Saturday, June 29, 2013

Em yêu anh, được không? (1)

Chuyên Mục


Đan co mình trên chiếc xe exciter hun hút lao đi trong đêm đông lạnh. Vòng tay hờ hững đặt ngang eo chàng trai phía trước, không xiết chặt cũng chẳng buông lơi. Gió lạnh lẽo lùa vào khoảng không giữa họ. Đan bỗng thấy tim mình hoang vắng quá. Trời phía trước là những khoảng đen bất tận. Đan và anh đã đi qua biết bao ngày ngọt ngào tươi sáng. Hạnh phúc quá chăng để chẳng bao giờ kịp lường trước sẽ có những ngày như hôm nay. Mệt mỏi, chán nản sau 4 năm yêu nhau. Hết yêu hay chỉ là nhất thời? Đan thấy nước mắt mình chực trào ra, cô đưa tay cắn chặt môi. Tự làm đau mình để ngăn bản thân làm những điều điên cuồng. Huy vẫn im lặng. Có phải cảm giác trong anh lúc này cũng giống cô?

- Em muốn nói chuyện?
- Chuyện gì giờ này nữa! Đi cả tối rồi. Mai anh còn thi!
- Em muốn nói chuyện!

Đan lặp lại, nhấn mạnh hơn vào từ “muốn” bằng giọng mệt mỏi nhưng kiên nhẫn.

- Thôi được rồi, em nói đi.
- Hoặc cùng cố gắng vượt qua hoặc …dừng lại! Em không thể đi bên anh mà chỉ nghe tiếng anh thở dài, mệt mỏi, chán nản! Anh ngán đi với em đến vậy sao?

Những từ cuối cùng Đan bật ra khó nhọc lắm. Tình yêu của cô, ba năm đại học với biết bao kỉ niệm không thể xóa nhòa. Cô đã yêu “Anh” bằng tất cả những non nớt ngây thơ của cô gái năm nhất, bằng tất cả mạnh mẽ phá cách của cô gái năm hai và chín chắn hơn, dịu dàng hơn của thì hiện tại. Vậy mà…

- Thứ 2. Anh chọn giải pháp thứ 2
- Anh….

Đan không nghe được tiếng Ừ khẽ lắm mà cũng sắt đá lắm từ Huy, không nghe được chính miệng mình đang lặp lại những từ ấy. Cô chỉ nghe gió lùa vào tóc, len vào tai, chảy thẳng vào tim. Lạnh toát. Nước mắt nghẹn lại. Cắn chặt tay, thật đau để không khóc hoặc ít ra không thấy mình đang khóc. Mất thật rồi. Anh rời xa cô thật rồi. Đan thấy tim mình giật lên từng hồi, nghẹn lại. Khó thở quá.

Đan nằm lặng trên giường hồi lâu, như bất động, mắt mải miết nơi những ngôi sao trên trần nhà do chính tay Huy hì hục trang trí, nước mắt cứ thản nhiên chảy ướt đẫm gối, giống như đó là thứ duy nhất cử động trên gương mặt. Nhưng hình như Đan không quan tâm đến điều đó. Ngay cả đến lý do anh ra đi, Đan cũng không quan tâm nữa. Bởi vì cuối cùng cũng chỉ bởi “ Hết Yêu” bởi vì cuối cùng thì cô cũng mất anh mà thôi. Đào bới thêm vào một kết thúc không đẹp chỉ làm tổn thương thêm mối tình bao năm qua cô gìn giữ, nâng niu. Đan không muốn nghĩ nữa.

- Mày tỉnh lại đi! Tiếc gì thứ đàn ông đấy!

Ào… Cả một gáo nước to đùng tát lên mặt cô, lực mạnh và rát. Đan im lặng, nhắm mắt rồi liếm môi. Nước mắt được dịp ào ra, mọi uất ức được đà nấc lên thành tiếng trên vai Thư.

- “ Thôi, sắp tận thế rồi. FA đi mà còn xõa”.

Đan dù đang buồn không nhúc nhích cũng không thể không suýt cười vì lời động viên của con bạn chí cốt.
2h15 phút đêm, Đan ngồi trước bàn máy tính, hướng mắt ra xa xa nơi những cơn mưa cuối mùa đang rả rich rơi. Những hạt mưa bay bay chạm nhẹ vào ánh sáng nhẹ buông nơi chiếc đèn cao áp bên đường. Những hạt mưa nhuộm vàng như những hạt bụi hiếm hoi giữa trời đêm. Mắt Đan lướt lên list bạn bè, nick chat của Huy im lìm, hằn rằng anh đang tránh cô. Đan cầm chiếc điện thoại, di đi di lại muốn gửi một tin nhắn đến “ Anh Yêu”, cô chạm nhẹ vào số điện thoại anh. Cuộc gọi đến vẫn tiếp tục. Đan nhắm mắt, ghìm tay mình lại. Để cho tim mình đau. Để sau bao nhiêu ngày xa anh, lại được chiều chuông bản thân mình bên anh. Thèm anh, thèm yêu, thèm được quan tâm anh. Ngày nào cũng vậy, sáng nào tỉnh dậy cô cũng muốn được gọi anh dậy, trưa nào cũng muốn mang cơm cho anh và đêm nào cũng muốn qua webcam được biết anh đã yên giấc.

“ Mày sinh ra là để yêu. Không yêu chắc mày chết mất. Thôi kiếm anh khác đi”. Thư đã từng bảo Đan vậy. Với Trang một phút không được quan tâm đến anh, không được yêu thương anh, giống như dài một thế kỉ vậy. Có phải bởi vậy mà anh rời xa cô, có phải bởi vậy mà anh ngột thở trong tình yêu của cô. Đan chạm tay vào ô cửa sổ, vuốt những hạt mưa nhỏ bay bay từ bên ngoài. Không chạm đến, cũng không muốn chạm đến những mong mạnh, dễ vỡ ấy. Như chính trái tim mình , lúc này cô muốn vỗ về, muốn nâng niu nó quá.

Huy không nghe máy. Tiếng nhạc chờ vang lên đều đều rồi ngưng hẳn. Đan không cố bấm máy thêm lần nữa. Cô thấy lòng nhẹ tênh như những hạt mưa bụi khẽ bay ngoài kia. Mong manh quá

Đan lặng lẽ xoay về phía màn hình máy tính.Viết 1 dòng status dài ngoằng:

“Tuyển” Trai’ trước tận thế!
Tiêu chuẩn một: Bất cần
Tiêu chuẩn hai: Cao
Tiêu chuẩn ba: Đi exciter”

Bên cạnh rất nhiều bình luận có ý khích bác kiểu: Điên tình rồi, Hội chứng bị bồ đá đây mà, Dân tình rủ nhau tìm người yêu chống tận thế nhỉ?

“ Nếu anh có đủ các tiêu chuẩn trên thì sao, cô gái”?
“ Thì inbox”

Đan cười! Đan của bây giờ đã chẳng còn để ý đến mọi lời khích bác, bất cứ ai nói gì đi nữa cũng chẳng quan trọng bằng những việc cô muốn làm cho bản thân mình. Tận thế, Đan không tin nhưng trái tim cô thèm một chút vui tươi mới mẻ thì cô biết, hiểu và rất tin.

“Anh” bắt đầu câu chuyện trước:

- Yêu nhé?
- Ừ yêu!
- Yêu nhanh không tận thế mất!
- Ừ! Ngay và luôn!

Đan không lật lại profile chàng trai ấy, điện thoại cũng chỉ lưu 1 tiếng “Anh” đầy chênh vênh. Cô cất giấu chàng trai đó cho riêng mình hay thật ra đang che giấu cả chính bản thân mình. Những tin nhắn vẫn gửi hàng ngày như rằng họ đã yêu nhau. Bắt đầu bằng sự đáp lại thờ ơ ầm ờ cho đến ngày càng có nội dung hơn. Đan mặc kệ tất cả, mặc kệ và thả nổi cả cảm xúc của bản thân. Yêu hay không yêu với Đan lúc này không còn quan trọng nữa. Chỉ thấy bản thân cần yêu và cần phải quan tâm ai đó như thói quen vậy. Không Huy thì một ai khác là ai đi nữa cũng không còn quan trọng.

- Nếu anh yêu em thật thì sao?
- Thì… chia tay!
- Nếu không tận thế thật thì sao?
- Chia tay!

“Anh” tắt yahoo cái phụt, dòng trạng thái vẫn treo lơ lửng trước mắt Đan: Tình yêu ơi! Ngủ thôi nào:* từ ban nãy. Cô thấy tim mình lặng thinh, không một chút lay động. Cô không ảo vọng vào thứ tình yêu dễ dãi này càng không mong trái tim mình rung động lần nữa để bị tổn thương thêm. Nó đã quá yếu đuối rồi. Những vết thương chưa lành được mơn trớn bằng những tình cảm khác khi mất đi càng dễ yếu đuối mà thôi.
Khung cửa chat, đêm và “Anh”….

“- Mình gặp nhau, được không em?
- Làm gì?
- Hẹn hò chứ làm gì?
- Để làm gì chứ?
- Để “yêu “
- Anh đừng quên tận thế sắp rồi nhá?
- Thế mới phải yêu gấp, không trò chơi kết thúc lại chẳng được yêu.

Ngày hôm sau, Đan lại mỉm cười trước cửa sổ chat như thế.

Và hôm sau nữa, sau những chuyện trò vu vơ như vậy Đan lại khẽ mỉm cười chìm vào giấc ngủ, không mộng mị và tròn vẹn hơn.

Cho đến khi Đan nhận lời gặp ”Anh”,sau chính xác 87 ngày anh bình luận status của cô. Đan không hồi hộp. Từ rất lâu rồi cô đã xem anh như một người bình yên đi bên cạnh mình, để bớt nông nổi, bớt điên cuồng nỗi nhớ Huy. Chưa bao giờ với cô, anh được gọi bằng hai chữ “người yêu”.

Hoàng Quốc Việt một chiều gió, xe tấp nập, dòng người lướt qua vội vã. Đan trùm mũ áo lên quá đầu,tay nhét trong bao áo, nhỏ bé nơi một góc đường. Ở cô vẫn cái vẻ dửng dưng cố hữu. Chiếc exciter đỗ phịch trước mặt:

- “Anh” đến muộn 5 phút!
….
- Ơ, xin lỗi!

Cô gái phía sau bước lên trước, quàng tay qua cổ người con trái, hôn thắm thiết lên môi rồi quay lại liếc Đan một cái thật sắc. Chiếc exciter rồ gas, đi thẳng. “Chắc cô ta nghĩ người yêu cô ta là Bea Young Gun, Nhạt nhẽo quá”. Nói rồi bật cười một mình, khanh khách, không chút ngại ngần:

- Này, nóng ruột đến nỗi bắt tạm một anh cơ đấy hả?

Đan không ngước lên, cô nhìn đôi giày dưới chân. Bỗng thấy trơ trọi quá. Đột nhiên sợ phải đối diện quá. Chàng trai trước mặt không phải Huy, cũng không phải chỉ là một nhân vật “ANh”. Chàng trai ấy là da là thịt, cao 1met 85 và nặng 80 cân “to đùng” trước mặt cô đây. Vậy mà bao lâu này cô xem “Anh” không có thật chỉ tồn tại trên facebook và những tin nhắn. Đan sẽ tiếp tục như thế nào đây

- Này lên đi, exciter đang đợi em đấy.

Đan ngước lên, bắt gặp nụ cười. Sau khi ngồi phía sau xe rồi, cô mới lên tiếng:

- Vì em quen ngồi sau exci rồi!
- Rồi, anh chỉ đùa thôi. Ai mượn em khai. Thế này thì tí tẹo nữa là khi hết sạch luôn cho coi!
- Mơ đi! Em không “KFC” thế đâu! Cấm khẩu
- Ờ, đợi xem. Mà nói nhanh đi… không tận thế đấy

- Mà ăn đi… không tận thế đấy!
….
- Mà bắt nạt tôi đi … không tận thế đấy!

- Mà ngồi sát lại… không tận thế đấy!
- Anh điên à, liên quan gì?
- Hơ hờ, thế yêu đi không tận thế gì? Thì liên quan gì? Thế mà có đứa cũng nghĩ ra được đó thôi!
- Vì “thèm yêu”
- Thế anh đang thèm được ôm!
- Vơ vẩn

Nhưng rất nhanh, anh kéo tay cô lại đặt tay cô lên eo mình. MỘt tay vẫn vặn ga cho chiếc xe lao đi trong gió. Tay anh giữ chặt tay cô trong chốc lát rồi vội thả ra ở một khúc cua:

- Xe anh đi không quen. Bỏ ra giữ tay em là ngã ngay đó nên tự giác ôm anh đi nhá..
- Xe mượn à? 
- Ừ! Mượn cho đủ tiêu chuẩn! 
- Anh “ngon” nhỉ? 
Đọc tiếp Em yêu anh, được không ( phần cuối)

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan