Tuesday, April 16, 2013

Em chỉ là người thay thế, không phải người anh yêu

Chuyên Mục













Máy bay hạ cánh...
Khẽ thở dài một tiếng...
Cuối cùng... đã trở về rồi sao?

Kéo chiếc vali trượt dài trên đất ra khỏi sân bay, đón tôi chỉ có cái nóng oi bức đến ngột ngạt của buổi ban trưa và cái ồn ào, tấp nập của đường xá Hà Nội. Cũng phải! Còn trông đợi gì hơn chứ? Đã từ lâu, tôi không còn thuộc về nơi này nữa rồi.
Đón một chiếc taxi, đặt vali lên xe, tôi nói với người tài xế địa chỉ đã thuộc nằm lòng.
Năm năm rồi...
Năm năm đã trôi qua, chậm chạp đến mức tưởng như từng giây phút cũng kéo dài như hàng thế kỉ. Năm năm, đủ để mọi thứ đổi thay theo cách mà nó cần thay đổi.
Chiếc taxi vòng qua những con đường đông đúc, nhộn nhịp. Nơi này thay đổi rồi, tất cả đã thay đổi. Những gì in đậm trong kí ức của tôi dường như không còn nữa. Thật buồn cười, nhưng tôi đang có cảm giác lạ lẫm ở chính nơi mình đã sinh ra và lớn lên, ở chính nơi tôi đã đi qua hàng ngàn lần, hàng vạn lần.
Dừng lại trước một căn nhà nhỏ nằm im lìm nơi cuối phố, tôi im lặng trả tiền cho người tài xế, rồi đẩy cánh cửa xe bước xuống.
Dường như, duy nhất chỉ có nơi này... là không bao giờ thay đổi.
Cánh cổng sắt nặng nề đã han gỉ theo thời gian. Ngôi nhà đã lâu không có người lui tới, bụi bặm và rêu phong như một ngôi nhà hoang cổ kính.
Đặt chiếc vali xuống sàn nhà, tôi nhẹ nhàng mở cánh cửa sổ trong phòng phòng khách. Ánh sáng lập tức tràn ngập trong căn phòng, soi rõ những hạt bụi phủ dày trên đồ đạc và lơ lửng trong không gian.
Cứ đứng yên như thế, trong căn nhà quen thuộc, trong không gian quen thuộc, tôi chẳng còn biết phải làm gì nữa. Tôi quay lại nơi này làm gì? Tại sao đột nhiên lại muốn trở về? Tôi không biết, tất cả... tôi đều không biết. Dường như, quay trở lại nơi này... là vì một người... nhưng người đó...
Tôi cúi xuống, nhìn đồng hồ, đã quá trưa rồi. Có lẽ nên đi ăn trưa trước đã.
Đặt vali lên ghế, tôi lấy túi xách, ra khỏi nhà.
Biết đi đâu đây? Đã quá lâu tôi không trở lại nơi này. Cảnh vật xung quanh tôi đã không còn nhận ra nữa rồi.
Bước đi một cách vô định, tôi lang thang trên con phố ngày ấy. Không còn điều gì quen thuộc cả. Tất cả đều lạ lẫm. Nhà cửa, con người, đường xá... mọi kỉ niệm của tôi về nơi đầy đều đã chôn sâu trong kí ức, chìm vào quên lãng, dường như một chút cũng không còn lưu lại.
"Hạ Quyên?"
Bước chân sững lại trong một giây rồi lại tiếp tục bước đi. Tôi tự cười thầm mình. Tôi đang bị ảo ảnh đúng không? Vì nơi đầy chất chứa quá nhiều kỉ niệm nên mới sinh ra ảo giác đó? Anh không thể nào xuất hiện ở đây được.
"Hạ Quyên!"
Không phải ảo ảnh! Là sự thực! Bàn tay đang nắm chặt tay tôi, mùi hương quen thuộc đã in sâu vào kí ức, cho dù có chết, tôi cũng không thể nào quên được.
Trái tim bình lặng bấy lâu nay bất chợt trong phút giây này, lại rung lên những nhịp đập mạnh mẽ. Tại sao, năm năm qua đi rồi, cảm giác của tôi vẫn không thể nào thay đổi?
Nhìn thật sâu vào đôi mắt đó, tôi cất lên một cái tên trong vô thức, còn nghe rõ những tiếng nói run rẩy của chính mình:
"Vĩ Đình..."


* * *

Gió mùa đông lạnh lẽo cuốn bay những chiếc lá cuối cùng trên cây, để lại cành cây trơ trọi, xơ xác đến tội nghiệp. Gió uốn mình luồn qua mọi ngõ ngách, thổi vào không gian cái rét cắt da cắt thịt.
Mùa đông năm nay rất lạnh. Cái lạnh thấm sâu qua làn da mỏng manh, nhưng lại chẳng thể nào chạm tới trái tim của cô học trò nhỏ. Trái tim ấy đang đập những nhịp đập mạnh mẽ, trái tim ấy đang sáng rực ngọn lửa tình yêu.
Thật không thể nào tin được! Những gì tôi vừa nghe thấy... là sự thực sao? Thực cũng được, mơ cũng được, chỉ cần được nghe anh nói ba chữ đó, cho dù phải trả bất cứ giá nào, tôi cũng cam lòng.
VĨ Đình... anh đang đứng trước mặt tôi, nói ra điều tôi chờ đợi đã lâu, điều mà tôi đã mong ước hàng ngàn lần, điều tôi tưởng như chẳng bao giờ có được.
"Anh yêu em! Làm bạn gái anh nhé!"
Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ, khiến tôi thực sự không biết phản ứng ra sao. Tôi bối rối, đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa trước mặt, cúi thấp đầu, không dám nhìn vào đôi mắt ấy.
"Em..."
Hạ Quyên, chẳng phải đây là điều mày luôn mong ước sao? Tại sao tới khi nó trở thành sự thực thì lại không biết phải làm gì?
"Em không đồng ý sao?"
"Không phải! Em đồng ý!" Tôi nói một cách gấp gáp, dường như sợ rằng chậm trễ một giây, anh sẽ đổi ý.
Anh mỉm cười, chìa tay ra. Tôi ngây ngô đặt tay mình vào bàn tay ấy. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ bàn tay tới tận sâu thẳm trái tim. Lần đầu tiên... tôi được nắm lấy bàn tay anh. Lần đầu tiên... tôi được biết đến cảm giác ấm áp rất đỗi ngọt ngào này...
Nếu như đây chỉ là một giấc mơ, xin đừng bao giờ để em tỉnh lại! Nếu như đây chỉ là một phút giây không có thực, thì xin thời gian hãy ngừng trôi, ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ảo ảnh ấy. Nếu thực tại em không có anh, thì em nguyện đắm chìm vĩnh viễn trong giấc mơ này...

Chúng tôi đã bắt đầu như thế, từ một ngày đông buốt giá. Giấc mơ từ lâu đã trở thành hiện thực. Có điều... đó lại là một hiện thực phũ phàng...
"Vì sao anh lại yêu em?"
Tôi đã không ít lần hỏi anh câu đó, nhưng chưa một lần nào anh trả lời tôi. Anh chỉ mỉm cười không đáp, hoặc yên lặng quay đi. Anh không trả lời tôi, tôi lại tự hỏi mình.
Vì sao anh lại yêu tôi?
Vì sao muốn tôi làm bạn gái của anh?
Tôi không xinh đẹp, cũng không có gì nổi bật. So với anh, tôi quá mờ nhạt, mờ nhạt đến mức, mọi người dường như chưa bao giờ để ý đến sự tồn tại của tôi. Nếu như anh là mặt trời, thì tôi là một tia nắng, một tia nắng nhỏ bé vô cùng. Người ta sẽ chẳng bao giờ nhìn đến tia nắng ấy, kể cả măt trời, có lẽ cũng chẳng bao giờ để ý. Nhưng tia nắng... mãi mãi vẫn chung thủy ở bên mặt trời.
So với người yêu cũ của anh - Vân Như, tôi không bằng một phần. Cô ấy đẹp, tựa như một sản phẩm hoàn mĩ của tạo hóa, dịu dàng như nước, thánh thiện tựa thiên thần. Nếu như anh là mặt trời chói lóa, thì cô ấy là mặt trăng hiền hòa. Bên cạnh cô ấy, luôn khiến cho người ta có cảm giác yên bình, thanh thản. Hai người bọn họ, vốn dĩ là một đôi kim đồng ngọc nữ. Không có bất kì ai có thể xứng với anh hơn cô ấy, cũng không có bất cứ người nào đủ tư cách đứng cạnh cô ấy như anh.
Anh rất yêu cô ấy, tôi biết điều đó. Ánh mắt anh nhìn cô ấy, luôn luôn chan chứa những yêu thương, khác hẳn với ánh mắt anh nhìn tôi. Những cử chỉ của anh, luôn luôn ôn hòa, dịu dàng và ấm áp. Trong thế giới của anh, dường như chỉ hiện diện một mình bóng hình của cô ấy, không còn chỗ cho bất kì ai khác.
Tôi yêu anh, yêu rất nhiều. Anh dường như cũng biết điều đó. Vì thế, anh luôn tìm cách tránh né tôi, ít nhất là khi có Vân Như. Nhưng anh không hiểu rằng, tôi chưa bao giờ mong mình có thể thay thế vị trí của cô ấy, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận được tình cảm của anh. Tôi chỉ mong có thể là người đứng đằng sau lưng anh, thầm lặng yêu anh, thầm lặng chia sẻ cùng anh những niềm vui, nỗi buồn, cho dù anh chẳng bao giờ nhìn đến tôi.
Thế rồi, bọn họ đã chia tay, anh và cô ấy. Không ai hiểu nguyên do. Tất cả đều kinh ngạc vô cùng. Không ai có thể ngờ rằng, bọn họ, cặp đôi đẹp nhất, chàng hoàng tử cao quý cùng nàng công chúa dịu dàng, đã chia tay như thế.
Vân Như chuyển trường. Không còn công chúa nữa, hoàng tử một mình đơn bóng. Từ ngày cô ấy ra đi, anh dường như tự giam mình vào một thế giới cô độc. Anh vẫn làm những việc họ thường làm, vẫn đi dạo dưới những hàng cây xanh mát, vẫn ăn trưa dưới nhà ăn của trường, vẫn lững thững đi trong làn mưa bụi với chiếc ô trong suốt, chỉ khác là... bây giờ... chỉ còn một mình anh.
Ánh mắt đau thương của anh làm trái tim tôi đau nhói. Bóng dáng cô đơn của anh khiến tôi ao ước có thể tới bên anh, có thể ôm lấy anh, mang hơi ấm của mình sưởi ấm cho anh.
Và cuối cùng... tôi đã làm điều đó...
Ngày mưa hôm ấy, tôi bắt gặp anh ngồi bên vệ đường, chiếc ô vứt lăn lóc bên cạnh. Anh khóc, có lẽ vậy. Nước mưa và nước mắt anh hòa làm một, tôi không phân biệt được nữa.
Đau nhói... Tôi đã không thể suy nghĩ điều gì, vội vàng bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy anh. Anh lẳng lặng tựa đầu vào vai tôi. Chúng tôi yên lặng ngồi đó, bên đường phố tấp nập người qua lại, dưới màn mưa buốt giá.
Ngày hôm sau, anh tỏ tình với tôi.
Tôi không biết, lí do có phải vì ngày mưa chiều hôm ấy, hay là một điều gì khác. Tôi chỉ biết rằng, giấc mơ của tôi đã trở thành hiện thực, chỉ biết rằng, tôi đã có anh.

"Này! Chờ em đã! Sao anh đi nhanh thế?"
Tôi bước thấp bước cao theo anh, lòng thầm hối hận vì đã mang giày cao gót. Điều đó khiến tôi gặp khó khăn khi cố bắt kịp anh.
"Anh xin lỗi! Anh quen rồi." Anh khẽ cười, nhưng dường như thoáng qua trong đôi mắt màu nâu sẫm là một nét u hoài.
"Được rồi! Không sao cả! Nhưng anh có thể đi chậm lại một chút được không?" Tôi có thể đoán được nguyên do của nét u hoài vừa thoáng qua hoài trong đôi mắt ấy. Bởi vì... cô ấy... cũng cao như anh.
"Ừ!" Anh mỉm cười rất dịu dàng, chủ động chìa tay ra để tôi nắm lấy.
Tôi cũng cười, đặt tay mình lên tay anh. Tôi thích cảm giác được anh nắm tay, thích hơi ấm ngọt ngào bao bọc quanh tôi, thích tất cả mọi thứ, tất cả những gì thuộc về anh.
"Anh có biết vì sao em không bao giờ dùng son không?" Tôi khẽ hỏi bâng quơ khi đi qua một cửa hàng mỹ phẩm.
"Tại sao?"
"Bởi vì em muốn..." Tôi bỏ dở câu nói, lấy hết can đảm, nhanh như chớp kiễng chân lên, đặt một nụ hôn vào má anh.
Anh bị bất ngờ, không kịp phản ứng gì, chỉ kinh ngạc nhìn tôi.
Mặt tôi nóng ran, tôi đưa mắt nhìn đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh. Đây là lần đầu tiên tôi hành động như thế. Chúng tôi ngoại trừ nắm tay ra, đến cả một cái ôm cũng không có, ngoại trừ cái lần tôi ôm anh khi anh khóc trong chiều mưa hôm ấy.
"Vĩ Đình!"
Anh vội vàng thả tay. Cánh tay tôi lập tức buông lơi, hụt hẫng.
"Chào em... Vân Như!"
Thanh thoát như tiên nữ rơi xuống chốn hồng trần. Thanh cao như thiên thần giữa miền nhân gian, không vướng bụi trần. Cô ấy mãi mãi vẫn như thế, cao quý đến mức khiến người ta chỉ dám đứng từ xa mà ngưỡng mộ.
Khoảnh khắc ánh mắt họ giao nhau, tôi dường như đã trở thành một người thừa, dường như chính tôi là người thứ ba, người không nên có mặt ở đây. Giây phút ấy, tôi đã hiểu ra... một điều... điều mà tôi luôn tự mình phủ nhận...
"Bạn gái mới của anh à?"
Ánh mắt Vân như đã chuyển sang phía tôi.
"Cô ấy..." Anh ấp úng, dường như không biết phải nói gì.
Lẽ ra, tôi nên nói với cô ấy, tôi là người yêu của anh, người yêu hiện tại. Nhưng... tôi đã không làm điều đó. Cổ họng tôi nghẹn đắng, không thể thốt lên bất cứ điều gì. Trái tim dường như cũng đã tan vỡ kể từ giây phút anh buông tay tôi...
"Không sao đâu!" Vân Như cười. Nụ cười của cô ấy thực sự rất đẹp, nhưng tôi vẫn cảm nhận được, ẩn sau nụ cười đó là sự chua chát, đắng cay. "Chúng ta không còn là gì của nhau cả. Anh cũng nên đi tìm hạnh phúc mới cho mình. Vĩ Đình, chúc anh hạnh phúc!"
Vân Như đi lướt qua anh. Cánh tay anh đưa ra, như muốn níu giữ bước chân cô ấy, nhưng rồi ngay sau đó, nó lại hạ xuống, một cách tuyệt vọng.
Đáng ra ngay từ đầu, tôi nên hiểu điều này...
Tôi đã cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng cuối cùng nước mắt vẫn rơi, rơi trong vô thức.
"Chúng ta về thôi!"
Không đợi anh trả lời, tôi đã vội vã quay đi. Tôi sợ rằng chỉ đứng bên cạnh anh thêm một phút giây nữa, nhìn vào đôi mắt đau khổ của anh, một chút hi vọng cuối cùng trong trái tim tôi cũng sẽ vụn vỡ.
Đáng lẽ ngay từ khi bắt đầu, em phải hiểu là sẽ có kết thúc...
Đáng lẽ ngay từ khi bắt đầu, em phải hiểu sẽ chẳng bao giờ có được anh...
Đáng lẽ ngay từ khi bắt đầu, em phải hiểu... anh không bao giờ nhìn về phía em...
"Cảm ơn anh... Vĩ Đình..."
Cảm ơn vì đã cho em nhận ra tất cả.

Trời mưa, hình như là vậy. Tôi không biết nữa. Tôi chẳng còn phân biệt được thứ gì xung quanh nữa. Tất cả đều nhạt nhòa trong dòng nước mắt, chỉ có thể cảm thấy mưa rơi rớt bên vai.
Nước mắt vẫn rơi, lăn qua gò má, hòa lẫn với nước mưa, tràn qua khóe môi. Anh à, lần đầu tiên trong đời, em biết rằng, nước mắt... có vị đắng...
Tôi không rõ mình đã về nhà bằng cách nào. Chỉ biết rằng khi tôi có thể bình tâm lại, tôi đã ngồi trên chiếc ghế sofa trong phòng khách rồi.
Thật khó để chấp nhận tất cả, nhưng sự thực thì vẫn là sự thực. Không chấp nhận thì sao? Sự thực sẽ thay đổi à? Không đâu! Không chấp nhận thì sao? Anh sẽ vì sự cố chấp của tôi mà yêu tôi sao? Cũng không thể nào!
Bây giờ em đã hiểu, tại sao mỗi lần em hỏi anh vì sao lại yêu em, anh đều im lặng. Bởi vì... anh chưa từng yêu em... chưa bao giờ.
Em chỉ là...
...chỉ là...
...Người thay thế...
Rất khó để có thể rời xa người mà em yêu nhất. Rất khó để nói rằng em thực lòng chúc anh hạnh phúc. Nhưng... em nghĩ mình có thể làm được. Vì em yêu anh, yêu anh rất nhiều, yêu anh hơn bất kì ai trên thế gian này có thể yêu anh, yêu anh hơn chính bản thân em, yêu anh hơn bất cứ điều gì.
Đặt tờ giấy lên bàn, tôi chầm chậm nắn nót từng nét chữ.

"Vĩ Đình!
Đừng hỏi tại sao em lại ra đi. Anh biết lí do mà, đúng không?
Đáng ra ngay từ đầu, em nên hiểu, anh chưa từng yêu em, và sẽ không bao giờ yêu em cả. Nhưng em đã quá yêu anh, nên tự huyễn hoặc mình, tự trả lời cho những câu hỏi anh luôn cố tình né tránh.
Em không có gì đặc biệt hết. Em không xinh đẹp như Vân Như, cũng không thể nào giỏi giang như cô ấy, không có bất cứ điểm gì xứng đáng với anh cả. Như thế thì, làm sao anh có thể yêu em nhỉ? Em nên nhận ra điều đó sớm hơn. Em nên hiểu rằng, chưa bao giờ anh nhìn về phía em.
Cảm ơn anh, Vĩ Đình. Thời gian bên cạnh anh là quãng thời gian em hạnh phúc nhất. Cho dù nỗi đau anh mang đến em nhiều hơn gấp bội.
Em chỉ là người thay thế, em hiểu rõ điều đó. Anh đã đến bên cạnh em, bởi vì em yêu anh. Bởi vì em yêu anh, yêu hơn bất kì một người nào có thể yêu anh, yêu anh hơn cả cô ấy. Vì thế nên, em là một người thay thế hoàn hảo, phải không?
Anh thật tàn nhẫn, Vĩ Đình ạ! Anh biết rõ là em yêu anh, nên anh cũng biết chắc chắn em sẽ không bao giờ trách cứ khi anh lấy em làm người thay thế, phải không? Đúng vậy! Em thực sự muốn trách anh, thực sự muốn hận anh. Nhưng em lại không làm được. Em yêu anh quá nhiều, nhiều đến mức cho dù biết với anh, em chỉ là một người thay thế, không hơn không kém, nhưng em vẫn yêu anh.
Vì Đình, anh có biết cảm giác của em khi anh buông lơi đôi tay em hay không? Hụt hẫng lắm! Đau đớn lắm! Giây phút ấy, khi ánh mắt anh chạm vào cô ấy, em đã hiểu, anh còn yêu cô ấy, yêu rất nhiều. Tình cảm của anh, dường như chưa một phút giây nào phai nhạt.
Em có thể coi như không biết, có thể bên cạnh anh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng em không thể làm vậy.
Nếu anh cho rằng bởi cái tôi trong em quá lớn, thì cũng không sai đâu. Em yêu anh rất nhiều, nhưng vẫn không thể nào im lặng chấp nhận làm một người thay thế. Em có thể tự dối gạt mình, tự huyễn hoặc mình rằng, đến một ngày nào đó, anh sẽ quên cô ấy, sẽ yêu em, nhưng bản thân em hiểu, điều đó là không thể.
Vĩ Đình, em không hiểu vì lí do gì hai người chia tay, nhưng em biết chắc một điều, anh và cô ấy vẫn còn yêu nhau nhiều lắm. Hãy đi đi anh, theo đuổi tình yêu mà anh hằng mong mỏi, hãy đi tới nơi mà anh cần tới, hãy đi tìm người anh muốn tìm. Em không cao thượng, em chắc chắn điều đó. Nhưng có điều, em lại quá yêu anh rồi. Thế nên... chúc anh hạnh phúc. Hãy kéo cô ấy trở về bên anh. Chỉ cần hai người yêu nhau, sẽ không có điều gì có thể ngăn cản điều đó. Hãy hạnh phúc, anh nhé, bởi vì... hạnh phúc của anh... chính là hạnh phúc của em.

Yêu anh ngàn lần!
Hạ Quyên."

Gấp lại lá thư đã nhòe nước mắt, tôi nhấc điện thoại, bấm một dãy số.
"Ba à, con quyết định lại rồi. Con muốn sang đó sống cùng cha".
Đêm hôm đó... là đêm cuối cùng tôi ở lại nơi đây...


* * *

"Sau đó anh đã đi tìm Vân Như." Vĩ Đình ngồi đối diện tôi, đan hai tay vào nhay, khuỷu tay tì lên mặt bàn.
"Ừ!" Tôi khẽ đáp. Điều đó tôi đã đoán được.
"Hạ Quyên!" Vĩ Đình khe khẽ gọi tên tôi.
"Hả?"
"Cảm ơn em!"
"Vì điều gì?"
"Vì lá thư của em năm đó. Nó đã cho anh động lực để... đi tìm Vân Như. Bọn anh... cuối cùng... đã quay lại." Lời nói của Vĩ Đình bị ngắt quãng. Tôi hiểu, anh sợ sẽ khiến tôi đau lòng.
"Chúc mừng anh!" Tôi mỉm cười. Năm đó, khi quyết định ra đi, để lại cho bọn họ cơ hội, tôi đã biết, sớm muộn gì họ cũng sẽ quay lại.
"Hạ Quyên!" Anh thở dài. "Xin lỗi em!"
"Xin lỗi em sao? Vì đã lấy em làm người thay thế à?"
Anh cúi đầu không đáp. Tôi khẽ cười.
"Không cần xin lỗi em đâu! Em đã nói em yêu anh rất nhiều mà. Em chưa từng trách anh, thật đấy! Có người nói với em, vì cái tôi của em quá lớn, em đã để mất anh. Nhưng Vĩ Đình, em chưa bao giờ để mất anh cả, bởi vì... anh chưa từng thuộc về em."
Anh im lặng. Tôi cũng im lặng. Cả hai chúng tôi đều không biết phải nói gì. Quá khứ thì cũng đã qua rồi, nhưng nó mãi mãi là vết thương, là kí ức buồn không thể nào xóa nhòa... trong lòng cả ba chúng tôi.
"Em... có hối hận không?" Rất lâu sau, Vĩ Đình mới cất tiếng hỏi.
Không cần suy nghĩ, tôi lập tức lắc đầu.
"Chưa bao giờ! Cho dù anh cho em quá nhiều đau khổ, nhưng anh cũng chính là hồi ức đẹp nhất trong cuộc đời em. Cho dù anh chưa từng yêu em, nhưng em chắc chắn rằng, em là người con gái suốt đời anh không thể nào quên."
Anh mỉm cười, rút từ trong túi ra một chiếc thiệp hồng, đặt lên bàn.
"Anh và Vân Như sẽ tổ chức đám cưới vào cuối tuần sau. Nếu như em rảnh rỗi, thì có thể đến chúc mừng anh, được chứ?"
Tôi không cầm tấm thiệp, bởi bàn tay tôi đang đặt dưới bàn dường như đã không còn thuộc quyền kiểm soát của tôi nữa rồi. Tôi cố gắng không để anh nhận ra sự run rẩy trong giọng nói của mình.
"Chúc mừng anh!"
"Cảm ơn em!" Anh liếc nhìn đồng hồ rồi bảo tôi. "Cũng trễ rồi. Anh phải về công ty làm việc bây giờ. Hạ Quyên! Hẹn gặp lại em sau!"
"Hẹn gặp lại anh!"
Anh đi rồi, chỉ còn mình tôi ngồi lại với chiếc thiệp hồng trên mặt bàn. Hai cái tên in màu đỏ sậm khiến trái tim tôi đau nhói.
Cuối cùng thì... em vẫn không thể nào quên anh...
Để lại tấm thiệp nằm im lìm trên bàn, tôi khoác túi xách, trở về nhà.
Rút mảnh giấy anh vừa đưa, tôi soạn một tin nhắn gửi tới số máy ấy.
"Xin lỗi anh! Em sẽ không đến buổi hôn lễ của hai người. Em biết, em chỉ là người thay thế, không phải người anh yêu. Nhưng anh à, anh phải hiểu rằng, người thay thế... thì cũng biết đau. Dù sao, cũng chúc anh hạnh phúc!"
Từ tận đáy lòng, em chúc anh hạnh phúc. Hãy luôn mỉm cười anh nhé. Em thích nụ cười của anh, yêu nụ cười tỏa nắng ấy, yêu mọi thứ thuộc về anh.
Anh và cô ấy, hãy hạnh phúc như những tháng ngày hai người từng có. Em sẽ để thời gian xóa nhòa đi vết thương trong trái tim em. Nhưng có lẽ, cả cuộc đời này, em chỉ có thể yêu mình anh, cho dù... em hiểu rằng... đối với anh... em mãi mãi... chỉ là người thay thế, không phải người anh yêu.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon