Thursday, April 11, 2013

Em định rời xa anh một lần nữa sao

Chuyên Mục

* Tác giả: Natasy
* Rating: 12+



Ánh nến lung linh toả sáng khắp khu vườn của một biệt thự xa hoa và lộng lẫy. Ở giữa khu vườn là một chiếc bàn tròn bày những món ăn thịnh soạn. Linh mặc một chiếc đầm màu đen, lạnh lùng và quý phái. Đối diện cô là Vũ, anh khoác một bộ vest trắng, dịu dàng và ấm áp. Đen và trắng, đối nghịch màu sắc, và cũng cho thấy sự đối nghịch ở chủ nhân y phục. 

Vũ nhìn Linh say đắm và yêu thương, anh yêu người con gái này, yêu từ cái nhìn đầu tiên. Anh yêu sự lạnh lùng nơi đôi mắt màu cafe kia, anh yêu cái dáng mảnh mai, yếu đuối như cần người bảo vệ ấy, anh yêu cả sự vô tâm, hời hợt của Linh. Anh yêu Linh vì tất cả. 

Hôm nay, ngày quan trọng nhất cuộc đời Vũ, cái ngày mà anh chờ đợi, luyện tập biết bao nhiêu lần cũng đã tới, ngày Vũ cầu hôn Linh. Anh dắt cô vào điệu Ballad nhẹ nhàng, cả hai như hoà vào dòng nhạc. Bản nhạc kết thúc, Vũ quỳ xuống dưới chân Linh như những bộ phim Hàn Quốc thường chiếu, anh nâng bàn tay mảnh mai của cô lên và lồng vào nó một chiếc nhẫn.
_ Linh à, làm vợ anh nha!

Bỗng dưng khuôn mặt Linh tối sầm, nước mắt cô chực rơi. Cô tháo chiếc nhẫn ra, quỳ thụp xuống. Cô nói trong tiếng khóc.
_ Vũ à, em không thể. Mình... mình... chỉ nên yêu nhau, không nên kết hôn anh à. Em.. không xứng với anh đâu. Em bẩn rồi. Anh tìm một người con gái khác xứng đáng hơn em đi anh. 

Cô càng khóc to hơn, Vũ ngạc nhiên, ôm chầm lấy thân hình bé nhỏ ấy. Linh đẩy Vũ ra, chạy đi.
_ Em nghĩ mình đừng gặp nhau nữa.

Rồi Linh chạy đi mất, Vũ ngồi đó, sững sờ. Anh đã làm gì sai, hay tại anh cầu hôn chưa đúng lúc. Linh muốn trêu Vũ sao. Trái tim Vũ nhói lên. Thế nào là chỉ nên yêu nhau, thế nào là không nên kết hôn. Thế nào là không xứng. Tất cả làm đầu óc Vũ quay cuồng. Ngày hạnh phúc nhất đời anh tại sao lại thành như thế này. Anh yêu Linh, và cô cũng yêu anh. Hai người thực sự rất hạnh phúc, nhưng tại sao, tại sao Linh lại như thế. Anh đã làm gì sai?

*******
Tối về, Vũ gọi cho Linh hàng chục cuộc, nhắn cho cô hàng trăm tin nhưng không có dấu hiệu trả lời. Trên Facebook, cô Unfriend với anh, cô ẩn Yahoo. Vũ đến nhà Linh, nhưng cô không về nhà. Linh tránh mặt Vũ, không một lý do. Đêm đó, Vũ thức trắng, tay cầm chiếc điên thoại không buông.

Những ngày sau, Vũ chẳng khác là bao. Anh tìm Linh, tìm mọi cách để liên lạc với cô, nhưng đều thất bại. Đúng, cô đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của anh. Vũ bắt đầu đi bar, một nơi anh hiếm khi nào tới vì Linh không thích. Anh tìm đến hơi men để quên đi Linh. Trong cơn say, anh gọi tên cô. Và anh khóc. Khi một người con trai rơi nước mắt, nghĩa là họ yêu người con gái đó... rất nhiều.

Vũ chỉ muốn gặp Linh, được nhìn thấy cô, chỉ để biết rằng cô vẫn sống tốt. Anh muốn ôm cô, anh muốn vuốt mái tóc đen mượt ấy, anh muốn được chở cô đi dạo khắp đường phố Sài Gòn, muốn cô dựa vào lưng anh ngủ gật. Anh nhớ cô, nhớ nhiều lắm, anh muốn biết lý do cô biến mất. Anh muốn biết lý do cô rời xa anh, nếu rời xa anh giúp cô sống tốt hơn thì anh sẽ làm, dù rất đau đớn.

*******
Vũ nhìn vô màn hình laptop vô hồn, anh thẫn thờ nhìn cửa sổ chat được bật sẵn, với hàng chục tin của anh, nhưng không hề có một dòng rep của Linh. Bỗng dưng, nick của Linh sáng đèn, và nick ấy BUZZ!!! anh.
_ linh.hpkca: BUZZ!!!
_ vu.hpkce: Linh ơi, em ở đâu? Tại sao em lại tránh mặt anh? Trả lời anh đi
_ linh.hpka: Tôi không phải là Linh. Tôi muốn gặp anh, ngay bây giờ. Lầu 5, cafe LUVE. Tôi đợi, tôi sẽ cho anh biết thứ anh muốn.

Vũ không rep, mà nhanh chóng đến LUVE.

*********
Lầu 5, vắng người, thậm chí là không có một ai. Chỉ duy nhất một chàng trai, với mái tóc màu đỏ vuốt keo, cách ăn mặc khá bụi bặm, nhìn ra vẻ dân chơi. Vũ tiến lại chiếc bàn gần cửa sổ, nơi người con trai ấy đang ngồi.
_ Anh là Vũ? - Cậu ta hỏi.
_ Là tôi.

Vũ kéo ghế ngồi, anh gọi cho mình một ly cafe đen. Anh nhìn chàng trai trước mặt, một thoáng lo lắng và ghen tuông xen lẫn trong anh.
_ Anh nói đi, Linh đang ở đâu?

Hắn ta cười, vẻ bình thản, nhấp một ngụm từ chiếc ly chứa thứ chất lỏng màu đỏ đậm ấy, mùi rượu xộc lên mũi khiến hắn mơ màng.
_ Anh không cần phải vội thế. Chắc cậu là bạn trai của Linh?

Nhìn vẻ bình thản của hắn, Vũ tức sôi máu, nhưng anh cố kiềm chế, vì anh thật sự muốn biết Linh đang ở đâu.
_ Đúng vậy.
_ Tôi là Tuấn, anh trai Linh.

Vũ vô cùng ngạc nhiên, Linh có anh trai, nhưng không bao giờ kể với anh.
_ Xin lỗi vì đã thất lễ.- Vũ điềm đạm trả lời, anh biết gây ấn tượng xấu với người con trai trước mặt không tốt tí nào.
_ Không sao, tôi hiểu cậu đang lo cho con bé như thế nào.
_ Mong anh cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra. - Giong Vũ như là van xin, anh rất lo cho cô, lòng anh như lửa đốt.
_ Hình như cậu cầu hôn Linh và nó không đồng ý?
_ Đúng vậy, và cô ấy tránh mặt tôi.
_ Và cậu đang cần 1 lý do?

Vũ khẽ gật đầu.
_ Vì nó nghĩ nó không xứng với cậu. - Ánh mắt Tuấn xìn về nơi xa, nhiều tâm trạng.
_ Tại sao? Tôi chưa bao giờ nghĩ như thế cả.
_ Nó mất trinh rồi, cậu biết chứ?
_ ... - Vũ thẫn thờ, trong lòng cậu hỗn độn, ích kỷ ghen tuông gần như lấn át hết lí trí của cậu.
_ Năm nó 14 tuổi, tên gia sư đã cưỡng hiếp nó, lúc tôi về tới nhà, đã quá muộn. Tôi đánh hắn gần chết. Rồi đưa Linh đi điều trị tậm lí, nó mất niềm tin vào tất cả, nó đau đớn, nó nhục nhã. Nó luôn có cảm giác người ta khinh thường nó. Nó đã vượt qua điều đó rất khó khăn, nó hầu như không có bạn, nó lạnh lùng... Cho đến khi nó gặp được cậu.
_ ...
_ Nỗi ám ảnh từ quá khứ dằn vặt nó khi cậu cầu hôn nó. Nó nghĩ cậu sẽ không chấp nhận, nó nghĩ nó đã bẩn nó không xứng đáng với cậu.
_ ...
_ Là con trai, tôi hiểu cho cảm giác lúc này. Tôi biết cậu đau đớn và tức giân lắm, vì sự ích kỷ lu mờ lý trí rồi. Nhưng mong cậu hãy hiểu cho nó. Nó yêu cậu rất nhiều.
_ ...
_ Những điều cần nói, tôi đã nói xong. Đây là danh thiếp của tôi, khi suy nghĩ kĩ rồi, hãy liên lạc lại với tôi, chào cậu.

******
Vũ ngồi trên bệ cửa sổ, trong 1 căn phòng tối. Anh suy nghĩ rất nhiều về những lời Tuấn vừa nói. Lúc đầu, anh ích kỉ, anh tức giận, thậm chí là một chút khinh thường. Nhưng rồi khi nghe Tuấn giải thích, anh căm hận kẻ đó, người đã làm cho Linh đau đớn. Anh thương cô nhiều hơn, anh muốn bảo vệ cho cô, anh sẽ bù đắp lại tất cả, anh sẽ mang đến hạnh phúc cho cô. Anh khóc, như anh cũng là người trong cuộc, cũng chịu nhiều đau đớn như cô.Lần thứ 2 anh khóc vì 1 người con gái...

Vũ hiểu rồi, thầm mắng Linh ngốc nghếch khi lại chịu nỗi đau đó một mình, không chia sẻ với anh, Rồi lại rời xa anh, làm anh đau khổ, gần như muốn điên lên vì nhớ, vì yêu cô. Anh bấm số gọi cho Tuấn.
_ Hãy cho tôi biết Linh ở đâu, làm ơn...
_ Xin lỗi, tôi không biết, nó đi mà không để lại lời nhắn. Cậu hiểu cho nó thì tốt quá. Mong cậu cố gắng tìm nó dùm. Tôi đặt niềm tin vào cậu...

Vũ lo lắng, Linh đi đâu chứ? 1 tuần rồi, lại đi 1 mình nữa, Linh mà có chuyện gì, chắc anh ân hận cả đời.

**********
_ Nếu một ngày em biến mất, anh biết tìm em ở đâu? - Vũ xoa đầu Linh, khẽ hỏi, anh không muốn ngày đó đến chút nào.
_ Em thích Paris anh à, em sẽ tới đó. Nơi đó cực lãng mạng luôn nhé. - Linh cười híp mắt. Giay phút đó, thật hạnh phúc bao nhiêu.

***********
Vũ sực nhớ ra, anh lên máy bay sang Pháp ngay chiều hôm đó.
Vũ đến tháp Eiffel, nơi mà Linh thích nhất, anh đi dạo, nhìn các cặp đôi đang yêu nhau mà tim đau thắt. 
Rồi anh đụng phải cô, dáng người đó, dáng người mà đã khắc sâu vào tâm trí anh tự bao giờ. Dường như Linh không nhận ra người mình đụng phải là Vũ. Cô vội xin lỗi và chạy đi. Nhưng Vũ đã níu tay cô lại, đồng thời kéo cô lại và ôm cô vào lòng, siết chặt. Anh nhớ lắm cảm giác khi được ôm cô vào lòng, che chở cho người con gái mỏng manh, đã chịu nhiều tổn thương này.
_ Em định rời xa anh một lần nữa sao?
_ Anh... Vũ, sao anh lại ở đây.
_ Anh nhớ em.
_ Em không xứng với anh đâu.

Vũ cảm nhận được Linh đang khóc trong vòng tay mình, cô run nhẹ, tiếng nấc đứt quãng.
_ Em ác lắm, tại sao không kể cho anh chứ, tại sao lại biến anh thành một kẻ ích kỷ, ác độc đến như thế? Em nghĩ anh là hạng người gì chứ. Anh yêu em, anh yêu em nhiều lắm, em biết không???? - Vũ gào to.
_ Liệu anh có chấp nhận em, một người con gái không còn trong trắng? - Linh nói trong nước mắt, xen lẫn chút cay đắng.

Vũ đẩy Linh ra, siết chặt đôi vai run run của cô, nói kiên quyết.
_ Nghe này, anh yêu em vì em là em, chứ không phải vì cái màng sinh học ấy. Ngốc à.
_ Anh nói thật? - Linh nhìn Vũ.
_ Anh xin thề.
_ ...
_ Em, làm vợ anh nha.

Vũ cầu hôn Linh một lần nữa. Lúc này nhiều người vây quanh, khiến cô ngại vô cùng, chỉ biết cúi đầu. Nhìn cảnh trên ai cũng biết là cầu hôn nên xung quanh mọi người ai cũng hô to cỗ vũ bằng tiếng anh khiến cho mặt cô đỏ bừng. Cô chỉ biết gật đầu một cách thẹn thùng. Anh hạnh phúc ôm chầm lấy cô. Hạnh phúc. Ngay lúc nó, pháo hoa bắn, sáng rực bầu trời Paris như 1 lời chúc mừng cho hạnh phúc của họ.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon