Friday, February 1, 2013

nhật ký mang thai tuổi 17 - chap 14







Ngày 17 tháng 02. Trứng đã gặp tinh trùng. Có con.


Sáng chủ nhật. Tôi đứng trước cổng một toà nhà lớn và chẳng làm gì ngoài việc gián chặt mắt vào tấm bảng đề bốn từ to đùng màu trắng: Bệnh viện phụ sản. Tối qua tôi mất ngủ vì trằn trọc mãi không yên. Hiển nhiên là về vấn đề bản thân có mang thaihay không. Hơn một giờ sáng tôi mới chợp mắt rồi ngủ quên đến gần tám giờ mới dậy. Tôi quyết định đến bệnh viện kiểm tra... Cứ như vậy cho chắc ăn, còn đỡ hơn là nơm nớp lo sợ suy diễn lung tung. Tôi không dùng que thử thai nữa. Đồ dỏm.

Hít một hơi sâu thật sâu rồi tôi hùng hồn đi vào bên trong bệnh viện.


Sau khi hoàn thành những công đoạn của quá trình kiểm tra việc mang thai còn dài hơn tấu sớ của mấy ông Táo đêm 30, tôi ngồi chờ lấy kết quả. Tất nhiên tôi run còn hơn cầy sấy. Liệu tôi mà dính bầu thật thì không khéo thắt cổ ở đây chết luôn vì nếu về nhà cha mẹ cũng ra tay giết tôi mất thôi. Ôi giời! Trăm ngàn lạy trời phật phù hộ! Giờ mới hiểu cái cảm giác sống thất đức quá để rồi phải ngồi cầu trời giúp mình tai qua nạn khỏi.



Cô y tá đọc tên tôi. Tôi đứng lên, chân siêu vẹo như vừa bị ai đá. Lò dò đi vào phòng, tôi ngồi xuống ghế đồng thời nuốt nước bọt cái ực đưa mắt nhìn ông bác sĩ đang đăm chiêu với tờ kết quả cầm trên tay. Gan ruột cứ nóng hừng hực, tôi liền cất tiếng hỏi:

“Dạ, cháu có mang thai không ạ?”

Đặt tờ giấy trên mặt bàn, ông bác sĩ bấy giờ mới ngẩng mặt đối diện với tôi bảo. Mà công nhận mặt ông này gian gớm khiến tôi sợ sợ, mồ hôi túa ra như tắm.

“Chúc mừng cháu.”

Chúc mừng? Lẽ nào ý ổng là tôi thoát nạn dính bầu? Tức thì mắt tôi sáng rỡ hệt đèn pha:

“Cháu không mang thai sao bác sĩ?”


“Không. Chú chúc mừng cháu... sắp làm mẹ!”


Lần này thì hai “đèn pha” của tôi bị mất điện, cúp cái rụp còn lỗ tai thì nghe ù ù như có mấy trăm con kiến bò dạo chơi trong màng nhĩ.


“Cháu... cháu có thai?”

Thấy ông bác sĩ gật đầu là tôi muốn đấm ổng phù mỏ. Vậy mà ban nãy dám nói chúc mừng. Bộ nhìn cái bản mặt xanh hơn đít nhái này là ổng tưởng tôi ham hố có con lắm à?

“Bác sĩ nói thật sao?” – Não chắc liệt rồi nên tôi mới hỏi thêm lần thứ ba.


Đối diện, ông bác sĩ vẻ hơi bực mình nên xoay tờ giấy kết quả lại cho tôi xem. Tôi hoàn toàn hoá đá khi thấy dòng: mang thai gần một tháng. Mèn đét ơi! Là đúng ngay thời điểm tôi với tên Chan Chan quan hệ còn gì. Cuối cùng thì trứng đã gặp tinh trùng. Có con.

“Nhưng, cháu dùng que thử thai rồi và kết quả cho âm tính.”


“Cháu thử lúc nào?”

“Dạ, vào buổi chiều ngày kia khoảng hai tuần sau khi quan hệ.”

“Hai tuần thì chưa chắc ăn hẳn đâu. Chưa kể phải thử buổi sáng. Khá nhiều nguyên nhân dẫn đến việc que thử thai cho kết quả sai như thử quá sớm khi đó mức độ HCG trong nước tiểu chưa thay đổi nhiều hoặc sử dụng không đúng cách, mẫu thử không tinh khiết và dùng que kém chất lượng. Đôi khi, cháu phải thử hai lần thì mới hy vọng kết quả là đúng.”

Lắng nghe ông bác sĩ nói rõ những lý do mà tôi muốn choáng váng. Lần ấy, chỉ vừa nhìn thấy kết quả âm tính là tôi đã nhảy cẫng lên tận trời, vui mừng quá đỗi chứ còn tâm trí đâu mà thử lần hai. Ố la la! Vậy lý nào tôi mua nhầm que dỏm? Đánh chết thằng cha chủ tiệm thuốc tây lần đó dám quảng cáo loại 8 ngàn “xì cùn” cho tôi!

“Cháu sinh năm 96, năm nay mới 17 tuổi.” – Tiếng ông bác sĩ đột ngột vang lên.

Tôi nhìn ông bác sĩ. Ổng nhìn lại tôi với ánh mắt như kiểu tôi có thai với ổng vậy.


“Sao cháu quan hệ mà không phòng tránh, giờ thì dính bầu rồi đây.”

À vui thật! Hết kiểu soi mói kỳ thị bây giờ ông bác sĩ chuyển qua giễu cợt. Thật là tôi muốn đánh ổng lệch mặt dễ sợ. Ở gần đây chắc có viện chỉnh hình, thế thì may cho ổng.

“Sự thật không phải vậy.” – Tôi kể lể. Những lúc thế này thì kể lể là cách giảm bớt nỗi đau khổ bản thân đang chịu đựng – “Cháu và cậu ta lỡ uống nhầm rượu rồi vì quá say nên không tự chủ được hành động. Cháu chả hề muốn quan hệ với cậu ta.”


Ông bác sĩ nhìn chằm chằm tôi với gương mặt không cảm xúc. Ổng nghĩ tôi nói láo hả?



“Dù gì cháu cũng đã mang thai. Hãy về cho báo gia đình với cậu thanh niên kia biết để liệu tìm cách giải quyết tốt nhất. Việc mang thai ngoài ý muốn ở tuổi vị thành niên vào thời buổi này rất phổ biến.”

“Bác sĩ, nếu cháu phá thai thì sao?”

“Phá thai cũng được nhưng có thể sẽ để lại những hệ luỵ xấu cho bản thân cháu sau này. Ví dụ trong quá trình phá thai dễ dẫn đến thủng tử cung, băng huyết, tổn thương cổ tử cung hay âm đạo. Hoặc tai biến do dùng thuốc gây mê gây tê. Các tai biến muộn hơn là sót thai, sót nhau, nhiễm khuẩn gây viêm dính buồng tử cung dẫn đến vô sinh, chấn thương tâm lý thậm chí... kể cả tử vong!”

Nghe xong thì giờ tôi đoán mặt mình không còn xanh như đít nhái nữa mà là mang hỗn hợp tất cả các sắc màu pha trộn lại với nhau: xanh mét vì kinh sợ, tím tái vì hãi hùng, trắng bệch vì không còn hột máu. Ông bác sĩ này định chơi đóng phim kinh dị hả trời? Thế mà ổng dám tỉnh bơ phán câu: Phá thai cũng được... Chắc ổng chán làm bác sĩ rồi muốn chuyển qua làm bệnh nhân đây mà. Để tôi nghĩ xem cần đưa ổng vô khoa nào đã. Cha này khùng dã man thiên địa!

... Tôi đón xe buýt về. Trong đầu nghĩ miên man nhiều thứ. Giờ tôi có thai thật rồi. Câu hỏi đầu tiên được đặt ra: Phải làm gì đây? 17 tuổi và còn đang đi học mà tôi sắp làm mẹ. Không còn gì kinh khủng hơn nữa. Tôi hoang mang lo lắng. Chẳng rõ gia đình sẽ phản ứng thế nào nếu biết tin này. Hẳn, cha mẹ giết tôi chết mất hoặc không thì cũng viết giấy từ tôi cho xem. Lòng tôi rối bời như cuộn len rối bị con mèo vờn chơi. Giữ đứa bé trong bụng thì không được nhưng phá bỏ càng không thể. Nói gì thì nói, nó là máu mủ của tôi. Mệt mỏi. Chán chường. Tôi muốn khóc thật to nhưng vẻ như bản thân chả còn tí cảm xúc nào, tất cả đều trống rỗng.


Tôi cần gọi điện cho Chan Chan. Đúng vậy! Tôi không thích phải chịu đựng chuyện tồi tệ này một mình. Kết quả của đêm vô tình “ăn trái cấm” đó – đứa bé đang dần hình thành trong bụng tôi – phân nửa là trách nhiệm của cậu ta. Cái thứ “tinh trùng” sống dai!

Tôi đứng ngay trước cổng trường gọi điện. Đây là nơi hẹn gặp dễ dàng nhất. Chuông đỗ dài. Khá lâu sau giọng Chan Chan mới vang lên bên đầu dây nọ:

« Lạ nha! Đằng ấy chủ động gọi điện cho đằng này. Có chuyện gì sao? »


Hừ! Chuyện lớn rồi! Nó còn to hơn gấp mấy trăm lần cái đầu chứa hột bí của cậu! Nhủ thầm xong tôi đáp nhanh, ngắn gọn: “Đến trường gặp tôi ngay! Việc rất-quan-trọng!”


Nhấn mạnh xong ba từ cần thiết, tôi cúp máy cái rụp và đứng nghĩ thử nên “báo tin mừng” cho tên cool boy đáng ghét đó như thế nào để cậu ta “chấn động”.
Hơn nửa tiếng sau, bóng dáng Chan Chan đạp xe xuất hiện từ xa. Mà phải công nhận cậu ta có lòng ghê. Ban nãy gọi điện tôi chỉ ra lệnh bảo Chan Chan đến trường ngay nhưng chả nói rõ lý do ấy thế cậu ta vẫn siêng năng xách xe đi gặp tôi. Nếu tôi mà là cậu ta thì chắc còn khuya mới làm vậy. Tôi không khùng điên nghe theo yêu cầu từ một con nhỏ cà rỡn nào đó để đạp xe dưới thời tiết oi bức này.

Thắng xe cái két ngay trước mặt tôi, Chan Chan quay qua hỏi còn trên tay cầm ly nước:


“Nè, đừng nói đằng ấy nhớ đằng này ngen? Đây chưa sẵn sàng đón nhận tình cảm đâu.”


Nghe chất giọng vênh váo cùng bộ-mặt-đẹp-trai-trời-cho-nhưng-mà-láo-quá của thằng Chan Chan là tôi ứa gan. Chân ngứa dễ sợ nên muốn đạp một cú cho tên này ngã lăn ra đường xe cán bẹp dí! Nhưng nghĩ lại, nếu làm thế không khéo đứa bé trong bụng tôi mồ côi cha thì chẳng hay chút nào. Tôi chả muốn nuôi nó một mình đâu. Ừ! Để tên Chan Chan sống rồi vác cái của nợ kia mới đúng chứ.

“Tớ gọi cậu ra là vì có chuyện rất rất rất quan trọng.” – Tôi sửa giọng – “Nghe cho rõ vào! Chỉ nói một lần thôi đấy.”


“Ờ, nghe.” – Chan Chan hút rột rột ly nước đồng thời hí hửng ghé sát tai lại gần.

Tôi kín đáo chèn cục đá ngay bánh xe trước để phòng hờ cậu ta hoảng quá phóng đi mất dép. Tôi luôn đi trước đối phương một bước. Đấy là một trong nhiều ưu điểm của tôi.


“Tớ có thai với cậu rồi!”


Tôi không ngờ mình lại nói ra điều đó dễ dàng và nhẹ nhàng đến vậy. Giờ xem phản ứng Chan Chan ra sao...


“Xin lỗi, đằng này nghe không rõ lắm.”


Biết ngay mà! Phản ứng đầu tiên của kẻ muốn phủi bỏ trách nhiệm chính là giả vờ điếc.


“Tớ nói chúng ta sắp có baby!”


“Đằng ấy... đang đùa hả?”



Ô hay chưa? Hết giả điếc rồi giờ chuyển qua hỏi đối phương có đùa không à? Cậu ta tưởng tôi đây rảnh quá hay phát điên mà lại kiếm chuyện để đùa? Thôi được. Đã thế thì đây cho đó xem chứng cứ rành rành luôn. Thề, lần này tên cool boy mà dùng qua chiêu “mắt mờ coi không rõ” là tôi cho đầu cậu ta nằm dưới bánh xe đạp.


“Đây! Giấy báo kết quả. Cậu nhìn cho rõ! Thai gần một tháng!”


Chan Chan mau chóng đón lấy tờ giấy gấp tư, mắt đảo liên tục theo từng con chữ trong đó. Rất nhanh, cậu ta phun nước ướt nhem cái thứ vừa báo tin dữ rồi kêu lên:

“Ôi Chúa ơi! Xin cứu rỗi linh hồn con!”



“Trên đời không có Chúa. Kỳ này chỉ có chúng ta cứu lấy chúng ta thôi.”


Chan Chan gần như không còn nghe lọt tai bất kỳ lời nào nữa. Cậu ta ngồi chết điếng trên xe đạp. Mắt mở to trừng trừng như muốn đâm thủng giấy báo kết quả. Miệng há hốc, cả lũ ruồi trăm con bay vô còn lọt. Còn tay chân thì đơ ra... Tôi thắc mắc, lý nào đây là cách mà mấy thằng đẹp trai hay dùng để đón tin mình sắp làm cha???


“Sao... sao lại vậy được?” – Chan Chan thất kinh xoay qua.




“Thì là vậy chứ gì nữa. Lần trước que thử thai cho kết quả sai lệch. Bây giờ đi bệnh viện khám thì chắc cú 100% tớ dính bầu rồi.”


“Trời ơi!!!”


Trông dáng vẻ khổ sở vật vã vò đầu bứt tóc của Chan Chan, tôi đâm nản. Cậu ta là con trai mà còn phản ứng dữ dội thế thì đứa con gái 17 như tôi phải hành động sao đây? Nhảy lên bàn bác sĩ và đấm vào ngực hét huba huba huba??? Không khéo ông bác sĩ sẽ lập tức đưa tôi vô viện tâm thần hoặc sở thú vì nghĩ tôi là vượn người sổng chuồng.


Ngừng việc than trời lại, Chan Chan tự dưng xoay cổ khoảng 90 độ nhìn vào tôi e dè:



“Nhưng, đứa bé trong bụng đằng ấy có phải của đằng này không?”



Giờ thì tôi muốn mình thành vượn người thật rồi! À không, là người nhện! Tôi sẽ phóng tơ ra và treo cái thằng Chan Chan chết tiệt ấy lên dây điện. Tên cool boy này ba trợn thiệt chứ! Cậu ta nghĩ sao mà có thể hỏi tôi câu kinh khủng đó hả????????????????????????????????????? Không phải con mày thì con ai??? Con ông hốt rác à??? Hay của ông xe ôm đầu ngõ???


Điên người, tôi mím môi đồng thời giơ chân đạp mạnh vào sườn xe đạp khiến tên Chan Chan mất thăng bằng ngã đánh oạch xuống đất. Sau khi hoàn hồn, cậu ta liền nhảy dựng người lên giống hệt khỉ rồi quát tôi như quát con cún: “Đằng ấy điên sao?”


“Có ngon thì hỏi lại lần nữa coi!” – Tôi trợn mắt – “Tin đây một cú ka-ra-tê-giay-bày là đằng đó về nhà má nhận hết ra không???”



“Giay bày là gì?” – Chan Chan còn bình tĩnh hỏi lại tôi cụm từ lạ hoắc lạ hươ kia.



“Là bay giày!” – Tôi giơ chân lên để Chan Chan nhìn rõ đôi giày thể thao hiệu Nice mới toanh. Siêu bền. Siêu chắc. Siêu... dính, đá phát trúng ngay.



Chan Chan nuốt nước bọt khi hiểu ra chiêu thức tôi vừa dùng để đe doạ xong. Một cách lịch sự và từ tốn, Chan Chan đẩy nhẹ bàn chân tôi đang giơ ngay trước mặt cậu ta ra xa xa tí.



“Thì thắc mắc nên hỏi thôi.”




“Thắc với mắc cái gì? Chính cậu là người đã cướp đi sự trong trắng của tôi! Là người duy nhất quan hệ với tôi! Vậy mà giờ cậu dám nói vậy ư???” – Tôi gào.


Tức thì, Chan Chan phóng đến gần rồi nhanh tay bịt cái “loa phóng thanh” đang bật ở tần xuất cao nhất của tôi lại. Mặt cậu ta xanh mét.


“Đằng ấy khe khẽ mồm nào!” – Chan Chan láo liên mắt nhìn xung quanh.



“Có làm mà không có gan chịu! Hèn!” – Cười thầm xong tôi gắt – “Bỏ tay cậu ra!”

Hình như sợ tôi sẽ dùng chiêu “cắn cước” giống bữa trước hay sao mà Chan Chan giật tay ra liền. Khi thấy mấy ngón tay ngọc ngà vẫn còn nguyên vẹn thì cậu ta cất tiếng:


“Giờ đằng ấy tính sao? Vụ mang thai đó.”

“Tôi không biết.”

Chan Chan thở dài thườn thượt. Tôi thấy cậu ta cau mày đăm chiêu. Chắc đang suy nghĩ.

“Chuyện đã đến nước này thì có lẽ hai chúng ta nên nói cho cha mẹ biết. Sau đó tất cả sẽ cùng nghĩ cách giải quyết...”

Chap 15

Điểm 4.6/5 dựa vào 87 đánh giá
  • Lazada : Mở chương trình "giá khuynh đảo", giới hạn mỗi người mua tối đa 2 sản phẩm Click xem
  • Adayroi : iPhone 7 lần đầu về giá dưới 15 triệu đồng Click xem
  • Tiki : Giảm 10% cho thẻ tín dụng HSBC Click xem

Truyện liên quan

Cảm ơn bạn đã để lại lời nhắn. Hãy ghé thăm và giới thiệu bạn bè để Blog ngày 1 phát triển nha .^^
Thân KT Nguyễn ..!
EmoticonEmoticon