Wednesday, May 8, 2013

“Được Sinh Ra, Được Yêu Anh, Là Điều Hạnh Phúc!”

Chuyên Mục

Anh nhẹ nhàng đẩy cửa, bước vào căn phòng lúc nào cũng màu trắng và nặng mùi thuốc nồng, nhìn lên giường thấy vợ đang ngủ. Khẽ khàng, anh chậm rãi đến gần, cố gắng không gây tiếng động. Đặt mấy cuốn sách lên bàn, anh ngồi xuống ghế, bắt đầu công việc ưa thích: ngắm nhìn vợ say giấc. Mỗi ngày, cứ đến giờ nghỉ trưa, anh lại vào đây âm thầm quan sát cô – người con gái vừa kết hôn với mình chưa đầy ba năm đã hay tin mắc bệnh hiểm nghèo. Đôi mắt lúc nào cũng tràn đầy yêu thương của anh nhìn cô thật kỹ để xem nước da có xanh xao quá không, thân hình có gầy nhiều không và xem mái tóc dài đen mượt đó rụng thêm bao nhiêu sợi so với ngày hôm qua. Lần nào cũng như lần ấy, càng nhận ra dáng vẻ tều tuỵ của vợ, anh càng đau đớn. Cúi gầm mặt, anh cố giấu nước mắt. Nhiều lần chàng trai tự hỏi: Vì sao lại là vợ anh mà không phải là anh gánh chịu bi kịch này? Lý do gì Thượng Đế lại mang bất hạnh đổ lên người cô khi chưa đến 27 tuổi?... Anh chẳng thể có được câu trả lời.


Bàn tay mềm mại chạm vào mặt khiến anh giật mình ngước lên. Trên giường, cô đã thức tự lúc nào, chẳng những thế còn nhìn anh thật ấm áp.

“Anh đến sao không đánh thức em?”

Đối diện, anh cười cười, cất giấu nỗi buồn thật nhanh:

“Anh muốn em ngủ thêm.”

Vừa đáp anh vừa cầm mấy cuốn sách trên bàn rồi ngồi lên giường, bên cạnh vợ.

“Em xem, anh đã mang mấy cuốn tiểu thuyết em thích đến đây.”

Cô đón lấy sách, gương mặt hốc hác tươi tắn hẳn, mỉm cười dịu dàng:

“Tuyệt quá, cám ơn anh.”

Nhìn vợ trìu mến, anh bảo:

“Hay anh đọc em nghe nhé.”

Cô tròn xoe mắt sau đó gật đầu, cười thật tươi. Tiếp, cô tựa đầu vào vai chồng, lắng nghe anh đọc dòng đầu tiên trong cuốn tiểu thuyết.


Tối, rời khỏi phòng bác sĩ, anh lê từng bước nặng nhọc trở về với tâm trạng đau buồn. Anh vừa được cho hay, tình hình của vợ rất tồi tệ và điều kinh khủng, cô không thể sống quá hai tuần nữa.

Đứng trước cửa phòng bệnh, anh nén nỗi đau để không khóc khi vào gặp vợ.

Mới thấy mặt anh, cô đã hỏi:

“Anh ăn tối xong rồi ư?”

“Ừ, em chưa ngủ sao? Đừng thức khuya quá, không tốt.” Dứt lời, anh kéo chăn ra ý muốn bảo cô đi ngủ.

Cô ngoan ngoãn nằm xuống để chồng đắp chăn phủ kín người.

“Em à, em thích làm gì nào?” Vừa kéo chăn thẳng thướm, anh vừa nói.

“Dạ?”

“Ý anh là, ngoài đọc tiểu thuyết em còn thích làm gì nữa? Em cứ nói, anh nhất định đáp ứng.”

Cô lắc đầu đồng thời thò tay ra khỏi lớp vải dày nắm lấy tay chồng:

“Chỉ cần anh ở bên cạnh thế này là đủ rồi!”

Nghe vợ trả lời như vậy, anh càng đớn đau hơn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cả căn phòng gần như chìm trong bóng tối, cô đã ngủ nhưng anh vẫn thức. Anh không biết phải làm gì để vợ hạnh phúc trong những ngày cuối đời. Hoang mang. Lo lắng. Sợ hãi. Tất cả như nuốt trọn lấy anh. Còn đang trăn trở thì chợt, anh thấy cuốn ký hoạ nằm trên bàn. Đúng rồi! Cô rất thích hội hoạ. Từ khi nhập viện đến nay, chưa bao giờ cô có dịp đụng vào bút vẽ. Đắn đo hồi lâu, anh quyết định ngày mai mang bộ đồ vẽ đến cho vợ.


Sáng, cô ngạc nhiên vì thấy chồng hì hục lôi giá vẽ, bút màu, giấy Atừ nhà vào bệnh viện. Chẳng để vợ hỏi, anh nói ngay, vẻ mặt rạng rỡ:

“Lâu lắm rồi em không vẽ đúng không? Tự dưng hôm nay anh muốn thấy em cầm cọ nên mang đồ vào.”

“Nhưng bỏ lâu quá, em sợ mình vẽ xấu.”

“Không sao. Anh mong em tìm thấy hạnh phúc khi cầm cọ trên tay.”

Thấy vẻ nài nỉ đến trẻ con của chồng, cô cười phì khiến cho gương mặt xanh xao hốc hác lại trở nên tươi tắn.

Dìu vợ ra ngoài hành lang phòng bệnh, anh ngồi xuống, chăm chú quan sát cô cầm cọ và bắt đầu vẽ. Lúc trước, cô vẽ đẹp lắm nhưng giờ chỉ quẹt vài đường: màu xanh là cỏ, màu đỏ là hoa, màu nâu là đất... Nhìn vợ vẽ khó khăn, anh muốn khóc. Dù vậy, anh tự nhủ phải mạnh mẽ, mỉm cười với cô.

“Em vẽ đẹp ghê.”

Cô dừng lại, quay qua nhìn anh nói:

“Khéo nịnh! Xấu òm!”

Dẫu chồng đang tươi cười nhưng cô đâu biết rằng, lòng anh đau vô vàn. Nước mắt, anh để chảy vào tim. Sáng ấy là một ngày cuối đông đẹp đẽ, tinh khôi với hàng ngàn chiếc lá úa tàn rơi rụng xuống tâm hồn chàng trai.


Vẽ vời xong, anh lại nhớ vợ từng thích âm nhạc. Đặc biệt, cô thường chơi violon. Thế là chẳng chần chừ, qua ngày hôm sau, anh mang hẳn cây đàn violon vào bệnh viện.

“Đàn anh nghe một bản nhé.” Anh dịu dàng bảo.

“Em không biết mình nhấc nổi đàn không nữa nhưng em sẽ cố.” Cô đón lấy đàn, nói nhỏ.

Đứng ngoài khuôn viên bệnh viện, cô đặt đàn lên đôi vai gầy yếu, tay còn lại cầm cây vĩ, chậm rãi chơi một bản nhạc cũ. Giai điệu vang lên, lúc nghe lúc không nhưng anh chẳng quan tâm điều đó mà chỉ nhìn vợ đang nhắm mắt, say sưa chơi đàn. Chí ít, đây là điều anh muốn thấy.

Tự dưng, một cơn gió thổi đến vô tình cuốn bay mũ len trùm đầu, cô lập tức ngừng đàn, lấy tay che mái tóc rụng gần hết. Còn anh thì mau chóng đuổi theo, cũng may là chụp được. Lúc trở về, anh kinh ngạc thấy vợ ngồi trên ghế, hai tay cứ ôm giữa mái đầu.

“Em sao vậy?”

Nghe tiếng chồng, cô từ từ ngước lên, mắt đượm buồn:

“Tóc em... trông xấu lắm phải không?”

Bất động vài giây rồi mắt đỏ hoe, anh ôm lấy vợ bảo:

“Ngốc! Anh thương em chứ không phải mái tóc!”

Câu trả lời của chồng vừa dứt, cô ôm anh chặt hơn. Gió vẫn thổi nhè nhẹ mang theo những chiếc lá rơi rụng đang xoay tròn dưới bầu trời xam xám cuối đông. Lại thêm một ngày nữa qua đi... Và hôm đó, anh lẫn cô đều giấu nước mắt không cho người kia biết.


Mỗi ngày, anh luôn giúp vợ làm những điều cô yêu thích. Bởi, anh muốn cô cười, muốn thấy gương mặt đầy niềm vui kia. Thế nhưng chẳng hiểu sao, anh có cảm giác tất cả những việc đó vẫn chưa mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho cô... Ngoài kia cửa sồ, lá mùa đông cứ héo tàn. Thời gian chẳng thể chờ đợi thêm được nữa.


Một hôm, ngồi trên ghế ngoài hành lang phòng, anh ôm vợ, khẽ khàng hỏi:

“Em còn thích làm gì nữa không, anh sẽ mang vào đây cho em.”

“Không cần đâu anh à, vậy là đủ rồi.”

“Em đừng lo, anh đủ sức làm những điều em muốn.”

Im lặng chốc lát, cô đáp:

“Em muốn hoàn thành một chuyến hành trình!”

Đột ngột, anh reo lên, cắt ngang lời vợ:

“Đúng, em từng nói rất thích Nhật Bản và các nước Bắc Âu. Em ao ước được đến những nơi đó dù chỉ một lần. Anh sẽ mang vào những bức tranh phong cảnh khổ lớn của các nước ấy dán lên tường cho em xem nhé!”

Trước trạng thái phấn khích của chồng, cô mỉm cười:

“Ừm, cũng được. Đợi khi nào em khoẻ, chúng ta sẽ tiếp tục chuyến hành trình kỳ diệu!”

Đang vui, bất chợt anh ngừng cười. Điều vợ vừa nói khiến tim anh nhói buốt, khoé mắt lại ươn ướt…

“Ừ, nhất định rồi.”

Miệng nói thế nhưng lòng anh hiểu, chuyện đó mãi mãi không bao giờ xảy ra. Ngước nhìn bầu trời về chiều, hoa bay xoà trắng xoá mắt anh. Kỳ lạ thay, chỉ duy sáng mùa đông ấy là trời trong xanh, đẹp đẽ. Cũng có thể, nó sẽ đẹp duy nhất một lần thôi.


Hai tuần lần lượt trôi qua nhanh chóng rồi cũng sẽ đến một ngày, rất gần, phải có kẻ đi người ở lại.

“Tối, có một hội chợ hoa, anh sẽ đưa em đến đó chơi.” Anh âu yếm nhìn vợ, nói về dự định đêm nay.

“Nhưng bác sĩ bảo em không được ra ngoài.” Cô e ngại.

“Đừng lo, anh đã được sự cho phép của bác sĩ, miễn đừng về quá khuya và không ăn uống tùm lum là được.”

“Vậy à? Mà chân em yếu, có lẽ phải ngồi xe lăn.”

“Chẳng sao, anh sẽ cõng em.”

Cô cười cười, trêu đùa:

“Em nặng lắm đấy.”

“Nặng mấy anh cũng chịu.” Anh đáp vậy bởi hiểu rõ, cơ thể vợ giờ đây đã ốm hơn ngày xưa rất nhiều.

Thấy chồng kiên quyết thế, cô đành chiều theo.

Nhìn vợ chuẩn bị áo ấm để tối nay ra đường, lòng anh đau như cắt. Phải cố lắm, anh mới ngăn nước mắt không trào ra. Khi nãy bác sĩ báo với anh, cô không còn sống quá một ngày...


Màn đêm buông xuống, người người qua lại tấp nập trên con đường tổ chức hội chợ hoa. Ai ai cũng ăn mặc đẹp, nói cười vui vẻ chính vì thế họ đã không thấy một chàng trai cõng trên lưng cô gái trẻ đầu trùm mũ len, bước chậm rãi. Cả hai vừa đi vừa nhìn sang hai bên trưng bày vô số chậu hoa cây kiểng lạ mắt. Đỏ, vàng, trắng, xanh... đủ màu sắc nối tiếp nhau đến cuối đường.

“Anh mệt không?” Cô hỏi chồng khi đang ngồi trên lưng anh.

Anh lắc đầu, cười đáp “Không mệt!” dù mồ hôi lấm tấm trên trán. Nghe thế, cô quàng tay ôm cổ chồng chặt hơn. Tiếp đến, cả vẫn cứ đi và đi. Dường như họ không còn ý định xem hoa nữa mà điều họ xem trọng chính là khoảnh khắc bên cạnh nhau lúc này. Trái tim mỗi người đều được sưởi ấm bởi hạnh phúc.

Đêm trời đông se se lạnh. Gió thổi lùa vào hai tâm hồn đang hoà nguyện cùng nhau và đong đầy yêu thương.

Chợt, cô kề môi ngay tai chồng, thì thầm:

“Cám ơn anh!”

“Anh cõng em là chuyện bình thường, có gì mà em phải cám ơn.”

Khẽ mỉm cười, cô trả lời:

“Không, những gì anh làm cho em còn nhiều hơn thế nữa!”

Câu nói ấm áp của vợ tự dưng làm mắt anh cay xè. Không muốn khóc trước mặt cô, anh liền bảo:

“Sau khi xem pháo hoa xong, chúng ta ăn tối nhé. Anh biết một chỗ rất ngon, phù hợp với sức khoẻ của em.”

“Vâng.” Cô vừa đáp vừa tựa đầu lên vai chồng “Em ngủ một lát được không anh?”

“Ừm, em ngủ đi, đến lúc bắn phoá hoa anh sẽ gọi.”

Nở nụ cười bình yên, cô từ từ khép mắt lại. Trong khi vợ chìm vào giấc ngủ thì anh vẫn cõng cô, chậm rãi bước.

Đó là giây phút sau cùng vợ anh còn sống. Cô ra đi khi chưa kịp nhìn thấy pháo hoa xuất hiện trên bầu trời cuối đông.

Hoa rơi hoà vào màn đêm huyền ảo, đẹp nhưng lạnh lẽo vô cùng. Trên con đường đó, có một tình yêu mãi mãi bị chia cắt.


Cách vài ngày sau, đám tang của cô diễn ra trong nhà thờ. Người đến viếng ra vào thật lặng lẽ. Đặt hoa lên người cô, họ nhìn thấy anh ngồi bên cỗ quan tài đen, cúi đầu...


Một buổi sáng nọ, anh đang buồn bã thu dọn những di vật của vợ thì tình cờ thấy một chiếc hộp hình chữ nhật được đặt dưới ngăn bàn. Hình như ngày diễn ra tang lễ cô, mẹ vợ trao nó cho anh với câu nói: “Đây là quà Lâm gửi con. Con nhất định phải xem!”. Nhớ đến điều ấy, anh liền mau chóng mở hộp ra. Khá ngạc nhiên khi bên trong là cuốn album. Không chần chừ, anh lật trang đầu tiên xem. Dòng chữ bằng mực đen do cô nắn nót viết hiện dưới đáy mắt anh...

Khi anh cầm cuốn album này trong tay, có lẽ em đã ra đi thật xa. Em xin lỗi vì không thể ở bên anh hết cuộc đời. Và, anh à, em sẽ cho anh biết một bí mật...

Anh tiếp tục sang trang thứ hai, vẫn là nét chữ đẹp đẽ của cô:

Anh còn nhớ những kỷ niệm của chúng ta?

Sau câu hỏi đó là hàng loạt những bức ảnh kỷ niệm từ thuở bé cho đến lúc trưởng thành của hai người. Nào là đi bắt cá, cùng trốn học, tìm đom đóm, những buổi sinh nhật, rồi đến khi cả hai bắt đầu yêu nhau, hẹn hò và kết hôn. Xem hình mà mắt anh đỏ hoe. Hoá ra, cô vẫn luôn giữ những tấm ảnh hồi ức tuyệt vời này.

Kết thúc loạt hình kỷ niệm, dòng chữ thứ ba xuất hiện:

Anh và em từng hứa nhất định sẽ thực hiện một chuyến hành trình kỳ diệu bởi cả hai đều rất thích đi đây đó, thám hiểm những điều mới lạ. Anh à, thật ra em đã có chuyến đi đó rồi và, có cả anh theo cùng nữa.

Anh kinh ngạc vì thấy các trang kế tiếp toàn là cảnh cuộc sống sau khi kết hôn của hai người. Lễ cưới, chuyến đi hưởng tuần trăng mật, cuộc dạo chơi vào ngày cuối tuần đến những cánh đồng xanh rì và bờ hồ đẹp, cảnh đón Noel, giao thừa, Tết, những đêm anh cùng cô ăn bánh sinh nhật muộn. Thậm chí cả lúc hai vợ chồng ngồi trên chiếc xích đu trước hiên nhà, tựa đầu vào nhau ngắm hoa rơi cuối thu, bên cạnh là hai tách trà nghi ngút khói. Cuối cùng là những tấm hình lúc cô nhập viện và có anh luôn kề cận.

Mắt anh nhoè đi bởi thấy lại vô số khung cảnh hạnh phúc trước đây của cả hai. Rồi đột nhiên, anh lặng người, cái nhìn bất động. Vài phút sau, lệ tuôn trào từ đôi mắt mở to của anh. Ôm vội cuốn album vào lòng, đôi vai run mạnh, anh bật khóc. Thật nhiều!

Ngay phía dưới cùng trong trang hình, dòng chữ đen ướt nhoè vì nước mắt của chàng trai, vẫn rõ ràng:


LẤY ANH – chính là chuyến hành trình kỳ diệu nhất!

Với em, được sinh ra, được yêu anh, là điều hạnh phúc!


Bên ngoài, làn gió xuân mang về vô vàn những cánh hoa biệt ly, đọng lại trên bậc cửa sổ đầy sắc nắng vàng nhạt. Phải chăng, đó là lời yêu thương cô nhờ gió mang gửi đến chồng...

Giờ đây, những hồi ức – thương yêu sẽ được nuôi dưỡng bởi sự bình yên!

Hạnh phúc lớn lao của cô chẳng ở đâu xa xôi mà ở ngay bên cạnh – LÀ ANH....
Đến những cánh đồng, đến những mặt hồ.
Tận nơi cuối trời...
Hát với gió ngàn, hát với người mình...yêu dấu!
Mà giờ đây lại hát hạnh phúc đẹp nhất đời.
Để em được yêu anh và chúng mình sống cùng.
Có anh đời em, từng ngày rộn rã, chắp cánh bay khắp nơi.
Mãi êm đềm tha thiết, lời hát hạnh phúc đẹp nhất đời.
Bởi em được yêu anh và chúng mình sống cùng.
Có anh đời em, từng ngày dộn dã, bay xa...giữa trời gió lộng...bên ngày tháng thật tuyệt vời!

...
Những tháng ngày dìu em đi đến nhìn ngắm vạn cánh đồng.
Ngắm muôn nụ hoa mới rực rỡ đẹp thắm nồng.
Ngắm muôn vì sao tuyệt vời hạnh phúc.
Có anh - em đẹp ước vọng.
Bay về khắp miền chân trời.
Ngày nào nồng nàn tuổi thơ em mơ được bay đến những cánh đồng.
Được về mặt hồ đẹp xinh lung linh.
Được mãi sống cùng anh.
Ngắm muôn vì sao, với muôn ngàn hoa.
Và em mơ được đến nhìn ngắn vạn cánh đồng.
Ngắm muôn nụ hoa mới rực rỡ đẹp thắm nồng.
Ngắm muôn vì sao tuyệt vời hạnh phúc.
Mãi bên em có anh!


...

(trích trong bài hát Đôi cánh tình yêu – Mỹ Tâm)




“Chuyến hành trình kỳ diệu nhất trong cuộc đời mỗi người chính là hành trình của Yêu và Thương. Bởi, được sinh ra, được yêu ai đó, là điều hạnh phúc.”
.H.Ế.T.
(tp HCM, 13/08/2012)


Tác phẩm: “Được Sinh Ra, Được Yêu Anh, Là Điều Hạnh Phúc!”Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: truyện ngắnThuộc tuyển tập: Yêu thương là điều không đơn giản.

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon