Sunday, May 26, 2013

Cơn gió mùa hạ

Chuyên Mục

Thu dọn lại căn phòng nhỏ của mình nó phát hiện ra mặt dây chuyền hình trái tim nạm đá vô cùng tinh xảo. Nước mắt của nó lại tí tách rơi, gợi cho nó về một hình bóng thân thuộc; đã lâu lắm rồi nó không khóc, cứ ngỡ bản thân mình sẽ ổn thôi theo thời gian. Theo những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nó nhớ lại những ngày đầu nó gặp được cơn gió mùa hạ ấy.
Nó không phải là một học sinh ưu tú nhưng có lẽ là do may mắn mà nó thi đỗ được vào trường chuyên đứng đầu thành phố. Mà lý do nó thi vào trường cũng thật ngộ, vì cậu bạn mà nó cảm nắng thi vào trường này mà nó thi thôi. Ngày nhận được thông báo trúng tuyển ba mẹ nó cười nhiều lắm, luôn miệng khen nó nhưng nó lại thấy hình như mình quyết địnhy sai rồi.
Nó đã cảm nhận đúng, trong một lớp chuyên tự nhiên, ai cũng có bản điểm cao ngất như trừ nó vì nó thiên về xã hội. Cứ thế, chật vật lắm nó mới trụ lại được lớp chuyên nhưng cũng không thấy vui vẻ gì. Cậu bạn mà nó cảm nắng cũng đã có bạn gái, hơn nữa đó còn là một cô bạn rất dễ thương, học giỏi. Nó lại rất bình thường, học không giỏi, ngoại hình không nổi bậy thì làm sao người ta chú ý tới nó được. Nó từ chối tất cả các lớp học thêm trong hai năm đầu cấp 3 vì bản tính ham chơi của mình. Hơn nữa có đi học thì nó cũng không thể theo kịp được tốc độ dạy và học của một tập thể toàn những người xuất sắc.
Năm cuối cấp, ba mẹ nó quyết định cho nó học phụ đạo với riêng một gia sư nhằm củng cố kiến thức cho nó chuẩn bị thi đại học. Chẳng phản ứng lại, nó cứ thế đồng ý sẽ tới học tại nhà gia sư nọ, nó cũng ý thức được bản thân phải tự chuẩn bị cho tương lai của mình. Nhờ thầy ấy mà kiến thức của nó được bổ sung, kĩ năng làm bài cũng dần theo kịp các bạn trong lớp.
Cho tới một ngày nó vẫn tới nhà thầy, theo thói quen thường lệ nó đi vào nhà nhưng không nhìn thấy thầy đâu mà thay vào đó là một tên con trai đang ngồi gặm của táo đỏ - phần thưởng của thầy cho bài làm thi thử của nó. Nó không thích gây sự nhưng lần này hắn đã chọc giận nó vì nó đã thức cả đêm để đổi lấy được quả táo này.
Lúc ấy thầy mới đi ra, nó lên tiếng:
“Thầy ơi, hình như giá thuốc xịt diệt ruồi tăng à thầy?”
“Đâu có, sao em hỏi thế?”
“Thế sao có con ruồi to tướng trong nhà thầy?” -nó chỉ vào hắn đang trơ mắt nhìn nó.
Hắn gãi đầu, cười ngượng nghịu:
“Tớ không phải là ruồi, tớ là học sinh mới của thầy Lâm”
“Trời đất, con nhóc này lại giở chiêu độc mồm, độc miệng ra với thầy hả? Chỉ là quả táo thôi mà, thầy đền cho em hai quả được chưa?” – thầy cười cười đi vào nhà bếp lấy ra 1 đĩa toàn táo đỏ.
Lấy lại được táo, tâm tình nó tốt hơn bắt đầu nhìn tên con trai trước mặt. Khuôn mặt hóa ra cũng khá bảnh, nhất là đôi mắt rất hút hồn người khác. Hắn mặc chiếc áo sơ mi trắng toát nên vẻ nhã nhặn, thư sinh khiến nó phải nhìn lại mình. Nó đang mặc một áo phông big size in hình Mr Bean nghịch ngợm, mái tóc lòa xòa chẳng đâu vào đâu. Thầm nghĩ có thêm một tên đẹp trai học cùng cũng không tệ. Chán học có thể ngồi ngắm mĩ nam.
Cứ thế nó có thêm một bạn học cùng, lực học của hắn rất khá. Những bài toán khó hắn chỉ cho nó cách giải. Khi thấy hắn cười, bất giác tim nó đập sai nhịp. Nụ cười của hắn làm dịu đi cái nắng hè oi ả vì vậy mà nó gọi hắn là Gió, kệ cho cái tên Phong của hắn đã mốc meo ở xó nào. Hắn trả thù nó, gọi nó là Rệp mặc cho nó phụng phịu giải thích không ít lần về cái tên Diệp của mình.
Mỗi ngày học trên lớp xong nó lại mong tới giờ học thêm của mình. Nó biết ở đó hắn luôn chờ nó với những món ăn vặt ưa thích của nó, khi là vài quả ổi, khi là cốc trà sữa… Thời gian nó ở bên hắn, nó thấy mình dịu dàng hơn, nữ tính hơn vì hắn nó đang thay đổi từ từ. Hắn luôn quan tâm nó nhẹ nhàng, đôi khi trở nó trên con đường nở đầy hoa bằng lăng để nghe nó huyên thuyên đủ thứ trên đường, nghe nó kể về quá khứ, về mái trường danh tiếng nhưng đầy áp lực, về dự định sẽ trở thành một nhà văn nghiệp dư. Rồi hắn sẽ dừng lại ở một quán nhỏ ven đường, nó cùng hắn ngồi nhấm nháp những bắp ngô nướng đầu màu thơm phức hay là một cốc sữa chua nếp cẩm mát lạnh. Hắn đi cùng nó dưới mưa, mặc cho nhiều người chỉ trỏ, bàn tán chỉ vì nó thấy mưa như thế rất lãng mạn. Không biết từ bao giờ nó đã thấy quen thuộc với mùi hương gỗ bách trên người hắn
Hắn cũng kể cho nó nghe rất nhiều, rất nhiều chuyện về một cô gái. Hắn nói hắn nhìn thấy cô gái ấy lần đầu là tại thư viện của thành phố khi thấy cô gái ấy ngủ gật tại một bàn đọc sách. Hắn nói hắn đã thích cô gái ấy rồi. Nó nghe mà nghẹn ngào, những câu nói định nói cho hắn biết rằng nó thích hắn đã không thể thốt lên được đành phải vỗ vai hắn và nói:
“Còn nhiều cơ hội mà hehe. Dũng cảm bày tỏ với cô ấy đi người anh em. Gió ngốc ạ.”
“ừ. May mà vẫn có Rệp hâm bên cạnh tớ.”
Nó nghĩ nó sẽ chỉ là bạn thân của hắn thôi. Đứng cạnh hắn nhìn hắn hạnh phúc là nó vui rồi.
Ngày sinh nhật nó, hắn tặng nó một mặt dây chuyền hình trái tim nạm đá rất đẹp nhưng nó không đeo vì nó bảo hắn chỉ có bạn gái hắn mới có thể đeo được thôi. Hắn đồng ý cho nó có thể cho nó một yêu cầu, bất cứ là gì hắn cũng sẽ cố gắng hoàn thành. Nó cười bảo,
“Nhớ nhé, cậu nợ tớ một yêu cầu.”
Gần đến ngày thi đại học, nó và hắn hẹn nhau ở quán trà sữa mà hai đứa hay tới. Hắn tới trước, gọi cho nó trà sữa sô cô la loại mà nó yêu thích. Hắn nhìn nó, nhưng nụ cười của hắn không còn tươi tắn như thường ngày. Hắn dặn dò nó đủ thứ như mẹ già chuẩn bị gả con gái về nhà chồng. Nó nghe, khe khẽ trả lời và chỉ nói với hắn nhớ giữ liên lạc, tự chăm sóc bản thân mình thật tốt. Hẹn khi hai đứa đỗ đại học sẽ cùng tới nhà thầy Lâm chơi.
Hắn đỗ vào trường mà hắn mơ ước, một ngôi trường danh tiếng, còn nó chỉ đỗ nguyện vọng hai. Nó dần dần tránh né hắn, khi hắn gọi điện chỉ ậm ừ cho có lệ vì nó tự ti, nghĩ mình không xứng với hắn.
Ngày nó nhận được hung tin, nó thấy cả đất trời như sụp đổ. Hắn ra đi không nói lời từ biệt với nó. Nóc còn chưa kịp nói cho hắn biết nó yêu hắn nhiều như thế nào. Nó đã khóc rất nhiều, hai mắt sưng to như quả hạch đào. Nó im lìm lật lại tất cả những đoạn chat của nó vào hắn trên YM. Đột nhiên nó nhìn thấy một mail hắn gửi cho nó vào đêm trước ngày mà nó với hắn gặp nhau tại quán trà sữa. Hắn nói cô gái hắn hay kể chính là nó, hắn đã cố ý nhờ thầy Lâm cho hắn học nó vì muốn được làm bạn với nó. Cuối mail hắn gửi cho nó một đường link có bài hát Phía xa trùng khơi và dòng chữ: “Làm bạn gái tớ nhá, Rệp ngốc”. Nhưng vì cẩu thả mà nó đã không nhận ra. Tất cả đã quá muộn.
Những cơn gió mùa hạ lại thổi, lau khô dòng nước mắt của nó:
“Tớ sẽ cười, sẽ sống thật tốt. Không khóc vì cậu nữa. Cơn gió mùa hạ luôn bên tớ đúng không?”

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon