lại vì nhận ra là mình hát hơi to thì phải..ngoảnh lại nhìn mọi người thì thấy ba người đang nhìn mình, Tiên cười hì hì, xong đến ngồi xuống ghế. Phong hỏi:
-Bài đó tên gì vậy?
-Nghe thấy hả?-Tiên hỏi lại.
-Tất nhiên rồi, tuy không hiểu nghĩa nhưng thấy nhạc khá hay..
-Ờ…quên mất tên rồi.
-Nhạc nhật đúng không?
-Ừ..
-Biết dịch những câu đó ra không?
-Có..
-Ồ, cậu biết tiếng nhật?
-Một chút, đang học thử vài từ, hiện tại mới biết vài từ như onisama, hay otousama, watashi…hì hì..
-Vậy dịch thử bài hát kia coi..
-Ừm..đầu tiên là…
Ngày rồi cũng tàn, bình minh sẽ chẳng bao giờ thức giấc.
Trong cái không gian tĩnh lặng này, những từ ngữ thổn thức cứ tuôn tràn.
Đây là nơi nào thế này?
Tôi cảm thấy mệt mỏi, hơi thở trở nên khó khăn trong sự bất mãn này.
Không cách nào thờ ơ được, tôi liếc nhìn và nôn ra tất cả.
Cảm thấy thật vô ích, tôi cắt đi mái tóc mình vào buổi bình minh.
Tôi sinh ra là để mất đi tự do.
Xin hãy dẫn tôi đi bất cứ đâu.
Hỡi tòa thành cát của thượng đế.
Xin hãy cho kẻ hèn này những viên kẹo ngọt.
Đến mức có thể nôn ra.
Tôi ngước nhìn bầu trời xanh thăm thẳm.
Biết rằng chẳng thể vươn cánh bay.
Nên chẳng cần đôi cánh trắng muốt này, chúng quá sáng chói.
Vòng xiềng xích nhuộm xám này hợp với tôi hơn cả.
….
(Mỏi quá!!!>.<)
-Một bài hát có vẻ mang tính hơi..độc đáo.-Phong lên tiếng nhận xét.
-Có thể coi là như vậy! –Tiên gật gù.
-Nhưng nhạc rất hay.
-Ừm…
-Cậu thích nhạc nhật hả?
-Không, tôi thích nhạc hàn hơn, nhạc nhật chỉ biết vài bài thôi..
-Ồ, vậy cậu thích nhóm nhạc nào nhất..
-Ừm, tôi là 1 ELF và là một BJs cũng là một VIP, ok?
-Ồ, sao thích nhiều vậy?
-Ừm, rảnh rỗi mà, nghe nhiều lại thấy hay, còn nhiều bài nữa của các nhóm khác cơ, như Action của Nu’est nè, Day by day của T-ara nè, hot summer của f(x), beautiful night của beast nè…(Hi hi)
-Nhiều vậy?
-Tất nhiên..
-Vậy phòng cậu chắc dán toàn ảnh họ nhỉ?
-Không!
-Hả?
-Tôi chỉ xem họ qua tạp chí thôi, chứ không dán lên tường.
-Ồ, tôi chỉ biết mỗi nhóm SNSD thôi à.
-Ờ, nhóm đó..

Tiên và Phong nói chuyện với nhau, để Ngọc chống cằm nhìn hai người, kính cận thì không nói gì, nhìn xung quanh….
Lát sau Ngọc bảo:
-Hai người không còn chuyện gì khác để nói sao?
-Hả?-Cả hai đều quay sang, đồng thanh- Chuyện gì là chuyện gì?
-Ờ thì..ví dụ như bữa tiệc tối nay ra sao? Mà..thiếu gì cái để nói chứ?-Ngọc lấy bừa lí do, chỉ vì muốn tách hai người đang ngồi nói chuyện vô cùng ăn ý trước mặt mình nhưng chưa nghĩ ra lí do gì khác.
-Cái đó thì nói làm gì?-Lại đồng thanh, rồi hai người quay sang nhìn nhau, bật cười.
-Hừ..-Ngọc hừ lạnh khi nghe hai người trước mặt mình đang vô cùng vui vẻ, Thanh thì chỉ ngồi nhìn đi hướng khác không nói gì.
-Sao vậy? Có gì không ổn à?-Phong thấy Ngọc nhăn nhó bèn hỏi.
-Không có gì..-Ngọc dài giọng rồi ngoảnh đi hướng khác.
-Không có gì thì thôi..-Phong nói rồi lại ngoảnh sang Tiên- Nè, còn bài It’s war thì sao?
-À, nghe rồi, bài đó cũng hay, mấy anh chàng đó cũng đẹp trai nữa…
…( Lại tiếp tục bất tận về các bài hát)
Anh nhất định làm em yêu anh – chương 37.2
Chia tay lúc 11h đêm, Phong mỉm cười chào Tiên trước khi phóng xe đi…Tiên cũng cười giơ tay chào Phong rồi mới lên xe để về nhà mình. Thanh thì vẫn chỉ là một tên kính cận để-quên-miệng-ở-nhà. Ngọc thì không thấy thoải mái mấy khi nhìn Phong và Tiên nói chuyện hợp nhau lại cùng chung nhiều sở thích như thế.
Sáng hôm sau.
Vì mãi hơn 12h mới đi ngủ nên sáng Tiên dậy lúc 6h 30’ sáng, may nhờ có xe buýt nên vừa bước chân vào cửa lớp thì đánh trống. Vào lớp thì gặp kính cận chạy từ trong lớp ra tí thì hai người đâm vào nhau..Tiên hỏi:
-Cái gì vậy? Đi đâu đấy?
Kính cận chỉ hơi gật đầu rồi lại chạy đi, Tiên ngoái theo thì cậu ta đã đi khuất mất tiêu rồi. Suốt tiết đó cậu ta không có ở lớp, cô giáo nói cậu ta xin về trước vì có việc bận, nhưng “việc bận” đấy thì cô cũng chẳng biết là gì…
Tan học, vừa mới ra đến cổng trường Tiên lại thấy Phong đang đứng trước cổng trường mình rồi, cô đi đến hỏi:
-Sao ở đây vậy?
-Đương nhiên là đợi cậu rồi.-Phong cười.
-Cậu…làm ơn đừng cười ở đây được không?
-Hả?
-Cười ở đây ngày mai tôi lại là tâm điểm của mấy cô nàng trong trường cho coi..-Tiên hơi nhăn mày.
-Ok,- Phong ngừng cười- Lên xe đi..
-Đi đâu?
-Về chứ đi đâu, tôi đến đón cậu mà.
-Vậy hả?- Tiên nghe nói vậy thì cũng lấy cái mũ bảo hiểm đội vào rồi leo lên xe Phong..nhưng thay vì đưa về nhà, Phong lại đưa Tiên đến..nhà cậu ta..
Đứng trước ngôi nhà khang trang này, Tiên có cảm giác cằm mình đang ở dưới đất, lát sau hỏi:
-Đây đâu phải nhà tôi?
-Tôi có nói tôi đưa cậu về nhà cậu hả?-Phong cười ranh ma..
-Cậu..-Tiên muốn đâm đầu xuống đất quá..
-Ha ha..đến rồi thì vào nhà đi, hôm nay mẹ tôi có ở nhà, tôi chỉ muốn đưa cậu về chơi thôi mà..
-Ờ..
Hai người đi vào nhà…vừa đi đến cửa đã có mấy cô giúp việc chạy ra cúi chào hai người:
-Cậu chủ, bà chũ đang đợi.
-Ta biết rôi, Thủy Tiên đi nào..-Phong nói rồi bước đi, mấy cô giúp việc lại cúi chào, miệng đồng thanh:
-Chào tiểu thư!
Hai người bước lên lầu hai, đứng trước một căn phòng trông rất trang nghiêm, Phong ngoảnh lại nói:
-Dù tôi có nói gì cũng đừng phản bác nhé..
-Nghĩa là sao?-Tiên hỏi lại.
-Cứ làm vậy là được..-Phong cười, rồi lập tức chuyển qua khuôn mặt nghiêm túc, mở cửa bước vào.
Đây là phòng đọc sách, ở đây phải có đến hàng nghìn đầu sách đủ các loại khác nhau, có một cái giá sách lớn áp vào xung quanh tường của phòng, và cao đến 7 tầng…
-Con chào mẹ..-Phong cúi người trước một người phụ nữ tầm gần bốn mươi tuổi đang chăm chú đọc sách, nhìn bà ta là một người có vẻ có quyền lực và hơi cao ngạo. Nghe Phong chào, bà ta hơi ngẩng lên rồi hỏi:
-Đi đâu giờ mới về?
-Con xin lỗi, hôm nay con có đưa bạn về nhà mình chơi nên về hơi muộn.
Nghe vậy bà ta ngẩng lên, nhìn Tiên một lượt rồi nói vẻ khinh khỉnh:
-Đây là ai? Sao trông nghèo nàn và quê mùa vậy?( So với gia sản kếch xù nhà bà ta thì ai cũng nghèo nàn và quê mùa hết +.+)
“Nghèo nàn và quê mùa?” Tiên nghĩ thầm. “Sao bà ta có thể nói ra những từ như thế với bạn của con trai mình chứ?”
-A, cô ấy là bạn con..-Phong bối rối, cậu không nghĩ mẹ mình lại nói vậy, dù biết tính mẹ nhưng cậu chưa từng nghe mẹ nói như vậy.
-Bạn sao? –Bà ta nhìn kĩ mặt Tiên rồi bất chợt đứng bật dậy, hỏi-Cô là…?
-Dạ?- Tiên ngẩng đầu nhìn bà ta, không hiểu.
-Mẹ cô là…luật sư Hoàng Anh?- giọng bà ta đã mất đi vẻ trang nghiêm ban đầu, mà thay vào cái giọng hơi run run..
-Vâng!- Tiên trả lời, trong lòng đang vô cùng ngạc nhiên. Mẹ Phong biết mẹ Tiên sao?
Nghe câu trả lời của Tiên..bà ta cắn môi, cúi đầu ngồi xuống ghế, lát sau khi đã bình tĩnh hơn, bà ta ngẩng đầu nói:
-Đi về!
-Dạ?- cả Phong và Tiên đều giật mình.
-Lần sau..không được đến đây!- Bà ta ra lệnh.
Tiên nhìn thái độ hách dịch của bà ta, nói dõng dạc:
-Sẽ không có..lần thứ hai!- Tiên nói rồi quay bước đi thẳng, không hề ngoảnh lại cúi chào hay làm nói gì khác.
Phong thấy Tiên bỏ đi thì cậu cũng nhìn mẹ mình bằng ánh mắt kì cục, mẹ chưa bao giờ đối xử với bạn cậu như vậy. Vốn cậu định giới thiệu cho mẹ xem mẹ nhận xét ra sao ai ngờ lại bị mẹ đuổi thẳng thế này..trước đây họ có thù oán gì sao? Nhưng họ chưa từng gặp nhau mà?
-Lần sau..không được đưa con bé đó về đây!- Lời của bà cất lên cắt ngang suy nghĩ của Phong.
-Tại sao ạ?-Phong hỏi lại.
-Mẹ không thích con bé đó..và mẹ không muốn thấy nó xuất hiện ở đây!
-Rốt cuộc..
-Con ra ngoài đi!
Phong nhìn mẹ mình một cách bất lực, cúi chào rồi bỏ ra ngoài. Nhìn cánh cửa đóng lại trước mắt, bà ta thở dài một tay đưa lên day day thái dương, một tay kéo ngăn kéo tủ lấy ra một cái khung ảnh… trong ảnh là một người đàn ông ngoài hai mươi, vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm…Nhìn cái ảnh, bà ta nói:
-Nam..giờ anh đang ở đâu?

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 38

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon