Saturday, June 29, 2013

Em yêu anh, được không? (2)

Chuyên Mục


Anh dừng xe ngay trước con đường vẫn được gọi là “đường tình yêu”, rồi quay lại nhìn Đan, rất dịu dàng: 

- Cố gắng để đủ tiêu chuẩn được yêu em, có được không? 
- “Anh”… 
- Anh tên là Phong.Cùng phượt Tây Thiên với em 4 tháng trước! 
- What? Anh từng đi Tây Thiên với em? Sao em không nhớ! 
- Vì em dựa vai chàng trai của em và ngủ suốt cả đường về. 
- Ơ, sao anh biết em? 
- Vì lúc đó anh ngồi phía sau em và ước rằng người con trai kia là anh! 
- Ôi, mẹ ơi! 
- Ai bảo em xinh, em phải tự giải quyết chứ, gọi mẹ làm gì? 
- Ơ, nhưng sao để ý em xinh làm gì? Xinh để người ta ngắm chứ! 
- Không nhớ cả đoạn đường leo, em cứ lải nhải chửi thằng đi trước giọng gì mà nói như gà í. Có như anh nói 1 chữ, em chỉnh 1 chữ không. Gì nhỉ: Bóng rổ. “ Rổ đâu mà rổ” “ người ta nói là bóng dzổ”. “Trời gì mà nặng thế, như cả rổ đá ấy” 
- Ối, thật á? 
- Vâng. Không thật, thì tôi chả có mặt ở đây đâu thưa cô! 

Đan không nói nữa, cô nhìn anh rồi bật cười. Vẫn nụ cười khanh khách trong veo cùng cht giọng lanh lảnh mà anh yêu ngay từ buổi chiều hôm ấy. Gió đang lùa vào tóc cô, nhẹ bay. Tim Phong xốn xang. Anh lùa tay mình vào trong tóc Đan, mùi hương tóc thoảng qua dịu dàng khỏa lấp những khoảng trống bên trong. Anh đã yêu cô từ lần ấy, lần nhìn cô gái nhắm mắt ngủ ngon lành trên cả đường đi Tây Thiên. Cô gái có nụ cười trong veo, giọng nói dễ thương trên chuyến xe hôm ấy. Cô gái có mái tóc thơm mùi bạc hà xõa ra trên vai chàng trai nọ, say sưa ngủ, môi khẽ bĩu ra, đáng yêu đến vậy. Yêu từ cái nhìn đầu tiên, Yêu từ những dòng status nhẹ nhàng như tâm hồn ngọt lịm của cô. Yêu từ những bức ảnh thậm chí nhí nhố nhất cô chụp với bạn bè. Yêu lắm! 

- Đi tiếp! 
- Đi đâu? 
- Phía trước là con đường tình yêu? 
- Thôi, qua làm gì chỉ vài hôm là tận thế mất rồi. Đường cũng sập mà người cũng bẹp, yêu cũng đừng mong có hậu! 
- Đã thế càng phải yêu cho hết biết. 

Nói rồi “ Anh” cúi xuống,chạm nhẹ lên má Đan. Thật chậm, thật êm. Đan không phản ứng lại nhưng cô thấy tim mình đập mạnh, chộn rộn và xốn xang như những ngày đầu yêu Huy. Không phải tình cảm nhợt nhạt, mệt mỏi giống sau này càng không phải trái tim lạnh lẽo, hoang vắng như những ngày sau chia tay cho đến bây giờ. Mấy tháng rồi vẫn chưa một lần biết đập mạnh, mọi thứ nhạt nhẽo đi qua như cuộc sống vốn lặng lẽ trôi quên mất sự tồn tại của Đan. 

- Này, Phải đào tạo lại em cách yêu anh mới được! 
… 

Và anh đến mang theo những sáng mai bừng tỉnh: Dậy đi con heo, người ta đi ăn trưa hết rồi. Đan oài mình vùi chiếc điện thoại xuống gối. Giấc ngủ nướng mang theo một nụ cười thật êm. 
Và anh đến mang cho em những buổi chiều lộng gió, những ngóc ngách phố cổ có khi mình anh đứng đã chắn lối: Em có tin anh cho em lạc luôn đây được không? 

Và anh đến để đêm nào Đan cũng được cười thật tươi trước khi đi ngủ , chìm vào giấc mơ hay chính cô đang chìm vào những ngày trong mơ 

“Anh đến bất ngờ và dịu dàng quá đỗi. Trái tim em mong manh chỉ muốn vỡ oa. Nhưng chàng trai trước cũng yêu em nhiều đến thế, rồi dứt tay bước đi, bỏ lại em một mình không chút luyến tiêc với niềm đau trọn vẹn. Trong em lúc này thiếu thốn niềm tin cũng hoang vắng hi vọng. Trong em lúc này chông chênh va chếnh vếnh quá” 

Đan viết thêm một đoạn vào cuốn Nhật kí mới thay kể từ ngày Huy bỏ rơi cô. 
Những dòng nhật ký ấy có “Anh”, có những ngày ngọt lịm anh dạy cô cách yêu, nhưng cũng có những đêm cô nghiến răng viết chữ “ HUY” to đùng vào cuốn sổ. Chỉ vì muốn gằn tay để nỗi nhớ đừng quá miên man, để dặn mình rằng đã bị bỏ rơi rồi.Thật rồi! Chẳng phải một giấc mơ. 

Có tiếng buzz yahoo. 

“Anh”: Em ngủ chưa? 
Đan: Chưa! Em buồn! 
“Anh”: Biết ngay mà! Mình dự quá chuẩn? 
Đan: Chuẩn gì mà chuẩn! An ủi “học trò yêu” của anh đi? 
“Anh”: cho xem cái này 

Là hình ảnh anh mặc áo hai dây, đầu đội nơ đứng theo kiểu gangnam style “cực lố”. Đan bụp miệng cười như nắc nẻ. Cả một slide show những hình ảnh nhí nhố khiên Đan ngã nhoài ra giường để cười: 
Đan: “ Ối anh ơi! Em phải đăng lên face đây! Hàng hot. Anh giao bằng chứng cho kẻ thù rồi” 

“Anh”: Sao cũng được, chỉ cần em vui 

Đan khựng lại, cô tần ngần nhìn ô cửa sổ chat. “Chỉ cần em vui”? Chẳng phải Đan cũng đã dành tất cả những lời đó cho Huy sao? Chẳng phải cô cũng yêu đến quên mất sĩ diện, đánh mất kiêu hãnh và đôi khi bỏ rơi cả tự trọng chỉ mong anh vui sao? Lặng nhìn nick “Anh” chèn giữa hai hình trái tim rồi khẽ gõ: 

- Còn chưa đấy 1 ngày nữa là tận thế? 
- Ừ, đang đợi. 
- Thật sao? 
- Ừ, đang rất sốt ruột đợi để kết thúc hết đây. Anh mệt mỏi vì trò chơi này rồi. 
- Mệt? 
- Ừ,rất mệt khi ngày nào cũng phải đợi chờ ngày kết thúc. Trò chơi này thật …dở hơi quá đi. 
“ Mệt mỏi”, mệt mỏi khi đi bên cạnh em, mệt mỏi khi nói chuyện với em, mệt mỏi khi yêu em. Em là đứa làm tất cả những người xung quanh em, yêu em mệt mỏi sao? Cảm xúc của Đan xáo trộn. Đột nhiên cảm giác trong suốt trống rỗng lại ùa về. Mất phương hướng. 

BUZZ 
BUZZ 

Tiếng buzz thứ 3 cũng là lúc Đan bấm tay vào nút nguồn tắt phụt. Mọi chuyện chấm dứt thế đấy. Ừ chỉ là trò chơi thôi mà. Yêu chơi mà. Và nó cũng chỉ kết thúc trước một ngày và 22 giờ thôi mà. Đan im lặng nghe những giọt nước mắt mình khẽ rơi. Cô tự hỏi : Trong mình bây giờ là tình yêu hay tiếc nuối những ngày qua? Chính Đan cũng không biết! 

… 
- Em ở đâu đấy, Đan! 
- Em ở nơi mình đã hôn nhau rất nhiều lần, nếu anh còn nhớ! Vẫn ở đấy thôi! 
- Sợ tận thế không? 
- Không sợ. Chẳng gì đau bằng cảm giác bị anh bỏ rơi lúc đó. 
- Sắp mưa đó, về đi! 
- Kệ em! 

Đan lặng lẽ cúp máy, nước mắt hòa trong những giọt mưa đầu tiên mặn chat. Mặn đến đắng long, đến chạm cả vào tim. Nhói nhói. 

Huy dựng xe nhìn cô bé anh từng yêu ở đó. Đã ngỡ chia tay khi hết yêu sẽ giúp em vững chãi hơn. Đau một lần thật đau ắt sẽ buông. Nhưng nhìn em lúc này, anh thấy tim mình quặn lại. Cô gái bé nhỏ một mình giữa cơn mưa đêm lạnh. Huy tiến tới, ôm chặt cô vào lòng mình bỗng muốn bảo vệ, muốn chở che trở lại như… một cô em gái bé bỏng: 

- Em còn yêu anh? 
- Em…còn 
- Sao không hỏi anh lý do rời xa em? 
- Em không muốn biết 
- Vì anh “ Hết Yêu” em, chính anh cũng không điều khiển được nhưng….. 
- Thương hại đúng không Huy? 
- Nhất định phải là anh sao? 
- Em không biết! 
- Ban nãy, em muốn người đến với em là anh hay chàng trai mới quen? 
- Em… 

Đan ngước mắt lên, kịp nhìn thấy có một chàng trai cao 1met85 đang đứng lặng nhìn cô trong vòng tay Huy. Trên gương mặt kia là mưa hay nước mắt. Đôi mắt nhìn thẳng vào cô lênh láng buồn, đôi mắt ấy nhìn cô bằng yêu thương dịu dàng cũng bằng nỗi đau không gì thay thế nổi.
 
Chậm chậm đưa tay lên miệng, cắn mạnh rồi quay đi. Ấy chẳng phải là cách Đan dậy anh khi điên cuồng muốn làm một điều gì đó dù biết điều đó là sai sao? 

- Em đã mong không phải anh! 

Đan nói vội khi đẩy Huy ra, cô chạy theo chàng trai ấy. CHàng trai mà trái tim cô chỉ lưu một chữ “Anh” vẹn tròn. Tiếng xe máy rồ gas 

- “Anh”! 
….Em yêu anh, được không? 

Đan hét to như muốn xé nát cả bầu trời mưa. Tiếng máy vẫn đều đều vang lên. Chân Đan không bước nữa. Cô đứng đó. Nước mắt tuôi xối xả. Tay lại đưa lên miệng, cắn mạnh, để đừng bước đến bên anh, để đừng làm phiền anh khi anh đã mệt mỏi thật rồi. Nước mưa như chảy vào tim cô hay nước mắt trào ra ngoài không đủ hết, ngược chảy vào trong. Đan khóc như một đứa trẻ. Tay đầy những vết răng đỏ lựng. Cắn. Vẫn không thôi cắn. 
Phong giằng mạnh tay cô ra, vuốt ve trong tay mình. Mắt anh buồn, buồn vô hạn và xót, xót xa lắm: 

- Ngốc ơi! Anh đợi tận thế qua đi. Chỉ để nói với em rằng: “Anh yêu em! Là thật đấy! Đếch đùa đâu!”
 
HẾT

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan