Sunday, June 16, 2013

Vấp Ngã Và Thất Bại

Chuyên Mục



Những vấp ngã, những thất bại, những khó khăn chỉ là thử thách chờ mỗi người chúng ta vượt qua trên từng chặng. Nếu không từ bỏ, luôn biết hy vọng, và phải tin – tin tuyệt đối vào những điều mình mong muốn để nỗ lực vượt qua thì chúng ta thừa sức vác được khối đá ấy đi theo, chừng nào nó còn muốn theo. Rồi chắc chắn đến một ngày, tình yêu của trái tim sẽ nghiền nát nó. Đấy là điều tôi muốn bạn biết.

1. Ngày cuối tuần tôi nhận được tin nhắn, của một người em họ ở xa, với nội dung rằng: “Em đang ở giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Thực sự khó khăn. Em không biết nói thế nào nữa. Em sẽ email cho chị sớm. Vì không dám nói với ai, và em rất khổ tâm chị ạ”.



Vấp ngã và thất bại là điều ai cũng phải găp trong cuộc sống của mình. Ảnh: internet

Tôi rất thương quý đứa em họ này. Nhưng không hiểu sao khi đọc tin nhắn, tôi chẳng thấy lo lắng và phân vân chút nào. Vì tôi tin mình hiểu những điều làm cô bé khổ tâm, những thứ khó khăn ấy chắc chắn sẽ giải quyết được trong tầm tay. Cứ như thể tôi hiểu, đó là một việc đương nhiên sẽ có lúc xảy ra, nhưng không biết là việc gì. Lúc ấy tôi chỉ trả lời rằng: “Ừ. Chị sẽ đợi”.

Đến tối tôi kiểm tra email thì vẫn chẳng thấy, và đến chiều ngày hôm sau vẫn không thấy mail đâu. Tôi online trên yahoo messenger. Khi thấy nickname của tôi bật sáng, cô bé vào trò chuyện ngay. Có lẽ vì không biết kể thế nào khi viết email. Hoặc có thể là muốn nói chuyện trực tiếp với tôi qua yahoo messenger nên cô bé không viết email được. Rồi cuối cùng thì tôi cũng biết được sự khổ tâm của cô ấy.

Cô bé bị hỏng kỳ thi tốt nghiệp Đại học vừa rồi. Cùng lúc, gia đình lại xảy ra một số chuyện không vui khiến cô bé phải suy nghĩ, lo lắng nhiều.

Cô bé bảorằng: “Trong lúc thi, và khi thi xong em vẫn tin mình làm bài khá tốt. Bây giờ em không biết nghĩ gì ngoài việc chờ đến thứ hai để lên văn phòng khoa, phúc khảo lại bài thi. Em chưa dám nói với bố mẹ em vì có lẽ bố mẹ em sẽ rất “sốc” khi nghe tin này. Lại còn cả cô em và mọi người trong gia đình nữa. Mọi người ai cũng biết ngày 31/6 sẽ là ngày phát bằng tốt nghiệp. Cô của em đã xin cho em vào được ngân hàng kia (cô bé học bên ngân hàng). Chỉ chờ em tốt nghiệp thôi...”.

Tôi bảo cô bé rằng: “Ừ. Cứ làm tất cả những gì em cho là cần thiết. Tuy nhiên đừng có quá sợ sệt vậy. Thi rớt thì chờ đợt hai thi lại. Nếu em không muốn nói chuyện này với gia đình bây giờ thì cũng không cần phải nói. Điều quan trọng bây giờ là em phải xác định, em sẽ tự lo cho bản thân được, sẽ đứng vững được mà không cần sự trợ cấp của gia đình, trong tất cả mọi thứ, nhất là tài chính. Vì em đã ra trường, đã tốt nghiệp rồi”.



Khi gặp những thất bại, vấp ngã, chắc chắn bạn sẽ thấy hoang mang, lo lắng... Ảnh: internet



2. Kể tỷ mỉ cuộc nói chuyện này ra thì rất dài dòng. Tuy nhiên tôi có một số suy nghĩ muốn nói đến về từ việc cô bé này. Để cho bạn, nếu gặp phải thì hãy suy nghĩ thử xem.

Tôi không hiểu tại sao, vào thời đại này rồi, giữa thế kỷ XXI, giữa thời cả thế giới hòa nhập vào nhau mà có rất nhiều người đang nắm trong tay một phần thế giới vẫn còn chấp nhận việc người khác làm hộ mình đủ thứ.

Để tôi điểm một số ví dụ nhé. Tôi có một cậu bạn học cùng khóa. Khi tôi và nhiều người khác lăn lộn để phỏng vấn, xin việc làm sau khi tốt nghiệp, đi làm gần một năm rồi mà cậu bạn đó vẫn ở nhà chờ cái vị trí một người quen định đưa vào. Tôi không ghét bất cứ điểm gì ở cậu ấy. Nhưng cứ nghĩ đến việc cậu ấy ở nhà chờ đợi trong gần một nay và không hề tự thân vận động đi làm, đi tìm việc thì tôi thấy không còn muốn suy nghĩ bất cứ thứ gì liên quan đến cậu ấy nữa. Đừng có biện hộ như những người xung quanh của tôi rằng “đó là số phận” khi chưa có việc làm bạn nhé.

Lại có một người họ hàng khác, trong một lần họp mặt gia đình, bác ấy rất hào hứng nói với tất cả các anh em, con cháu đang quây quần bên bàn ăn: “Anh làm phiên phiến thì mới nhanh được vậy đấy. Khi nó nhận được giấy chứng nhận tốt nghiệp một cái là viết luôn bốn bộ hồ sơ gửi đi. Phải nói rằng mình có số may mắn, từ trước đến nay viết bộ hồ sơ nào là trúng bộ hồ sơ đó, chưa bao giờ bị trệch. Vậy nên kể cả hồ sơ thi Đại học của chúng nó anh cũng viết hết đấy chứ”; “Xong việc rồi hôm ấy đi mua cặp cây cau cảnh, to, đẹp, rồi thuê xe chở đến nhà ông ấy. Lúc đầu cứ khăng khăng không nhận và bảo, chở về đi… Nhưng rồi nài ép mãi cuối cùng cũng nhận”.

Bạn có hiểu câu chuyện tôi đang nói không? Là bác họ của tôi đang tỏ ra rất tự hào rằng mình là một người có tâm tốt nên có nhiều may mắn. Viết hồ sơ thi Đại học cho các con là trúng. Viết hồ sơ xin việc cho con là đạt. Xong rồi lại đề cập đến “ông ấy” – tức là người có ít nhiều sự ảnh hưởng đến việc con bác ấy được tuyển dụng vào làm việc tại vị trí đó.

Tôi ngồi im lắng nghe và quan sát những câu chuyện của những người bên mình. Tất cả những người ấy chỉ thoáng xuất hiện trong tôi, khi tôi nhìn thấy họ. Họ không và chưa bao giờ khiến tôi phải suy nghĩ, muốn quan tâm. Chỉ là đôi khi tôi tôi không hiểu nổi việc “tại sao mỗi người lại tạo ra những cuộc đời tầm gửi như vậy?” khi thấy.

3. Quay trở lại việc cô bé em họ mới kể lúc đầu. Tôi đã nói rằng: “Em hãy tự mình tìm cho mình một công việc. Hãy làm bất cứ việc gì để đứng vững mà không cần sự trợ giúp của bất cứ ai ngoài sự chia sẻ về tinh thần (nếu có thể). Miễn là công việc ấy phù hợp với khả năng của em và hoàn toàn chân chính. Khi đứng vững rồi thì em muốn tiến đến đâu là quyền của em. Còn việc nói với bố mẹ, cứ từ từ để một lúc nào đó. Khi em đã tìm được việc. Khi em hoàn toàn tin tưởng và chắc chắn những việc mình đang làm. Nếu không làm được như vậy thì em sẽ còn đắm chìm trong lần vấp ngã, thất bại này! Còn họ hàng và tất cả mọi người khác, đừng có bận tâm đến họ. Nếu không thấy vui thì tránh gặp họ một thời gian cũng chẳng sao. Em hãy tự trả lời câu hỏi, em sống cho chính cuộc sống của em hay em sống vì những ý muốn của họ hàng, của mọi người xung quanh; và em đang xây dựng cuộc sống đó bằng cách nào? Nếu em chưa gạt được chữ “nhưng” ra thì mãi mãi em sẽ không đứng dậy nổi khi vấp ngã, thất bại trong những chặng đường phía trước. Rớt tốt nghiệp thì có là gì ghê gớm chứ. Tương lai có nhiều đường để đi tới. Điều quan trọng là sự tự tin ở em, đứng dậy và dám dấn thân bước, ngay cả khi biết sẽ có muôn vàn chông gai và khó khăn. Tất cả chỉ là thử thách!”.



Nhưng đừng vì thế mà chấp nhận sống cuộc đời tầm gửi, bởi ngay cả trên đá, hoa vẫn nở... Ảnh: internet



4. Bạn ạ! Tôi đã hành động đúng như thế đấy. Tôi lựa chọn và tôi từ bỏ. Tôi lên án và tôi tổn thương. Tôi đã từng khóc đến mềm người ra khi chỉ có một mình đối mặt với tất cả mọi thứ. Không chỉ đơn thuần là việc tôi muốn mà còn là việc tôi thẳng thắn cho mọi người thấy việc, tôi phản đối những “cuộc đời tầm gửi”.

Viết đến đây tự dưng tôi muốn cười. Tôi – có lúc đã thấy mình hóa ngây ngô như đá, khi không còn nước mắt để khóc cho chính mình và cho hai chữ mà mọi người gọi là “Cuộc sống” - theo đúng nghĩa đen của nó… Tự dưng tôi muốn hỏi, không biết đến bao giờ mọi thứ mới thay đổi trong văn hóa sống của những người Việt Nam chúng ta? Tất cả những thứ ấy chỉ là văn hóa sống! Nếu có ai đó muốn làm khác đi thì chắc chắn phải tự đấu tranh rất mạnh mẽ. Đấu tranh cho một điều hết sức bình thường mà ở các nước phát triển Tây phương đã đi qua từ rất lâu.

Bạn ạ! Chúng ta sinh ra đôi chân là để bước. Tôi đã từng cười đùa nói với một người bạn của mình rằng: "Bạn biết chân tui còn dài hơn đường không?!". Chỉ có những người tật nguyền mới cần người khác, những thứ khác trợ giúp khi di chuyển; Chúng ta sinh ra đôi tay là để tạo ra và nắm giữ những gì mình đã tạo ra. Chỉ có những người mà đôi tay của họ không có khả năng sử dụng thì mới không tạo ra những gì mình muốn bằng chính đôi tay của mình. Hãy coi việc nắm giữ những gì không do mình tự tạo ra là một việc tự hạ thấp chính mình; Chúng ta có bộ óc để tư duy và để kiêu hãnh về bản thân. Vậy hãy suy nghĩ và hành động sao cho đừng để mình trở thành thiểu năng.

Còn những vấp ngã, những thất bại, những khó khăn chỉ là thử thách chờ mỗi người chúng ta vượt qua trên từng chặng.

Tất nhiên rồi! Khi chưa đi qua được (những) chặng đường đấy thì vẫn có một khối đá nặng trịch trong lòng. Vậy nhưng nếu không từ bỏ, luôn biết hy vọng, và phải tin – tin tuyệt đối vào những điều mình mong muốn thì chúng ta thừa sức vác được khối đá ấy đi theo, chừng nào nó còn muốn theo. Rồi chắc chắn đến một ngày, tình yêu của trái tim sẽ nghiền nát nó. Đấy là điều tôi muốn bạn biết.

Để một ngày ngoảnh đầu nhìn lại, ta tự hào để nói với chính mình rằng: “Đó là cuộc sống của tôi – That’s my life”.



Minh Huyền

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon