Sunday, June 9, 2013

Yêu Phải Hotboy

Chuyên Mục

“Người ta bảo với tôi trai đẹp chỉ để ngắm mà thôi”.



***

Nhiều ngày qua cứ hễ mỗi lần vừa đặt chân vào trường là y như rằng tôi lại nghe loáng thoáng bên tai chuyện các sinh viên bàn tán về một anh chàng hotboy nổi tiếng toàn trường về các khoản đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi, hát hay, nhảy đẹp và điều quan trọng là anh chàng hoàn hảo trên cả tuyệt vời.

Tôi là Khiết Linh sinh viên năm nhất vừa nhập học được hơn một tuần nên chẳng hề biết mặt mũi anh chàng hotboy như mọi người thường nói là như thế nào?, tôi không biết anh ta cao hay lùn, mập hay ốm, mặt tròn hay méo, da đen hay trắng nhưng trong trí tưởng tượng của tôi chắc chắn rằng anh ta phải rất hoàn hảo thì mới được mọi người cả nam lẫn nữ ngưỡng mộ và ghanh tỵ mà phong tặng danh hiệu hotboy thế kỉ hai mươi mốt.

Vốn là một cô gái hay tò mò khám phá, tôi nhanh chống l
ao đầu vào tìm hiểu về anh chàng hotboy đó để xem anh ta như thế mà suốt ngày đi đâu tôi cũng nghe mọi người bàn tán, thế nhưng đã gần một tháng trôi qua mà tôi vẫn chưa biết được mặt mũi anh ta ra sao, có chăng cũng chỉ là được nghe được thêm vài câu chuyện khá thú vị về anh.

Một hôm ngồi trong căn tin cùng đứa bạn thân tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của một nhóm nữ sinh cấp trên ngồi bàn đối diện, họ nói về anh ta với vẻ mặt trông rất phấn khởi nhìn mặt người nào cũng thật rạng ngời đến chói lóa.

Nghe đâu anh ta tên gọi Kỳ Quân là sinh viên năm hai, con đại gia thứ thiệt mà lại là con một nên được cưng chiều hết mực, và cũng chính vì lẽ đó mà anh ta ăn chơi rất ư là hết mình, về khoản tiêu tiền anh ta được so sánh với công tử Bạc Liêu, bên cạnh đó anh ta có rất nhiều tài lẽ mà nổi bậc nhất phải kể đến giọng hát và những điệu nhảy của anh trông nó thật điêu luyện và chuyên nghiệp làm sao, mặc dù tôi chưa bao giờ được tận mắt nhìn thấy điều đó.

Thêm một điểm xứng đáng để anh ta nhận được danh hiệu hotboy chính là thành tích học tập đáng nể của anh, mặc dù là một anh chàng đào hoa, ăn chơi có số nhưng anh ta lại học rất giỏi khó ai mà theo kịp…, nghe qua bao nhiêu đó thôi cũng đã làm cho con người ta phải thật là ngưỡng mộ.

Quả thật sức hấp dẫn của anh ta quá mạnh, càng nghe mọi người nói tôi càng tò mò muốn biết mặt anh ta càng sớm càng tốt, để xem anh ta có phải là một mẫu người, một chàng hoàng tử trong mơ mà nhiều nữ sinh thầm ao ước được sánh đôi hay không?.

Như thường lệ tiếng chuông thay tiếng trống trường vang lên dấu hiệu của sự kết thúc một ngày học tập mệt mõi đã qua, sau khi thầy bước ra khỏi lớp nhỏ lớp trưởng người cằm đầu lớp tôi tranh thủ cho tập sách vào túi xách rồi chạy thụt mạng ra khỏi lớp kèm theo câu nói.

_Ai muốn ngắm hotboy thì nhanh chân theo tao ra nhà xe

Lời nói của nhỏ lớp trưởng bỗng trở nên có giá trị chưa từng thấy trong cuộc đời làm lớp trưởng bất đắc dĩ của nó, cả lớp tôi mà hăng hái nhất phải kể đến đám nữ sinh chúng nó tranh dành xô đẩy nhau dành đất mà chạy như đang bị ma đuổi chỉ để ngắm duy nhất một người được gọi là hotboy.

Nói đi thì cũng phải nói lại, trong đám nữ sinh đó còn có cả tôi và nhỏ Nhã Quyên đứa bạn thân không thể nào thân hơn được nữa của tôi, nhưng có lẽ do chúng tôi hơi nhỏ con người lại mỏng nên nhanh chống bị bỏ lại phía sau mặc dù rất cố gắng nhưng hình như là thiếu may mắn.

Nhỏ Nhã Quyên rất cứng rắn nó không chịu bỏ cuộc mặc dù bị bỏ lại một đoạn khá xa nó vẫn kéo lấy tay tôi vừa chạy vừa thở vừa ra sức nói.

_Nhanh lên, sắp tới rồi, sắp được xem hotboy rồi

Mặc dù tôi rất muốn một lần được nhìn thấy mặt chàng hotboy nhưng vì quá mệt mỏi nên tôi đã quyết định bỏ cuộc, tôi dừng lại bỏ tay nhỏ Nhã Quyên ra rồi ngồi xuống một góc hành lan vừa tranh thủ thở vừa gắng gượng nói.

_Thô..i…không…đi nữa, m..ệ…t..quá…Quy…ên…ơi…

Thấy tôi như vậy nó liền động viên.

_Cố gắng một chút nữa đi, sắp tới nhà xe rồi giờ này chắc anh ta chưa ra khỏi nhà xe đâu, chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi là tụi mình được nhìn thấy anh ta rồi

Vẫn với những hơi thở gấp gáp, tôi quơ tay ra hiệu.

_Thôi…tao không…đi nữa..đâu, mày thích…thì đi trước…đi…

_Vậy tao đi trước đây, tao đợi mày dưới nhà xe, không thích ngắm hotboy thì cứ ngồi ở đây từ từ mà nghĩ ngơi

Dường như chỉ đợi tôi nói ra điều này, nó nói rồi một mạch chạy đi với tốc độ vượt quá giới hạn cho phép của một con người mà chẳng hề quan tâm đến tôi một chút nào, nó đúng là một minh chứng sống nhăn răng cho câu nói “mê trai bỏ bạn”.

Nhỏ Nhã Quyên đi rồi, sinh viên cũng đã ra về hết nhìn đi nhìn lại dường như chỉ còn duy nhất mỗi mình tôi cùng một vài cô lao công, cảm thấy sao mà nó cô đơn đến trống trãi, tôi lúc này như một con chim lạc đàn cảm giác như bị bỏ rơi giữa một mùa đông băng giá, chưa bao giờ tôi lại thấy buồn như lúc này.

Nghĩ ngơi được một lúc tôi lại phải đứng dậy để mà tiếp tục cuộc hành trình trở về của mình sau một ngày vất vả ở trường cùng hàng đống chuyện rắc rối trăm mối như tơ, vừa đứng dậy đi được vài bước tôi bỗng nghe thấy tiếng ai đó gọi tên tôi khá là quen thuộc, quay đầu nhìn lại hình ảnh Hoán Phi cậu bạn cùng lớp nhanh chống đập vào mắt tôi làm tôi vô cùng ngạc nhiên.

_Hoán Phi? Sao bây giờ còn ở đây? Chưa về nhà sao?

Tôi tròn mắt nhìn cậu ta hỏi liền một lúc ba câu, không biết anh chàng nghĩ gì mà nhe rằng cười trừ rồi mới chịu trả lời.

_Mình vừa đi trả sổ đầu bài giúp lớp trưởng bây giờ mới về nè, còn Khiết Linh sao giờ này còn ở đây?

Tôi mĩm cười đáp.

_Tại vì mệt đó

Cậu ta nheo mày nhìn tôi tỏ vẻ không hiểu.

_Cái gì? Tại mệt sao?

Tôi gật đầu thay câu trả lời cậu ta hỏi tiếp.

_Là thế nào?

Tôi e ngại vừa đi vừa nói.

_Lúc nảy tranh thủ chạy ra nhà xe để xem hotboy là người như thế nào, nhưng tại vì mệt quá cho nên Khiết Linh mới ngồi xuống đó nghĩ ngơi thôi

Nghe tôi nói thế cậu ta gật gù.

_Oh…thì ra là như vậy

Im lặng một lúc cậu ta lại lên tiếng hỏi tôi.

_Khiết Linh cũng thích hotboy sao?

Tôi mĩm cười vô tư và trả lời một cách hồn nhiên.

_Tức nhiên rồi, cái gì hot mà không thích

Nghe đến đây cậu ta chỉ nhìn tôi mĩm cười và không hỏi thêm bất cứ điều gì nữa, cứ thế tôi và cậu ta cùng nhau bước về phía nhà xe thì nhìn thấy nhỏ Nhã Quyên đang cố hết sức mình đạp chiếc xe cà tàng từ thời bà ngoại của nó để lại, tôi và Hoán Phi vội vàng chạy đến.

_Sao vậy? Lại có vấn đề nữa sao?

Tôi hỏi.

Nó đưa tay lau mồ hôi đáp.

_Không biết là bị sao nữa, sáng nay vẫn còn chạy tốt mà

Vẫn galăng như mọi khi và tốt với tất cả mọi người Hoán Phi bỗng cất tiếng.

_Để mình xem thử

Nhỏ Nhã Quyên tránh sang một bên, Hoán Phi liền bước lên xe, không biết có phải do cậu ta là con trai sức khỏe khá tốt hay không mà chỉ cần đạp một cái là chiếc xe máy tưởng chừng như có thể đem bán ve chai của nhỏ Nhã Quyên liền hoạt động trong tình trạng không được ổn định cho lắm.

_Cám ơn, cám ơn nha

Nó vui mừng gật đầu lia lịa.

Hoán Phi mĩm cười.

_Không có gì, thôi Nhã Quyên với Khiết Linh về đi cũng trễ rồi

Tôi gật đầu mĩm cười như một lời cám ơn rất đổi chân thành rồi cùng nhỏ Nhã Quyên ra về trong lòng vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc ở đây không phải vì tôi có tình cảm gì Hoán Phi khi được cậu ta giúp đỡ và quan tâm đến như thế, mà hạnh phúc là vì tôi không phải cùng nhỏ Nhã Quyên đi bộ ra về với chiếc xe không thể nào cổ hơn nữa của nó trong những ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Trong lớp tôi mọi người thường gọi nhỏ Nhã Quyên là heo xinh, lý do là vì nó rất xinh nhưng lại ăn hàng không biết no là gì, chính vì vậy mà nó có được danh hiệu heo xinh mang theo suốt khoảng đời sinh viên, dường như được ăn là niềm hạnh phúc của nó thì phải, vừa chạy xe ra khỏi cổng trường chẳng cần hỏi ý kiến của tôi nó tấp ngay vào một quán chè bên đường thảnh thơi gọi hai ly thật to rồi ăn một cách say sưa, tôi thì không thích chè vì vậy mà phần của tôi cũng được nó xơi luôn một lược, tôi dám chắc rằng nếu có chàng trai nào nhìn thấy nó vào lúc này chắc chắn sẽ không giờ dám làm quen nó mặc dù nó rất xinh.

Trong lúc chờ đợi nó ăn tôi chẳng biết làm gì cho đỡ chán, bỗng dưng hai chữ hotboy nhảy nhót trong đầu làm tôi nhớ tới chuyện chàng hotboy liền nhanh chống mang ra hỏi.

_Phải rồi lúc nảy có nhìn thấy hotboy không?

Đang ăn nó dừng lại đập tay xuống bàn đáp làm mọi người xung quanh ai cũng đỗ dồn những ánh mắt về phía chúng tôi, không để ý đến mọi người xung quanh nó hấp tấp.

_Đúng rồi, quên nói cho mày biết lúc nảy tao đã nhìn thấy hotboy nổi tiếng đó rồi

Tôi tò mò.

_Thiệt hông? Trông anh ta như thế nào? Chắc là đẹp trai lắm có đúng không?

Nó nhìn tôi với ánh mắt thích thú rồi đáp.

_Tức nhiên là đẹp trai rồi, anh ta quả là rất đẹp trai, có nằm mơ tao cũng không thể ngờ là trên đời này lại có một chàng trai đẹp đến như vậy, anh ta đúng là một chàng bạch mã hoàng tử mà mọi cô gái đều mong muốn có được, anh ta là một báu vật đó

Nghe nó nói tôi càng thích thú và tò mò nhiều hơn với anh chàng này, tôi hấp tấp hỏi tiếp.

_Trông anh ta như thế nào kể cho tao nghe với coi, nhanh lên

Mắt nó bắt đầu mơ màng như để nhớ lại rồi khe khẽ, khe khẽ.

_Anh ta có một gương mặt rất baby nhưng không kém phần nam tính, làn da của anh ta trắng gì sáng thế không biết, môi thì hồng hào giống như những diễn viên trong phim Hàn Quốc, tóc thì để séo che nữa gương mặt được nhộm lên một màu rất hợp với làn da trắng sáng của anh ta, thêm vào một chiều cao lý tưởng, trông anh ta cởi chiếc SH thật sang trọng làm sao, ước gì một ngày nào đó mình được ngồi sau xe của anh ta chắc là hạnh phúc lắm, nói chung là anh ta rất tuyệt vời

Mới nghe nó diễn tả thôi mà tôi có thể hình dung ra mức độ hot của anh ta như thế nào rồi, người như anh ta không thể nào mà không phong tặng danh hiệu hotboy.

Tôi còn đang tưởng tượng thì nó bất ngờ đưa điện thoại cho tôi rồi nói.

_Mày xem cái này đi

Tôi nhìn vào màn hình điện thoại quan sát một hồi rồi nhăn mặt nói.

_Cái gì đây?

_Tao chụp hình anh ta cho mày xem đó

Nó đáp.

Tôi tiếp tục dán mắt vào màn hình điện thoại cố gắng quan sát thật kỉ nhưng đáng tiếc tôi không nhìn thấy được gì ngoài đám nữ sinh, tôi hỏi.

_Sao không thấy gì vậy?

Nó cằm lấy điện thoại nhìn vào rồi nhe răng cười khì khì.

_Xin lỗi mày nha, tại lúc nảy đông quá nên tao không chụp được anh ta, để khi khác có cơ hội tao sẽ chụp cận mặt anh ta cho mày xem, chỉ sợ lúc mày xem rồi đem lòng nhớ thương người ta nữa thì khổ

Tôi trề môi đưa tay đẩy nhẹ đầu nó rồi nói.

_Mày làm như tao mê trai lắm không bằng, tao chỉ muốn biết mặt mũi anh ta như thế nào thôi, chứ nhớ thương thì không bao giờ

Nghe tôi khẳng định khá mạnh miệng, nó thở dài rồi nói.

_Tao chỉ sợ mày nói được mà làm không được thôi

Tôi gật đầu chắc chắn.

_Để rồi xem

_OK

Nó đáp vô cùng dứt khoát pha vào đó là phần thách thức.

Người ta thường nói “nụ cười làm người ta trẻ lại, tình yêu làm người ta đẹp ra”, mặc dù là chưa có tình yêu và cũng không quan tâm đến vẻ bề ngoài cho lắm, nhưng ngày hôm nay trước khi đến trường tôi đã phải dậy thật sớm chuẩn bị cho mình một ngoại hình trông thật bắt mắt với mục đích gây ấn tượng mạnh cho chàng hotboy khi anh chàng nhìn thấy tôi và biết đâu anh ta có tình cảm với tôi thì sao?.

Kế hoạch một bắt đầu!

Hôm nay đến trường tôi nhất quyết phải tìm gặp cho được anh chàng hotboy, chính vì lẽ đó mà ngày hôm nay tôi quyết định đi học thật sớm và sẽ tự mình đi học chứ không đi cùng nhỏ Nhã Quyên như mọi khi.

Hằng ngày cứ ngồi sau xe nhỏ Nhã Quyên tranh thủ ngủ trên đường đến trường, tôi chưa bao giờ được nhìn ngắm khung cảnh bình minh vào buổi sáng tinh sương lần nào, lần này thì khác và cũng là lần đầu tiên mà tôi được nhìn thấy buổi sáng bình minh trên con đường từ nhà tôi đến trường đẹp đến lạ thường, dọc hai bên đường ngàn hoa khoe sắc, không khí trong lành mát mẻ, trên cành cao những đàn chim ríu rít gọi nhau chào ngày mới, tôi có cảm giác như nàng xuân đã về đâu đây, quả thật có ngắm nhìn cuộc sống vào thời điểm này mới thấy được hết cuộc đời thật đẹp và đáng sống.

Khẽ đưa tay tôi ngắt một bông hoa dại nhẹ nhàng cài lên mái tóc dài óng ả rồi tiếp tục tung tăng với quảng đường còn lại, bất ngờ một chiếc xe chạy qua với tốc độ không thể nào nhanh hơn được nữa làm vũng nước còn động lại dưới đường sau cơn mưa bắn tung tóe vào người tôi, hoảng hốt tôi la lên.

_Á…

Nhìn lại mình lúc này tôi thấy mình thật đáng thương bao nhiêu công sức để chuẩn bị cho mình một ngoại hình bắt mắt giờ như dã tràng se cát, tôi nhìn lên dự tính sẽ cho cái kẻ dám biến tôi từ một con thiên nga thuần khiết trở thành một con vịt xấu xí bằng một bài học nhớ đời, tôi chỉ kịp quát.

_Cái đồ…

Rồi sau đó là sự im lặng đến bất ngờ, tôi ngớ người ra tròn mắt nhìn chằm chằm theo cái kẻ đáng ghét đó, miệng lẫm bẫm.

_ Trời ơi! Sao mà đẹp trai quá vậy nè

Anh ta quay đầu lại nhìn tôi nhếch miệng cười duyên rồi tiếp tục lên ga chạy vút đi mất, chẳng có một lời xin lỗi nào gửi đến tôi, còn tôi thì như bị thoi miên mất rồi chỉ biết nhìn theo anh ta và mĩm cười cùng cái vẫy tay như thay tôi nói lời tạm biệt.

Hình ảnh anh ta dần dần khuất xa rồi hoàn toàn biến mất mà tôi vẫn không tài nào thoát ra được sự thoi miên đáng có này, đầu óc tôi bắt đầu mơ mơ màng màng vẻ ra trong trí tưởng tượng của tôi là hình ảnh rất đổi nên thơ và ngập tràn một màu hồng hạnh phúc, giữa một ngày nắng ấm lung linh anh ta nói lời tỏ tình với tôi trong một không gian vô cùng lãng mạn theo mô típ rất Hàn Quốc, một nhà hàng sang trọng với các món ăn thật đắc tiền, trong nhà hàng không có một người nào ngoài tôi và anh ta, một thứ ánh sáng lập lòe một giai điệu nhẹ nhàng vang lên, khẽ kéo ghế đứng dậy anh ta bước về phía tôi xè tay người hơi cuối mời tôi cùng anh nhảy một bài thật đáng nhớ, và sau đó là một nụ hôn nồng cháy cùng với lời tỏ tình dễ thương.

Anh ta cằm tay nhìn thẳng vào mắt tôi và tự tin hỏi.

_Em có đồng ý làm người yêu anh không?

Cuối đầu, cắn môi tôi ngập ngừng bối rối.

_Em…em…hình như..là em đồng ý

Một nụ cười hoàng tử nở rộ làm trái tim tôi không còn nghe lời tôi nữa, anh lấy trong túi ra một chiếc nhẫn quỳ xuống chân tôi và nói.

_Chúng ta cưới nhau đi

Tôi nhìn chiếc nhẫn đẹp đến vô ngần mà lòng hạnh phúc không nói được lời nào chỉ biết đưa bàn tay mình cho anh như đã nói tôi muốn điều đó, anh đeo chiếc nhẫn vào tay cho tôi rồi cuối đầu hôn nhẹ lên bàn tay mềm mại và dường như chiếc nhẫn được đeo vào tay tôi làm cho nó trở nên sang trọng và đắc tiền hơn thì phải, lúc này đây tôi chỉ muốn ôm choàng lấy anh và hét lên thật to.

_Em yêu anh…

_Nè

Cái đập tay và quát tháo của một kẻ nào đó làm tôi giật mình rơi từ tầng mây thứ chín trở về với cuộc sống hiện tại không mấy may mắn của mình, sực tỉnh ra tôi nhìn thấy trước mắt mình là nhỏ Vũ Thy người bạn cùng lớp luôn luôn làm khó dễ tôi và không coi mọi người ra gì, nó đi xung quanh nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi nói bằng chất giọng đáng ghét.

_Đi học không lo đi học, đứng ở đây mà mơ với mộng coi chừng xe tải nó đi ngang qua rồi hốt đi luôn đó nha

Không để ý đến những gì nó vừa nói, tôi nhìn thấy xung quanh mình lúc này đây không biết có nhiêu là con người đang đỗ hàng chục, hàng trăm ánh mắt nhìn về phía tôi cùng những câu nói vô cùng khó nghe đại khái như.

_Đồ điên

_Đẹp mà khùng, uổng ghê

_Chắc là uống lộn thuốc rồi



Quá ngượng ngùng và bối rối tạm hóa thù làm bạn với nhỏ Vũ Thy, tôi hỏi nhỏ.

_Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao lại có nhiều người như vậy?

Vẫn với giọng cười đáng ghét, nó cười hô hố rồi như làng cho cả thế giới biết.

_Thì tại có người đứng ở đây mơ với mộng quá cho nên người ta mới tò mò đó

Tôi nheo mày tiếp tục hỏi.

_Lúc nảy tôi đã nói gì sao?

Nó gật đầu tay câu trả lời, tôi tò mò hỏi tiếp.

_Tôi, tôi đã nói gì vậy?

Nó không nói gì mà đưa điện thoại nó cho tôi, mặc dù không hiểu nó đang muốn làm gì nhưng tôi vẫn cằm lấy và xem, nhìn vào màn hình điện thoại tôi thật không ngờ là mình vừa gây một chuyện quái gỡ như thế, giữa bàn dân thiên hạ mà tôi là ngang nhiên giơ hai tay lên trời theo hình chữ V mà thốt lên rằng “em yêu anh…”.

Tôi xin thề nếu bây giờ có cái lỗ nào ở đây thì tôi sẽ chui xuống cho rồi để không phải nghe, không phải thấy những gì đang diễn ra xung quanh, vào thời điểm này tôi thật không biết phải giải quyết tình huống khó xử này như thế nào, rất may trong lúc bối rối tôi nhìn thấy nhỏ Nhã Quyên chạy tới chỉ đợi có vậy tôi nhanh chân lao người ra khỏi đám đông rồi chạy đến chỗ nhỏ Nhã Quyên vội vàng lên xe rồi hối thúc nó chạy thật nhanh, càng nhanh càng tốt, nhỏ Nhã Quyên không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng được cái là rất biết nghe lời nên liền lên ga chạy thật nhanh bằng với tốc độ xe đạp vì cái xe máy từ thời chiến tranh còn xót lại.

Vì lý do đi trễ nên vừa vào tới trường thì cũng vừa lúc tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ vào học, theo dự tính thì tôi sẽ cùng nhỏ Nhã Quyên ra căn tin mà ăn sáng nhưng vì đã trễ nên chúng tôi đành để bụng đói meo mà đi thẳng về lớp.

Ngày hôm nay bầu trời trong xanh đẹp tuyệt vời thế mà lớp tôi lại phải học môn Chính Trị chán ngáy vời một thầy giáo kiệm lời, không biết những lớp học khác thì sao nhưng với lớp tôi cứ hễ đến giờ Chính Trị là cả lớp lại một lòng cùng nhau hát liên khúc bất ngủ “ngủ là niềm hạnh phúc”, và cứ thế lần lượt từng thành viên nằm dài xuống bàn ngủ một cách say sưa ngon lành như thể đang ngủ ở chính nhà mình, lác đác ở vài bàn đầu đối diện với bàn giáo viên hiếm lắm mới thấy được một vài đứa chăm chú học hành, với thầy giáo thì đó đã là một chuyện vĩ đại, vĩ đại vì cuối cùng thì cũng có người không muốn ngủ trong giờ dạy của thầy.

Đám con gái bắt đầu chụm đầu vào nhau khoe những hình ảnh của anh chàng hotboy chụp được ngày hôm qua, đám con trai đứa thì ngủ đứa thì lấy điện thoại ra chơi game, nhắn tin, chat chit, thỉnh thoảng còn tranh thủ chụp những hình ảnh không được đẹp lắm của những đứa khác thậm chí là cả thầy giáo để đăng lên mạng làm trò cười cho thiên hạ, một số đứa khác thì hiên ngang ngồi ăn sáng ngay cả trong lớp…nhìn cái lớp buổi sáng ngày hôm nay chẳng khác gì một cái chợ thực thụ, nhìn đâu cũng thấy những hình ảnh không đẹp đẻ duy nhất chỉ có mỗi mình Hoán Phi là nghiêm túc, mặc kệ mọi người ai muốn làm gì thì làm cậu ta vẫn một mực chăm chú lắng nghe tiếp thu những gì mà thầy giáo kiệm lời đang truyền đạt, xem ra ngày nay để tìm một người như thế quả thật là mò kim đáy biển.

Cả lớp đang ôn ào trong sự tế nhị bỗng nhỏ lớp trưởng nhe răng cười khí thế, khỏi phải nói thì cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra, cả lớp quay lại tròn mắt nhìn nó còn nó thì vẫn ung dung hã hê cười hô hố rồi lần lượt các thành viên khác cũng bật cười to tiếng và điều quan trọng là tất cả mọi người đều cười và nhìn về phía tôi.

Thấy mọi người nhìn mình cười bằng những giọng bí hiểm, tôi có chút gì đó hơi nhột trong người những vẫn cố gắng đáp lại những nụ cười thân thiện nhất với mọi người, bất ngờ nhỏ Nhã Quyên đập tay vào vai tôi một cái thét lên.

_Trời, mày đang làm gì vậy Khiết Linh?

Tôi ngơ ngác toàn tập.

_Chuyện gì?

Nó đưa điện thoại cho tôi xem, vừa nhìn vào màn hình tôi nhận ra ngay đoạn clip không máy gì hay ho của tôi lúc sáng nay đã bị con nhỏ Vũ Thy phát tán cho mọi người cùng xem, rồi những câu hỏi liên tục được đặt ra với tôi.

_Bạn yêu ai vậy Khiết Linh?

_Anh chàng đó là ai?

_Ai mà xuôi vậy?

_Bạn cũng có người yêu sao?



Tôi không hiểu tại sao mọi người cứ phải lấy những khuyết điểm những chuyện không hay của người khác ra để làm trò đùa rồi cười một cách vô tư như thế, không biết phải làm gì trong giờ phút này tôi xin phép ra ngoài rồi nhỏ Nhã Quyên cũng theo tôi chạy ra trong tiếng cười liên tục phát ra của mọi người từ phía sau.

Ghế đá sân trường dưới những cây điệp vàng bên cạnh hồ cá là nơi tôi luôn chọn để dừng chân, vừa ngồi xuống ghế đá nhỏ Nhã Quyên liền hỏi.

_Chuyện là như thế nào kể cho tao nghe coi

Tôi ngập ngừng.

​_Tao…tao…sáng nay…gặp…

_Gặp ai?

Nó hối thúc.

Nghĩ đi nghĩ lại tôi chỉ có mỗi mình nó là bạn thân nên tôi quyết định nói hết sự thật cho nó nghe.

_Sáng nay trên đường đến trường tao gặp một chàng trai, anh ấy nhìn rất đẹp trai, ảnh đã nhìn tao và mĩm cười đó, nụ cười của anh ấy thật đẹp

Dường như hiểu hết mọi chuyện nó nhìn thẳng vào mặt tôi rồi lên giọng đàn chị.

_Bởi vậy mày mới mơ với mộng để rồi có được cái clip để đời đó đúng không?

Tôi nhăn mặt đáp.

_Tao đâu có ngờ là sẽ bị con quỷ Vũ Thy nó quay lại

Nó gật gù.

_Uh…nó mà đăng lên mạng thì chỉ có mà nhục nha con

Nó càng nói tôi càng thấy sợ, chỉ biết cằm tay nó mà năn nỉ tìm cách giải quyết giúp tôi.

_Bây giờ tính sao đây?

Nó lắc đầu không cần suy nghĩ.

_Ai biết được, mà thôi kệ nó đi cái clip đó đâu có gì ghê gớm ai biểu mày mê trai làm chi thì ráng mà chịu đi

Tôi đánh vào nó một cái trách móc.

_Có bạn như mày cũng như không

Nó bật cười rồi ngồi gần tôi hơn to nhỏ.

_Mà anh chàng đó đẹp trai lắm sao?

Nghe nó nhắc tới anh chàng đẹp trai đó tự dưng tôi lại quên đi nỗi lo lắng đang hiện trong con người mình, tôi tươi tắn mĩm cười trả lời như chẳng có việc gì xảy ra.

_Phải đó, anh ta rất đẹp trai, nét đẹp thế kỉ 21

Nó thích thú càng tò mò.

_Vậy hả? Anh ta là con nhà ai? Ở đâu?

Tôi nheo mày lắc đầu.

_Không biết nữa đó là lần đầu tiên tao gặp anh ta mà

Nét thất vọng hiện diện ngay trên gương mặt nó, nó im lặng một lúc rồi bỗng nhìn tôi hỏi tiếp.

_Mà…sao người mày lại lắm lem thế này?

Nếu không nghe nó nhắc thì quả thật là tôi không nhớ ra rằng mình đang rất bẩn mà nguyên nhân là do cái người đẹp trai đó gây ra và chẳng có một lời xin lỗi, bao nhiêu sự ngưỡng mộ của tôi dành cho anh ta bỗng chốc tan biến thành một làn khói mong manh, thay vào đó là sự đáng ghét, ghét cay ghét đắng ghét vào tận tim.

Thấy nét mặt tôi bỗng chốc thay đổi nó hấp tấp hỏi.

_Mày sao vậy Khiết Linh, đừng có nói với tao là gặp anh chàng đẹp trai đó rồi đỗ bệnh luôn nha?

Tôi liếc nhìn nó to tiếng.

_Mày đừng nói tới hắn ta nữa

Nó giật mình nhìn tôi đầy vẻ ngạc nhiên.

_Sao vậy chứ? Mày khùng rồi à? Mới thích người ta như vậy mà bây giờ lại như thế

Tôi thở dài giải thích.

_Người tao lắm lem như vậy là do hắn ta gây ra đó, gây ra rồi mà còn không có một lời xin lỗi còn nhe răng cười ngây ngô như mình là người vô tội vậy, thật là đáng ghét

Nó lại tròn mắt nhìn tôi.

_Thật sao?

Bực bội tôi nói.

_Tức nhiên rồi, đừng bao giờ để cho tao gặp lại hắn ta nếu không tao sẽ…

Nói đến đây bỗng dưng tôi ngập ngừng, thấy vậy nó vội tiếp lời.

_Mày sẽ làm gì?

Tôi ngập ngừng.

_Ờ…tao cũng không biết làm gì nữa, có lẽ là sẽ bắt hắn ta bồi thường thiệt hại

Vừa lúc đó tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ra chơi đầu tiên, nó đứng dậy nói.

_Thôi, kệ hắn ta đi người bất lịch sự như hắn ta thế nào rồi cũng sẽ gặp quả báo thôi, tao với mày xuống căn tin kiếm cái gì ăn đi, đói quá rồi

Mĩm cười tôi đứng dậy đi cùng nó, đi ngang qua nhà vệ sinh tôi ghé vào làm sạch cơ thể mình một lúc rồi nhanh chống bước về phía căn tin một cảnh tượng hãi hùng chưa bao giờ tôi nhìn thấy, đó là một căn tin nhỏ bé nhưng không biết có bao nhiêu con người đang chen lấn lẫn nhau mà vào, và theo sự quan sát của tôi thì phần đông là nữ sinh mà hình như họ không có ý định vào căn tin để mua thứ gì đò mà là đang tìm cách tiếp cận một người.

Đang ngu ngơ không biết chuyện gì làm náo loạn căn tin vào sáng sớm thì đột ngột nhỏ Nhã Quyên kéo tôi chạy thẳng vào phía đám đông.

_Làm gì vậy?

Tôi hỏi.

_Hotboy Kỳ Quân đang ở trong đó, tao nhìn thấy anh ta rồi

Nó đáp.

Nghe đến hai từ hotboy và nhìn thấy sức ảnh hưởng của anh chàng này quá lớn gây cho tôi sức tò mò mãnh liệt, ham vui tôi cũng nhanh chống tìm chỗ đứng để được nhìn thấy mặt chàng hotboy.

Đám đông quá lớn, tôi thì nhỏ con nên không tài nào có thể chen chân vào được nhưng tôi vẫn cố gắng thử sức mình một lần và dường như sự cố gắng của tôi đã được đền bù xứng đáng, tôi nhanh chống tìm được một chỗ đứng ngay sau lưng chàng hotboy, có tiếp cận được anh ta ở cự ly không thể gần hơn được nữa mới thấy anh ta quả thật xứng đáng với danh hiệu hotboy, anh ta có một chiều cao quá lý tưởng, người anh ta phát ra một mùi hương sang trọng thơm phức, đúng là mùi nhà giàu có khác.

Loay hoay một hồi mà tôi vẫn chỉ đứng được ở phía sau lưng anh ta, không tài nào có thể nhìn thấy được mặt mũi anh ta ra sao, tức quá tôi làm liều, tôi nhanh tay bắt lấy bờ vài anh ta dùng hết sức lực trong cơ thể còn xót lại chút ít xoay anh ta lại trước mặt mình, thật không ngờ là tôi có một sức mạnh tìm ẩn chỉ với một cái xoay tôi đã có thể làm anh ta quay về phía mình, tất cả mọi người rất đổi ngạc nhiên và kinh ngạc không ngờ tôi dám ra tay làm như thế với một hotboy nổi tiếng của trường, còn tôi chỉ biết tròn mắt nhìn anh ta mà không nói được một lời, anh ta thì chỉ nhìn tôi ngạc nhiên một chút rồi mĩm cười rất xinh, quả thật lời đồn không sai anh ta rất đẹp trai nhưng lúc này đây nét đẹp của anh ta không còn tác dụng gì với tôi khi tôi phát hiện ra anh ta chính là người mà sáng sớm này đã biến tôi thành một con vịt xấu xí, và cũng kể từ giây phút này với tôi từ anh đã quá xa vời, với một người kém lịch sự như vậy thì dùng từ hắn sẽ gần gủi hơn rất nhiều.

Mắt chữ O miệng A tôi chỉ vào mặt hắn nói không nên lời.

_Anh…anh…chính là…người mà sáng nay tôi gặp đó sao?

Hắn nhìn tôi nheo mày đáp.

_Tôi không biết là cô đang nói gì nữa?

Câu trả lời của hắn làm tôi thêm phần tức giận, tôi quát.

_Cái đồ đáng ghét, anh có biết là anh hại tôi thê thảm đến mức độ nào không?

Tiếp tục nheo mày hắn nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân rồi nói.

_Xin lỗi, tôi rảnh để nói chuyện với cô

Dứt lời hắn bước đi ngay lập tức rồi đám đông cũng dần bước theo để lại mình tôi với mối hận lòng đã tức càng thêm tức.

Nhỏ Nhã Quyên không biết đi đâu từ nảy tới giờ vừa nhìn thấy tôi sau đám đông nó chạy tới hỏi tới hấp tấp.

_Sao rồi, mày đã nhìn thấy được anh chàng đó chưa? Anh ta đẹp trai lắm có phải không? Tao đã nói rồi mà anh ta đẹp trai lắm, anh ta là người đẹp trai nhất mà tao từng thấy đó

Đợi nó dừng lại tôi lập tức nói.

_Đẹp trai gì chứ, tao nói cho mày biết hắn ta chính là người làm cho tao ra nông nổi này đó

_Hả? Giởn chơi hả?

Nó kinh ngạc.

_Đúng đó

Tôi đáp rồi tức giận bỏ đi về lớp, tôi xin thề thù này không trả thề không làm người.

Quay trở về lớp học tôi ngồi một mình ủ rủ chẳng biết phải trả thù cái tên đáng ghét mà mọi người gọi là hotboy đó như thế nào, nằm dài xuống bàn nhìn về phía cửa sổ lặng thầm ngắm những đàn se sẻ ríu ra ríu rít trên những ngọn cây cao trí tưởng tượng phong phú của tôi lại được dịp nỗi dậy mạnh mẽ, cái tên đáng ghét chảnh chọe đó phải là như thế này.

Vào một ngày đẹp trời không nắng không mưa, hắn không phải là ca sĩ hay diễn viên nổi tiếng nào nhưng hắn lại có một lực lượng fan hâm mộ hùng hậu, và vào một ngày đẹp trời như thế hắn đã có một cuộc họp mặt nho nhỏ gọi là để tỏ lòng cám ơn đến những người nào đã từng một lần yêu mến hắn, buổi họp mặt được diễn ra ngay tại sân trường bên dưới những táng cây bàng, cây phượng che mát cho cả một khoảng sân rộng, hắn đang say sưa cười đùa vui vẻ, nói chuyện, bắt tay chụp ảnh, ký tên cho fan hâm mộ thì bất ngờ một tai họa ập xuống đầu hắn, từ trên cành cao một chú chim se sẻ đi đại tiện vô tình đánh rơi toàn bộ chất thải của mình vào người hắn, đám đông tròn mắt nhìn hắn không dám chớp, rồi không hẹn trước mà tất cả mọi người cùng nhau bỏ chạy làm cho hắn không biết là nên giữ gương mặt méo hay mặt cười, và cuối cùng thì hắn cũng bị bỏ rơi chỉ biết kêu lên thảm thiết.

_Đừng bỏ tôi mà, làm ơn đi mọi người ơi huhuhu…

Còn tôi thì sẽ cười như thế này.

_Kakaka….

_Cười gì vậy?

Hoán Phi bất ngờ lên tiếng.

Giật mình tôi bật dậy nhìn Hoán Phi rồi nhìn dọc nhìn ngang hỏi lại.

_Ủa, hồi nảy tới giờ chỉ là mơ thôi hả?

Nghe tôi hỏi vậy Hoán Phi nhún vai nhẹ nhàng hỏi.

_Cậu đang mơ sao?

Gượng gạo cười là những gì tôi biết mình phải làm vào lúc này nếu không muốn để người khác biết tôi đang tưởng tượng bậy bạ.

_Ờ…đâu có mơ gì…tại buồn quá thì cười vậy thôi…hizz…zz

Im lặng một lúc trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh tên hotboy đáng ghét kia, lập tức tôi mở cuộc điều tra về hắn từ Hoán Phi, biết người biết ta trăm trận trăm thắng.

_Hoán Phi nè, cậu có biết gì về cái tên hotboy mà mọi người thường hay nói không?

Gật gù Hoán Phi đáp.

_Cũng biết sơ sơ

Tôi vui mừng ra mặt vội vàng hỏi.

_Hắn ta là người như thế nào?

Hoán Phi gãi đầu rồi nói.

_Anh ta rất đẹp trai và được rất nhiều nữ sinh ngưỡng mộ nam sinh ghanh tỵ

Tôi thở dài chán chường đáp.

_Không phải là những chuyện này, ý của mình là lai lịch của hắn đó

Không dấu giếm Hoán Phi thành thật trình bày.

_Anh ta là con trai một, nhà rất giàu, ba mẹ anh ta làm to lắm nhưng tính tình anh ta hình như không được tốt cho lắm

_Về chuyện này thì khỏi phải nói, gia đình hắn như vậy tính tình hắn tốt mới là chuyện lạ đó

Tôi khẳng định.

Hoán Phi nhìn tôi một lúc khẽ hỏi.

_Mà sao cậu lại muốn biết về anh ta vậy?

Tôi mĩm cười cho qua chuyện.

_Đâu có gì, để biết thôi, mà sao cậu biết rõ về hắn ta vậy?

Không cần suy nghĩ Hoán Phi dứt khoát.

_Tại vì mình ở gần nhà anh ta mà

Woa thật không ngờ nha, nếu thật sự là như vậy thì tốt rồi, tôi sẽ điều tra hắn ta từ Hoán Phi tìm những thói hư tât xấu của hắn ta và sẽ làm cho cả trường biết để xem lúc đó có còn ai ngưỡng mộ hắn nữa hay không?, hãy đợi đấy.

Kế hoạch A bắt đầu!

Hôm nay đến lớp dường như tôi chẳng học hành được gì cả mà suốt ngày chỉ mong chờ tiếng chuông báo hiệu kết thúc một ngày vang lên để tôi có thể bắt đầu kế hoạch của mình, rồi tiếng chuông cũng vang lên tôi nhanh chân lao khỏi lớp chạy thẳng về phía nhà xe rất may mắn khi tôi vừa xuống nhà xe thì cũng vừa lúc nhìn thấy hắn đang đội mũ bảo hiễm và đeo khẩu trang lại mặc thêm áo khoát, đúng là hắn dưỡng da còn kỉ hơn cả con gái hèn chi da hắn trắng gì mà sáng thế.

Vậy là tôi cũng biết được xe của hắn, hôm sau tôi bắt tay ngay vào thực hiện kế hoạch A của mình, nhìn đồng hồ còn khoảng mười phút nữa là hết giờ tôi xin ra sớm và một mạch chạy xuống nhà xe tìm đúng xe hắn, chiêu đầu tiên mà tôi chơi hắn chỉ đơn giản là xì bánh xe, nhìn xung quanh không thấy ai tôi lập tức ra tay và kế hoạch thành công ngoài sức tưởng tượng.

Tôi ngồi ở một góc nhà xe âm thầm quan sát thấy hắn dẫn chiếc SH sang trọng mà không chạy được trong lòng tôi cảm thấy rất thõa mãn, cuối cùng thì tôi cũng trả được thù xưa nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, hắn vừa dẫn xe ra khỏi cổng nhà xe đã có một nhóm người tình nguyện giúp hắn đi bơm nó lại, điều này làm cho tôi hơi bất mãn nhưng vẫn tự nhủ với lòng, không sao còn nhiều trò khác hay ho hơn ngày mai sẽ biết.

Rồi ngày mai cũng đến, cũng như hôm qua tôi xin về trước mười phút và chạy xuống tìm xe của hắn, lần này thì tôi không xì bánh xe hắn nữa cũng không tìm một vật gì đó cưng cứng đâm vào, mà lần này tôi dùng mắc mèo bôi trét đầy yên xe của hắn và cả tay ga, công dụng của mắc mèo thì không cần quảng cáo ai cũng có thể dễ dàng biết được, hãy thử tưởng tượng mà xem hắn vừa chạy xe giữa dòng người đông đúc mà cứ liên tục đưa tay gãi mông thì thật là tức cười làm sao.

Theo đúng như kế hoạch đã lên tôi kêu nhỏ Nhã Quyên bám sát theo xe hắn để quan sát xem tình hình sẽ diễn chiến theo chiều hướng ra sao, nhưng làm sao mà có thể bám theo chiếc SH sang trọng của hắn bằng một chiếc xe lỗi thời của nhỏ Nhã Quyên cho được, vậy là coi như xong, kế hoạch trả thù đã được thực hiện nhưng chẳng nhìn thấy được kết quả, buồn ơi là sầu.
Một tuần học tập vất vả trôi qua cuối tuần đến hẹn lại lên, tôi và nhỏ Nhã Quyên lại đèo nhau trên chiếc xe trước công nguyên của nó dạo một vòng sài gòn rồi tấp vào một quán ăn bên đường vừa sạch sẽ vừa hợp túi tiền.

Nhỏ Nhã Quyên vừa bước chân vào quán nó gọi liền một lèo các món ăn, tôi ngồi nghe nó gọi mà chỉ biết đưa mắt nhìn nó trong sự ngơ ngác, gọi thức ăn xong nó quay sang nhìn tôi rồi than thở.

_Buồn quá mày ơi

_Sao tự nhiên lại buồn?

Tôi hỏi.

Nó đáp không chút đắn đo.

_Cuối tuần người ta đi chơi với người yêu còn tao với mày thì lại ngồi ở đây

Câu nói của nó vừa dứt tôi nhe răng cười hô hố như một phản xạ tự nhiên của cơ thể, tôi không ngờ ngày hôm nay nó lại có thể nói được câu này, trước đây tôi cứ tưởng được ăn được ngủ như vậy đã là niềm hạnh phúc bất duyệt của nó rồi vậy mà hôm nay đột ngột nó lại buồn chỉ vì không có tình yêu, nhưng sau đó tôi chợt suy nghĩ đến câu nói của nó sâu hơn một chút và cảm thấy quả thật nó nói có lý, đã là sinh viên rồi mà tôi và nó vẫn chưa có được một mối vắt vai điều này thật sự là rất thất bại.

Trời càng về đêm tôi và nó vẫn đèo nhau trên chiếc xe quái gở, lặng thầm nhìn những cặp tình nhân tay trong tay chỉ biết riêng hai người đi qua mà lòng buồn không kể siết.

_Nếu buồn như vậy sao mày không tìm cho mình một tình yêu đi?

Tôi hỏi.

Nó lắc đầu.

_Bộ mày tưởng để có được một tình yêu dể lắm hay sao?

Tôi gật gù.

_Uhm…nhưng mà tao thấy trong trường cũng có nhiều anh chàng thích mày sao mày không chịu?

Nó ngạc nhiên nhìn tôi hỏi.

_Có sao? Là ai vậy? Sao tao không biết?

Tôi đẩy nhẹ đầu nó một cái dứt khoát rồi nói.

_Mày đúng là cái đồ mê trai mới nghe nói vậy hai con mắt đã sáng lên rồi

Chẳng có phản ứng gì kịch kiệt, nó nhe hàm răng trắng giả cười khì khì.

_Tao mê trai giống mày chứ bộ

Nghe nó nói vậy tôi nhanh miệng bào chữa.

_Tao mê trai hồi nào mày đừng nói bậy

Nó vẫn nhe răng cười khì khì khẳng định.

_Bộ không phải à? Cái anh chàng hotboy Kỳ Quân đó chẳng phải mày rất thích anh ta đó sao?

Vội vàng tôi giải thích.

_Cái con người đó là kẻ thù của tao thì được chứ ở đó mà thích

Thấy tôi phản ứng như vậy nó liền nói thêm.

_Không thích người ta mà tìm đủ cách phá người ta để gây sự chú ý

Tôi thở dài thậm thượt rồi tiếp tục giải thích cho nó hiểu.

_Tao làm vậy là để trả thù cái tội hắn ta dám làm nước bắn tung tóe vào người tao thôi, ngoài ra tao không có chút tình cảm gì với hắn ta cả, hắn ta là một con người rất chảnh, kể từ ngày bôi mắc mèo trả hận hắn ta tới giờ tao delete hắn ra khỏi bộ nhớ của tao lâu rồi, sau này mày đứng nhắc đến hắn ta trước mặt tao nữa

Nó ậm ừ gật gù.

_Oh…vậy thì thôi, nhưng mà tao thấy anh ta rất đẹp trai mày bỏ qua như vậy không cảm thấy tiệc sao?

Tôi gật đầu dứt khoát.

_Đúng là hắn ta rất đẹp trai nhưng đẹp trai mà tính tình như thế thì có cho không tao cũng không thèm đâu, thật sự thì lúc đầu tao rất thích hắn ta nhưng giờ thì không còn nữa rồi

Nghe tôi nói vậy nó im lặng một lúc khá lâu rồi đột ngột lên tiếng.

_Nếu như anh ta thích mày và chủ động tấn công thì sao?

Câu hỏi nó đưa ra có vẻ hóc búa làm cho tôi phải suy nghĩ đến hơn năm phút đồng hồ mới đưa ra được câu trả lời.

_Nếu anh ta chủ động thì tao sẽ suy nghĩ lại

Lời nói của tôi vừa dứt ngay tức thì nó thẳng tay đánh vào vai tôi một cái chan chát.

_Vậy mà nói không mê trai hả mày?

Không trách cứ gì nó tôi nhe răng cười trừ vì thật sự tôi cũng không thể nào cưởng lại được nét đẹp baby mà nam tính của hắn ta, và tôi có thể chắc chắn rằng nếu hắn chủ động tấn công thì thể nào trái tim tôi cũng sẽ không còn nghe theo lời tôi nữa.
****
Tiếng đồng hồ reo lên báo hiệu cho tôi biết đã đến giờ phải thức dậy đi học, nhưng vì mệt mỏi và không muốn phải dậy sớm như thế này tôi đưa tay tắt chuông và tiếp tục ngủ nướng được giây nào hay giây đó, với tôi những lúc ngủ nướng như thế này thời gian một giây cũng rất quý giá hơn bất kể thứ gì khác.

Sau tiếng chuông báo thức của đồng hồ là tiếng chuông điện thoại tôi hát vang, khẽ mở mắt từ tốn tôi quơ tay lấy chiếc điện thoại rồi mệt mỏi nghe máy, đầu dây bên kia là giọng con gái tưởng ai xa lạ thì ra ra là nhỏ Nhã Quyên, trời ạ, nó thông báo cho tôi biết một chuyện động trời là nó vừa tìm được một tình yêu trên mạng và ngay sáng hôm nay nó sẽ không đến trường chỉ vì bận đi gặp người con trai ảo đó.

Khuyên ngăn đủ điều thậm chí là đe dọe, tôi dùng đủ mọi thủ đoạn chỉ mong nó đừng đi mà hãy cùng tôi đến trường, nhưng dù tôi có nói thế nào nó vẫn quyết tâm với tình yêu thứ nhất, nó dứt khoát không đến trường, nó nghỉ học một ngày và sẽ làm theo những gì con tim nó mách bảo, nó còn rất tự tin lần này nhất định nó sẽ có được tình yêu, nó tin đây là tình yêu đích thực, thứ tình yêu mà nó đang tìm kiếm suốt mười mấy năm qua.

Điện thoại kêu lên vài tiếng tút tút tút rồi tắt hẳn, tôi thất bại, hoàn toàn thất bại vì đã không khuyên ngăn được nó, chẳng lẽ tình yêu có sức mạnh ghê gớm đến như vậy hay sao, chẳng lẽ có tình yêu rồi thì quên cả bạn bè quên cả việc học hành vậy à?, tôi thật không hiểu nỗi tình yêu là gì mà lại có sức mạnh mãnh liệt đến như thế?.

Nhỏ Nhã Quyên nghỉ học đồng nghĩa với việc tôi phải tự thân mình đến trường bằng đôi chân của chính mình, một ngày thật chán chường.

Khung cảnh trên con đường từ nhà tôi đến trường những lần đi bộ như thế này tôi đều cảm thấy nó rất đẹp, nhưng không hiểu vì sao sáng hôm nay tôi lại không cảm thấy như thế nữa mà trái lại nó rất điêu tàn, hoang sơ, vắng lặng, buồn tủi, có lẽ giống như Nguyên Du đã từng nói “cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

Có rơi vào hoàn cảnh như thế con người ta mới cảm nhận được hết ý nghĩa của câu thơ này, câu thơ như xoáy sâu vào đúng nỗi buồn chán của tôi khi phải đi bộ đến trường và dường như câu thơ này ra đời là để dành tặng riêng tôi thì phải?.

Khi buồn không biết mọi người sẽ làm gì riêng tôi, tôi sẽ ca hát để dồn hết nỗi buồn vào từng lời ca tiếng hát, để khi kết thúc một ca khúc nỗi buồn của tôi cũng sẽ theo đó mà vơi dần, và tôi bắt đầu hát, hát với tâm trạng không thể nào chán hơn được nữa “hát bụi nào hóa kiếp thân tôi để một mai tôi về làm cát bụi…”.

Tiếng kèn xe của một ai đó vội vàng cắt ngang lời tôi, xuất hiện trước mắt tôi là một anh chàng vô cùng đẹp trai, là hắn, sau giây phút choáng ngộp tôi lấy lại phong độ rồi quát.

_Cái đồ đáng ghét như anh, mỗi lần gặp tôi anh đều phải làm cho tôi giật mình như vậy sao mới vui sao?

Không nói gì nhiều hắn nhe răng cười xinh.

_Sorry baby

_Đồ điên

Tôi mắng rồi tiếp tục bước đi, hắn lên ga đuổi theo chặn đường tôi rồi nói.

_Lên xe đi anh chở em đến trường

Hành động lạ thường của hắn làm tôi giật mình kinh ngạc, sao tự nhiên hắn lại tốt với tôi bất thường như vậy, chắc chắn trong chuyện này phải có một âm mưu gì đó ghê gớm lắm, tôi gặp hắn thì nhiều nhưng hắn thì chỉ gặp được tôi có hai lần và đây là lần thứ ba tại sao lại có ấn tượng với tôi và đối xử tốt với tôi mà chở tôi đến trường trong khi rất nhiều cô gái khác muốn mà lại không được, thấy tôi nhìn hắn vẻ nghi ngờ hắn lên tiếng.

_Lên xe đi nếu không muốn trễ học

Nghe đến hai từ trễ học tôi vội nhìn vào đồng hồ thì quả thật là sắp trễ thật, nhưng cũng không vì vậy mà tôi chấp nhận lên xe của hắn, tôi mĩm cười đầy nghi ngờ bước đến gần hắn hỏi nhỏ.

_Mình là bạn hay sao? Chúng ta quen biết nhau à? Đã gặp bao nhiêu lần rồi? Nói chuyện với nhau được mấy câu mà sao tự nhiên lại tốt với tôi vậy hả anh chàng hotboy Kỳ Quân?

Hắn bật cười to tiếng trông thật thô bạo rồi đáp.

_Lần trước anh có hơi quá đáng về nhà cảm thấy rất ấy nấy cho nên quyết định hôm nay lên trường tìm gặp em để sorry đó mà, không ngờ gặp được em ở đây thì hay quá rồi, cho anh sorry baby chuyện lần trước nha?

Thái độ chân thành cộng với gượng mặt hối lỗi của hắn tôi thật không biết hắn đang đùa hay thật, chỉ biết hình như là tôi đã có chút rung động trước lời xin lỗi của hắn rồi thì phải, tôi lên tiếng thăm dò.

_Có thật là anh muốn xin lỗi tôi không vậy?

Hắn gật đầu thay cho việc phải mở miệng trả lời, tôi hỏi tiếp.

_Sao tự dưng anh lại muốn xin lỗi tôi, trước đây anh đâu có như vậy

Hắn cười nhếch môi trả lời.

_Tại vì anh không muốn làm xấu đi hình tượng hotboy mà mọi người đã dành cho anh thôi

Nghe hắn nói cũng có lý, tôi mĩm cười gật đầu.

_Thôi được rồi tôi quên chuyện đó rồi, anh đi đi

Hắn nhìn tôi lắc đầu.

_No đi được, nếu em chịu tha thứ cho anh thì lên xe đi anh chở em đến trường

Được ngồi trên xe của hotboy thì dại gì mà không lên, đi bên cạnh hotboy chắc chắn sẽ được rất nhiều người ngưỡng mộ và ghanh tỵ, biết đâu sau ngày hôm nay thì tôi cũng sẽ nổi tiếng và trở thành một hotgirl thì sao?, Nghĩ như vậy tôi liền bước lên xe nhưng chết tiệt cái xe SH sang trọng của hắn quá cao tôi thì lại quá thấp nên phải cố gắng lắm và thậm chí là nhờ đến sự nâng đỡ từ cách tay khá khỏe khoắn của hắn tôi mới có thể lên xe một cách mệt nhọc, thế rồi tôi cũng lên được xe và đi cùng hắn đến trường trong lòng thật vui, đúng là xe đắt tiền có khác ngồi rất êm và thoải mái không như chiếc xe của nhỏ Nhã Quyên ngồi đau cả mông, ngày hôm nay cũng không đến nỗi xui sẻo cho lắm.

_Em là sinh viên năm nhất sao?

Hắn bất ngờ hỏi.

Tôi giật mình đáp.

_Phải rồi, còn anh là sinh viên năm hai có đúng không?

Hắn gật đầu rất dứt khoát.

_Không sai

Không biết sao ngồi trên xe cộng với thái độ khá chân thành của hắn tôi lại có một cảm giác rất tội lỗi, tội lỗi vì những việc tôi đã gây trước đây đối với hắn, hắn đã mở lời xin lỗi tôi thì tôi cũng không thể nào cứ giấu kín bí mật này mãi được, nhìn đồng hồ còn đúng năm phút nữa là đến giờ vào lớp con đường đến trường thì cũng không còn xa xôi gì cho mấy, tôi quyết định nói lời xin lỗi hắn về những chuyện vừa qua, lấy hết can đảm tôi ngập ngừng.

_Ờ…xin…lỗi..anh…nha

Hắn ngạc nhiên dừng xe lại bên đường quay sang nhìn tôi lạ lung rồi hỏi.

_Xin lỗi chuyện gì?

Đến nước này rồi thôi thì tôi sẽ nói luôn vậy, hít thở thật sâu tôi ngước mặt lên nhìn hắn rồi thẳng thắng nói.

_Thật ra trước đây tôi đã xì bánh xe của anh còn bôi mắc mèo vào yên xe và tay ga của anh nữa, mục đích là để trả thù anh, anh không giận tôi chứ?

Hắn nhìn tôi không có chút gì phản ứng, thấy lạ tôi liền hỏi.

_Anh sao vậy? Có phải là đang giận lắm phải không? Tôi biết là anh giận lắm nhưng anh cũng phải thông cảm cho tôi chứ, trước đây tại vì anh gây tai họa cho tôi trước mà nên tôi mới…

Bất ngờ hắn chen ngang lời tôi.

_Không cần nói nữa

Tôi cuối mắt hối lỗi.

_Xin lỗi nha

Hắn bước xuống xe chống nạnh nhìn tôi rồi hỏi.

_Mà sao em lại nói cho anh biết chuyện này?

Vẫn cuối mặt tôi đáp.

_Tại vì anh xin lỗi tôi nên tôi cảm thấy mình cũng cần phải xin lỗi anh

Hắn vẫn nhìn tôi rồi thở dài.

_Em là một cô gái rất lạ

Nói rồi hắn bước lên xe và tiếp tục chở tôi đến trường trong sự im lặng đến đáng sợ của cả hai.

Chiếc xe vừa rẽ vào cổng trường trước mắt tôi là một đám nữ sinh đứng chật cả lối ra vào, vừa nhìn thấy bóng dáng hotboy Kỳ Quân xuất hiện đám nữ sinh nhảy nhót la hét om sòm, tách tách tiếng chụp ảnh cùng tiếng reo hò làm náo động cả một góc sân trường, nhưng tiếng reo hò tắt hẳn đi rất nhanh những gương mặt đang tươi cười bỗng chóc hằn học nghiêm chỉnh khi phát hiện ra ngày hôm nay hotboy Kỳ Quân chở một đứa con gái lạ chẳng có chút gì gọi là ấn tượng.

Thấy mọi người nhìn mình bằng ánh mắt đầy sát khí thay vì sự thích thú lúc nảy tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng, bước xuống xe tôi cuối mặt đi nép bên cạnh hắn như đang cần sự bảo bọc chở che.

Dường như nhận ra sự lo lắng từ vóc dáng của tôi, hắn khẽ cuối người nói nhỏ vào tai tôi.

_Đừng lo lắng cô bé họ là fan hâm mộ của anh thôi

Không cần giới thiệu thì tôi vẫn thừa sức biết rằng đó là fan hâm hộ của hắn còn đối với tôi thì lại là fan hâm dọa, kể từ giây phút này tôi cũng biết những ngày tháng còn lại của mình sẽ diễn ra như thế nào khi dám sánh bước bên cạnh một hotboy nổi tiếng toàn trường.

_Em về lớp đi

Hắn ta khẽ nói.

Tôi ngước mặt lên nhìn hắn một cái không đáp trả như để lấy thêm sức mạnh mà có thể nâng đôi chân bước tiếp về lớp trong những ánh nhìn đầy ghen tức.

Rời khỏi hotboy cùng những ánh mắt đằng đằng sát khí tôi thở phào chạy một mạch về lớp, vừa bước đến trước cửa chẳng kịp bước nữa chân vào lớp học đằng sau tôi đã nghe thấy tiếng gọi chua chát của nhỏ Vũ Thy, quay đầu nhìn lại tôi hỏi.

_Có chuyện gì?

Nó bước đến gần đưa tay sờ vào mái tóc khá dài đen óng ả của tôi rồi bắt đầu lên tiếng.

_Mày cũng hay thiệt đó, mới vào trường chưa được bao lâu mà đã có thể sánh bước bên cạnh một hotboy như Kỳ Quân rồi

Tôi đắc chí.

_Tức nhiên rồi

Nét mặt nó nhìn tôi đột ngột thay đổi trầm trọng, nó trợn mắt giọng nói mang đầy tính chất đe dọa.

_Tao cảnh cáo mày từ nay không được theo bám Kỳ Quân nữa nếu không tao sẽ không để yên cho mày đâu

Tỉnh bơ trước lời đe dọa của nó tôi nhếch môi cười.

_Không để yên cho tao thì mày làm gì đây?

Nó càng tức tói mở tròn đôi mắt nhìn tôi như thể giết người mà không phải đền tội thì nó chắc chắn sẽ ra tay làm điều đó với tôi, nó bỗng nỡ một nụ cười đễu rồi lại bắt đầu.

_Tao không biết là mày đã dụ dỗ mê hoặc hay dùng cách nào mà có thể ngồi được trên xe Kỳ Quân, nhưng mày đừng vội mừng vì điều đó và mơ mộng đủ điều, Kỳ Quân cho mày lên xe không có nghĩa là anh ta thích mày, hạn người như mày anh ta chỉ chơi đùa qua đường mà thôi, mày không biết nhìn lại mình à?

Nghe mấy lời chối tai của nó tôi thiệt không tài nào mà nhịn nỗi, chống nạnh nhìn thẳng vào mắt nó tôi nói.

_Nè, mày ăn nói cho cẩn thận hạn người như tao là sao chứ?

Không tiếc lời nó **** thẳng vào mặt tôi.

_Đồ mê trai, vô liêm sỉ, mặt dày mày dạng

Đường hoàn là một người có ăn học mà lại có cái cách ăn nói như thế, tôi thật không thể tưởng tượng được một người con gái khá xinh xắn như nó nếu không muốn nói là xinh đẹp mà lại có những lời lẽ như một kẻ thất học, nếu đây không phải là chốn học đường thì có lẽ tôi sẽ cho nó một cái tát khi dám mắng **** người khác một cách không có cơ sở như thế, tôi biết nó là một đứa con gái rất ghanh tỵ với những người xung quanh và dễ nổi nóng khi có ai đó làm trái ý nó tôi liền giả vờ như tôi đúng là con người như nó vừa nói, mê trai, vô liêm sỉ, mặt dày mày dạng để đối phó với nó, thay vì tức giận tôi ngẩn đầu mĩm cười đầy kiêu hãnh thánh thót phun châu nhã ngọc.

_Tao là hạn người như vậy nhưng anh ta thích tao là được rồi, những chuyện khác tao không cần quan tâm

Nói dứt lời tôi quay mặt định bước vào lớp thì lại bị nó dùng sức kéo sang một bên rồi tiếp tục lên giọng đàn chị.

_Mày làm ơn bớt mơ mộng đi, anh ta đường hoàn là một hotboy nổi tiếng xung quanh có biết bao nhiêu cô gái đẹp mà anh ta lại đi thích một đứa vịt không ra vịt gà không ra gà như mày hay sao?, mày ảo tưởng quá rồi đó

Giữ nguyên nét mặt chẳng chút gì gọi là tức giận, tôi nói.

_Tao sẽ chứng minh cho mày thấy, tao có ảo tưởng mơ mộng hay là không

Nó bật cười vẻ khinh bỉ.

_Chứng minh đi, để tao coi mày chứng minh bằng cách nào?, nếu thật sự anh ta thích mày tao tình nguyện làm ô sin cho mày cho cả quảng đời sinh viên còn lại

Chẳng cần suy nghĩ tôi mạnh miệng đầy tự tin.

_Được thôi, cái này là mày nói đó, trong vòng một tuần tao sẽ chứng minh cho mày thấy là anh ta thích tao đến mức độ nào

_Nếu không chứng minh được điều đó mày dự tính sẽ như thế nào?

Nó hỏi.

Trước câu hỏi này của nó tôi bỗng ngập ngừng rồi tính khí trẻ con bảo tôi không được mất tự tin, càng không được khuất phục trước một con nhỏ kênh kiệu đáng ghét như nhỏ Vũ Thy, lại suy nghĩ thêm hắn chủ động xin lỗi tôi và còn chở tôi đến trường thì ít nhiều hắn ta cũng có tình cảm với tôi vậy thì ít ra tôi cũng có cơ hội chiến thắng dù biết là chẳng dễ dàng gì, tôi tuyên bố hùng hồn.

_Nếu không chứng minh được là anh ta thích tao thì ngược lại tao sẽ làm ô sin cho mày hết quảng đời sinh viên còn lại

Nghe tôi nói vậy nó có vẻ rất ư là đắc chí vì nó chắc chắn là nó sẽ chiến thắng trong trò chơi lần này, không quan tâm đến nó nữa tôi quay lưng nhanh chân bước vào lớp với một gương mặt không mấy gì vui vẻ cho lắm để bắt đầu một ngày học tập không bình yên.

Dường như nhận ra được sự không vui trên mặt của tôi, lợi dụng lúc thầy quay mặt lên bảng viết bài Hoán Phi nhanh chống bước ra khỏi chỗ ngồi của mình chạy xuống ngồi cùng bàn với tôi, vừa ngồi vào bàn cậu ta liền hỏi.

_Có chuyện gì buồn sao?

Tôi thở dài quay sang nhìn cậu ta gật đầu cái gụp, cậu ta nói tiếp.

_Có thể nói cho mình biết không? Biết đâu mình sẽ có cách gì đó giúp cho cậu

Tôi lại buông tiếng thở dài rồi lắc đầu.

_Không có gì đâu chỉ là chuyện con gái thôi mà

Cậu ta gật đầu rồi ngồi im bên cạnh tôi không hỏi thêm bất cứ điều gì, có được một cậu bạn như cậu ta cũng làm tôi cảm thấy được an ủi phần nào, ít ra thì cũng còn có người quan tâm đến tôi, chịu lắng nghe và chia sẽ những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống, tuy rằng quen biết cậu ta chưa được bao lâu nhưng tôi lại có ấn tượng khá tốt về cậu bạn này, cậu ta cũng chính là một người bạn thân thiết thứ hai sau nhỏ Nhã Quyên mà tôi hết mực tin tưởng để có thể giải bày mọi tâm sự của mình một cách dễ chịu nhất.

Ánh sáng từ chiếc đèn trần chợt tắt lịm, cả lớp lại vui mừng hát vang điệp khúc mất điện và rồi tất cả được ra về vì không thể học bằng máy vi tính mà không có điện.

Cho tập vào túi xách tôi vui mừng nâng bước, bước ra khỏi lớp cùng cậu bạn Hoán Phi hứa hẹn sẽ có một chầu kèm ra trò cho cái nắng nóng cháy da cháy thịt, nhưng tiếng nói tiếng cười của tôi bị dang dở khi xuất hiện trước mắt tôi giờ đây là nhỏ Vũ Thy cùng băng phái của nó, tôi bắt đầu cảm thấy lạnh mình chẳng lẽ nó tìm thêm người để dạy dỗ cho tôi một bài học hay sao?, cố gắng bình tỉnh trước mọi tình huống tôi vờ như không thấy nó và cứ tiếp tục bước đi cùng Hoán Phi, đi qua mặt nó tôi cố tránh ánh mắt không ưa gì tôi thậm chí là ghét của nó dành cho tôi bất ngờ nó lên tiếng khá thân mật.

_Khiết Linh, hãy nhớ những gì mà lúc nảy bạn đã nói đó nha, nếu không…

Nghe đến đây tôi vội chen ngang.

_Biết rồi

Dứt lời tôi kéo tay Hoán Phi đi nhanh hơn về phía trước để khỏi phải nhìn thấy cái gương mặt đáng ghét cùng những lời nói đầy gai gốc của nhỏ Vũ Thy, cái người mà tôi không bao giờ có cùng quan điểm.

Đến quán kem nằm ngay cạnh trường, thảy túi xách vào một cái ghế kế bên tôi gọi liền hai ly kem thật to, càng to càng tốt và ăn một cách tức tói, vẫn thái độ chân thành quan tâm đến tôi như lúc nào Hoán Phi nhẹ nhàng lên tiếng.

_Lúc nảy Vũ Thy với cậu nói chuyện gì mà cậu có vẻ giận dữ quá vậy?

Câu hỏi của cậu bạn Hoán Phi như xoáy đúng là nỗi khổ của tôi lúc này, quả thật là lúc này tôi mới phát hiện ra là mình vừa lỡ dại chơi ngu, rõ ràng biết chắc chắn là không thể nào làm cho cái tên hotboy kia thích mình được mà lại dám hùng hồn mạnh miệng khẵng định chắc nịch sẽ làm được điều đó, và còn cá cược với nhỏ Vũ Thy nữa mới khổ, đúng là khổ lại càng thêm khổ.

Đầu óc tôi đang rối bời không biết sẽ giải quyết chuyện này như thế nào thì Hoán Phi lại cất tiếng hỏi.

_Có chuyện gì vậy Khiết Linh, mình có thể giúp được gì cho cậu không?

Câu nói của cậu ta như kéo tôi từ thế giới chán chường về với niềm vui hăng hái, mắt tôi chợt sáng lên lấp lánh niềm hy vọng mong manh, nếu tôi nhớ không lầm thì hình như trước đây cậu ta có nói cho tôi biết hotboy Kỳ Quân ở gần nhà với cậu ta, tôi liền hỏi.

_Hoán Phi nè, có phải là hotboy của trường mình ở gần nhà cậu hay không?

Thật thà cậu ta gật đầu, tôi mĩm cười hỏi tiếp.

_Vậy cậu có biết những hoạt động của anh ta không?

Suy nghĩ một lúc cậu ta gật đầu cái gật đầu có đôi chút đắn đo.

_Mình biết nhưng…cũng không rõ lắm

Chẳng cần biết có rõ hay không tôi hấp tấp.

_Mau nói cho mình biết anh ta thường làm những việc gì trong ngày và thường đến những nơi nào, thích gì ghét gì?...

Hai chân mày cậu ta bắt đầu nheo lại, tay thì đưa lên đầu gãi gãi rồi đắn đo nói.

_Mình…chỉ biết…mỗi chiều anh ta hay đi tập thể hình ở một phòng tập gần đó, thỉnh thoảng anh ta còn chơi bóng rỗ cùng đám trẻ con ở nhà văn hóa thiếu nhi, còn việc anh ta ghét gì thích thì mình không biết

Quá tốt, như vậy là quá đủ rồi chỉ cần biết những nơi mà hắn thường lui tới thì tôi sẽ càng có cơ hội làm cho hắn thích mình và sẽ chiến thắng trong trò chơi lần này, tôi tự nhủ với lòng dù khó khăn gian nan cách mấy cũng phải làm cho bằng được, nhất định phải làm cho hắn ta thích tôi dù là giả tạo cũng được.

_Đi thôi

Tôi nói rồi đứng dậy kéo Hoán Phi đi, cậu ta đang dùng kem ngon lành đột ngột bị tôi kéo đi mà chẳng biết tôi đang muốn đưa đi đâu, cậu ta liền hỏi lại.

_Đi đâu vậy?

_Tới những nơi mà hotboy trường mình hay tới

Tôi trả lời.

Khoảng mười lăm phút đồng hồ tôi và Hoán Phi đã có mặt tại nơi cần đến đó phòng tập thể hình, nhưng có lẽ vì đến quá sớm mà tôi chẳng gặp được ai ở đây gọi là hotboy Kỳ Quân, rất thất vọng nhưng không bỏ cuộc tôi bảo Hoán Phi hãy về trước vì cậu ta vừa nhận được một cuộc điện thoại có vẻ rất khẩn trương, còn tôi thì sẽ tìm một quán nước nào gần đó và sẽ chờ đợi cho đến khi nào cái tên hotboy kia chịu xuất hiện.

Thời gian cứ chầm chậm trôi qua từng phút giây một, ánh nắng gay gắt dần trở nên nhẹ dịu và rồi tắt hẳn, nhìn đồng hồ tôi giật mình khi phát hiện ra đã hơn năm giờ chiều vậy là tôi đã ở ngồi ở đây suốt mấy tiếng đồng hồ vừa qua chỉ để chờ đợi một người vẫn chưa xuất hiện, tôi thầm suy nghĩ có khi nào ngày hôm nay hắn ta làm biếng nên không đến phòng tập, nghĩ thế tôi chán nản đứng dậy tính tiền rồi từng bước nặng nề quay về, nhưng khi vừa đặt chân ra khỏi quán thấp thoáng xa xa tôi nhìn thấy bóng dáng của hắn cùng chiếc SH xuất hiện, vui mừng tôi vội chạy tới và giả vờ như một cuộc gặp gỡ tình cờ của định mệnh.

_Chào, còn nhớ tôi không?

Tôi vui vẻ mĩm cười xinh như hoa.

Hắn dựng xe rồi quay sang nhìn tôi trả lời ngay.

_Gặp hồi nào đâu mà nhớ

Trước câu trả lời không cần suy nghĩ chẳng chút đắn đo của hắn làm tôi vô cùng kinh ngạc, suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi vào lúc này là hắn chắc chắn có về đề về thần kinh, làm gì có chuyện mới sáng sớm còn thân thiết với nhau mà đến chiều đã trở thành một người không quen, tôi nhìn hắn một hồi khá lâu rồi mới hỏi.

_Anh không nhớ tôi thật sao?

Vẫn giữ nguyên thái độ hắn gật đầu chắc chắn, suy nghĩ của tôi lại thay đổi, thay vì nghĩ rằng hắn có vấn đề về thân kinh tôi lại nghĩ hắn không nhớ tôi cũng là một chuyện bình thường, dù không muốn tôi vẫn phải nói tôi là cô gái ngoài gương mặt đẹp ra thì chẳng có gì ấn tượng nên việc hắn không nhớ tôi cũng là một chuyện rất bình thường, vui vẻ tôi cố tình nhắc lại.

_Anh cố nhớ thật kỉ xem, sáng nay anh đã chở tôi đến trường mà

Nghe tôi nói thế hình như hắn đang dần nhớ lại và rồi hắn gật đầu.

_Nhớ rồi

_Anh nhớ ra rồi sao?

Tôi vui mừng.

Hắn không trả lời mà hỏi lại tôi bằng thái độ đáng ghét.

_Có gì không?

Bối rối vì câu hỏi của hắn ta, ngập ngừng cười tôi nói.

_Ờ…chúng ta có thể tìm chổ nào đó nói chuyện được không?

Chống nạnh nheo mày hắn nhìn tôi khá lâu sau đó mới buông lời.

_Tôi không rảnh

Nói rồi hắn chẳng biết tôi nghĩ thế nào lập tức bước vào phòng tập, thấy vậy tôi vội chạy tới trước mặt hắn dang hai tay ra cản đường rồi nói.

_Đừng đi mà nói chuyện với tôi một lát đi, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với anh, quan trọng lắm đó

Hắn có vẻ tức tói nhưng cố kiềm nén nhỏ nhẹ nói.

_Tôi không có chuyện gì để nói với cô hết, làm ơn tránh ra đi

Lắc đầu tôi phản ứng.

_Nhưng mà tôi có chuyện muốn nói với anh, anh không thể dành cho tôi một chút thời gian hay sao?

_Không cần nói nữa tôi biết cô muốn nói chuyện gì rồi

Im lặng một lúc hắn tiếp tục.

_Nếu cô có hiểu lầm thì tôi xin lỗi, sáng nay tôi chở cô đến trường vì trước đó tôi cảm thấy mình hơi quá đáng đồng thời cũng không muốn rước thêm tai tiếng cho mình, thật ra tôi chẳng có tình cảm gì với cô cả, mà nếu tôi biết cô từng xì bánh xe và bôi mắc mèo vào xe của tôi thì tôi đã không nói lời xin lỗi đó rồi, bây giờ tôi và cô đã xin lỗi nhau thì coi như mọi chuyện cũng đã xong, đừng làm phiền tôi nữa

Trước một lời giải thích nghe đến tức chết của hắn tôi đứng như người chết lặng còn hắn vẫn ung dung tiếp bước vào phòng tập, đúng là chữ ngờ thế gian có ai học đâu, tôi thật sự không thể nghĩ rằng một hotboy như hắn có thể phát ngôn một cách ngông cuồng như thế, sự tức giận không thể kiềm chế hơn được nữa tôi bước vào phòng tập đến trước mặt nhìn thẳng vào hắn mà to tiếng quát.

_Nè, anh tưởng anh là ai chứ? Nghĩ mình là hotboy thì muốn nói gì thì nói sao? Anh tưởng rằng anh đẹp trai thì ai cũng thích anh chắc?, so với bất cứ ai trên đời này thì anh là một thằng đáng ghét, đáng ghét nhất trong những người mà tôi từng gặp, đừng để cho tôi gặp lại một tên đáng ghét như anh nếu không…anh chết chắc rồi

Dứt lời, không kịp cho hắn có cơ hội phản ứng tôi bước nhanh ra khỏi phòng tập trong những ánh nhìn trầm trồ đầy kinh ngạc của mọi người dành cho một người con gái xinh xắn nhưng lại khá dữ dằn như tôi.

Ánh sáng lập lòe của những chiếc đèn trong quán café phát ra không đủ chiếu sáng để có thể nhìn rõ mọi thứ một cách tường tận, nhưng bù lại nó rất lãng mạn và tuyệt đẹp thích hợp cho những đôi tình nhân ngồi bên cạnh nhau và mơ về một mùa xuân tràn ngập hạnh phúc và tiếng cười.

Giữa một không gian lãng mạn như thế này nhìn xung quanh mình thấy ai cũng có đôi có cặp, vậy mà tôi và nhỏ Nhã Quyên chỉ có một mình thấy lòng mình sao mà lạnh quá.

Dường như bị vẻ đẹp của cảnh vật và không gian chốn này cuốn hút mà tôi quên mất rằng ngày hôm nay tôi hẹn nhỏ Nhã Quyên ra đây là có một việc vô cùng hệ trọng, thấy tôi hẹn nó mà lại không nói gì, nó thấy lạ liền lên tiếng hỏi.

_Hẹn tao ra đây có chuyện gì sao không nói đi?

Đang thả hồn theo giai điệu nhẹ nhàng trong quán câu hỏi của nó cắt ngang niềm cảm xúc dạt dào trong con người tôi, tôi ngước nhìn nó rồi thở dài.

_Chết tao rồi Quyên ơi

Nghe tôi nói thế tưởng có chuyện gì trầm trọng lắm nó vội hỏi.

_Có chuyện gì xảy ra rồi hả?

Tôi gật đầu não nề, nó hỏi tiếp.

_Là chuyện gì? Mau nói coi

Đưa tay cằm lấy ly nước ép trái cây uống một ngụm thật to, sau đó đặt nó trở lại vị trí cũ tôi bắt đầu lên tiếng kể hết đầu đuôi câu chuyện xảy ra trong ngày hôm nay cho nhỏ Nhã Quyên nghe một cách tường tận, nghe xong câu chuyện của tôi thay vì tìm cách giúp tôi nó lại bật cười khí thế.

_Đừng cười nữa mày mau tìm cách giúp tao với

Tôi hối thúc.

Nó đang cười lập tức dừng lại rồi nói.

_Mày hết chuyện chơi rồi hay sao mà đi chơi cái trò chẳng hay ho này với con Vũ Thy, mày có biết là hotboy Kỳ Quân có mức độ hot như thế nào không, xung quanh anh ta không biết nhiêu cô gái sẳn sàng làm tất cả vì anh ta, anh ta làm sao mà thích mày cho được

Nghe nó nói vậy tôi tực ái trách móc.

_Ý mày là sao chứ? Ý mày nói tao không xinh chứ gì?

Nó xua tay lắc đầu.

_Không phải tao nói là mày không xinh, nhưng núi cao còn có núi khác cao hơn chẳng lẽ anh ta lại đi chọn cái núi thấp hơn sao?

Nghe nói nói cũng có lý, tôi gật đầu.

_Uhm, mày nói cũng phải nhưng bây giờ tao lỡ manh miệng tuyên bố với nhỏ Vũ Thy như vậy rồi phải làm sao đây?

Nó thở dài.

_Ai mà biết được, mày lỡ dại chơi ngu thì ráng mà chịu chứ sao?

Tôi lập tức giải thích.

_Tao cũng đâu có ngờ là cái tên đáng ghét đó lại khó hiểu như vậy, tao cứ tưởng rằng hắn ta chủ động xin lỗi tao rồi chở tao đến trường là hắn thích tao, ai dè khi tao tìm hắn thì hắn lại nói hắn xin lỗi tao rồi thì coi như xong chuyện, giữa tao và hắn không còn mắc nợ nhau cái gì nữa, hắn xin lỗi tao cũng chỉ vì không muốn làm ảnh hưởng thêm đến hình tượng hotboy vốn đã đầy tai tiếng mà vẫn được mọi người yêu thích, đúng là đáng ghét

Im lặng một lúc nó lên tiếng.

_Anh ta đúng là một con người khó hiểu, nhưng không sao tao có cách giúp mày rồi

_Là cách gì?

Tôi vội hỏi.

Nó cười đầy gian sảo rồi nói.

_Thì đây nè…

***

Thứ hai đầu tuần kế hoạch của nhỏ Nhã Quyên lập tức được đưa vào sử dụng, kế hoạch của nó là một chiếc lược “ở đâu có hotboy ở đó có tôi”, làm thế nào không cần biết phải làm cho tầng số xuất hiện của tôi trước mặt hắn càng nhiều càng tốt, lý giải cho điều này nó giải thích dù rằng rất ghét một người nhưng thường xuyên chạm mặt ít nhiều sẽ nảy sinh tình cảm.

Lúc đầu khi nghe nó nói thế tôi thật muốn bỏ cuộc cho xong, cái tên đáng ghét đó còn chảnh hơn chữ chảnh, tính tình thì kì lạ tôi lại vừa to tiếng mắng **** hắn mà giờ biểu tôi thường xuyên xuất hiện trước mặt hắn tìm cách tiếp cận hắn thà cho tôi chết đi còn sướng hơn, nhưng vì không thể thất bại và mất mặt trước nhỏ Vũ Thy được tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà nghe theo sự sắp đặt của nhỏ Nhã Quyên, chỉ cần tôi chiếm được tình cảm của hắn thì hắn sẽ biết tôi là ai?, lúc đó tôi sẽ là người chủ động bỏ rơi hắn để cho hắn phải rơi vào hố sâu đau khổ, và bỏ đi cái thoái không coi ai ra gì cũng đồng thời cho hắn một bài học đừng nghĩ rằng mình đẹp trai thì mọi thứ cũng sẽ đến với mình tốt đẹp kể cả chuyện yêu đương.

Địa điểm đầu tiên mà nhỏ Nhã Quyên bắt tôi có mặt chính là cỗng trường, nghe theo sự chỉ giáo của nó tôi bước ra cổng trường và ngoan ngoãn khoanh tay trước ngực đi qua đi lại đợi chờ sự xuất hiện của hắn, cái tên hotboy chết tiệt.

Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ vào học hắn mới bắt đầu xuất hiện, thấy hắn gần chạy đến mình tôi cố nở một cười thật tươi để lấy cảm tình, nụ cười chưa trọn vẹn tôi đã bị một đám nữ sinh xô đẩy ra khỏi tầm nhìn của hắn, thật là đáng ghét tôi bực bội quay vào lớp không vui như lúc nào.

_Chào Khiết Linh

Giọng nói ấm áp cùng nụ cười hiền của Hoán Phi làm tôi vơi dần đi sự tức giận, tôi mĩm cười đáp trả.

_Chào Hoán Phi

Tranh thủ lúc thầy chưa đến lớp, Hoán Phi bước đến gần tôi khẽ nói.

_Hôm qua xin lỗi nha, tại vì mình có việc quan trong trọng không thể bỏ được nên mới…

Tôi mĩm cười chen ngang.

_Không có gì đâu, cậu có việc thì phải về chứ

Thầy bước vào lớp, cả lớp đứng dậy lễ phép chào thầy, Hoán Phi chỉ kịp tặng tôi một nụ cười rồi nhanh chống quay về chỗ ngồi mình.

Nhỏ Nhã Quyên ngồi cạnh chợt đánh vào vai tôi một cái rồi mĩm cười đầy hàm ý.

_Hồi nào vậy?

Chẳng biết là nó đang muốn nói điều gì, tôi vừa lấy tập vừa hỏi.

_Hồi nào là sao?

Lúc này đây nó dí sát miệng vào tai tôi hỏi nhỏ.

_Mày với Hoán Phi đang yêu nhau sao?

Tôi giật mình la lớn.

_Cái gì?

Cả lớp quay lại nhìn tôi, thầy cũng ngước nhìn tôi rồi hỏi.

_Có gì không em?

Cười gượng tôi đáp.

_Dạ…không có gì

Thầy tiếp quay lên bảng viết viết ghi ghi, mọi người lại quay về với công việc của mình, tôi quay lại nhìn nhỏ Nhã Quyên rồi mắng.

_Hôm nay mày uống lộn thuốc nữa rồi hả? Sao tự nhiên lại nói tao với Hoán Phi yêu nhau

Nó nhe rằng khì khì cười đáp.

_Đâu có tự nhiên, rõ ràng là Hoán Phi và mày nhìn nhau cười cười liếc mắt đưa tình còn gì

Nghe nó nói thế tôi không tiếc lời mắng tiếp.

_Mày khùng quá rồi, như vậy là liếc mắt đưa tình hay sao?

Không trả lời nó hỏi ngược lại tôi.

_Không phải liếc mắt đưa tình chẳng lẽ liếc mắt đưa ghèn à?

Câu nói hài hước của nó làm tôi bật cười rồi từ tốn giải thích.

_Tao với Hoán Phi chỉ là bạn thôi, tao nhờ cậu ta điều tra về những nơi mà cái tên Kỳ Quân hay lui tới vì cậu ta ở gần nhà hắn mà

_Có thật không?

Nó hỏi.

Tôi gật đầu chắc chắn và phải đưa ra một lời thề thốt rất ghê gớm lắm nó mới có một chút lòng tin trao về tôi.

Không có việc gì làm thì thời gian đăng đẳng mới ngồi nói dóc với nhỏ Nhã Quyên có một lúc mà lại nhanh chống hết giờ, không suy nghĩ gì nhiều như một phản xạ tự nhiên nhỏ Nhã Quyên nắm lấy tay tôi kéo nhanh xuống thẳng căn tin tìm cơ hội tiếp cận cái tên Kỳ Quân vì nó biết giờ giải lao hắn ta hay cùng thằng bạn chí cốt vào đây uống nước.

Đúng như những gì nhỏ Nhã Quyên dự tính, khi tôi và nó vừa chạy xuống căn tin thì cũng vừa lúc nhìn thấy hắn bước vào cùng tên bạn mua một ít quà bánh rồi chọn một chiếc bàn ngồi xuống từ từ thưởng thức, nhanh chống tìm một chiếc bàn gần đó tôi ngồi đối diện với hắn rồi cố tình làm những động tác khác người nhằm gây sự chú ý cho hắn, và cuối cùng thì hắn cũng nhìn thấy tôi nhưng khi nhìn thấy tôi, tôi chưa kịp cười với hắn thì hắn đã quay sang nơi khác và nhe răng cười thật tươi vì bên kia đang có một nhóm nữ sinh chụp hình hắn.

Không thể để thua đám nữ sinh đó, tôi mở điện thoại lên rồi hiên ngang bước đến trước mặt hắn chìa điện thoại ra chụp lia lịa, dường như khó chịu trước hành động của tôi hắn cau nhàu nhăn nhó tiếp tục quay sang chỗ khác, tôi cũng đâu có chịu bỏ cuộc dễ dàng như vậy hắn quay chỗ nào tôi bước tới chỗ đó, được vài ba lần thì tôi lại bị đám nữ sinh kéo qua một bên vì cản trở ánh nhìn của tụi nó.

Tôi quay trở lại bàn cùng nhỏ Nhã Quyên và khoe thành quả tôi vừa gặt hái được, những bức ảnh của hắn trong thật dễ thương làm sao sút chút nữa thì trái tim của nhỏ Nhã Quyên đã bị lung lây, rất may trong cái giây phút trái tim sắp lỗi nhịp thì điện thoại nó chợt reo lên, nó nhìn vào điện thoại vui mừng khoe khoan người yêu của nó đang gọi rồi vội vàng nghe máy say sưa đến hết cả giờ ra chơi.

Sau giờ ra chơi là giờ học tiếp theo nữa là giờ ra về, tiếng chuông vừa vang lên cũng là lúc tôi có mặt ở nhà xe và ngồi hẳn lên xe hắn thể nào hắn cũng sẽ phải lên tiếng để nói một điều gì đó với tôi.

Năm phút sau tôi nhìn thấy hắn, và dường như hắn cũng đã nhìn thấy tôi hay nói đúng hơn là hắn nhìn thấy chiếc xe của hắn mà tôi đang ngồi lên khi chưa có sự đồng ý, hắn bước dần đến chỗ tôi, tôi giơ tay lên chào cùng nụ cười không thể nào tươi hơn được nữa mà hắn vẫn không phản ứng gì điều này tôi không lấy làm lạ vì hắn vốn rất chảnh, nhưng tôi lấy làm lạ ở chỗ hắn không nói gì về việc tôi dám tự ý lên ngồi trên xe của hắn, không mắng chữi cũng không làm gì khác mà hắn đi luôn qua trước mặt tôi không buồn nhìn tôi lấy một cái, tôi tròn mắt ngạc nhiên không biết hắn đi đâu và thầm nghĩ có khi nào hắn tìm một khúc cây nào đó đánh cho tôi một trận ra trò khi tự ý lên xe của hắn mà ngồi hay không?, tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng nhưng quyết định lì lượm không bước xuống mà vẫn ngồi yên đó và đưa mắt nhìn theo thì thấy hắn lên một chiếc xe khác rồi chạy vút đi mất, tôi ngạc nhiên toàn tập nhìn theo bóng dáng hắn dần khuất xa không chớp mắt cũng không thốt lên được một lời nào thể hiện sự ngạc nhiên, và rồi sau giây phút ngạc nhiên đó tôi chợt hiểu ra rằng tôi đã ngồi nhằm xe, một chiếc SH của ai đó giống với chiếc SH của hắn hèn gì mà hắn chẳng có phản ứng gì, tôi đúng là một đứa hậu đậu, thật đáng giận bản thân.

Vậy là nhiệm vụ nâng tầng xuất, xuất hiện của tôi trước mặt của hắn ở trường đã qua việc tiếp theo mà tôi cần phải làm là đến phòng tập thể hình vào chiều nay để tiếp tục làm một nhiệm vụ cao cả đó là đập hình ảnh của mình vào mắt hắn.

Dừng xe trước cửa phòng tập nhỏ Nhã Quyên bỏ tôi xuống để thực hiện nhiệm vụ còn nó thì vào một quán nước gần đó ngồi chờ kết quả, mặc dù rất ngại khi bước chân vào những nơi dành cho nam giới như thế này nhưng dù muốn dù không tôi cũng phải bước vào nếu không những ngày tháng sắp tới của tôi sẽ là một cuốn sử sách không có hồi kết.

_Em cần gì?

Một chị ghi danh nhìn tôi tò mò hỏi.

Quan sát phòng tập một lúc tôi mĩm cười lấy tình cảm rồi đáp.

_Em tìm người thôi

Lịch sự chị ta mĩm cười đáp trả.

_Uhm, vậy em cứ tự nhiên

Gật đầu cùng nụ cười thay lời cám ơn tôi từ tốn nâng bước đi một vòng trong phòng tập để tìm xem giờ này hắn đã đến hay chưa, quan sát một hồi muốn bỏ cuộc thì cuối cùng tôi cũng nhìn thấy hắn đang tập cơ bụng, thật không thể tưởng tượng là hắn lại có một cơ thể một vòng eo chuẩn đến như vậy hèn chi mà làm cho đám nữ sinh trong trường phải điêu đứng, mặc dù rất ghét hắn và từng thề sẽ không bao giờ thích cái loại người như thế này nhưng nhìn thấy hắn vào lúc này tôi hình như đã quên đi lời thề đó và con tim tôi đã có dấu hiệu lỗi nhịp.

_Chào

Bước đến gần tôi khẽ nói.

Sự xuất hiện của tôi ở phòng tập thể hình làm hắn ngạc nhiên nhìn tôi không chớp mắt rồi nói.

_Cô làm gì ở đây chứ?, chẳng lẽ cô thích tôi đến mức phải vào cái nơi dành nam giới như thế này à?

Cái câu hỏi không thể nào đáng ghét hơn nữa của hắn làm tôi tức chết chỉ muốn ra về cho rồi, nhưng nếu ra về vào lúc này thì coi như tôi chấp nhận thất bại, cố gắng nén nổi tức giận tôi mĩm cười nhẹ nhàng đáp.

_Tôi đến tập thể hình không được sao?

Trước câu trả lời của tôi hắn chỉ biết tròn mắt nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân rồi đi quanh tôi một vòng sau đó nhếch môi cười đầy gian sảo.

_Cô đúng là một người rất chịu khó

Nói rồi không quan tâm đến tôi thêm nữa hắn tiếp tục với công việc mà mình đang làm dang dở, mặc dù hắn không nói rõ ý nhưng tôi vẫn có thể biết chắc rằng ý hắn ám chỉ tôi thích hắn nên mới hy sinh vào phòng tập thể hình của nam để tìm cơ hội tiếp cận, nghĩ thì nghĩ vậy thôi tức giận thì cũng để trong người tôi tạm thời chấp nhận mình là một con người như hắn nói rồi tiếp tục đứng quan sát những động tác trông cũng khá đẹp mắt của hắn và cũng không quên lấy điện thoại ra ghi lại những hình ảnh đẹp đẽ này để mang về khoe thành quả gặt hái trong buổi chiều man mát ngày hôm nay.

_Sao cô không tập đi đứng nhìn tôi làm gì?

Hắn bất ngờ lên tiếng.

Đang say sưa chụp ảnh tôi giật mình rồi ngập ngừng nói.

_Ờ…thì bây…giờ tập đây, anh đừng có tưởng…

Tới đây tôi biết mình lỡ lời bèn dừng lại ngay lập tức, câu nói chưa trọn vẹn của tôi làm hắn tò mò.

_Tưởng gì?

Gượng gạo cười tôi lắc đầu.

_Không có gì, ý tôi muốn nói là anh có một ngoại hình rất bắt mắt

Nhếch môi cười, cái cách cười đáng ghét nhưng không hiểu sao đám nữ sinh trong trường lại thích, hắn đáp.

_“Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói miễn đừng có khen”

Không biết hắn học ở đâu ra cái cách trả lời đầy văn thơ thế này, đúng là một con người đã khó ưa thì làm gì nói gì cũng làm cho người khác cảm thấy khó chịu.

Chuông điện thoại bỗng reo lên nhìn vào màn hình tôi thấy nhỏ Nhã Quyên đang gọi liền nhanh chân chạy ra ngoài nghe máy, cuộc điện thoại rất biết thời điểm của nhỏ Nhã Quyên làm tôi vô cùng biết ơn, nếu nó không gọi tôi thật không biết sẽ làm gì tiếp theo mà có lẽ lúc đó tôi sẽ giả vờ tập thể hình để có thể tiếp tục ở lại nơi này.

Cứ thế ngày này qua ngày nọ tôi vẫn đều đặn xuất hiện trước mặt của hắn và làm nhiều trò khỉ chỉ để mong hắn liếc nhìn lấy một cái, nhưng hotboy như hắn thì làm gì thèm quan tâm đến một đứa con gái như tôi, thế nhưng tôi không phải là típ người dễ dàng bỏ cuộc, hắn càng kênh kiệu tôi càng tìm cách tiếp cận.

Hôm qua bám đuôi theo hắn đến nhà văn hóa tình cờ tôi phát hiện hắn một biệt tài khác là chơi bóng rỗ rất giỏi, những cú ném bóng của hắn trông cứ đẹp làm sao, tôi và nhỏ Nhã Quyên chỉ biết căng mắt ra mà nhìn bằng sự ngưỡng mộ xuất phát rất thật lòng, tiếng reo hò, la lối cỗ vũ từ những cô gái xung quanh cứ vang lên ầm ỉ không ngớt, vừa đẹp trai vừa tài giỏi thảo nào mà hắn có nhiều fan hâm mộ đến thế.

Sau một thời gian khá dài tìm cách tiếp cận hắn chỉ mong hắn có một chút ít tình cảm dành cho tôi dù là không thật lòng cũng được nhưng hắn vẫn lạnh lùng thờ ơ, chính vì thế nên ngày hôm nay tôi quyết định bằng mọi giá cũng phải kéo hắn vào một quán nước nào đó nói hết sự thật cho hắn biết.

Chờ đợi cho đến khi hắn kết thúc trò chơi bước ra, tôi và nhỏ Nhã Quyên vội chạy đến lôi kéo, vừa thấy tôi xuất hiện hắn trợn mắt nhìn tôi rồi hỏi.

_Lại chuyện gì nữa đây?

Mĩm cười luôn là cách tôi cố gắng làm khi đối diện với hắn.

_Đâu có gì chỉ là muốn nói với anh một chuyện thôi

_Chuyện gì?

Hắn hỏi.

Tôi vội đáp.

_Anh chơi bóng rất đẹp

_Cám ơn

Lời nói buông ra cho có lệ rồi hắn lách người sang một bên tiếp tục bước đi, nhỏ Nhã Quyên nhanh chống chạy đến trước mặt hai tay dang ngang cản hắn lại, tôi chạy tới đẩy nhỏ Nhã Quyên qua rồi mĩm cười nói tiếp.

_Ngoài chuyện đó ra còn có một chuyện khác nữa

Hắn thở dài.

_Là chuyện gì mau nói đi

Nhìn xung quanh tôi thấy một quán nước liền nói.

_Mình có thể qua bên kia nói chuyện được không?

Vừa nói tôi vừa đưa tay chỉ vào quán nước, hắn nhìn theo hướng tay tôi rồi quay lại nhìn tôi trả lời.

_Đứng ở đây nói đi

Đưa tay gãi đầu tôi nói.

_Chuyện này dài dòng lắm cho nên nói ở đây không tiện đâu

Tiếp tục thở dài hắn nói với vẻ khó chịu.

_Vậy thì nói ngắn gọn lại đi

Tôi trước sau vẫn chỉ biết mĩm cười thật tươi cùng hắn rồi đáp.

_Nhưng mà cũng dài lắm

Vẻ bực bội khó chịu hiện diện trực tiếp trên gương mặt hắn, cố gắng lịch sự hắn từ chối.

_Vậy thì xin lỗi

Nói rồi hắn bước đi thật nhanh, thấy thế tôi buộc miệng nói mà quên cả chuyện suy nghĩ.

_Anh có thể thích tôi không?

Đang đi hắn dừng lại quay sang nhìn tôi với ánh mắt tò mò, tôi chạy đến gần hắn hơn rồi nói hết sự thật.

_Tôi biết là anh sẽ không thích tôi, tôi cũng vậy tôi cũng không thích anh đâu nhưng vì tôi lỡ dại cá cược với một người tôi sẽ chứng minh rằng anh rất thích tôi nếu như không làm được thì tôi sẽ thê thảm lắm, anh…có thể giúp tôi được không chỉ một lần duy nhất thôi?

Chẳng cần suy nghĩ hắn lắc đầu dứt khoát.

_Không được, tôi ghét cô lắm, tự cô gây ra chuyện cho chính mình thì ráng mà chịu?

_Anh làm ơn giúp tôi, anh mà không giúp tôi chết chắc đó, sẵn tiện anh cũng ghét tôi vậy sau này chia tay cũng dễ hơn mà

Vẫn với cái lắc đầu hắn tiếp tục bước đi, nhìn hắn bước đi không chút thương xót mà lòng tôi buồn không kể siết, vậy là coi như xong những ngày sắp tới của tôi sẽ là một chuỗi ngày ưu ám.

Nhìn thấy tâm trạng tôi không vui nhỏ Nhã Quyên liền an ủi.

_Đừng lo tao có cách giúp mày rồi

Mắt tôi chợt lóe lên miền hy vọng vội vàng tôi hỏi.

_Là cách gì?

Nó nhe răng cười khì khì.

_Tiếp tục năn nỉ

***

Lại một tuần nữa trôi qua trong vô vọng, dù đã bị từ chối lời mời giúp đỡ nhưng vì không muốn mất mặt với nhỏ Vũ Thy tôi đành phải ngậm đắng nuốt cay mà nghe theo lời nhỏ Nhã Quyên tiếp tục năn nỉ cái tên hotboy chết tiệt, nhưng vẫn không có gì tốt đẹp hơn ngoài cái lắc đầu chắc chắn và rất dứt khoát của hắn ta.

Chín giờ tối tôi chính thức làm vệ sinh cá nhân rồi leo lên giường kéo chăn trùm kín mít, hy vọng sẽ nhanh chống đi vào giấc ngủ để chuẩn bị tinh thần thật tốt cho ngày hôm sau với những điều xấu xa nhất được dự báo trước.

Nằm trên giường lăng qua lộn lại, cố gắng thật nhiều tôi vẫn không tài nào có thể đi vào giấc ngủ, vì ngủ rồi tôi sợ khi mở mắt ra thì trời đã sáng mà trời sáng đồng nghĩa với việc tôi phải chịu thất bại trước nhỏ Vũ Thy, và sẽ trở thành ô sin cao cấp cho nó, đối với những chuyện hành xác người khác thì khỏi phải nói con nhỏ Vũ Thy tài giỏi đến mức độ nào rồi, lần này chắc chắn rằng nó sẽ có những chiêu vô cùng độc đáo dành riêng cho tôi, càng nghĩ tôi càng cảm thấy sởn gai óc bây giờ mà có một điều ước tôi chỉ ước sao cho trời đừng bao giờ sáng để tôi khỏi phải nhận lấy hậu quả do chính bản thân mình gây ra.

Giữa màn đêm yên tỉnh đến mức có thể nghe được nhịp đập con tim, tiếng chuông điện thoại làm tôi giật thót tim, nhìn thấy nhỏ Nhã Quyên đang gọi tôi ủ dột nghe máy, một tin vô cùng hấp dẫn được nhỏ Nhã Quyên thông báo, nó nói với tôi nó vừa điều tra được số điện thoại và ních yahoo của tên hotboy Kỳ Quân và kêu tôi hãy nhanh chống ép vào rồi chat chit hay gọi điện cho hắn ta tìm kiếm cơ hội mới.

Một niềm hy vọng mới lóe lên, nghe theo lời nhỏ Nhã Quyên tôi lập tức rời khỏi giường chạy xuống mở máy vi tính lên rồi ép ních yahoo của hắn vào, hồi hộp chờ đợi cái đồng ý từ hắn nhưng ngay tức tôi bị từ chối vậy là tôi biết hiện giờ hắn đang online, không bỏ cuộc tôi ép lại lần nữa với hy vọng lần này sẽ thành công nhưng vẫn như lúc nảy tôi lại từ chối thẳng thừng, tiếp tục thử lại thêm vài ba chục lần nữa và kết quả lần nào cũng như lần ấy, tôi chỉ nhận được một cái từ chối rất đau lòng.

Không ép được thôi thì chat luôn, tôi buzz hắn một cái và ngồi dán mắt vào màn hình vi tính chờ đợi, rất lâu rất lâu vẫn không thấy hắn trả lời rồi chỉ out một cái…im lặng.

Sự thất vọng lại trở về nhưng vẫn như những lần trước không bỏ cuộc, cằm lấy điện tôi gọi điện ngay cho hắn, âm nhạc vang lên và rồi kết thúc trong tuyệt vọng, một tin nhắc được gửi đi “làm ơn xin hãy giúp tôi”.

Bên ngoài mưa bắt đầu rơi, trời trở lạnh, trời lạnh như thông báo cho tôi tôi biết mình không còn hy vọng.

***

Sáng nay tôi thức dậy và đến trường sớm hơn mọi khi rất nhiều, tôi đã chuẩn bị thật kỉ mọi thứ và chấp nhận mình thua cuộc, tôi không trách ai chỉ trách bản thân mình, trách mình tại sao lại khờ dại đến mức độ đáng thương, tại sao lại nông nổi đi hứa với nhỏ Vũ Thy trong vòng một tuần sẽ chứng minh được tên hotboy Kỳ Quân thích mình, càng nghĩ tôi càng giận bản thân, nhưng tôi phải có trách nhiệm với những gì mình đã hứa và tôi đã thật sự sẳn sàng chào đón nó, chào đón một ngày không bình yên.

Thức hai, ngày chào cờ sinh viên rất đông và lát đây chắc chắn rằng nhỏ Vũ Thy sẽ lợi dụng cơ hội này để làm tôi xấu hổ trước mặt người, tôi biết chắc nó sẽ làm như thế.

Rồi giờ chào cờ đầu tuần cũng tới và kết thúc khi bài Quốc Ca chấm dứt, tôi khẽ cuối đầu chờ đón những gì tiếp theo sẽ xảy đến, đúng như những gì tôi dự đoán nhỏ Vũ Thy cùng đám bạn không ra gì của nó bước đến trước mặt tôi nhìn tôi với ánh mắt đầy sự thương hại giả đối, khoanh tay trước ngược nó nhìn thẳng vào tôi rồi lên tiếng.

_Sao rồi? Bây giờ mày con gì để nói hay không?

Vẫn cuối đầu tôi lắc đầu không đáp, nhìn tôi như thế nó cùng đồng bọn bật cười to tiếng rồi bỗng nó bước lên bật tam cấp vỗ tay thu hút sự chú ý của mọi người, để thõa mãn sự tò mò vốn có ngay lập tức hàng trăm sinh viên đổ dồn về đứng thành một vòng tròn xung quanh tôi và nó.

Biết thế nào nó cũng sẽ nói về việc giữa tôi và nó cá cược với nhau về tên hotboy Kỳ Quân, và tôi đã thua thê thảm cũng như từ giây phút này tôi sẽ trở thành ô sin cho nó suốt quảng đời sinh viên cho mọi người cùng được biết, để rồi sau khi biết chuyện mọi người sẽ chẳng ngại ngùng gì mà cười tôi quá tự tin khi cho rằng mình sẽ chiếm được trái tim của của một hotboy nổi tiếng kén chọn và khó tính, hít thở thật sâu tôi sẳn sàng đối mặt với một điều khủng khiếp sắp xảy ra trong cuộc đời mình, nhưng dù sẳn sàng thế nào đi nữa tôi vẫn không đủ mạnh dạn để ngước đầu nhìn lên dù chỉ là một cái vì thế tôi vẫn chỉ biết có cuối đầu và tiếp tục chờ đợi, chờ đợi điều khủng khiếp đó sẽ đến.

Thấy mọi người đã tập trung khá đông nhỏ Vũ Thy nhếch môi cười đễu đưa tay chỉ thẳng vào người tôi rồi đắc chỉ nói.

_Xin giới thiệu với tất cả mọi người, trước mắt các bạn là một cô gái khá xinh xắn, bạn ấy tên gọi Khiết Linh, sinh viên năm nhất nghành du lịch, bạn ấy vừa tạo nên một cú đột phá rất lớn đó là…

_Là làm cho trái tim tôi dường như không còn nghe lời tôi nữa, là làm cho cửa lòng tôi rộng mở, là mỗi ngày tôi muốn được nhìn thấy em, là mỗi sáng thức giấc muốn có em bên mình, là mỗi trưa muốn làm chiếc bóng đi bên cạnh em, là mỗi chiều muốn làm con đường nâng bước em về, là mỗi tối muốn được ôm em vào lòng mà nói…anh yêu em nhiều lắm, Khiết Linh

Giọng nói của hotboy Kỳ Quân bất ngờ chen ngang làm ai nấy vô cùng ngạc nhiên, nhận ra giọng nói của hắn tôi cũng bất ngờ chẳng khác gì mọi người, vội vàng ngước đầu nhìn lên tôi thấy ở giữa đám đông hắn từ từ bước đến gần tôi, gần hơn chút nữa rồi trao tặng tôi một đóa hồng thật lớn đẹp lung linh cùng nụ cười hoàng tử chết người hòa nguyện vào đó là câu hỏi nhiều người mơ ước.

_Em có đồng ý làm bạn gái của anh không?

Đám con gái ồ lên phản đối rất dữ dội, đám con trai thì nhiệt tình cỗ vũ và tỏ ra khá ngưỡng mộ khi hắn dám tỏ tình trước mặt bao nhiêu là con người.

Tôi cằm lấy bó hoa mà mắt nhìn hắn không dám chớp chẳng biết phải nói gì vào lúc này, quả thật hắn làm cho tôi quá bất ngờ, bất ngờ đến nỗi tôi đã ngất đi trong vòng tay của hắn.

Mở mắt ra tôi phát hiện mình đang nằm trong phòng y tế và người duy nhất bên cạnh tôi vào lúc này đó là nhỏ Nhã Quyên, người bạn thân duy nhất của tôi.

Thấy tôi tỉnh lại nó vui mừng liền hỏi.

_Mày tỉnh lại rồi, mày không sao chứ? Thấy trong người thế nào rồi?

Khẽ chống tay vào giường tôi cố ngồi dậy dựa lưng vào tường rồi nói.

_Tại sao tao lại nằm ở đây vậy?

_Mày không nhớ gì sao?

Nó hỏi.

_Uhm…

Tôi đáp.

Nó thở dài rồi kể lại sự tình.

_Lúc nảy khi nhỏ Vũ Thy tính mang mày ra làm trò cười cho cả trường thì bất ngờ Kỳ Quân xuất hiện nói mấy lời hết sức ngọt ngào, anh ta còn tặng cho mày một đóa hồng thật lớn nữa và…và còn hỏi mày có đồng ý làm bạn gái của anh ta không?

Vừa nói xong nó cằm lấy đóa hồng trên bàn đưa cho tôi rồi hỏi.

_Mày làm cách nào mà làm anh ta rung động đến như thế vậy thế hả?

Cằm đóa hồng trong tay tôi đưa lên mũi ngởi hương thơm hoa hồng rồi đáp.

_Tao cũng không biết nữa, hắn ta thật là một người khó hiểu, nhưng mà hắn đâu rồi?

_Sau khi bế mày lên trên này anh ta trở về lớp học rồi

Nó trả lời.

Không hỏi thêm gì nữa tôi đưa mắt tiếp tục nhìn ngắm đóa hồng với những suy nghĩ trong đầu cứ liên tục kéo đến, và thầm cám ơn hắn ta cái tên hotboy đáng ghét rất nhiều vì đến phút cuối hắn ta đã không bỏ rơi tôi.

Cô y tá của trường từ ngoài bước vào nhìn thấy tôi đã tỉnh lại cô mĩm cười triều mến.

_Em tỉnh lại rồi sao? Cảm thấy trong người thế nào rồi?

Lễ phép gật đầu tôi đáp.

_Em không sao rồi cám ơn cô, cô cho em về lớp nha?

Vẫn nụ cười tươi trên môi cô khẽ gật đầu đồng ý, tôi mĩm cười đáp trả rồi bước xuống giường đi cùng nhỏ Nhã Quyên trở về lớp học.

Về đến lớp học thì cũng vừa lúc tiếng chuông vang lên báo hiệu một ngày nữa lại trôi qua, thường ngày tôi rất mong giờ ra về nhưng không hiểu sao hôm nay tôi lại cảm thấy buồn khi tiếng chuông vang lên đột ngột, không suy nghĩ gì nhiều tôi vội chạy ra nhà xe tìm hắn, tôi cũng không biết tại sao tôi lại làm như vậy nhưng có lẽ vì tôi muốn nói một điều gì đó với hắn.

Chưa bao giờ tôi lại thấy hắn bỗng trở nên quan trọng đối với tôi như lúc này, ra nhà xe nhìn xung quanh không thấy hắn cũng chẳng thấy xe hắn đâu tâm trạng tôi vội vàng trở nên tồi tệ chỉ biết tự trách bản thân mình sao lại chậm chạp đến thế, nếu như nhanh chân một chút nữa biết đâu tôi đã gặp được hắn và sẽ nói với hắn lời cám ơn, cám ơn về việc hắn đã xuất hiện vào phút cuối.

Thở dài cuối mặt buồn bã, tôi lặng thầm lê bước quay về tìm nhỏ Nhã Quyên bỗng có tiếng nói từ sau lưng tôi phát lên.

_Đang tìm tôi à?

Là giọng của hắn, tôi quay đầu nhìn lại thì quả thật là hắn, hắn đang nhìn tôi và mĩm cười, nụ cười mà tôi không biết là thật lòng hay giả dối, bước tới gần tôi hỏi.

_Anh chưa về sao?

_Chưa

Hắn trả lời.

Ngập ngừng tôi nói.

_Ờ…về việc sáng nay, cám ơn anh nha

Vẫn cách trả lời trống rỗng hắn đáp.

_Ừ

Im lặng một lúc hắn hỏi.

_Còn gì nữa không? Nói luôn đi

Thật lòng thì có rất nhiều chuyện muốn nói, nhưng không hiểu sao khi đối mặt cùng hắn thì tôi lại không thể nào nói nhiều hơn vai cầu, khẽ mĩm cười tôi lắc đầu, sau cái lắc đầu của tôi hắn không nói gì rồi quay lưng bước đi.

_Đợi chút

Tôi bỗng kêu lên.

Nghe thấy tiếng tôi hắn quay lại nheo mày vì ánh nắng hắt xuống rồi lên tiếng.

_Chuyện gì?

Vội vàng chạy tới tôi hỏi.

_Anh có thể cho tôi biết tại sao anh lại giúp tôi không?

Lắc đầu hắn đáp.

_Không?

Mặc dù đang rất cảm kích hắn nhưng cái cách trả lời của hắn thật lòng làm tôi rất khó chịu, khó chịu nhưng tôi vẫn phải giấu kín nó trong lòng để mà tiếp tục có thể nói chuyện với hắn như một người bạn không hơn không kém.

_Trong những ngày qua tôi luôn tìm đủ mọi cách để tiếp cận anh chỉ mong chiếm được một chút tình cảm của anh để nhờ vã sự giúp đỡ, anh thẳng thắng từ chối vậy thì tại sao anh lại xuất hiện vào phút quan trọng nhất để giúp tôi chứ?

Không nói gì hắn chỉ nhìn tôi, nhìn rất lâu rồi sau đó mới nhẹ nhàng nói một câu.

_Tại vì tôi thích như vậy

Im lặng một lúc hắn nói tiếp.

_Phải rồi…sau này cô đừng làm phiền tôi nữa

Không để tôi hỏi thêm câu gì, câu trả lời vừa kết thúc cũng là lúc hắn quay lưng bước đi để lại một mình tôi với hàng ngàn thắc mắc, hắn ta quả là một con người rất khó hiểu, nếu một ai đó muốn khám phá về con người thật của hắn ta thì quả thật là một chuyện chẳng dễ dàng chút nào.

Nhìn theo bóng dáng hắn hòa vào dòng người cho đến lúc không còn nhìn thấy được gì nữa tôi mới quay lại tìm nhỏ Nhã Quyên thì cờ tình gặp Hoán Phi, cậu ta dường như đã nhìn thấy tôi rồi vội vàng chạy đến mĩm cười tươi như hoa.

_Khiết Linh chưa về à?

Cậu ta hỏi.

Tôi mĩm cười khẽ gật đầu, lấy từ trong cặp ra một tấm thiệp cậu ta đưa cho tôi rồi nói.

_Ngày mai là sinh nhật của mình, cậu nhớ tới nha?

Hơi bất ngờ tôi cằm lấy tấm thiệp mở ra đọc qua một lược rồi vui vẻ đáp.

_Được rồi ngày mai minh sẽ tới

_Khiết Linh

Nhỏ Nhã Quyên bất ngờ gọi to.

Tôi giật mình quay lại thì thấy nó đang ra sức đạp chiếc xe mà như tôi đã nói là từ thời bà ngoại để lại, biết lại có chuyện xảy ra tôi và Hoán Phi nhìn nhau tươi cười rồi cùng bước tới.

_Có cần mình giúp không?

Cậu ta nhe rằng cười nghiêng đầu hỏi.

Đưa tay lau những giọt mồ hôi đang thi nhau mà đỗ ra, nhỏ Nhã Quyên bước xuống xe đứng chống nhanh rồi nói.

_Không cần mới lạ đó, cậu mau giúp mình dạy cho cái xe khốn kiếp này một bài học đi

Vẫn tươi cười cậu ta thực hiện mệnh lệnh của nhỏ Nhã Quyên, chiếc xe sau vài cái đạp không phản ứng bỗng chốc nổ máy ngon lành, xem ra cái xe này rất có duyên với cậu ta, thường ngày tôi và nhỏ Nhã Quyên dù cố gắng cách máy cũng không sao làm cho nó chịu hoạt động, hiếm lắm mới có được một lần thành công nhưng rất hy hữu vậy mà cậu ta chỉ cần đạp nhẹ vài cái mà chiếc xe tưởng chừng như bỏ đi của nhỏ Nhã Quyên lại hoạt động hết mình.

Vẫn như thường lệ, mỗi lần tan học ra về là nhỏ Nhã Quyên lại ghé vào quán chè nằm ngay cạnh trường mà thưởng thức những món nó vốn đã yêu thích từ mấy đời kiếp trước, vẫn hai ly chè thật to, một cho nó và một dành cho tôi, nói cho tôi thì cũng là nói cho có vậy thôi chứ thật ra tôi chẳng đụng tay vào dù chỉ là một ích, tôi không thích chè.

Không quan tâm đến tôi vào lúc này, mặc cho tôi muốn làm gì thì làm nó vẫn thản nhiên ra sức ăn say sưa như không có sự tồn tại của tôi cùng một số người khác đang hiện diện nơi đây, nhìn nó vào lúc này tôi thầm mĩm cười, nếu như có một anh chàng nào đó làm nghề bán chè mà tỏ tình với nó thì chắc chắn nó sẽ không cần suy nghĩ mà gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Đang ra sức ăn say mê nó đột ngột dừng lại nhìn tôi rồi nói.

_Vậy là từ nay mày không cần phải lo về chuyện cá cược với nhỏ Vũ Thy nữa rồi

Bỗng dưng nó nhắc tới nhỏ Vũ Thy, tôi chợt suy nghĩ về nó rồi khẽ gật gù.

_Uhm…

Thấy phản ứng của tôi dường như quá nhẹ nhàng và chẳng có chút vui mừng gì nó đánh vào vai tôi một cái rồi hỏi.

_Mày phải vui mừng lên chứ, từ nay nó sẽ làm ô sin cho mày suốt cả quảng đời sinh viên, hãy vui lên đi đừng có ủ dột như vậy nữa, chẳng phải mày ghét nó lắm sao? Trước đây nó từng làm những gì với mày bây giờ mày trả lại nó gấp đôi cho tao

Thật sự là tôi không ưa gì nhỏ Vũ Thy nhưng thật lòng mà nói thì vào lúc này tôi không còn hứng thú gì với mấy chuyện thù hằn ghét nhau gì cả, tôi cũng không muốn bắt nó sẽ thực hiện lời hứa mà làm ô sin cho tôi suốt quảng đời sinh viên còn lại, cái tôi muốn nhiều lắm có chăng cũng chỉ là chỉ dạy cho nó một bài học nhớ đời và bớt đi cái tính tiểu thư kiêu căng ngạo mạn và xem thường nhân thế của nó.

_Sáng nay chắc là nhỏ Vũ Thy phản ứng ghê lắm khi thấy tao được Kỳ Quân bế lên phòng y tế

Tôi nói.

Nhỏ Nhã Quyên đưa vào túi sách nó lấy ra một miếng khăn giấy ra vừa kiêu kì lau miêng vừa trả lời.

_Tức nhiên rồi, nhìn thấy Kỳ Quân đột ngột xuất hiện nói mấy lời ngọt ngào rồi còn bế mày lên phòng y tế nó không tức giận mới là chuyện lạ đó

Nghe nó nói vậy tôi không nói thêm gì, nó cũng im lặng một lúc lâu rồi ngập ngừng lên tiếng.

_Mà…mày tính sẽ làm gì con nhỏ đó đây?

Lắc đầu tôi đáp.

_Không làm gì cả

Tròn mắt nhìn tôi nó hỏi.

_Mày đang nói đùa đó hả Khiết Linh?

Vẫn giữ quyết định sẽ không làm gì với nhỏ Vũ Thy, tôi gật đầu.

_Tao nói thiệt, tao không bắt nó phải làm ô sin cho tao cả đời sinh viên này đâu

_Mày ngu quá đây là cơ hội tốt mà

Nó trách.

Tôi mĩm cười.

_Bây giờ tao đã là sinh viên rồi thì phải ăn nói và cư xử sao cho xứng đáng là một sinh viên chứ

_Vậy còn Kỳ Quân thì sao?

Nó hấp tấp hỏi.

Im lặng như để có thêm thời gian suy nghĩ sau đó là hít thở thật sâu, tôi dứt khoát.

_Thật sự thì trong thời gian vừa qua tao cũng có chút tình cảm với hắn dù hắn là một con người khó hiểu, những việc ngày hôm nay hắn đã làm cũng chỉ là để giúp tao không phải mất mặt trước mọi người thôi, mọi chuyện qua rồi từ bây giờ tao không làm phiền hắn nữa, cũng không để hình ảnh hotboy của hắn làm ảnh hướng tới tao, việc bây giờ tao cần phải làm là…

Nói tới đây tôi bỗng ngập ngừng làm nó khá tò mò rồi thúc dục tôi.

_Là gì?

Bật cười thật to cho sản khoái, nắm tay nó kéo dậy tôi nói.

_Là mua quà sinh nhật của Hoán Phi

Thoạt đầu nó hoàn toàn ngạc nhiên rồi chợt hiểu ra mọi chuyện và cũng bật cười thật to cùng tôi mặc cho mọi người xung quanh có nhìn ngó, điều đó không làm cho chúng tôi e ngai mà ngược lại còn cảm thấy rất thoải mái, xe nổ máy tôi và nó lại tiếp tục sát cánh bên nhau vi vu trở về với làn gió mơn mởn của buổi chiều hoàng hôn ấm áp.

Hôm nay là sinh nhật Hoán Phi, theo như lời đã hứa tôi cùng nhỏ Nhã Quyên là hai đương sự có mặt ở buổi tiệc sớm nhất, nhìn thấy sự xuất sớm quá dự tính của chúng tôi cậu ta vô cùng ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức không nói nên lời chỉ biết đưa mắt nhìn chúng tôi và nhe răng cười thật xinh.

Buổi tiệc diễn ra tại nhà Hoán Phi, đây là một ngôi nhà nhỏ nhìn bề ngoài không có gì nổi bậc nhưng tôi rất thích vì nó thật ấm áp tình người, một ngôi nhà hạnh phúc mà tôi luôn mong muốn có được trong đời mình, nhìn những hình ảnh gia đình Hoán Phi tất bật chuẩn bị cho cậu ta một buổi tiệc sinh nhật đón chào tuổi mới, lâu lâu lại quấn quích lấy nhau mà cùng chụp ảnh kỷ niệm mới thấy đẹp làm sao, xem ra cậu ta thật may mắn khi có được một gia đình mà không phải bất cứ ai cũng có được trong đời.

Tôi chợt mĩm cười và nói.

_Cậu thật hạnh phúc

Nheo mày tỏ vẻ chưa hiểu cậu ta hỏi lại.

_Tại sao cậu lại nói như vậy?

Tôi nhe rằng cười chỉ vào các thành viên trong đình cậu ta rồi nói.

_Hạnh phúc vì cậu có một gia đình thật tuyệt vời

Cậu ta mĩm rồi chưa kịp nói gì thì một đám bạn ùa tới, cậu ta đành xin lỗi rồi bước tới chào đón những vị khách mời đặc biệt.

Đưa mắt nhìn vào đám bạn của cậu ta tôi tình cờ phát hiện ra nhỏ Vũ Thy cũng được mời, thoạt đầu tôi hơi bất ngờ và nghĩ sẽ không biết tôi sẽ đối xử với nó như thế nào và ngược lại, theo như những gì tôi suy tính trong đầu thì tôi sẽ tươi cười lấy làm thân thiện với nó và sẽ tuyệt đối không nhắc tới chuyện cá cược, dù sao thêm một người bạn cũng hay hơn là rước vào thân một kẻ thù nặng ký.

Nhỏ Vũ Thy bước vào nhà nó không lấy làm ngạc nhiên vì sự có mặt của tôi, có thể vì nó biết trước thế nào Hoán Phi cũng mời tôi đến buổi sinh nhật, vì trong lớp hình như ngoài tôi và nhỏ Nhã Quyên là hai người bạn gái thân thiết nhất của cậu ta ra thì cậu ta chẳng thân với ai nhiều như với chúng tôi cả.

Khác với những gì tôi nghĩ trước đó, nhỏ Vũ Thy là một đứa tiểu thư con nhà giàu thứ thiệt, từ nhỏ đến lớn nó chưa bao giờ trãi qua một cú shock nào như ngày hôm ấy và chưa thua ai trong đời kể từ ngày nó sinh ra đến nay, tôi cứ nghĩ nó sẽ cố tình tránh mặt tôi để không phải thực hiện lời hứa sẽ làm ô sin suốt quảng đời sinh viên cho tôi nếu tôi chứng minh được cái tên được gọi là hotboy Kỳ Quân thích tôi, nhưng tôi đã sai lầm hoàn toàn sai lầm, nó không trốn tránh mà trái lại còn chủ động bước tới ngồi cạnh tôi làm tôi vô cùng ngạc nhiên thật sự không biết rằng nó đang tính giở trò gì tiếp theo.

Kéo tôi sang một góc vắng người nó đứng tay khoanh trước ngược rồi nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi.

_Khiết Linh nè, tao thua mày rồi mày muốn tao phải làm gì cho mày đây?

Thái độ dứt khoát của nó làm tôi hoàn toàn choáng ngợp, tôi không ngờ nó lại thẳng thắng và sẳn sàng chấp nhận đến như vậy, nhưng dù sao nhìn nó như vậy vẫn có cảm tình hơn, tôi mĩm cười rồi nói.

_Không cần đâu, tao không bắt mày làm gì cho tao đâu

Nó nghiêng đầu thắc mắc.

_Mày nói đùa hay là thật vậy?

Vẫn giữ nụ cười thân thiện, tôi trả lời.

_Chưa bao giờ tao thật lòng như lúc này đâu, là bạn bè cùng lớp với nhau tao không muốn xảy ra nhiều chuyện không hay, thật sự tao chỉ muốn làm bạn mà thôi

Không biết nó đang nghĩ gì trong đầu chỉ thấy nó im lặng, im lặng rất lâu, thấy vậy tôi nói.

_Thôi, vào mừng sinh với Hoán Phi đi

Nói rồi tôi bước đi trước, bỗng nó lên tiếng ngăn cản bước tôi.

_Khoan đã

Tôi quay lại nhìn nó hỏi.

_Chuyện gì vậy?

_Tao xin lỗi

Nó khẽ nói.

Lời xin lỗi thốt ra đột ngột trong một hoàn cảnh như lúc này làm cho tôi có một chút ngạc nhiên, nhưng tôi rất vui mừng vì cuối cùng thì nó cũng nói được câu này, cái câu chỉ có hai từ mà trước đây nó không giờ nói vì nó luôn tự tin cho rằng mình đúng thì mắc gì phải xin lỗi, ngày hôm nay nó đã nói được hai chữ xin lỗi chứng tỏ con người nó đã có dấu hiệu thay đáng kể, bước tới gần nó tôi mĩm cười rồi nói.

_Bỏ qua hết đi, hôm nay là sinh nhật Hoán Phi tụi mình phải thật vui lên

Nó gật đầu mĩm cười rồi nắm lấy tay tôi cùng nhau sánh bước vào trong thân thiết đến bất ngờ làm ai nấy trông thấy cũng đều phải tròn mắt nhìn chúng tôi và hoàn toàn ngạc nhiên không thể nói được lời nào, vì thật không ngờ hai cái đứa từng ghét cay ghét đắng nhau mà giờ lại trở nên thân thiết hơn cả mức tình bạn.

Ngay cả bản thân tôi cũng không thể ngờ, ngày sinh nhật của Hoán Phi lại mang đến cho tôi một người bạn, người bạn mà tôi có nằm mơ cũng không thể mơ thấy một ngày tôi và cô bạn lại trở nên rất đổi thân thiết.

Tiếng hò hét, tiếng vỗ tay hòa cùng lời ca tiếng hát của cả tập thể trong ca khúc chúc mừng sinh nhật làm không khí trở nên thật náo nhiệt, nhắm mắt cầu nguyện rồi thổi nến buổi tiệc sinh nhật của Hoán Phi diễn ra thật ấm lòng bên cạnh bạn bè và người thân.

Ai đó đã từng nói trên đời này có buổi tiệc nào không tàn, cuộc vui nào mà không kết thúc, buổi tiệc sinh nhật náo nhiệt tràn đầy hạnh phúc và niềm vui của Hoán Phi cuối cùng thì cũng đến lúc phải khép lại dù rằng mọi người không hề mong muốn một chút nào, tạm chia tay Hoán Phi mọi người ra về với tâm trạng vô cùng thoải mái.

Tôi và nhỏ Nhã Quyên vừa tính ra về thì nó nhận được một cuộc điện, không biết là ai gọi nhưng nó có vẻ rất thích thú, nghe máy xong thì nó lại nhờ Hoán Phi đưa tôi về nhà giúp vì nó có một việc quan trọng cần phải làm trong tối ngày hôm nay, nếu nó không đi thì nó nhất định sẽ hối hận cả đời, sau khi bàn giao tôi lại cho Hoán Phi nó ung dung vui vẻ chạy thật nhanh đến cái nơi mà nó cần phải đến, biết tính nó đã muốn làm việc gì đó thì không ai có thể ngăn cản nên tôi đành để nó ra đi và nhờ Hoán Phi đưa về, dù rằng không hỏi nhưng tôi vẫn biết nó đi đâu và người gọi điện cho nó chắc chắn là anh chàng mà nó từng khoe là quen được trong một lần lướt wed, và tình trạng hiện giờ là hai người đang rất hạnh phúc trong tình yêu ngọt ngào của lứa tuổi trăng sao.

Con đường về khuya càng ít người qua lại, không gian trở nên vắng lặng, cái se lạnh của màn đêm bắt đầu buông xuống, ngồi phía sau Hoán Phi tôi chỉ muốn ngã đầu vào vai cậu ta mà nhắm mắt lại để tận hưởng cái cảm giác yên tỉnh của màn đêm.

_Khiết Linh nè, mình có một chuyện này muốn nói với cậu

Cậu ta bất ngờ nói.

Tôi gật đầu.

_Có chuyện gì Hoán Phi nói đi

Ngập ngừng cậu ta hỏi.

_Cậu…và Kỳ Quân đang quen nhau sao?

Hơi bất ngờ trước câu hỏi này tôi lấy làm ngạc nhiên hỏi lại.

_Tại sao cậu lại hỏi như vậy?

Câu ta đáp.

_Vì chính tai mình nghe và chính mắt mình nhìn thấy anh ta tỏ tình với cậu trước mặt bao nhiêu là sinh viên, mình muốn xác nhận lại đều này có phải hay không?

Trước đây tôi có nói tôi không thích loại người như tên hotboy Kỳ Quân vì tính tình hắn vốn rất khó hiểu, thêm vào một phần vì hắn là hotboy nên rất yêu chữ chảnh, nhưng không hiểu sao tôi cứ có một chút gì đó trong lòng nhớ về hắn, lặng lẽ đưa mắt nhìn những ánh sao trên bầu trời, tôi khẽ thì thầm.

_Nếu như đó là sự thật tốt biết bao

Và rồi sự yên tỉnh diễn ra suốt trên con đường về hòa vào những ánh đèn nhạt nhòa của đêm thành phố buồn đến nào lòng.

***

Một đêm dài lại trôi qua, một ngày mới lại bắt đầu, sau những muộn phiền những suy nghĩ trăn trở đã qua, tôi nhanh chống lấy lại hình ảnh của mình một cô gái năng động hoạt bát trước mọi người.

Hôm nay cảm giác thích thú khi đi bộ đến trường lại ùa về trong tôi, vậy là sau khi chuẩn bị thật kỉ mọi thứ tôi say sưa bước trên con đường sau cơn mưa vào buổi sáng, cảm nhận không khí thật trong lành và mát mẽ với một tâm trạng không thể nào tốt hơn được nữa, cảnh vật ngày hôm nay so với những ngày hôm qua ít nhiều đã thay đổi, hình như là đẹp hơn rất nhiều, tôi chợt nhận ra rằng cuộc sống tươi đẹp đang diễn ra từng phút từng giây thì tại sao tôi cứ phải buồn vu vơ vì một người không quen biết mà làm cho cuộc sống của mình trở nên u ám, hít thở thật sâu khẽ mĩm cười với chính bản thân tôi vui vẻ bước tiếp những bước chân thiên thần đi thật nhanh đến trường để chờ đón những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với tôi trong ngày hôm nay.

Dường như khi tâm trạng con người ta tốt thì mọi thứ xung quanh đều trở nên rất đổi hoàn hảo, vừa đặt chân tới trước cổng trường tôi đã nhìn thấy nhỏ Vũ Thy đứng ở đó từ lúc nào, nó nhìn tôi vẫy tay chào mĩm cười thật thân thiện rồi chạy đến gần tôi nói.

_Hôm nay chắc sẽ có giông tố ghê gớm lắm

Không hiểu, tôi hỏi lại.

_Giông tố sao?

Nó gật đầu đầy hàm ý.

_Đúng rồi, trong trường này ai mà không biết tiểu thư Khiết Linh là chúa đi trễ mà hôm nay lại đến trường sớm như vậy thật là lạ đó, cậu thay đổi rồi à?

Chợt hiểu ra mọi chuyện tôi bật cười to tiếng.

_Cuộc sống mà phải thay đổi chứ

Đột ngột một giọng nam ấm áp xen vào cuộc trò chuyện của chúng tôi.

_Hai người trở nên thân thiết với nhau từ lúc nào vậy?

Giật mình chúng tôi quay đầu nhìn lại thì thấy Hoán Phi đang nhìn chúng tôi nhe răng cười thật khí thế, rồi cậu ta chạy đến hỏi tiếp.

_Trước đây không phải là hai người rất ghét nhau sao? Sao bây giờ nhìn ai cũng khác vậy?

Nghe cậu ta nói thế nhỏ Vũ Thy vòng tay khoát vào vai tôi, ngốc đầu kiêu hãnh đáp.

_Trước đây khác, bây giờ là bạn rồi

Thật ra Hoán Phi đâu phải mới biết giữa tôi và nhỏ Vũ Thy đã không còn xích mích như xưa, mà ngược lại cậu ta là người biết đầu tiên trong buổi tiệc sinh nhật của chính mình ngày hôm qua, chỉ qua là cậu ta muốn trêu chọc tôi và nhỏ Vũ Thy để chúng tôi bảo vệ nhau mà trở nên thân thiết hơn nữa mà thôi, cái con người cậu ta đáng yêu như vậy đó.

Cắt ngang tiếng cười của cả ba người chúng tôi là tiếng nói của nhỏ Nhã Quyên, nó xuất hiện ở trước cỗng trường cùng chiếc xe máy dở tệ và gọi tên tôi thật to làm ai nấy cũng phải ngước nhìn, mỗi lần nghe thấy tiếng gọi thất thanh của nó dành cho tôi thì tôi biết chắc chiếc xe của nó lại có vấn đề trầm trọng mà hình như là chỉ có một mình Hoán Phi là trị được, nhanh chân cả ba người chúng tôi bước tới gần thấy thế nó nói ngay.

_Cả ba người còn đứng đó cười làm gì nữa mau giúp tôi một tay đẩy chiếc xe này vào trong đi chứ

Khỏi quảng cáo thì ai cũng biết chiếc xe của nó là chiếc xe duy nhất và cổ nhất trong trường này, trước câu nói đó của nó chúng tôi lại bật cười, cười thật to.

_Cười gì chứ?

Nó hỏi.

_Xe này là xe quỷ gì mà chết máy hoài vậy?

Nhỏ Vũ Thy không nói gì mà nó hỏi lại.

Tươi cười nó trả lời.

_Xe cổ, xe này từ thời bà ngoại tôi để lại đó, trước đây bà ngoại tôi để lại cho mẹ tôi rồi bây giờ mẹ tôi để lại cho tôi

_Vậy còn sau này thì sao?

Hoán Phi đột ngột lên tiếng.

Nó gãi đầu suy nghĩ rồi nhe răng cười đáp.

_Thì…chắc là tôi sẽ để lại cho con tôi

Trước câu trả lời của nó cả ba người chúng tôi lại nhe răng cười thật to, lúc đầu nó cũng hơi ngại nhưng rồi cũng hòa theo nhanh chống, tiếng cười trong veo của bốn người chúng tôi vang lên cao vút và bay thật xa, thật xa theo những cơn gió đầu tiên của mùa hạ.

Sau khi mang xe vào gửi chúng tôi nhanh chân trở về lớp học, vừa đặt chân đến cửa lớp một điều làm cho chúng tôi phải ngạc nhiên đến kinh ngạc là lớp học ngày hôm nay bỗng trở nên yên tỉnh đến lạ thường, người nào người nấy ngồi ngay ngắn đúng vị trí mình đã chọn lại còn chăm chỉ học bài như vẻ ta đây là một người rất siêng năng.

Thấy lạ Hoán Phi liền lên tiếng hỏi nhỏ lớp trưởng.

_Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Nhỏ lớp trưởng lắc đầu như không có chuyện gì rồi tiếp tục dán mắt vào cuốn sách dưới bàn, nhìn mọi người như vậy chúng tôi chỉ biết nhìn nhau và rồi lắc đầu chẳng hiểu thật ra ngày nay mọi người ăn nhằm thứ gì mà đều ngoan ngoãn một cách rất ư là đặc biệt.

Đang im lặng cả lớp bỗng đứng dậy hò hét, vỗ tay ca hát om xòm còn xịt cả bọt xà phòng bắn dây kim tuyến vào người làm tôi hết sức ngạc nhiên và vô cùng tò mò.

_Chuyện gì vậy mọi người?

Nhỏ lớp trưởng to tiếng.

_Bắt đầu từ bây giờ cậu là thần tượng của lớp rồi

_Là sao?

Tôi hỏi.

Nhỏ lớp trưởng lại hăng hái trả lời.

_Nhờ cậu mà lớp mình trở thành một lớp nổi bậc nhất hiện nay và được rất nhiều người biết đến đó

Nghe nhỏ lớp trưởng càng nói, tôi càng lấy làm thắc mắc.

_Nói rõ hơn một chút được không?

Bước đến cạnh tôi, nhỏ lớp trưởng vừa nhe răng cười vừa nói.

_Cậu là người đầu tiên mà có khả năng chiếm được tình yêu của anh chàng hotboy Kỳ Quân, một điều mà tưởng chường như không thể, một điều mà chưa có bất kì cô gái nào làm được trong suốt thời gian cố gắng vừa qua vậy mà cậu lại làm được, thật đáng nể phục, cậu xứng đáng là thần tượng của lớp mình

Nhỏ lớp trưởng vừa nói dứt lời thì cả lớp tiếp tục đập bàn, đập ghế la lối như để thể hiện sự ngưỡng mộ dành cho tôi còn tôi thì chỉ biết nhe răng cười gượng gạo, thật ra tôi cũng không biết mình nên cười hay nên khóc, nên vui hay nên buồn khi nhỏ lớp trưởng bảo tôi là người duy nhất có khả năng chiếm được tình yêu của tên Kỳ Quân, tôi cũng không biết mình có nên nói cho mọi người biết chỉ qua hắn ta giúp tôi chứ thật sự thì hắn ta không thích tôi như ngày hôm ấy mà mọi người đã nhìn thấy, và bản thân tôi cũng vậy, tôi cũng không ưa gì hắn vì hắn quá khó chịu và rất chảnh, sau khi nói lời cám ơn đến hắn thì cũng là lúc tôi và hắn trở lại hai con người như trước đây, hắn vẫn là một hotboy nổi tiếng chiếm được rất nhiều tình cảm của nữ sinh toàn trường, còn tôi vẫn là một cô gái ngày hai buổi đến trường và sống một cuộc sống của riêng mình.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, nhìn mọi người rồi tôi bước lên bục giảng quyết định hết lên sự thật.

_Cám ơn các bạn đã dành sự ngưỡng mộ đó cho mình, thật ra thì trước đây mình cũng rất thích hotboy Kỳ Quân vì anh ta quá đẹp trai có đúng không?

Tôi mĩm cười rồi nói tiếp.

_Nhưng đó chỉ là chuyện của trước đây, còn bây giờ mình không còn thích hắn ta nữa, và hắn cũng vậy sau này các bạn đừng nhắc hắn trước mặt của mình nữa

Nghe tôi nói thế mọi người tròn mắt kinh ngạc không thể nào ngờ được một hotboy mà bất cứ cô gái nào cũng muốn được sánh bước chung đường mà không thể, còn tôi có được cơ hội đó thì lại không biết trân trọng.

_Tại sao cậu lại không thích anh ta nữa?

Một bạn trai cùng lớp lên tiếng hỏi.

Tươi cười tôi trả lời.

_Hắn ta chảnh như vậy nên mình không thích vậy thôi

Nhỏ lớp trưởng bước tới ký vào đầu tôi trách móc.

_Mày ngu quá Khiết Linh ơi, được hotboy thích mà lại không thích, nếu không thích thì để tao

Cả lớp bật cười sau câu nói của nhỏ lớp trưởng rồi hàng loạt các câu nói trêu chọc nó được cả lớp liên tục phát ra làm cho không gian lớp học ngày hôm nay trở nên rất đổi nhộn nhịp.

Tiếng chuông vang lên thầy giáo bước vào cả lớp tranh thủ ai trở về chỗ của người đó, không hiểu sao ngày hôm nay nhỏ Vũ Thy lại bước tới ngồi cạnh tôi nhưng có lẽ vì bây giờ chúng tôi đã là một đôi bạn thân.

Không quan tâm đến những gì thầy đang giảng trên bảng, nó khẽ ngồi gần tôi hơn nữa rồi hỏi.

_Cậu không thích Kỳ Quân thật sao?

Tôi ngạc nhiên trước câu hỏi của nó chẳng biết phải trả lời thế nào, chỉ biết im lặng và suy nghĩ, suy nghĩ thật kĩ trước khi đưa ra câu trả lời cuối cùng.

Thấy tôi im lặng khá lâu nó lại hỏi.

_Có phải là như vậy không?

_Uhm…

Tôi gật đầu, cái gật đầu có phần đắn đo.

_Tại sao vậy?

Nó hỏi.

Thở dài, tôi biết sẽ không thể nào cứ im lặng trong chuyện này hoài như thế được nhất là với nhỏ Vũ Thy vì nó cũng là một nhân vật có liên quan trong chuyện này, đứng dậy xin phép thầy rồi tôi kéo nó ra ngoài và nói hết sự thật.

_Có chuyện này mình chưa nói cho cậu biết, thật ra thì hắn ta không thích mình đâu, nhưng vì bản tính trẻ con bốc đồng nhất thời nên mình đã cá cược với cậu là sẽ chứng minh được rằng hắn ra thích mình, cũng chính vì một lúc háo thắng mà cả một thời gian dài mình phải chịu khổ vì phải tìm cách tiếp cận hắn, năn nỉ ỉ ê hắn sẽ giúp mình, nhưng hắn thì lúc nào cũng từ chối, ngày hôm ấy hắn đột ngột xuất hiện và nói những lời ngọt ngào đó cũng chỉ là giả dối mà thôi vì hắn thấy mình cứ bám theo hắn mà năn nỉ hoài nên hắn làm vậy cho rồi để sau này mình không làm phiền hắn nữa, thật sự thì mình đã thua cậu, bây giờ thì cậu biết hết mọi chuyện rồi cậu muốn thế nào mình cũng đồng ý, thậm chí là bắt mình thực hiện lời hứa làm ô sin cho cậu suốt quảng đời sinh viên

Không có phản ứng gì ghê gớm, nó chỉ nhìn tôi và mĩm cười.

_Khờ quá, mình là bạn mà, mà đã là bạn thì ai đời lại đi bắt bạn mình làm ô sin cho mình chứ

Nghe nó nói vậy tôi chỉ mĩm cười và chợt nhận ra một Vũ Thy đanh đá, háo thắng của ngày xưa đã lớn lên rất nhiều, khẽ đặt tay mình lên mu bàn tay nó tôi nói.

_Có phải là cậu rất thích hắn ta không?

Nheo mày nó hỏi.

_Ai?

_Là cái tên đáng ghét Kỳ Quân

Tôi trả lời.

Nó bật cười khí thế rồi gật gù.

_Uhm, đúng là trước đây mình thích hắn ta lắm, thích đến phát điên luôn và từng nghĩ rằng nếu như không có được hắn ta thì mình sẽ không thể nào sống nỗi, những bây giờ thì khác rồi, mình không còn thích hắn nữa vì để yêu một hotboy đâu phải là chuyện dễ dàng mà hắn thì lại rất chảnh tính tình thì khó ưa, thêm nữa nếu mình yêu phải hắn thì người khổ chỉ là mình thôi, xung quanh hắn có biết bao nhiêu cô gái đẹp chắc gì hắn sẽ yêu mình thật lòng, bây giờ mình mới nhận thấy những điều đó từ con người của hắn, mặc dù hắn rất đẹp trai, tài giỏi nhưng tính tình như vậy thì cũng như không, bởi vậy mới nói trai đẹp chỉ để ngắm mà thôi không yêu được

Khẽ gật đầu tôi tán thành những gì mà nó vừa nói, và cùng nó đưa ra một lời thề ghê gớm là sẽ tuyệt đối không bao giờ yêu những anh chàng được gọi là hotboy.

Giờ ra chơi diễn ra như mọi ngày, ở đâu có hotboy ở đó có sự hiện diện của nữ sinh và căn tin trường luôn là nơi có nhiều nữ sinh vì giờ chơi nào cái tên Kỳ Quân cũng xuất hiện ở chốn này.

Ghé miệng vào tai tôi nhỏ Vũ Thy thì thầm.

_Phim cũ lại chiếu nữa rồi

Tôi mĩm cười không đáp âm thầm cùng nó quan sát những gì sắp diễn ra trong căn tin ngày hôm nay, cũng như mọi khi không có gì thay đổi phía sau tên Kỳ Quân luôn là một đội ngũ nữ sinh hùng hỗ bám víu, khi hắn ta vào căn tin thì làm cho căn tin ùng tắt giao thông, khi hắn ta tìm được một chỗ ngồi lý tưởng thì xung quanh chỗ hắn ngồi luôn có dáng bóng nữ sinh vây quanh trộm nhìn.

Nhìn những hình ảnh quá quen thuộc này mà tôi và nhỏ Vũ Thy chỉ biết nhe răng cười cùng nhau rồi lắc đầu vì đám nữ sinh quá ngây thơ, thích một người không có gì là xấu nhưng thích một người tính tình quái đảng thì quả thật là một điều đáng lên án.

Không hiểu sao ngày hôm nay hắn lại chọn một bàn ngồi đối diện với bàn của tôi và nhỏ Vũ Thy, lúc đầu chúng tôi cứ tưởng hắn cảm nắng một trong hai đứa chúng tôi thật sự, nhưng khi để ý quan sát thật kỉ mới thấy trong căn tin chỉ còn duy nhất một bàn đối diện với chúng tôi là trống nên việc hắn vào ngồi không có gì để bàn thêm.

Không để ý đến hắn nữa tôi và nhỏ Vũ Thy say sưa kể cho nhau nghe những chuyện hay ho mà chúng tôi biết được đâu đó rồi cùng nhau cười thật sản khoái, thỉnh thoảng tôi và nó lại bắt gặp ánh mắt của hắn ta nhìn về phía chúng tôi, trước đây có lẽ chúng tôi sẽ rất thích đều đó, nhưng bây giờ nhìn thấy ánh mắt của hắn cứ nhìn chằm chằm về phía hai đứa chúng tôi làm cho chúng tôi có cảm giác rất khó chịu nhưng không thể làm được gì hơn ngoài việc rời khỏi nơi này.

Nháy mắt cho nhau rồi chúng tôi đồng loạt đứng dậy quay lưng bước đi như không hề nhìn thấy hắn, có lẽ hắn sẽ cảm thấy rất đổi ngạc nhiên vì cuối cùng thì trong trường này cũng có người không say nắng khi đối diện cùng hắn.

Trên đường về lớp chúng tôi ghé vào phòng vệ sinh rữa mặt thì tình cờ nghe được một câu chuyện khá hấp dẫn, đó là hai nữ sinh và đang nói về tôi, vì quá tò mò họ nói gì về mình tôi nén lại nép người sang một bên chăm chú lắng nghe họ sẽ nói gì về mình, còn nhỏ Vũ Thy thì khuyên tôi không nên nghe, nhưng không nói rõ lý do nó chỉ bảo rằng không nghe không hối hận, nhưng bản chất tò mò không chó phép tôi rời khỏi nơi này và cứ thế tôi vẫn nép người và chăm chú lắng nghe.

Mười phút là khoảng thời gian họ nói về tôi và cũng là khoảng thời gian mà tôi chăm chú lắng nghe những điều họ nói về mình, quả thật đúng như lời của nhỏ Vũ Thy nói không nghe không hối hận, nghe rồi hối hận biết bao, tôi cứ tưởng họ sẽ nói về tôi bằng một sự ngưỡng mộ về chuyện mà trước đây họ tận mắt trong thấy hotboy Kỳ Quân tỏ tình với tôi, nhưng có ai ngờ được họ lại nói tôi là người đáng ghét, dám cướp đi người tình trong mộng của họ lại còn chê tôi vừa lùn vừa xấu mà hotboy Kỳ Quân lại để mắt tới…nói chung chỉ mười phút trôi qua mà không biết họ đã dùng nhiêu là từ ngữ xấu xa để nói về một cô gái trong sáng và đáng thương như tôi.

Bước ra khỏi phòng vệ sinh với tâm trạng vừa buồn vừa tức, than dài thở ngắn, thấy vậy nhỏ Vũ thy nhe rằng cười hỏi.

_Sao rồi?

Tôi thở dài.

_Đúng là không nghe không hối hận

Nó tiếp tục cười và nói.

_Đã nói rồi mà không chịu nghe, có phải tụi nó nói cậu về chuyện hotboy Kỳ Quân đúng không?

Tôi gật đầu không đáp, nó bước tới cặp kè tôi vừa đi vừa an ủi.

_Thôi đừng buồn làm gì, tụi nó ghanh tỵ với cậu cho nên mới có những lời lẽ như vậy quan tâm làm gì cho mệt sức, mình chỉ cần biết mình là con người như thế nào là được rồi

Mấy lời an ủi của nó dường như làm cho tâm trạng tôi tốt lên thì phải, nụ cười là những gì mà tôi có thể làm tốt nhất trong những hoàn cảnh như lúc này khi có được một người bạn như nhỏ Vũ Thy.

***

Thời gian thấm thoát trôi qua thật nhanh mới đó mà một tháng đã qua đi, vậy là đã một tháng kể từ ngày tôi và nhỏ Vũ Thy trở thành bạn thân, một tháng với bao nhiêu niềm vui, một tháng có biết bao điều để nói.

Hôm nay sau khi kết thúc buổi hộp mặt những người bạn thân, nhỏ Nhã Quyên lại đến với người tình trên mạng của nó, nhỏ Vũ Thy thì cũng bắt đầu được một kẻ đẹp trai đưa đón, còn Hoán Phi thì không tham gia buổi tiệc vì phải về quê cùng mẹ, vậy là trong đám bạn thân nhất chẳng ai có thể đưa tôi về, khá buồn nhưng tôi vẫn tỏ ra vui vẻ như không có gì để mọi người được vui và tôi cũng không trách cứ họ vì tôi hiểu rằng tình yêu có một ma lực ghê gớm.

Tạm chia tay mọi người tôi lê bước trở về trên con đường đầy hoa vàng trong làn gió trời mát rượi, xem ra đi bộ trong một thời điểm như lúc này thì thật là thích thú, bầu trời trong xanh không một giọt nắng, những áng mây chiều bềnh bồng thả mình trôi theo làn gió, người người đèo nhau dạo quanh phố phường, tiếng cười tiếng nói thi nhau vang lên rộn ràng tạo cho buổi chiều cuối tuần một không khí hoàn toàn khác hẳn với những ngày nắng nóng mưa gió thất thường của Sài Gòn.

Một mình lang thang trên con đường về với ánh hoàng hôn nhẹ nhàng buông xuống êm đềm tôi chợt thấy lòng mình buồn trống trãi, nhìn những cặp tình nhân tay trong tay như chỉ biết riêng hai người cùng nhau tận hưởng một buổi chiều cuối tuần bên nhau nói cười vui vẻ mà tôi chạnh lòng, không biết rồi đến khi nào tôi mới tìm được cho mình một tình yêu đích thực để vui buồn cùng nó, cảnh vật xung quanh thì cứ vui vậy đó mà lòng buồn không kể siết, khẽ buông tiếng thở dài tôi cuối mặt bước đi thật nhanh với hy vọng sẽ về đến nhà trong thời gian sớm nhất có thể, và làm những việc mình cần phải làm để không phải bận tâm suy nghĩ nhiều đến những chuyện không vui trong cuộc sống của chính bản thân mình.

Đang bước đi với một tâm trạng không được tốt cho lắm cùng những bước chân nặng nề thì tình cờ xuất hiện trước mắt tôi một người mà tưởng chừng tôi đã quên lãng trong cuộc sống bộn bề lo toan này, đó chính là hắn hotboy Kỳ Quân.

Hơi ngạc nhiên vì sự có mặt đột ngột của hắn tôi bất ngờ chùn bước, hắn đã nhìn thấy tôi và dường như hắn đang tiến về phía tôi thì phải, không biết phải làm gì tôi vờ như không nhìn thấy hắn rồi kênh kiệu ngốc đầu đầy kiêu hãnh bước qua trước mặt hắn như một cơn gió thoáng qua không thèm nhìn lấy hắn dù chỉ là một cái, bỗng dưng tôi có cảm giác như có bàn tay ai đó nắm lấy bàn tay tôi, quay đầu nhìn lại tôi hoàn toàn sửng sột khi nhìn thấy bàn tay tôi đã được hắn nắm chặt.

_Nè, làm gì vậy chứ?

Tôi trợn mắt hỏi.

_Chúng ta yêu nhau đi

Hắn thẳng thắng đáp.

Quá bất ngờ trước câu trả lời không thể đoán trước tôi mở to mắt nhìn hắn không nói được lời nào, phải mất một thời gian dài tôi mới lấy lại được bình tỉnh mà vung tay hắn ra khỏi tay mình rồi nói.

_Anh nói chơi hay là nói giởn vậy?

_Anh nói thật, chúng ta yêu nhau đi

Hắn trả lời không chút đắn đo.

Hắn đúng là một con người kì lạ, trước đây tôi tìm đủ mọi cách tiếp cận hắn chỉ mong là hắn thương tôi một chút thôi mà lại không thể, ngược lại bây giờ tôi không làm phiền đến cuộc sống của hắn nữa thì hắn lại đột ngột xuất hiện rồi nói mấy lời làm cho tôi dù ghét hắn đến cách mấy cũng phải lỗi nhịp con tim.

Không biết nói thế nào trong một hoàn cảnh như lúc này, tôi nói đại rồi tranh thủ bước đi.

_Xin lỗi tôi không thích anh

Chạy theo đứng trước mặt tôi hắn nói.

_Anh thật lòng thích em đó, hãy làm bạn gái của anh đi Khiết Linh

Không hiểu sao nghe hắn nói câu này cơ thể tôi bỗng nóng rang lên, ngập ngừng tôi nói.

_Hình là anh hiểu lầm rồi, tôi không thích anh thậm chí còn ghét anh nữa kìa thì làm sao mà tôi có thể làm bạn gái của anh được chứ

Gật gù hắn nói.

_Anh biết là trước đây anh có hơi quá đáng, anh xin lỗi, sau này anh sẽ bù đắp cho em mà, chúng ta yêu nhau đi, anh thật sự yêu em và cần em lắm

Tôi bật cười trước câu nói của hắn rồi quát.

_Tôi nghĩ là anh bị khùng mất rồi

Nói rồi tôi bước đi nhanh hết mức có thể để không phải nghe thấy bất kì một lời đường mật nào miệng từ hắn phát ra.

Tiếp tục chạy theo tôi hắn nói.

_Em biết không, từ khi ép được ních yahoo của em ngày nào anh cũng online để đợi em, chờ em, nhìn ních em có sáng hay không? Xem em sẽ để status như thế nào, vui hay buồn vậy mà em chỉ out một cái im lặng…anh thật lòng rất thích em

Càng nghe hắn nói tôi càng tức cười.

_Trước đây tôi ép ních anh hàng chục lần mà anh có đồng ý đâu sao bây giờ tự dưng lại ép ních của tôi làm gì chứ? Anh đúng là một người kì quặc đến không thể hiểu nỗi

Hắn vừa lên tiếng dự tính sẽ nói một điều gì đó thì chợt tiếng chuông điện thoại tôi vang lên cắt ngang mọi thứ, đợi tôi nghe máy xong hắn hăng hái nói tiếp.

_Anh không ép em phải yêu anh liền đâu, em cứ suy nghĩ những gì anh vừa nói, ngày mai đến trường anh muốn biết câu trả lời của em, nếu em đồng ý thì tốt không đồng ý cũng không sao, dù như thế nào đi nữa anh vẫn sẽ yêu em và theo đuổi em đến cùng

Gật gù tôi đáp.

_Được thôi, ngày mai tôi sẽ cho anh biết câu trả lời còn anh muốn làm gì thì làm tôi không cần biết

Dứt lời tôi liếc mắt nhìn hắn một cái rồi quay lưng bỏ đi như hai người dưng ngược lối.

Về đến nhà dường như bị mấy lời mật ngọt của hắn tác động mạnh mẽ đến tâm tư tình cảm mà tôi không thể tập trung làm bất cứ việc gì, chỉ biết đi qua đi lại đi tới đi lui, ngồi rồi lại nằm mà suy nghĩ đến những gì hắn vừa nói với tôi trong vài tiếng đồng hồ trước.

Thằng cha khùng đúng là thằng cha khùng khi không lại đột ngột xuất hiện, còn nói mấy lời này làm gì để giờ đây bắt đầu óc vốn dĩ không được thông minh cho mấy của tôi phải động não suy nghĩ, đúng là cái đồ chết tiệt, cái đồ đáng ghét, cái thứ chết bầm…nhưng tại sao tôi lại phải suy nghĩ đến chứ?.

Tôi thật không tài nào hiểu được tại sao trước đây tôi có làm gì đi nữa thì hắn vẫn lạnh lùng thờ ơ, vậy mà giờ đây khi tôi đã bỏ cuộc thì hắn lại chủ động tấn công kịch liệt, tại sao xung quanh hắn có không biết bao nhiêu bóng hồng tuyệt sắc giai nhân hắn lại không để mắt tới mà lại chọn tôi làm gì?, có lẽ nào hắn trêu đùa hay đây chỉ là một trò chơi của hắn?, tôi quả thật không thể hiểu nỗi.

Tuy rằng trước đây tôi từng thề sẽ không yêu những anh chàng được gọi là hotboy hay chỉ là đẹp trai đơn thuần, nhưng dường như tôi không làm được điều đó, khi đứng trước một chàng trai đẹp trái tim tôi luôn có dấu hiệu đập sai nhịp nhưng may mắn ở chỗ là tôi biết điều chỉnh nó một cách hợp lý để không phải vướng vào những chuyện không hay, tôi mà yêu ai thì chỉ làm cho mọi chuyện trở nên rắc rối thêm mà thôi, cố gắng thật nhiều để rồi không được gì cả, làm thật nhiều để rồi thêm nhiều rắc rối thôi thì nên trút bỏ bớt để không phải mệt nhọc và không phải thất vọng, bởi vậy tốt nhất tôi hãy cứ là chính mình, hãy là một cô gái hồn nhiên trong sáng như ngày còn bé, chẳng biết suy tư đời kia vấn vương gì, chỉ cần học hành thật tốt là được.

Nghĩ vậy tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, vừa tính tắt đèn đi ngủ thì tôi nhận được tin nhắn của nhỏ Vũ Thy và nhỏ Nhã Quyên đến cùng một lượt, lần lượt trả lời từng đứa và tôi cũng không quên mang chuyện của mình kể lại cho tụi nó nghe để xem tụi nó sẽ cho tôi ý kiến gì.

Sau khi nghe xong câu chuyện tôi vừa kể nhỏ Vũ Thy đưa ra lời khuyên rất chân thành, nó kêu tôi hãy nhận lời làm bạn gái tên hotboy Kỳ Quân đó cho rồi dù gì thì hắn cũng là người chủ động trước, mà hắn chủ động trước thì mình sẽ trở nên có giá trị rất lớn, yêu hotboy đồng nghĩa với việc sẽ được nhiều đến biết đến và ngưỡng mộ cộng thêm phần khâm phục, trong phút chốc mình sẽ nổi tiếng.

Nghe nó nói vậy tôi cũng lấy làm thích thú, nhưng giống như nó nói yêu hotboy cũng sẽ đồng nghĩa với việc gặp phải nhiều chuyện rắc rối và phiền phức, một người đẹp trai sẽ được nhiều cô gái yêu mến và theo đuổi, chẳng lẽ suốt ngày mình cứ ăn no rồi theo sát anh ta mà canh giữ như canh giữ tội phạm hay sao?, không được, như vậy là không ổn.

Nhỏ Nhã Quyên thì hỏi tôi rất nhiều câu hỏi đại khái như, hiện giờ trong lòng tôi có còn chút gì gọi là tình cảm dành cho hắn hay không?, tôi có thể chấp nhận được việc hắn có nhiều cô gái theo đuổi hay không?, và tôi có thể chịu đựng được những chuyện rắc rối khi yêu phải hotboy hay không?...sau khi tôi trả lời là mặc dù rất ghét hắn nhưng hình như trái tim tôi mách bảo cho tôi biết tôi có thể làm được những điều đó, cuối cùng cũng như nhỏ Vũ Thy nó khuyên tôi hãy cứ thử cho hắn một cơ hội cũng như cho chính bản thân tôi một cơ hội, hãy mở lòng ra để đón nhận một tình yêu đầu đời để không còn phải cô đơn khi màn đêm buông xuống.

Dẫu biết rằng nếu yêu phải một hotboy như hắn là sẽ khổ, nhưng sao tôi không ngăn cản được con tim mình yêu hắn, và những ý kiến của nhỏ Vũ Thy cùng nhỏ Nhã Quyên dường như tiếp thêm sức mạnh để tôi can đảm trao trái tim mình cho một người mà tôi không biết rằng đáng ghét hay đáng thương, lời thề sẽ không bao giờ yêu hotboy trước đây của tôi sao giờ đây bỗng tan biến một cách mạnh mẽ.






Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon